Srenderviration/Chapter 3: Cuộc đời mới - thân phận mớiChapter 3: Cuộc đời mới - thân phận mới
20px

Vane : Nhắc cho có dù ai cũng biết. Đương nhiên phải đọc tiền truyện trước để tránh bị lú do cách kể của Vane nhiều khi khá đần.

Như cũ, nghe Warhammer 40k - Sol Invictus để có trải nghiệm tốt nhất.

××××××××××

Trắng..chỉ toàn là màu trắng...

Một người đàn ông trung niên ngồi dậy giữa bốn bức tường trắng xóa mà tâm trí trống rỗng. Ông không biết đây là đâu, cũng không biết ông ở đây bằng cách nào. Ông chỉ biết rằng mình đã chết, chết trong danh dự và vinh quang khi ông cùng tiểu đội hi sinh để bảo vệ nhân loại. 

Nhưng tại sao chỉ có khung cảnh đó là ông nhớ rõ, chỉ có khung cảnh đó in hằn vào tâm trí ông ?

Không có câu trả lời nào, chỉ có ông cùng sự trống rỗng. 

Ông nhớ mình là một Holder, một Holder tài năng đủ tư cách để có được một danh hiệu riêng. Ông là Protector - ý chỉ việc ông luôn đặt việc bảo vệ nhân loại lên hàng đầu.

Ông nhớ mình từng tham gia trận chiến cuối cùng giữa nhân loại và các Enginos, khi đó ông nắm vai trò đồng chỉ huy với cỗ máy huyền thoại Soractes.

Và ông nhớ mình đã cùng toàn bộ chiến hữu mang bom cảm tử để cứu nhân loại khỏi sự diệt vong. Và khi những quả bom với sức công phá đủ hủy diệt cả lục địa phát nổ - ông bỗng cảm thấy ấm áp đến lạ.

Không đau đớn hay sợ hãi, không buồn bã hay hối tiếc. Chỉ còn sự tự hào và cảm giác thanh thản lạ lẫm.

zizzzzzzz

Một làn sương lạ che khuất tầm mắt ông, mang theo mùi hương dịu nhẹ đầy mê hoặc. Cơ thể ông tự di chuyển, lê bước tới những nơi mà ông còn không biết gì.

Ông cứ đi mãi rồi đi mãi, cứ khi cơ thể rã rời, ông lại dừng bước rồi tiếp tục đi. Không biết qua bao lâu, quãng đường dài cỡ nào, làn sương kì ảo dần tan biến, hé lộ ánh sáng vàng đầy mê hoặc.

Đầu óc ông mụ mị, chỉ biết đi theo ánh sáng vàng le lói kia. Và khi ông chạm được đến ánh sáng ấy, những làn sương tan dần để lại khung cảnh trước mắt cũng là lúc ông tỉnh táo lại.

Một gia đình đầm ấm. Người mẹ đang bế con mà ru ngủ, người chồng thì đang chuẩn bị bữa cơm giản dị. Tuy mộc mạc nhưng đẹp đẽ và bình yên vô cùng.

Nhưng cả ba người đó đều rất kì lạ, họ đều không có khuôn mặt mà chỉ là dấu chéo cắt ngang. Hình chéo đó đen kịt và sâu hoắm đến đáng sợ.

Ông đứng trước khung cảnh ấy mà nhất thời sững người, không biết bản thân nên làm gì.

Rồi làn sương lần nữa bủa vây, che đi đôi mắt đang mở to của ông mà đưa ông vào giấc ngủ.

Tỉnh dậy đi, kẻ lạc lối.

××××××××××

Oee oeeee

Người phụ nữ nhìn xuống đứa bé đang khóc òa trong vòng tay mà không khỏi thắc mắc mắc. Bởi lẽ cô chỉ vừa ru đứa nhỏ vào giấc ngủ, mà chỉ chốc sau con cô lại thức giấc.

À ơi~~

Những~giấc mộng đẹp đẽ~~

Đang~đợi con chơi cùng~~

Cớ~sao cứ buông tay~~

Mà~không cùng hòa nhịp~~?

.

...

...

..

.

Ông tỉnh dậy mà không khỏi cảm thấy lạ lẫm. Bởi lẽ cơ thể ông -đúng ra phải to lớn, vạm vỡ- đang được bế trong vòng tay yêu thương của người phụ nữ.

Ông cố gắng nói, nhưng tất cả đều chỉ là những tiếng khóc vô nghĩa.

Ông cố gắng nhìn, nhưng mọi thứ đều mờ mịt đến rợn người.

Ông đưa tay ra, cố gắng với lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay, nhưng ngoài làn da của người phụ nữ trước mắt thì không còn gì cả.

Cánh tay bồng bế, vỗ về và tiếng hát ru của người phụ nữ vang lên làm ông dần lịm đi. Trước khi chìm sâu vào giấc mộng, ông nghe loáng thoáng người phụ nữ nói gì đó với ông-

Ngủ ngoan nhé, Cloe bé bỏng của mẹ~

-những lời nói mà ông không thể nghe rõ.

...

..

.

Nghiên cứu khoa học đưa ra kết luận rằng trẻ sơ sinh sẽ có nhận thức mạnh mẽ nhất vào khoảng 4 tuổi, khi mà trẻ có tính tò mò lớn nhất. Trẻ em cũng bắt đầu có kí ức vào khoảng 3 tuổi và dần phát triển hơn khi lớn dần.

Còn một đứa bé với thường thức của một ông chú trung niên ?

Điều này khá khó kết luận, bởi tuổi hành vì lúc này không khớp với tuổi cơ thể. Đó cũng chính là hoàn cảnh hiện tại của vị Holder tài năng.

Ông - với ý nghĩ của một quý ông - từ chối uống sữa từ người mẹ mới của ông.

"Lạ nhỉ ? Bình thường con đâu có bướng thế này ?"

Người phụ nữ dù thắc mắc mắc, nhưng vẫn cho ông một bình sữa dê đã qua tiệt trùng. Ngon tuyệt.

"Con cũng gần 3 tuổi rồi, cũng phải cai sữa chứ ?". Người đàn ông đang cặm cụi quét nhà lên tiếng, có vẻ là người bố hiện tại của ông.

"Vậy tới chiều anh nấu cho con nhé ?". Người phụ nữ đáp lại với vẻ mong chờ. Bởi chồng cô sẽ nấu luôn cho cô mà.

"Rồi rồi, để đấy anh làm"

Mẹ ông cười vui vẻ trước sự bất lực của bố ông. Mà sao bố ông trông hóc hác một cách đáng ngờ vậy ? [ Vane : khô anh chồng]

Cặp vợ chồng lời qua tiếng lại với bầu không khí vui vẻ và thân mật. Bỏ qua ông đang đau điếng người vì bị một con kiến cắn...

Bỏ qua cơn đau và gạt con kiến ra, ông cuối cùng cũng có thể mình mẫn mà đặt nghi vấn.

Mình đã sống lại ở kiếp khác ? Liệu đây có phải hành tinh và nhân loại mà mình từng hi sinh để bảo vệ hay là một vũ trụ khác ?

Lúc trước, ông đã gặp không biết bao nhiêu kẻ mê tín và tin vào Thuyết chuyển Kiếp. Và giờ ông đã chứng minh rằng một người hoàn toàn có thể mang kí ức cũ đến cơ thể mới.

"Con yêu, tới giờ ngủ rồi~~"

Mẹ ông bế ông lên với nụ người ngọt ngào tràn đầy tình thương, bố ông cũng nhìn hai mẹ con với vẻ hạnh phúc.

Bế ông vào trong phòng, mở điều hòa và đắp tấm chán ấm áp cho ông, mẹ ông lần nữa cất tiếng ru.

À ơi~~

.......

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...