Người trong quầy lễ tân của hội mạo hiểm giả mang cho tôi một vài tờ giấy được ghim vào nhau.
“Cậu chọn một nhiệm vụ trong này rồi làm, chúng tôi sẽ dựa vào thời gian, mức độ mà cậu đạt được.” Anh ta nói như một cái máy vậy.
“Vâng… Biến đổi hình thù.”Tôi nói, hóa về dạng người.
Từng tờ giấy được ghi chi chít thông tin, còn kèm theo hình vẽ minh họa.
Tôi chủ yếu là tìm mấy cái nhiệm vụ tìm đồ thất lạc, nó là nhiệm vụ có lẽ là dễ nhất. Chỉ cần nhìn lướt một chút tôi đã tìm được nhiệm vụ tìm vật.
Đó là một chiếc hộp nhạc cũ, chủ nhân là một thương nhân tộc thú tên Lima. Theo trong này ghi, sau khi Lima đi ra ngoài thì cái hộp nhạc trong nhà biến mất. Đây chắc chắn là một vụ cướp, và đương nhiên tôi sẽ không làm nó. Tôi lại tìm tiếp nhiệm vụ thứ hai, quét rác tại một con phố, quá hoàn hảo cho tôi.
“Tôi chọn cái này.”Ngay lập tức, tôi gọi lại anh lễ tân đang soạn đồ trước mắt.
“Đâu ạ?” Anh ta nhìn tôi hỏi.
Tôi dùng ngón tay chỉ vào nhiệm vụ quét rác ở ngay một ô của tờ một, nói: “Đây ạ.”
Anh ta nhìn tôi vẻ mặt có chút khó hiểu.
“Nếu làm nhiệm vụ này thì cậu chỉ được hạng đồng một thôi đấy.” Anh nói.
“Dạ, không sao.” Tôi tươi cười nói, đồng một càng tốt, không bị bắt ép làm việc.
“Vậy thì được rồi, tôi sẽ bấm giờ từ lúc cậu bảo bắt đầu.” Anh ta lấy lại tờ giấy đó, cắt phần nhiệm vụ ra, ghim vào tờ giấy viết thông tin của tôi.
Rồi anh ta cắt lấy phần vị trí nhiệm vụ đưa cho tôi.
Tôi cầm lấy nhìn một lượt, nói: “Bắt đầu luôn đi ạ.”
“Được.” Anh ta lôi ra một chiếc đồng hồ quả quýt, bấm nút trên nó.
Tích.
Tôi lập tức chạy ra ngoài, thời gian là quan trọng nhất, vì nếu tôi mà quá hạn thì coi như trượt chứ không còn tụt hạng nữa. Hạng bét rồi tụt sao được. Và cả khu vực tôi quét dọn khá đông nên đi sớm thế này cũng là để tránh việc người qua lại cản trở công việc.
Trời hiện tại mới ửng sáng nhẹ một chút, gần như là vẫn tối nên gần như là chẳng có ai ra ngoài cả. Tôi vừa đi vừa nhìn vào tờ giấy vị trí, nơi tôi phải dọn là một khu dân cư của thành, chỉ cần quét dọn đường giữa hai dãy nhà dân là được.
Đến đấy, tôi lấy cái chổi kê trên tường. Nếu thực sự ngoài thực tế mà để đấy, cùng lắm là vài ngày là mất.
Tôi cầm chổi, quét qua quét lại con đường phẳng lì chỉ, làm bằng đá hơi chút vàng nhẹ.
Được cái con đường này cũng dễ quét, không có cây cối, nên cũng chẳng có lá khô, hay quả chín dính bết vào mặt đường. Ở đây cũng chỉ có bụi hoặc mấy cái vỏ giấy.
Trong lúc quét có vài đứa trẻ đi ngang qua nhưng… Lũ ranh con ấy lại bảo tôi là rác. Tôi tức giận nắm chặt cán chổi, lòng niệm bình tĩnh liên tục.
Và vừa khi bình tĩnh hơn một chút, thở phào một tiếng thì bọn trẻ ranh đó vừa đi vừa cười nói với cái chủ đề đó, tôi lại lần nữa nghĩ ra cái viễn cảnh đấm từng đứa một, nhưng cuối cùng tôi vẫn thu lại cơn muốn đấm bọn ranh con đó.
Tôi tiếp tục quét tiếp, trong người vẫn còn cay bọn nó. Nếu mà gặp lại thì chúng nó biết tay.
Sau vài phút, nhìn con đường với tôi trông cũng khá sạch sẽ rồi. Tôi để lại chổi ở vị trí cũ, đống rác thì hót lại đổ vào thùng sắt tròn.
Con phố bắt đầu có người qua lại nhiều hơn, nắng cũng xuất hiện, tạo lên một bầu không khí ấm áp. Tôi chạy qua từng người một, sử dụng dạng slime để có thể nhanh hơn. Không biết là đã quá giờ chưa nữa? Tôi tự hỏi, tăng tốc lên một chút.
Chẳng mấy tôi lại đến trước cửa hội mạo hiểm giả. Dù mới là sáng sớm bên trong lại rất náo nhiệt, hình như hôm nay là một ngày đặc biệt. Những chiếc xe ngựa được trang trí tinh xảo đỗ đầy ngoài đường, trước cửa hội mạo hiểm còn có vài tên người sói cầm kiếm đứng như tượng.
Tôi mặc kệ bước vào, cũng may là mấy tên đây không cản.
Mọi người trong hội đang nói chuyện gì đó, nhiều tên còn tụm lại chỗ bảng nhiệm vụ. Tôi thì cũng chỉ tò mò ngoảnh đầu nhìn về hướng đó, hóa dạng người, chân kiễng lên. Nhưng đám đông đặc quá, tôi cũng chỉ thấy được vài cái đầu đang thấp thỏm y như tôi.
Tôi quay lại quầy lễ tân, ngồi lên ghế.
Ở trong quầy, cái người lúc nãy đã đi đâu mất chỉ còn một người phụ nữ trông khá trẻ, mái tóc màu vàng kim dài để xoăn lại, đôi mắt màu xanh lam nhìn vào tôi, nói: “Slime… Cậu là người làm bài kiểm tra đúng không?”
“À vâng, tôi là người làm bài kiểm tra.” Tôi hơi bất ngờ, nói.
“Vậy là cậu đạt rồi, còn mười hai phút nữa, với cả người ở đó cũng vừa bảo khá tốt rồi. Chúc mừng cậu đã trở thành một mạo hiểm giả.”
“Vâng, cảm ơn.” Tôi nói.
Không chờ được nữa tôi thực sự muốn xem đằng kia có chuyện gì mà vui thế. Nhận cái thẻ đồng xong, tôi chạy ra đấy.
Một âm thanh làm cho tôi nhớ lại vài thứ, cứ thế lòng lại càng tò mò hơn.
Tôi nhảy lên rồi nhìn xuống, và không ai khác, một người mà tôi vừa mới gặp gần đây thôi, Hutset.
Con sói kia làm gì ở đây vậy? Tôi tự hỏi trong lòng.
“Thực sự là một nghìn đồng bạc đấy.” Một tên bên cạnh tôi nói với thằng bạn hắn.
Cái gì mà một nghìn đồng bạc vậy? Tôi tò mò nghe từng chữ hắn thốt ra.
“Nhiều thật.” Thằng kia cũng nói y như tôi nghĩ vậy.
Nhưng hai tên đấy lại nói đến một thứ, đó là tử vong long Ceratius.
Cái gì, cái con rồng tử vong đấy phải tầm mùa đông mới xuất hiện cơ mà? Tôi đã thiết lập sẵn rồi, sao lại như này?
Vậy thì con sói kia cần người giúp đến mức vác cái cơ thể cao quý của mình đến nơi thị phi như hội mạo hiểm giả rồi à. Mà cũng đúng, con rồng đấy là sự kiện đặc biệt tôi tạo ra, cấp cũng ngang với trùm tầng ba, đã thế còn có mấy hệ bá nhất game.
Tôi cũng biết rồi, chẳng có gì để nghe ngóng tiếp. Quay người, đi ra một cái bàn gần đó.
Một chiếc bàn gỗ đơn giản và một cái ghế gỗ tròn, trông chỉ cần ngồi xuống cũng có thể khiến nó gãy ra, nhưng thôi đang trong cơn vui ai quan tâm chứ.
Tôi giơ tấm thẻ lên trên cao. Thực sự, tôi đã làm được!
Nhìn cái thẻ bé tầm gang tay làm bằng đồng nguyên chất, có lẽ thế. Nó khắc tên và hình tôi dạng người nhưng chủng tộc vẫn ghi rõ là slime.
Trong lúc vẫn đang trong luồng suy nghĩ tự hào vì cái thẻ, thì lại có một cái khác chen vào. Lời nói của tên lúc nãy vang lên trong đầu tôi liên tục. Đó… Là một nghìn đồng bạc lận.
Biết đâu nếu tôi nói cho con sói kia vài cách triệt hạ con rồng thì nó có cho không nhỉ? Chắc phải có chứ, cái tính của nó đã như vậy rồi mà.
Mà hiện tại nó bị bệnh, chứ nếu không thì một mạo hiểm giả, chỉ cần một thôi, là hạng vàng. Việc con rồng kia còn sống là không thể. Nhưng cái tầng một này thì có bao nhiêu người mạnh được như thế đâu chứ.
Vậy nên có lẽ cho chính con sói đó đánh với con rồng một đối một là một cách hay. Vậy thì giải quyết về vấn đề bệnh của nó.
“Hừm…” Tôi ngồi bắt đầu vắt óc suy nghĩ.
Bệnh à, chắc nó cũng tương tự với hiệu ứng như trong game, mà tôi từng tạo ra một thứ có khả năng xóa mọi hiệu ứng bất lợi. Đó là “Suối nguồn tươi trẻ” Một con suối bé, nước trong vắt nằm ở tầng ba mươi. Nhưng vốn dĩ đây là một thứ tôi đã che giấu nên tìm ra cũng chẳng phải là dễ dàng gì.
Không sao tôi vẫn nhớ y nguyên cách để đến đó, và chỉ cho con sói. Về vài cái vật lí thì ở thế giới này đã thêm vài thứ, nhưng chắc chắn các thiết lập trước đó của tôi vẫn còn, đến cái tính cách còn giữ nguyên mà.
Tôi tiếp tục ngồi trong hội đợi. Đến khi mà gần như không còn ai hứng thú với lãnh chúa Gattur và cả đống tiền của nó thì tôi lại gần.
“Chào ngài Gattur. Nếu ngài không nhớ thì tôi chính là con slime đã đến dinh thự của ngài vào ngày hôm qua.” Tôi lại gần, cúi nửa người xuống, chào theo kiểu quý tộc mà mình hay xem trên phim.
“Chào cậu, cậu muốn đầu quân ư?” Hutset vào thẳng vấn đề.
“À… Không, tôi không định đầu quân, mà tôi có điều nói với ngài.” Tôi nói hơi lắp bắt chút cũng vì bất ngờ với cái thái độ như kiểu ban phước cho người khác.
Nghe thấy tôi nói không đầu quân, ngay lập tức lông mày con sói đó nhíu lại.
“Có việc gì?” Hắn tỏ ra cái vẻ mất kiên nhẫn nói với tôi.
Những con người xung quanh thấy thế bắt đầu bàn tán sôi nổi, dù sao một kẻ trông non nớt như tôi đứng trước con sói trắng đó là một chủ đề đáng nói. Nhất là khi tôi còn chẳng cao đến đầu nó nữa.
Tôi liếc xung quanh, chị tóc vàng trong quầy thấy vậy nhìn tôi kinh ngạc, như không tin nổi. Trông thái độ của con sói đó với tôi làm như kiểu tôi vừa chọc giận gì nó đâu không. Tôi cười trấn an với mọi người rồi nhìn về phía con sói.
“Chúng ta có thể nói chuyện riêng được chứ. Tôi biết cách khiến ngài khỏi bệnh.” Tôi nói nhỏ, vừa đủ để Hutset nghe rõ từng chữ.
Khi mới nghe câu đầu hắn còn tỏ thái độ như tôi đang quấy nhiễu hắn nhưng đến câu sau hắn bắt đầu chú ý hơn một chút. Cũng đũng, ai mà lại bất ngờ với một câu nói mà mình đã nghe từ miệng cả chục tên dược sĩ chứ.
“Cậu biết câu nói của cậu nếu đi xa có thể bị chém không?” Con sói cúi lại gần tôi, thì thầm chỉ cho chúng tôi nghe được.
Mấy tên xung quanh ngó lại nhưng có lẽ những người lính thấy lãnh chúa của mình thì thầm thì ngay lập tức hiểu ý, quây lại không cần ai ra lệnh.
“Tôi biết, nhưng tôi biết ơn ngài vì ba mươi đồng bạc, nên muốn chỉ cho ngài một cách. Đương nhiên tôi sẽ không bắt ngài làm theo, tin hay không tùy ngài.” Thấy có vẻ lãnh chúa chú ý hơn, tôi nói.
Giờ chỉ cần xem nó sẽ chọn gì thôi, dù sao lựa chọn của nó sẽ giúp không chỉ nó hết bệnh, mà là một thay đổi rất lớn với cả cái tháp này.
Chaporia
Bình Luận (0)