"Cậu có thực sự muốn tốt nghiệp không vậy Kurokawa?" 

Vẫn là giọng điệu nghiêm túc như mọi ngày từ giáo viên chủ nhiệm lớp tôi Takanashi Haruna dạy môn lịch sử. 

Được đánh giá cao ngay từ khi về giảng dạy, khi mới 25 tuổi đã có cho mình tấm bằng thạc sĩ. Và là tổ trưởng của ban lịch sử.

"Còn một năm mà cô", tôi trả lời với tông giọng buồn ngủ. Cũng dễ hiểu thôi, sau khi lăn xả cả ngày ở trường, tôi chỉ mong chạy thẳng về nhà và nằm trên chiếc giường êm ái. 

"Một năm, một năm cái gì? Một năm học lại hay sao?" 

Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao nhọn ghim thẳng vào tôi, khuôn mặt xinh đẹp với bao nhiêu học sinh trong trường giờ đây như một bà cô 29 tuổi vẫn nghĩ mười năm nữa mình mới bước sang tuổi 30 

Dù 25 tuổi và 29 tuổi thì khác quái gì nhau? Sao một cô giáo xinh đẹp như này không lo kiếm cho mình một người bạn trai đi, dành thời gian cho cái trường này đúng là phí phạm. 

Nhân tiện việc đứng đây nãy giờ làm tôi thấy khó chịu thật đấy.

"Em không định học đại học đâu." 

"Tôi đang nói đến TỐT NGHIỆP!" 

"Nhìn xem Kurokawa, bảng điểm của cậu đang là vấn đề rất lớn, điểm cao nhất chỉ vừa đủ vớt vát. Trong khi điểm số trường này, KHÁ DỄ." 

Tại sao phải gằn giọng như thế chứ? Tôi vừa trả lời câu hỏi rất tốt mà, đúng không? 

"Vâng, điểm của trường kém hơn trung bình nhiều." Trả lời bằng giọng thờ ơ, tôi chỉ muốn kết thúc chuyện này thật nhanh thôi.

"Đúng thế, chỉ cần 35 điểm là đủ "đạt" rồi, nhưng xem đi. Trong này có bao nhiêu môn là mức "đạt"? Có đủ năm ngón tay không?" 

"Em biết rồi, em sẽ xem lại bản thân. Em chào cô." 

Tôi quyết định kết thúc câu chuyện ở đây và quay về nhà, tôi đã trải qua việc này bao nhiêu lần, nếu quy sang vàng mã chắc đủ để làm căn biệt thự khi chết đấy.

Nhưng tôi không hiểu tại sao lại cứ phải lo về tốt nghiệp nhỉ? Đã là cuộc thi phổ thông thì ít nhất nó phải đủ dễ để học sinh qua môn chứ. Dẫu sao tôi vẫn không cho rằng đây là vấn đề lớn đâu. 

Mặc kệ tiếng thở dài có vẻ là cố ý, bước chân của tôi càng lúc càng nhanh hơn. 

*

"Đậu xanh, thằng nào dám trộm mũ bố rồi?" 

Đối với các trường phổ thông bình thường, học sinh chủ yếu đi bằng tàu điện hoặc xe đạp. Nhưng ở đây, mọi thứ có hơi khác chút. Có thể nói ngôi trường này là thiên đường của những tên quậy phá và địa ngục với đám con ngoan. Việc học sinh di chuyển bằng xe máy không hiếm gặp. Theo thống kê trường rơi vào tầm 40% lận.

Tự hứa với bản thân mình rằng lần sau nhất định phải đấm vêu mồm nếu nó dám trộm mũ. Tôi đành phải về nhà trong sự hậm hực một ngày thất vọng tại trường. 

*

"Anh về rồi đây" 

"A mừng anh về anh hai." 

Giọng nói lười biếng của con hobbit cất tiếng chào tôi chính là sinh vật phiền phức mang tên em gái. Với tôi nó chính là phiên bản cái của Gollum, khác là thứ chiếm hữu tâm trí nó là máy Neotendo của tôi. 

"Hôm nay về sớm vậy Mizuki."

"Đáng lẽ bọn em có buổi karaoke ăn mừng bài kiểm tra đầu năm. Nhưng bọn nó quá dốt nên tạm thời bị gia đình cấm cản rồi." 

"Không phải em cũng cần chăm học hơn à? Năm nay cuối cấp còn gì."

"Em lớp phó học tập mà anh hai, và anh cũng đừng ngậm miệng vào chai như thế. Đổ ra cốc đi, còn nữa uống hết rồi phải có trách nhiệm đổ nước vào chai chứ. Em sinh ra để chăm sóc cuộc sống anh ư." 

Nhìn con bé làm hành động như quệt nước mắt thật là khó chịu, à không...nó khóc thật à? Ôi Mizu ơi, trong mắt mày thì anh là thằng hết thuốc chữa đến mức nào vậy. 

"Được rồi, chăm sóc anh tốt chứng tỏ em cũng là người vợ tốt." 

"Anh đang tán tỉnh em sao anh hai?" Bỏ qua vấn đề sinh học thì anh không phải mẫu người của em đâu. Em thành thật xin lỗi." 

Gì đây, sao tự dưng cúi người 90 độ vậy, trên hết là tôi vừa bị từ chối? 

"Anh đi ngủ đây, đừng gọi anh dậy nhé." 

"Ể, ít nhất trước khi ngủ anh nhớ đi tắm trước." 

Phi vào chiếc giường êm ái của mình, đây mới chính là "nhà" của tôi, đúng vậy một nơi bất khả xâm phạm. 

*

Con người luôn có một quan niệm cho rằng, khi bạn muốn thời gian trôi qua nhanh nhất, việc số một là hãy đi ngủ. 

Đấy cũng là phương châm của tôi, Kurokawa Ren, chỉ là khi con người chìm vào giấc ngủ, khái niệm thời gian là thứ không tồn tại. 

Có nghĩa nếu không có mặt ở trường trong năm phút nữa, tôi có thể phải tốn thêm một ngày nghe bà cô chủ nhiệm dạy đời. 

"Hasegawa Akane

"Có ạ" 

Shintaro Daiki" 

"Có" 

"Kurokawa Ren." 

"Kurokawa Ren?" 

"Có mặt." 

"Làm gì mà thở kinh vậy, về chỗ nhanh lên đi." 

"Vâng." 

Tiết đầu tiên là anh văn , với tôi thì là một tiết học nhàm chán và không cần thiết. Khả năng tôi làm việc cho công ty nước ngoài là rất thấp, sinh sống ở nước ngoài càng bất khả thi hơn. Điểm công duy nhất chính là ngủ ngon. 

Để những con gió nhẹ nhàng ru ngủ bên tai, đôi mi nhắm vào một chút, chỉ một chút thôi. 

"Kurokawa-kun, Kurokawa-kun, dậy đi nào, dậy đi." 

"Kuro - a cậu tỉnh rồi." 

"Suzuki-san?" 

"Mình đến để thông báo cậu bây giờ là tiết thể dục, nhưng cậu ngủ say quá nên mình hơi bối rối chút." 

Gãi má à, dễ thương đấy, đúng là lớp trưởng của mọi nhà Suzuki Kiyomi có khác. Mái tóc dài đen nhánh với đôi mắt bồ câu tròn xoe đúng là thứ vũ khí hoàn hảo để kích thích bản năng bảo vệ của mọi thằng đàn ông. Tất nhiên là trong đó không có tôi. 

"À được rồi, cảm ơn cậu, mình xuống ngay đây." 

"Vậy mình xin phép đi trước." 

Đúng là lớp trưởng mẫu mực nhỉ, không bỏ qua cả một thằng như tôi à. Thông thường thì cả lớp sẽ bỏ qua mấy thằng như tôi. Nhưng việc quan tâm bạn học có vẻ ăn sâu vào cô ấy rồi. 

Thôi thì di chuyển vậy, "à Kurokawa -kun", "ơ, tự dựng quay lại vậy?" 

"Xin lỗi, nhưng tớ quên có chuyện chưa nói, cô Haruna nói cuối ngày cậu ở lại gặp cô một chút." 

"Thật à." 

"Ừm, thế nhé mình xuống sân đây. Cậu cũng nhanh xuống đi." 

Bỏ lại mấy câu cuối, tôi đứng bơ vơ một mình với dòng suy nghĩ khó hiểu? Lại gặp ư? Hôm qua vừa gặp xong mà, chẳng lẽ mình đang trên đường lập kỉ lục học sinh gặp giáo viên chủ nhiệm mười lần một tuần. 

Dù biết việc thở dài nhiều không phải điều tốt, nhưng tôi không thể kiềm chế lại bản thân. Có lẽ do tôi quá ngạo mạn để tin vào thần linh nên đây là sự trừng phạt? Hay là sự đánh đổi cho tự do bản thân, tôi không thể nào biết được. 

*

Vào giờ tan học, lớp trưởng đã đến chuyển lời cho tôi rằng hãy đợi ở đây. Đặc biệt cô Takanashi còn đặc biệt nhấn mạnh cho lớp trưởng nói cho tôi hậu quả của việc kháng lệnh.

Khi tôi đang ngồi bán hành mấy con gà trong Initial Fantasy, bầu trời dần chuyển sang màu máu giống y cõi lòng tôi lúc này, tiếng cửa lớp bỗng vang cạch.

"Tôi tưởng cậu sẽ trốn về", người phát ra thanh âm đanh đá ấy hiển nhiên là quản ngục của đời tôi, chủ nhiệm Takanashi. 

Cất điện thoại vào trong cặp, tôi thờ ơ trả lời.

"Vậy cô cho em về đi." 

"Không!" 

Lắc đầu nhẹ thể hiện sự chán chường, cô Takanshi buông ra cho tôi câu hỏi. 

"Cậu biết tại sao chúng ta không nói chuyện ở phòng giáo viên không?" 

"Ơ em không biết", thông thường trong light novel đây là thời khắc của định mệnh nào đó. Mặc dù đời là đời và truyện là truyện. Giác quan thứ sáu vẫn liên tục cảnh báo tôi ầm ĩ trong đầu. Đáng lẽ là tôi có thể trốn, nếu không bị đe dọa là báo về cho phụ huynh. 

"Hửm...đằng nào với tính cách của cậu, điều này rất bình thường. Được rồi tôi sẽ giải thích ngắn gọn." 

"Kurokawa từ bây giờ đến hết năm, tôi sẽ chuyển đến sống chung với cậu. Cứ coi như là người giám hộ đi. Khoảng tầm 9 giờ tối tôi sẽ đến, tại vì có rất nhiều thứ phải chuẩn bị mà, cậu hiểu chứ?" 

"Cái gì, cô nói thật à!?" 

"Đừng hét lên như thế, thật bất lịch sự. Nhìn tôi có giống đang đùa không?" 

"Ừm...không ạ", với điệu bộ khoanh tay và khuôn mặt nghiêm túc, việc nghĩ đây là một dad joke cũng bất khả thi. 

"Nhưng tại sao ạ, lí do là gì? Với cả bố mẹ em-" 

"Phụ huynh cậu đã đồng ý, mẹ cậu đã đồng ý với tôi từ hôm qua." 

"Cô nói chuyện sao nghe nhẹ nhàng vậy, kiểu như mẹ em đồng ý ngay lập tức." 

"Thì đúng thế mà." 

"Hả?" 

"Được rồi, tôi cũng khồn định nói đâu, nhưng lí do tôi đặc biệt quan tâm cậu như vậy không chỉ vì trách nhiệm giáo viên. Mà ở phương diện khác là hỗ trợ cho con của cô giáo thôi." 

Cô Takanashi trả lời với tư thế khoanh tay và ngoảnh ra ngoài cửa sổ, tôi thì không hiểu bầu trời kia có gì để ngắm, lúc nào chả giống nhau. Quan trọng hơn là mối quan hệ giữa mẹ và giáo viên chủ nhiệm tôi là sao? 

"Em không hiểu lắm, mẹ em từng làm giáo viên ạ. Và...dạy cô à?" 

"Mẹ câu từng làm gia sư cho tôi, câu biết đấy mẹ câu làm nghề khảo cổ học đúng chứ?" 

"Vâng, mẹ em làm khảo cổ học mà." 

"Thế cậu có nhớ khoảng hơn mười năm trước, lúc cha cậu đang khó khăn trong kinh doanh, mẹ cậu đã phải đi làm thêm không?" 

A, hoá ra là vậy, đúng là vào lúc đó công việc của bố gặp khó khăn và lương trong viện bảo tàng của mẹ không đủ nên đã đi làm thêm. 

"Vâng, bố em vẫn hay lôi chuyện ấy ra kể, nên dù chuyện xảy ra khi bé, em vẫn nắm khá rõ.

"Nói chung là mẹ luôn hỗ trợ bố lúc khó khăn nhất và may mắn khi mẹ em có thể kiếm được việc làm thêm ổn định." 

"Phải, không chỉ giúp tôi cải thiện điểm số, Hikari-san còn là người dẫn lối theo con đường thành giáo viên môn lịch sử." 

Lúc này đây, thật bất công khi ánh nắng hoàng hôn chiếu xuống gương mặt mỹ miều của cô Takanashi. Tôi chưa bao giờ nghĩ một ngày nào đó, mình sẽ thấy một Fujitsubo thời Reiwa mỉm cười. 

*

"Sao vậy anh hai, bình thường nếu anh không đi ngủ vào giờ ăn, anh ăn như chết đói cơ mà." 

Cô em gái đáng yêu Mizuki đang lo lắng cho tôi kìa, ước gì thời gian ngừng lại đi. Tôi không muốn thấy con bé đi lấy chồng. 

"Không có gì...mà Mizuki này, em có biết việc từ hôm nay có người đến ở nhà mình không?" 

"Ể, em biết chứ, cô giáo nói cho anh rồi sao?" 

"Gì, em biết sao không nói cho anh? Em biết từ khi nào có phải từ hôm qua không?" 

"Vâng, mẹ có nhắn tin cho em mà, gửi cả ảnh luôn. Anh xem đây có phải cô giáo anh không?" 

Con bé giơ cho tôi màn hình tin nhắn của mẹ, ảnh cô Takanashi mặc đồng phục cao trung. Thực tế tôi phải bất ngờ khi nhìn vào ảnh, trông cô giáo của tôi không thay đổi gì nhiều so với trước. Ngoài việc chỗ cần to thì to hơn và khuôn mặt từ nữ sinh dễ thương thành quý cô sang trọng.

Bộ bà cô này hồi bé được ăn thịt tiên cá à? Người châu Á nào cũng là người tình của thời gian chắc. 

"Được rồi, vậy sao không báo anh?"

"Anh ngủ mà!" 

Hửm, đích thực là lỗi tôi rồi, tôi không có quyền trách mắng con bé. 

"Anh xin lỗi, Mizuki." 

"Không sao, việc anh xin lỗi chân thành như vậy làm em vui đến mức sẵn sàng lên đường làm hải tặc tìm kho báu." 

"Hả thế thì liên quan gì?" 

"Thì em là Mizuki đó." 

Con bé học đâu ra trò đùa nhạt thếch này vậy? Hay vì sở hữu cái tên như vậy nên em mới "vô vị" hả Mizuki.

"Nhân tiện em rất mong chờ cô giáo anh đấy, hôm qua em và mẹ đã trao đổi rất nhiều thứ. 

"Anh thì không đâu", con em tôi lại dở điệu cười tinh nghịch thương hiệu. Tôi nhất định ngăn cản nó. 

Chỉ còn mười phút nữa, bọn tôi đã dọn dẹp bữa ăn thành công và âm thầm chờ đợi, nhịp tim của tôi lúc này đang tăng vọt, tăng vọt. 

Ding dong, ding dong, tiếng chuông cửa vang lên. Vậy là bên sau cánh cửa kia, thiên địch của đời tôi chỉ còn cách ngôi nhà này một cánh cửa và một bước chân! 

"Để em, á anh làm-" 

"Im lặng chút đi Mizuki, anh sẽ không giao phó cuộc đời của mình vào tay mẹ và em, chỉ vì là lệnh của mẫu hậu đâu." 

"Zehahaha, zehahaha." 

"Anh định làm nhân vật phản diện à...ưm ưm."

"Sao vậy nhỉ? Không có ai ở nhà à, rõ ràng mình đã thông báo cho Kurokawa mà ta." 

"Xin lỗi có ai ở nhà không? Kurokawa, Kurokawa." 

"Zehahaha tốn công vô ích thôi, cô giáo à, đây là lãnh địa của em!" 

"Meow." 

"Cút đi Neko, tí nữa tao cho mày uống sữa sau? Này, lại đây làm gì? Tao không rảnh chơi với mày đâu, ê này...A!" 

"Đứng lại con chó này, đứng lại cho bố." 

"Ể, ể chuyện gì đang-" 

"Xin lỗi cô, tự nhiên anh trai em dở chứng nên ổng định chơi khăm một chút. Này anh trai ngốc anh còn không mau xin- "

"Đứng lại con chó này, mày dám cào bố. Được được, Mizuki mai mình có thịt mèo bảy món." 

"Kurokawa dừng lại ngay!" 

"Ororo."

*

Để tóm tắt cho bản thân mình thì hiện tại tôi đang quỳ trong tư thế dogesa trước mặt hai cô gái. 

"Có thể để em quỳ trong tư thế seiza được không ạ." 

"Một tên có ý định ngược đãi vật nuôi có quyền đòi hỏi? Tôi không ngờ học sinh của mình lại có cái đạo đức vậy đấy. Nói cho tôi xem hạnh kiểm bậc nào mới có thể ví dụ cho cái đạo đức bốn chân của cậu hả Kurokawa." 

Đáng lẽ tôi phải thét lên, đây là thú nuôi của em, quyền của em, cô không có quyền hạn gì cả. Đằng nào thì đây có phải nhà cô đâu! 

Thế nhưng tôi cũng biết câu "không nói là hoa" là câu tục ngữ thấm thía và đầy chất đời. 

"Anh nên nhìn lại bảng xếp hạng tại nhà đi anh hai, sao anh dám vượt qua luật lệ của ngôi nhà chứ." 

"Là sao nữa? Ý em là giờ anh thua cả con mèo?" 

"Không phải thế sao, đây anh đợi tí." 

Con em tôi định làm gì đây, hể, cái gì kia? 

"Đây là biểu đồ xếp hạng vị trí trong nhà, anh xem đi." 

Để coi, đứng đầu là mẹ à, hợp lý, cái? Mizuki đứng thứ hai sao? À thì do bố chiều nó mà...Tôi đứng thứ năm! 

"Đó anh hiểu chứ? Anh nên tôn trọng em với Neko hơn đi." 

"Này riêng con mèo anh không đồng ý nhé, tại sao anh còn thua cả vật nuôi thế?" 

"Gì đây là ý của mẹ đừng có cãi!" 

"Còn lâu, anh không tin, anh không hợp qua hơn hai trăm triệu con tinh trùng chỉ để làm nộ lệ hốt cứt cho cái thứ cứ trăng tròn là leo lên mái nhà sủa." 

"Đừng có tỏ vẻ ganh tỵ với một con mèo, anh nên biết vị trí của mình đi tên lolicon thích sưu tầm light novel về em gái." 

"Mày dám vào phòng anh à? Con hobbit chậm phát triển này. Có đứng trước gương nắn ngực hai mươi phút mỗi ngày cũng không làm nó từ A- thành cup G nhé!" 

"T-t-tên biến thái này, đi chết đi!" 

"Fuhahaha, ôi cười chết mất." 

"Em gái này, cô giáo bị sao vậy?"

"Chịu, cô anh chứ cô em đâu." 

Giáo viên sang trọng và cao quý số một trường Kaenju đang lăn lộn như con lật đật trên sàn nhà tôi. 

"Quay lại hình ảnh đi em gái yêu quý, sau đó bắn cho anh. Mai anh lên trường đem bán rồi mình chia tiền nhau." 

"Bao nhiêu?"

"2/8, em 2, anh 8." 

"Không, em 6, anh 4." 

"Dừng lại đi nếu không muốn tôi đấm câu Kurokawa." 

Người phát ngôn câu đấy đang một tay ôm bụng, một tay che mặt. Nhìn không tí uy hiếp nào cả, dù vậy tôi cũng chẳng dại mà chọc điên.

"Không ngờ ở nhà, cậu trưng ra bộ mặt khác biệt hoàn toàn đấy. Quả nhiên không phải là không thể cải tạo." 

"Giờ tôi muốn biết phòng mình là ở đâu." 

"A để em, nhà bọn em có phòng riêng dành cho khách, để em dẫn lối." 

"Cảm ơn, mà em tên Mizuki nhỉ? Cứ gọi chị là chị Haruna đi. Haru-chan cũng được." 

"Thật sao!"

Gật đầu nhẹ kèm nụ cười tươi tắn, này chuyện này có gì mà vui vậy. Tự dưng đòi nhảy lên làm chị gái là sao?" 

"Cả cậu cũng vậy Kurokawa-kun, ở nhà tôi muốn chúng ta có thể thoải mái nhất. Có chuyện gì đừng ngần ngại tìm đến tôi nhé." 

Đây chính là lần đầu, bà giáo chủ nhiệm tôi đi gọi cái tên Kurokawa-kun. Lẽ nào là do lời nhở vả của mẹ à? Chăm sóc anh em bọn tôi. 

"Tuyệt vời Haru-chan chị đi theo em, anh hai xách vali. Nhanh nào." 

Mizuki vui vẻ dẫn đường, trong khi đó tôi và cô Takanashi bước chậm theo sau. 

"Con bé có vẻ rất vui vẻ, năng động trái ngược cậu." 

"Tính cách nó là vậy, anh em trong nhà thường hay đối lập nhau về mặt tính cách. Với lại không biết mẹ và nó trao đổi cái gì mà nó rất mong cô đến." 

Cô Takanashi chỉ nhẹ nhàng đáp lại tôi, "ở nhà cậu có thể gọi tôi là chị". 

Hơi bất ngờ, nhưng cung kinh không bằng tuân lệnh, nếu chủ nhiệm đã muốn thế, tôi đành tuân theo thôi. 

"Mong chị giúp đỡ, Takanashi-san." 

"Tôi cũng vậy, hân hạnh giúp đỡ Kurokawa-kun." 

"Đến rồi, đây là phòng của chị Haru-chan." 

"Đẹp ghê, không ngờ nó sạch sẽ đến vậy đấy, em đã dọn dẹp nó giúp chị phải không, Mizuki." 

"Không có gì ạ." 

Con bé này làm lúc nào vậy nhỉ? Đúng là thích ôm việc vào người mà, bộ nó muốn có chị gái thay anh trai đến vậy ư. Lòng tôi bỗng trở nên đau nhói. 

"Vali em để cạnh góc tủ quần áo nhé."

"Ừ, cứ để đấy đi, Mizuki muộn rồi em đi ngủ đi." 

"Dù giờ này em chưa đi ngủ đâu, nhưng chị đã nói thế thì. Chúc ngủ ngon Haru-chan, anh hai." 

"Chúc em ngủ ngon", cô Takanashi mỉm cười đáp. Tôi chả nghĩ vào cùng một hôm, tôi lại thấy nhiều nụ cười từ thiên địch của mình đến vậy, nó là tốt hay xấu?

"Mà Kurokawa-kun này." 

Mùi nước hoa xuyên thẳng vào mũi tôi, không đúng ra là sự kết hợp của nước hoa và hương thơm của phụ nữ trưởng thành. Cái mùi này con em gái tôi không có đâu. 

Mình đang bị thôi miên, trấn tĩnh lại ngay. Khi một con đực ngửi được mùi hương của con cái, chứng tỏ rằng con cái đang cố gắng kích thích bản năng chiến đấu con đực. Trong tự nhiên những loài côn trùng như bướm, ong chính là chuyên gia của nó. Mà bướm chẳng phải phép ẩn dụ chỉ con gái à. Đây là đèn xanh đúng không? 

"Cậu đang nghĩ gì vậy?" 

Tay của Takanashi-san nắm nhẹ lấy bàn tay tôi, cảm giác sảng khoái bỗng lan khắp cơ thể. Khổ quá, sắp lên rồi. 

"Sao thế?" 

"Mềm quá, à không lạnh quá, không tươi quá...phê-" 

"Cô cần gì ạ?" 

"Với học sinh trung học 10 giờ tối không phải thời điểm ngủ lý tưởng đúng chứ, cậu ở lại đây chút đi." 

"Em-em chưa hiểu lắm?"

"Chúng ta sẽ ôn tập một chút về bài vở." 

?

"Tự dưng mặt đơ vậy, Kurokawa-kun? Tôi đã hỏi mẹ cậu rồi, bình thường cậu ngủ rất muộn đúng không? Giờ có tôi ở đây, tôi sẽ tận dụng mọi khoảng thờ

i gian trống của câu. Đừng lo, không quá muộn để ảnh hưởng sức khoẻ đâu." 

Ha, thiên địch thì vẫn mãi là thiên địch, mật ngọt chết ruồi. Ngày hôm nay tôi lại tiếp thu thêm một điều mới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...