Cái lạnh đêm đó không phải từ gió, cũng không phải từ mưa. Nó là thứ nhiệt độ không rõ hình hài, ngấm dần vào lồng ngực, xuyên qua từng lớp da thịt, trượt xuống trái tim đang co lại từng nhịp. Azaka Karashi ngồi nơi ban công tòa nhà cũ kỹ, ánh đèn thành phố mờ đục phía xa không còn là ánh sáng, mà chỉ như một vết nứt mờ trong màn đêm ngột ngạt.

Mọi thứ trước mắt trở nên yên ắng đến rợn người. Những âm thanh nhỏ nhất cũng như đang kéo dài ra, méo mó, nhiễu loạn. Hơi thở anh trở nên đứt quãng, lồng ngực phập phồng một cách gượng gạo. Trong đôi mắt anh, thành phố này không còn chỗ nào gọi là “đáng sống”. Không phải vì nó xấu, mà vì tâm trí anh đã rơi xuống một vực sâu không đáy.

Một người đàn ông từng có công việc, từng mơ về ngôi nhà nhỏ, từng yêu một cô gái. Nhưng tất cả những “từng” đó đã bị xé rách bởi một khoảnh khắc đơn giản: một cái ôm không thuộc về anh, một ánh nhìn lạnh nhạt, một tai nạn đẫm máu. Những hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại không có điểm kết. Thực tại trở thành một căn phòng không có cửa ra, còn bên trong anh chỉ còn lại một khoảng trống rỗng.

Ngón tay anh trượt trên miếng thuốc nhỏ. Cảm giác đắng nơi lưỡi lan xuống cổ họng, bỏng rát nhưng lạ thay, dễ chịu. Cái cảm giác khi người ta không còn gì để mất, thế giới trở thành một tấm vải sắp rách, chờ một vết cắt nhẹ để kết thúc tất cả. Ánh mắt anh không còn tiêu cự, không còn định hướng. Từng giây phút trôi qua như một dòng nước đục, cuốn theo phần người cuối cùng còn sót lại.

Rồi bóng tối tràn vào. Không tiếng nổ, không tiếng gió, không tiếng khóc. Chỉ có cảm giác nhẹ như một lớp bụi rơi xuống đáy vực sâu.

Cái lạnh lần này không còn là đêm. Nó là một lớp không khí lạ lẫm, ẩm ướt, dày đặc mana. Một thứ năng lượng không thuộc về bất kỳ quy luật tự nhiên nào anh từng biết hay ở thế giới cũ của anh. Cơ thể run rẩy không kiểm soát. Mỗi nhịp tim như bị siết chặt bởi sợi dây mảnh vô hình. Ánh sáng xung quanh không phải ánh đèn mà là từng dải ma quang lập lòe, chập chờn như những đốm ma trơi trong rừng sâu.

Mở mắt ra, anh không còn là Azaka Karashi. Không phải tiếng nói quen thuộc, không phải cơ thể cũ kỹ mỏi mệt. Những ngón tay nhỏ, làn da trắng, mái tóc dài phủ xuống vai phản chiếu ánh sáng lạ. Đôi mắt xanh không còn phản chiếu gương mặt người đàn ông mệt mỏi, mà là một gương mặt khác — trẻ, mảnh khảnh, mong manh như thể chỉ cần gió thổi nhẹ cũng có thể tan vỡ.

Shiori Itshuki — cái tên xuất hiện trong đầu anh mà không ai nói ra. Không có ai gọi. Không được ai viết. Nó chỉ tự mình hiện hữu trong chính tâm trí anh.

Cảm giác không phải tái sinh. Không phải mộng. Chỉ là một chuỗi rối loạn dây dưa giữa ý thức cũ và hình hài mới. Anh không có thời gian để hiểu, không có thời gian để phản kháng. Cơ thể mới quá nhẹ, trái tim đập quá nhanh, từng hơi thở dồn dập như thể lồng ngực không đủ không khí để nuôi linh hồn.

Xung quanh là rừng. Cây cối cao nghệu, tán lá dày đến mức bầu trời trở thành một vệt đen đặc. Sương ma lực bám vào từng cành cây, từng phiến đá, từng giọt sương rơi cũng phát sáng mờ mờ như hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm. Không có tiếng người. Không có hơi ấm. Chỉ có một mình Shiori đứng đó, trần trụi trong sự tồn tại mới mà không ai đón nhận.

Đôi chân không còn đủ sức bước. Cảm giác trống rỗng từ cõi chết không hề biến mất khi sang thế giới khác. Nó chỉ đổi lớp vỏ. Cô quỵ xuống mặt đất ẩm lạnh, đôi tay nhỏ bấu chặt lấy lớp đất đen mềm nhũn như thể đang cố níu kéo một điều gì đó. Nhưng không có gì để níu. Không ai để nghe. Không nơi nào để gọi tên.

Tiếng tim đập dồn dập. Tiếng hơi thở nghẹn lại. Đôi vai run lên từng đợt. Một giọt nước rơi xuống, rồi hai, rồi nhiều hơn nữa. Cảm xúc không vỡ oà mà rỉ ra như máu từ một vết thương không liền miệng.

Trong rừng Sương Bạc, một linh hồn rơi từ thế giới cũ đang đứng giữa ranh giới sinh – tử, không có ánh sáng, không có đường lui. Từng mảng quá khứ của Azaka va chạm dữ dội với bản thể Shiori, tạo thành một khoảng trống không thể định nghĩa. Không biết mình là ai. Không biết đây là đâu. Không biết còn phải tiếp tục làm gì.

Gió lướt qua, mang theo mùi ẩm mục, mùi mana tanh ngọt. Đâu đó trong bóng tối sâu hơn, một thứ gì đó đang chuyển động. Không phải người, không phải thú, mà là những bước chân không có tiếng.

Trong khoảnh khắc đó, Shiori nhận ra mình không chỉ đơn giản là “sống sót”. Cô đã bước vào một thế giới mà mọi hơi thở đều có thể là chiếc dây treo cổ vô hình.

Sương rơi nặng hơn khi bóng tối kéo dài. Không gian mờ đục như một lớp kính phủ bụi, mờ đến mức không còn phân biệt được đâu là rừng, đâu là bầu trời. Hơi lạnh luồn qua từng sợi tóc, trượt xuống vai, quấn quanh cổ Shiori như một bàn tay mảnh khảnh nhưng lạnh buốt, không buông ra.

Cơ thể này nhẹ hơn cơ thể cũ, mảnh mai hơn, yếu ớt hơn. Mỗi bước đi đều có cảm giác như bàn chân không còn thuộc về chính mình. Bùn ẩm lún xuống dưới gót, nước lạnh ngấm dần qua da thịt, khiến từng khớp ngón chân run rẩy, vừa tê vừa rát. Những mảng đất xung quanh như đang nuốt lấy từng dấu chân cô để lại, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Không tiếng chim. Không tiếng gió. Không tiếng người. Chỉ có âm thanh từ chính Shiori — tiếng thở đứt đoạn, tiếng tim đập như sắp vỡ, tiếng xương khớp căng lên vì lạnh và sợ.

Ánh sáng le lói từ phía xa. Không rõ nguồn. Không phải mặt trời, cũng không phải lửa. Là một vệt sáng trắng xanh nhẹ nhàng, mỏng như khói, yếu ớt đến mức nếu nhắm mắt lại có thể biến mất hoàn toàn. Nhưng với một kẻ đang đứng bên bờ vực hoảng loạn, thứ ánh sáng đó giống như một đường mảnh giữa sống và tan biến. Không chắc chắn. Không đáng tin. Nhưng cũng không thể không bước tới.

Mỗi bước tiến gần, sương càng dày. Ánh sáng yếu đi nhưng lại càng rõ ràng hơn, như thể nó không chiếu sáng để dẫn đường mà chỉ để kéo người khác lại gần. Cảm giác lạ lan dần lên cổ gáy. Không phải sợ một điều cụ thể. Mà là sợ chính không khí đang bao trùm. Sợ sự im lặng kéo dài quá lâu. Sợ bản thân không biết còn có thể đi bao xa.

Một khoảng rừng trống hiện ra. Ở giữa, một phiến đá đen phủ rêu, trên đó là một cây cột đá khắc đầy ký tự ma pháp cổ. Những đường nét lạnh, sắc, chính xác như được chạm khắc bằng thứ gì đó không phải tay người. Ánh sáng phát ra từ những đường rãnh đó, không dao động, không mờ đi, mà đứng im như thể chính bóng tối cũng đang nín thở.

Shiori đứng đó, hơi thở lẫn vào màn sương, lồng ngực dồn dập như muốn vỡ ra. Cơ thể mới không quen với những phản ứng này. Cảm xúc cũ và cảm giác mới chồng chéo lên nhau. Một bên là lý trí của một người đàn ông từng gục ngã trong thế giới cũ. Một bên là linh hồn của một cô gái vừa bước vào một nơi mà không có ai biết tên mình.

Không biết vì sao, đôi tay cô nâng lên.

Không ai ra lệnh. Không ai thúc ép. Chỉ là những ngón tay run rẩy hướng về phía ánh sáng đó, như thể có một sợi dây vô hình kéo căng từ bên trong lồng ngực ra ngoài không trung. Không có sự tin tưởng nào ở đây, cũng không có khao khát cứu rỗi. Chỉ có bản năng — cái bản năng của một kẻ đã từng chạm vào đáy tuyệt vọng.

Gió lạnh quét qua. Làn sương bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ, xoáy quanh cây cột đá như một vòng xoáy âm u. Mana trong không khí rung lên, những ký tự ma pháp phát sáng mạnh hơn, từng tia sáng mảnh liệt như móng vuốt lặng lẽ quấn lấy cánh tay Shiori.

Cảm giác đau không phải nhói mà là rít. Rít từ bên ngoài da thịt xuyên vào tận tủy xương. Từng sợi dây thần kinh căng ra như muốn đứt, những mạch máu nhỏ li ti trên cánh tay nổi lên như đang bị siết lại. Một cơn buốt lạnh dâng lên từ đầu ngón tay, len dần vào cột sống, rồi ép thẳng vào não. Không ai nghe thấy tiếng hét, nhưng có một tiếng nghẹn bật ra từ cổ họng.

Thế giới này không cần Shiori hiểu. Nó chỉ cần cô cảm nhận. Cảm nhận rằng ánh sáng không mang theo an lành. Cảm nhận rằng nơi đây, mỗi một bước tiến gần đều có thể trở thành một điểm không quay lại.

Đôi mắt xanh run rẩy mở to, ánh sáng trắng xanh phản chiếu trên đồng tử khiến chúng như mất hết màu gốc. Không còn là ánh mắt của Azaka. Không hoàn toàn là ánh mắt của Shiori. Là một khoảng giao nhau méo mó, trống rỗng.

Cảm giác bị hút xuống đáy. Không biết là hố sâu, là cánh cổng, hay chỉ là một cái bẫy. Toàn thân mất thăng bằng. Một luồng mana lạnh ngắt siết quanh cổ tay, quanh eo, quanh ngực, như những sợi xích mềm nhưng không thể phá. Cơ thể cô bị kéo ngược lại, ngã xuống mặt đất ẩm lạnh. Cơn đau lan ra từng đốt xương sống, không dữ dội nhưng kéo dài, rít lên từng chút một.

Trên phiến đá đen, ánh sáng biến mất. Không còn dấu vết. Như thể chưa từng có gì ở đó. Chỉ có màn sương tiếp tục trôi đi, thản nhiên, lạnh nhạt, không để lại một câu trả lời nào cho sự tồn tại vừa rồi.

Shiori nằm đó, hơi thở gấp gáp, lồng ngực như bị nhấn chìm xuống mặt đất. Mồ hôi lạnh bết vào tóc, vào cổ, vào lớp da trắng nhợt. Cảm giác cô độc không giảm đi mà nặng hơn gấp nhiều lần. Không ai thấy. Không ai biết. Không ai nghe.

Trong rừng Sương Bạc, sự sống mong manh của một linh hồn lạc loài vừa va chạm với thế giới phép thuật này lần đầu tiên. Không phải ánh sáng. Chỉ là một lời cảnh báo. Một tín hiệu mờ nhạt báo rằng nơi này không có chỗ cho sự yếu mềm.

Và trong lồng ngực Shiori, nỗi sợ đầu tiên đã cắm rễ. Không sâu, nhưng chắc chắn.

Màn sương vẫn chưa tan. Không khí đặc quánh như một lớp bùn lạnh bọc kín lấy từng đường thở. Mỗi nhịp hít vào đều trở nên nặng nề, kéo căng lồng ngực, khiến Shiori phải gồng cả cơ thể nhỏ bé để không gục ngã ngay tại chỗ.

Thời gian ở nơi này không vận hành theo một nhịp nào dễ đoán. Không có ánh sáng mặt trời. Không có tiếng gà gáy. Không một dấu hiệu rõ rệt của ngày hay đêm. Chỉ có màn sương xám bất tận và tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực như một chiếc đồng hồ bị vặn sai nhịp.

Cơ thể Shiori yếu đi nhanh chóng. Từng khớp xương như bị ai đó siết chặt, mỗi chuyển động đều kéo theo âm thanh mảnh rạn mờ trong đầu. Bùn lạnh ngấm vào đầu gối, bàn chân, khiến da thịt trở nên tái nhợt, thấm đẫm mùi đất mục, mùi cỏ ướt và một thứ tanh ngọt lẩn khuất trong không khí — không phải mùi của sự sống.

Đôi mắt xanh nhạt nhìn quanh, ánh nhìn mờ đục vì mệt mỏi. Không có hướng đi, cũng không có nơi để dừng lại. Chỉ còn chuyển động theo bản năng sinh tồn mong manh, như một chiếc lá bị cuốn vào cơn gió lạ.

Cô lê bước qua những gốc cây cao phủ đầy rêu ma lực. Chúng không phải cây bình thường. Từng thớ gỗ phát sáng mờ, run rẩy nhẹ như đang thở. Những đường mana mảnh chạy dọc thân cây như mạch máu, khiến toàn bộ khu rừng trở nên giống một sinh thể khổng lồ đang quan sát từng chuyển động của cô mà không cần mắt.

Trong cái lạnh kéo dài quá lâu, những ảo giác bắt đầu len vào nhận thức. Không còn biết đâu là tiếng tim mình đập, đâu là âm thanh từ bên ngoài. Không biết bước chân thật sự có chạm đất hay không. Tất cả như đang tan thành sương, rồi nhập lại thành một khoảng tối dài vô tận.

Rồi một điều khác thường xuất hiện. Trên lớp đất ẩm, nơi sương chưa kịp phủ kín, có một vệt lõm dài. Hình dáng không tự nhiên. Không phải vết chân thú. Không phải rễ cây. Mà là dấu kéo. Vết kéo sâu, ngoằn ngoèo, kéo dài ra xa như thể có thứ gì đó nặng bị lôi đi trong im lặng.

Mùi tanh ngọt trong không khí bỗng đậm hơn, không còn lẩn khuất. Nó chạm vào mũi như một lưỡi dao lạnh. Từng dây thần kinh trong Shiori bật căng lên, không phải theo cách bản năng muốn bỏ chạy, mà theo cách người ta biết rõ mình đang tiến gần một điều không thể tránh.

Những cơn run rẩy nhỏ li ti chạy khắp sống lưng. Lòng bàn tay lạnh ngắt, tê rần. Trán phủ mồ hôi nhưng người lại lạnh như nước đá. Ánh sáng xanh ma quái từ những thân cây yếu dần khi cô tiến gần hơn, như thể nơi đó có một thứ mà chính khu rừng cũng không muốn chứng kiến.

Một phiến đá trồi lên khỏi mặt đất, nứt nẻ, thấm nước, ẩm thấp. Trên đó là một chuỗi vết cào dọc, sâu, sắc, ngoằn ngoèo như ai đó từng cố vùng vẫy. Không có máu. Chỉ có màu đen đã khô lại như tro bụi, thấm sâu vào đá, không thể rửa trôi. Gần đó, một tấm vải rách nát dính vào cành cây, ướt sũng, có đường chỉ may tinh tế — thứ không tồn tại trong rừng hoang.

Dấu vết của con người. Không phải dấu vết của sự sống.

Cơ thể Shiori đổ mồ hôi lạnh như vừa bị đẩy ngược vào ký ức cũ. Ký ức nơi cô ngã xuống ban công trong đêm tối. Ký ức của cái chết không tiếng động. Tất cả đan xen, kéo giật trí óc như những sợi dây rối. Hơi thở trở nên ngắn và gấp. Từng cơ bắp nhỏ siết lại, không vì chiến đấu, chỉ vì nỗi sợ đang bám sâu.

Một vệt bóng mờ trượt qua rìa tầm nhìn. Không có tiếng bước chân. Không có mùi. Chỉ có sự chuyển động rất khẽ, như gió, nhưng không phải gió. Không biết từ hướng nào. Không biết có thật hay chỉ là tàn dư từ một tâm trí đã mỏi.

Shiori lùi một bước, rồi thêm một bước nữa. Đất lạnh dưới chân như bị rút xuống. Mọi thứ quanh cô dường như chuyển động, rất chậm, rất âm thầm, nhưng không ngừng lại. Cảm giác giống như bản thân đã vô tình bước vào lãnh địa của một thứ gì đó không có tên.

Không có nơi an toàn. Không có lối thoát. Không có tiếng nói. Chỉ có tiếng tim của chính cô vang trong màn sương — nhanh, loạn, nghẹn lại.

Đây không còn là nỗi sợ của một người lạc. Đây là nỗi sợ của một linh hồn không biết mình có đang sống hay đã bị nuốt chửng từ lúc nào.

(có phần nào cần sữa hay bị lỗi hoặc một số câu tự hơi bị lmao thì cứ đưa ra ý kiến. me sẽ lăng nghe tất cả cảm ơn đã đọc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...