suki na douwa ni hikikoma re te 、 watashi wa furui sekai yori mo yoku ikiru koto ga dekiru no desho u ka ?/Chapter 1: Có lẽ cuộc sống nhàm chán sẽ kết thúcChapter 1: Có lẽ cuộc sống nhàm chán sẽ kết thúc
20px

  'Tương truyền rằng, Thế giới Eldoria cổ đại, nơi được coi là cái nôi của ma thuật và năng lực siêu nhiên, được tạo thành từ 3 vị thần tối cao của Thần tộc : Thần Ánh Sáng Auralis, Thần Hủy Diệt Vordrath và Thần Thiên Nhiên Sylvaraeth. Mỗi người đều bỏ ra một phần sức mạnh của mình để tạo ra một thế giới hùng mạnh, kì bí như Eldoria. Qua hàng hàng năm thế giới này đã....'

  "Này, Saito-kun!"

Tôi ngẩng đầu lên, là Asaki Himei cùng lớp. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt như mọi ngày, với ánh mắt mà cả lớp này vẫn luôn nhìn tôi, cách nhìn "một người giúp việc".

  "Cậu vẫn đọc quyển truyện này sao? Nó nhàm chán thật ấy."

Asaki vừa nói vừa giơ bìa quyển truyện ấy lên " Câu truyện về Eldoria"

  "Xin lỗi, nhưng đó là cuốn truyện duy nhất mà mình thấy hay thôi." Tôi gãi đầu, cố gượng cười trước cái nhìn của cô ấy.

"Hửm, cậu kì lạ thật ấy nhỉ, mình đoán cậu đã đọc nó không dưới chục lần đấy.

" Himei vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt ấy, nhưng giọng nói có phần mỉa mai. "Mà nè, Saito-kun giúp mình lau dọn lớp chiều nay được không? Thật ra mình bận học piano rồi ý ~"

Có vẻ như cậu ấy muốn vứt luôn việc cho tôi, nhưng luôn giả vờ là cầu xin tha thiết vậy. Cứ đến phiên trực của cậu ấy, à không, nửa lớp học của tôi,  là tôi lại được phân công cho làm hộ với vô vàn lí do, nào thì"nhà mình có việc, cậu thông cảm" rồi lại  "lớp học thêm của mình có bài kiểm tra, cậu giúp mình nhé", hay giống như lời vừa nãy của Himei...

Tôi biết tất cả chỉ là giả dối, không một ai bận gì cả. Nhưng mà, tôi nghĩ rằng... có lẽ nếu mình như vậy thì họ sẽ nhìn mình bằng ánh mắt tôn trong hơn, nhưng không phải rồi, đến hiện tại thì tôi không khác "người giúp việc" là mấy.

"Này! Này, Saito-kun, có nghe mình nói không vậy? S-A-I-T-O?"

Tôi giật mình, hóa ra nãy giờ mình đnag tự nghĩ lung tung.

"À, được thôi, cậu đi học đi, mình làm hộ cho."

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...