Tên thổ phỉ vừa dứt lời, không khí lập tức âm trầm xuống.
Cả đám người nào người nấy đều nghi hoặc, cứ đưa mắt qua lại giữa tên thổ phỉ mới đến và Solicia, tự hỏi chuyện này là chuyện gì? Tên thổ phỉ mới đến cũng nghi hoặc không biết thủ lĩnh lại nổi hứng chơi trò chơi gì mà lại rước hai cô nương trên kiệu. Khẩu vị mới à?
Thấy không khí lại trở nên kỳ lạ, Solicia lập tức nhảy não suy nghĩ đối sách. Chưa để bọn thổ phỉ phản ứng, cô lập tức nhảy ra khỏi kiệu, ngồi lên đầu tên thủ lĩnh thổ phỉ trước mặt, đôi chân bó buộc cổ của hắn còn mỗi tay cầm một cái đũa phép tái chế hướng về phía động mạch cảnh và tĩnh mạch cổ của hắn.
"Tất cả đứng im! sơ hở tí ta sẽ lấy mạng của tên thủ lĩnh này!"
Đoàn đội hộ tống cũng phản ứng lại, nhận ra người đồng đội của mình không phải thực sự là công chúa hắc đạo thiếu tiền nước. Đội trưởng lập tức thủ thế kiếm chuẩn bị đối đầu, Lance King và Shimizu thì cũng sẵn sàng…
Bỗng cả hai nhận ra, một người bị gãy giáo người còn lại thì không có cung tên trên người.
Đội trưởng nhìn trừng trừng làm hai người có chút chột dạ. Ba đánh một mà giáo không gãy mới lạ! Lance King như muốn nói qua đôi mắt. Shimizu cũng lúng túng nhìn nhìn Solicia trên đầu tên thủ lĩnh, muốn nói lại thôi.
Thủ lĩnh cũng chẳng đặt mấy hy vọng vào họ, cơ mà cái cô Solicia này ném vũ khi đồng đội như không thế, thực sự nghĩ bản thân là công chúa tội phạm thiếu tiền nước à?
Nhưng thôi, ít ra lần này cô ta sẵn sàng ra trận mà không đầu hàng ngay lập tức. Đội trưởng cũng không định tính toán chuyện này.
Dù sao vị tiểu thư kia có cung tên cũng như không.
Không khí lại khẩn trương một lần nữa, cảm giác tình huống biến đổi liên tục trong vỏn vẹn chưa đầy một giờ có phần không theo kịp. Nhưng ai ai cũng là người chuyên nghiệp (trừ một số người ra), nhanh chóng làm quen với tình huống, chuẩn bị cho một cuộc chiến đấu sống còn!
"Đừng! Đừng! Làm ơn tha cho em đại công chúa! Em sợ đau!"
Gã thủ lĩnh đô con gào khóc thảm thiết như bị chu di tam tộc làm Solicia và cả đoàn cũng ngơ ngác theo. Cô nhìn lại thấy mình chỉ mới cứa cựa vào cổ hắn thôi mà? còn chưa chảy máu nữa!
Chưa để đoàn hộ tống phản ứng thì cả đám thổi phỉ đều hạ gối quỳ xuống chắp hai tay cầu xin.
"Chị đại! Thủ lĩnh anh ấy là người tốt! Xin đừng làm hại anh ấy!"
Một màn này làm Solicia đã hoang mang lại còn hoang mang hơn. Không phải chứ! mấy người thổ phỉ các ngươi còn nói là người tốt! Làm như ta là ma vương độc ác đang đe dọa tính mạng thánh nữ vậy!
Mà... Solicia vừa nhìn tên đô con dưới đầu vừa tưởng tượng cảnh tượng hắn diện đồ thánh nữ và cứu tế mọi người. Cô bỗng cảm thấy ổ bánh mì mốc mình ăn hồi sáng muốn trào ra khỏi dạ dày.
"Tha em! em sẽ làm trâu làm ngựa cho chị! Mong chị tha cho em một con đường sống!"
Nói rồi hắn lập tức niệm ấn nô lệ lên chính mình với Solicia là chủ nhân.
Khoan đã! ngươi làm trò gì vậy.
...
Solicia ngồi trên tảng đá, nhìn xuống đám thổ phỉ vừa thu nhận, cảm giác lượng stress trong đầu có thể mọc ra một cái cây.
Sao tình huống lại thành ra như thế này? Cô chỉ lừa lọc một chút như mọi ngày thì mơ hồ lại đã trở thành chị đại của một băng đảng nhỏ rồi.
Theo lời Poland, băng thổ phỉ của hắn chỉ được cái mã bên ngoài, cơ bắp cao to cũng chỉ là biến đổi gen từ ảnh hưởng của lời nguyền do pháp sư ác tâm nào đó chứ sức lực không khác gì người lớn bình thường. Nghe vậy, cô liếc mắt qua Lance King vẫn chưa hồi phục vết thương. Ngươi yếu đến mức nào mà để ba người hạng 5 sơ cấp đánh bầm dập vậy?
Sẹo trên mặt cũng không phải tự cứa mà là do bọn hắn nhặt bùn trát lên, sẵn tiện trong băng có tên có năng lực nghệ thuật tốt nên không khác gì sẹo thật, chỉ là tên này mắc chứng nên sẹo ai ai cũng phải giống nhau và cùng vị trí.
Sao cảm giác bản thân vừa thu được một của nợ lớn vậy?
Solicia vò đầu bứt tai, nói gì thì nói bọn này cũng không hẳn là mấy cái tội phạm già trẻ không tha, thịt người không nhả xương. Bọn này cướp cũng chỉ cướp một phần của thương nhân thôi chứ ít quá bọn hắn còn cho đi, tiện thể dẫn đường qua khu rừng coi như là hộ tống luôn nên các thương nhân để bớt chuyện cũng không báo cáo. Về cơ bản cho dù là tiền án cũng chỉ là nhỏ lẻ. Một đám Hội huyết nguyệt thấy họ đô con có triển vọng nên mới mời vào hội thôi.
Hủy diệt đi!
Cuối cùng, Solicia cảm thấy bản thân ít nhất cũng cần một thế lực, lên một bảng kế hoạc huấn luyện cơ thể, ném cho vài cuốn sách rồi thả hổ về rừng. À thả thỏ về rừng. Tiện cô cũng hướng dẫn bọn hắn nhận nhiệm vụ hộ tống chính quy để tránh phiền phức.
Poland và ba người nữa nhất quyết ở lại khiêng kiệu đến khi đến thị trấn thì thôi nên cô cũng đành.
Vậy là giải quyết tình huống bị thổ phỉ tập kích.
==
"Nè, chị Solicia."
"Hửm?"
Ở trên kiệu, Shimizu ngồi bên cạnh bống bắt chuyện làm Solicia giật mình, không phải cô nương này nhận ra xu hướng giới tính của mình chứ? Nhưng khi thấy ánh mắt long lanh sùng bái của Shimizu thì cảm giác nguy cơ biến mất.
"Em muốn theo chị, chị đại!"
"Hả!?"
Solicia bỗng cảm giác deja vu, nhưng thay vì là đám thổ phỉ bặm trợn thì lần này lại là một cô nương mười sáu tuổi dễ thương.
"Chị có thể ứng đối và đánh phục đám thổ phỉ, hơn nữa chị còn chưa từng dùng một chút ma pháp nào.
Rõ ràng là người có thể một người đảm đương một vùng trời trong tương lai! vì vậy, em muốn theo bước chị!"
Chút trò hề đó cũng là đánh phục thổ phỉ sao? Hình như trên mặt nghĩa đúng là vậy. Còn không dùng ma pháp... Cô có thể nói là cô không thể không?
Mỗi pháp sư trên thế giới này đều phải tương thích với ít nhất một loại ma pháp, thông thường một người có thể tương thích với một, hai loạii hoặc nhiều hơn là ba. Những người tương thích với nhiều nguyên tố hơn nữa thì đúng thật là báu vật.
Solicia thì khá đặc thù, cô tương thích với hệ không gian và hệ bóng tối cấp cao, cả hai đều là hệ hiếm và đều ở hạng cực phẩm. Nói một cách đơn giản, hệ ma pháp chia làm thấp, trung và cao cấp, điều khiển giỏi hay không thì tùy từng người chứ không liên quan đến cấp độ mà cấp độ chỉ là giới hạn mà hệ ma pháp đó có thể đạt đến được và cao cấp là không có cái giới hạn ấy. Vì vậy nếu chỉ tương thích một hệ mà không phải cao cấp thì có thể gọi là rác phẩm.
Vậy sao Solicia không thể dùng? đơn giản là một hệ thì không biết còn một hệ thì không nên dùng. Hệ không gian tương đối hiếm và cực kỳ phức tạp nên không có người dạy thì gần như không sử dụng được, đến giờ cô cũng chỉ dùng được vài chiêu lẻ tẻ thôi. Còn bóng tối? ai mà chả biết nó là điềm gở, không cẩn thận là bị kỳ thị bởi mấy người theo thánh giáo và bị phân biệt đối xử, nhưng mấy năm này cô chỉ có thể luyện tập nó vì cô không thể sử dụng hệ không gian.
Thấy Solicia âm trầm bất định, Shimizu lập tức lúng túng.
"E-Em sẽ không làm không đâu, em có thể phục vụ chị như hầu gái và trả tiền cho nhưng gì chị muốn.
...
Tiểu thư, cô có biết những gì cô nói vừa rồi gây nguy hiểm đến mức nào không? Nếu là ta là một tên đàn ông thì đã nhào vào rồi.
"Nhắc mới nhớ, em là người nhà Narue phải không?"
Nhà Narue nói ra thì rất lớn, chính là dòng họ thống trị đế quốc triều đại trước nhưng do nhiều vấn đề mà thoái lui đến hạng thứ hai. Chỉ là cái gia tộc cũng đã thống trị khoảng thời gian dài nên loại trừ thường dân không có họ ra thì đến hai, ba phần đế quốc đều mang họ này.
"V-Vâng ạ."
Lần này Shimizu lại lúng túng bất thường, tay cọ sát, mặt chột dạ như có tật giật mình. Sẽ không phải là cô tiểu thư này nói dối nha? nhưng để đến mức chỉnh sửa được cả hồ sơ lý lịch của hội thì đến tám chính phần mười đó là sự thật, còn không thì cũng là nhà quý tộc khác giả Narue nhưng chẳng ai lại làm trò mất mặt này.
"Hahaha", Solicia cười xòa "Em chột dạ vậy chị sẽ nghĩ em là trực hệ của Narue đấy."
Shimizu im lặng.
"N-Này này, em là bên bàng hệ phải không?"
Shimizu im lặng.
Solicia im lặng.
Đùa! thật đấy à? Con cái trực hệ của Narue địa vị cũng có khác công chúa, hoàng tử mấy đâu? Vậy mà lại ra ngoài trải nghiệm cuộc sống à?
"E-em là bàng hệ, t-thật đấy!"
Có quỷ mới tin! Solicia triệt để mộng bức. Đi dạo có mấy ngày mà gặp đến hai cô công chúa, cảm giác dùng ma thuật bóng tối bị trời phạt là sự thật. Cô không ngại mang theo một tiểu thư dễ thương theo cùng hành trình, nhưng vị đại phật này có hơi lớn quá, không biết cô có đỡ nổi không.
Không chỉ Solicia mà cả đoàn thương nhân cùng đám Poland cũng giật mình, có phải hay không hôm nay ra ngoài không xem lịch? Cảm xúc lên xuống thất thường thế này thật quá tổn thọ.
Solicia vẫn là người lấy lại sự tỉnh táo, bắt đầu tra hỏi đầu đuôi xem cô tiểu thư này trốn ra khỏi nhà thế nào. Sau một cuộc trò chuyện nhỏ, Solicia cũng nắm được ý chính.
Do sống như công chúa quá gò bó nên Shimizu trốn ra khỏi nhà chạy lang tháng, sau đó bị một pháp sư ma thuật đen tấn công nhưng nhờ vật phẩm bảo hộ của gia tộc mà phản kích được. Nhưng tình cờ thế nào tên kia lại lấy ra quyển sổ hệ không gian, muốn dịch chuyển cả hai đến núi lửa đồng quy vô tận, nhưng chưa kịp niệm xong thì đã tắt thở nên lệch tọa độ tới vùng quê này.
Nhưng như trước đã nói, dòng họ Narue trải dài khắp nơi nên Shimizu dễ dàng kiếm được một trưởng thôn bàng hệ Narue. Vốn cô có thể trở về nhà luôn nhờ sự giúp đỡ của họ nhưng lại muốn thám hiểm nên mới nhờ làm một cái lý lịch và xuất hiện tại đây.
Nghe xong tất cả mọi người trực tiếp mộng bức. Ai lại chê mình sống quá tốt chứ, do không còn ở bên phe hoàng gia nên ở Narue, Shimizu chỉ cần tuân thủ chút quy củ và báo cho hộ vệ đi cùng khi ra khỏi nhà thôi chứ không đến mức gò bó như công chúa thực thụ, vậy mà còn chê.
Thấy mọi người bình phẩm vậy, Shimizu lại thấy không thoải mái, cô ao ước được trở thành một vị nữ sĩ như trong truyện cổ tích, giúp đỡ chúng sinh. Những người khác chỉ có thể đánh giá cô là một cô gái mơ mộng.
Về vấn đề này, Solicia biểu thị mỗi người đều có con đường, chính kiến và trải nghiệm khác nhau nên không đánh giá gì. Nhưng vẫn có điều cô cực kỳ để ý.
"Cái đó... em có còn giữ cuốn sổ đó không?"
Nói đùa, đó là tài liệu hệ không gian quý giá có tiền cũng khó có được đó, để nó chết cùng một tên pháp sư ma thuật đen thật quá phí phạm.
Nghe thấy vậy, khuôn mặt Shimizu bỗng đỏ lên. Khi Solicia nghĩ rằng cô không còn giữ cuốn sổ đó thì vị tiểu công chúa quay sang, thò tay vào khe ngực và lấy ra một cuốn sổ nhỏ đưa ra.
"L-là ba mẹ em bảo những thứ có thể gây rắc rối mà có chút giá trị nên để ở nơi mà không ai có thể nghĩ đến."
Đúng thật là không thể nghĩ đến.
Solicia cảm thán trong đầu rồi lấy tấm vải bọc nó lại cất vào trong túi. Phải bảo tồn hương vị, cô thầm nghĩ.
Chaporia
Bình Luận (0)