Ngày hôm sau, ba người thức dậy. Họ đi ra từ căn phòng của mình và hướng tới phòng ăn. Phòng ăn cũng rộng rãi và đẹp đẽ như phần còn lại của nhà thờ, và bữa sáng của họ cũng rất đầy đủ: trứng, thịt, rau, hoa quả đều đủ cả.
Sau một đêm, họ đã bình tĩnh lại, sự lo lắng và hồi hộp trong mắt họ đã bớt đi phần nào. Trong suốt giờ ăn vẫn là một hồi im lặng, phần vì họ cũng chẳng biết nên nói gì, hoặc cũng có thể vì họ chẳng còn có tâm trạng để nói nữa. Từ khi đến đây, ai cũng cảm thấy một áp lực đè nặng trên vai, vì họ phải gánh vác sứ mệnh của cả thể giới.
Ăn xong, họ hướng đến khu huấn luyện.
Buổi huấn luyện đầu tiên chính là kĩ thuật chiến đấu.
Trên đường đi, Alex nhìn sang hai người đi bên cạnh mình, đánh giá họ. Noal trông gầy gò, người hơi cúi như đang bảo vệ bản thân khỏi cái gì vô hình. Cũng phải thôi, có phải ai cũng được như Alex, không chút lo lắng mà đi vào thế giới này đâu chứ?
Ami thì ngược lại, cô bước đi với dáng đứng thẳng đầy tự tin, mái tóc đen bồng bềnh theo sau. Ánh mắt cô tràn đầy kiên định và tự tin, một loại tự tin khác với Alex, nhưng cũng nồng nhiệt không kém.
Khi họ đến sân huấn luyện, một người đàn ông trung niên đã đợi sẵn họ. Thân hình ông tuy không cao, không quá cơ bắp, nhưng là loại thân hình được tối ưu giữa tốc độ và sức mạnh. Ông bước đến, cất giọng
“Ồ, đến sớm đấy, sớm hơn mười lăm phút so với dự định của ta. Nếu đã đến sớm thì ta sẽ bắt đầu sớm vậy”
Nghe thấy thế, ba người Alex, Noal và Ami lập tức nghiêm túc, người cứng lại như chuẩn bị đi khổ sai. Việc trên thế giới này tồn tại quái vật, và một lão già chừng hơn năm mươi tuổi thế này còn khỏe khoắn đi lại vung kiếm như thế, thử hỏi xem cường độ tập luyện ở đây sẽ khắc nghiệt như thế nào chứ?
Flar dừng một lát rồi nói tiếp
“Để ta giới thiệu nhé, ta là Flar, người sẽ huấn luyện các cô cậu. Ta từng là mạo hiểm giả hạng cao nhất, nên khỏi lo nhé”
Nói xong, ông liền chỉ đến phần sân tập phía sau lưng “Buổi đầu tiên là rèn luyện thể lực nhé”
Nghe thấy thế, sắc mặt cả ba nhẹ nhàng hẳn đi. Rèn luyện thể lực tuy mệt, nhưng vẫn đỡ hơn là đi đánh quái vật, thứ mà họ còn chẳng biết phải làm thế nào.
Flar thấy vậy thì khẽ nhếch mép rồi bắt đầu khóa huấn luyện.
Hai tiếng trôi qua, và sự nhẹ nhõm ấy biến thành ác mộng. Trong hai tiếng ấy, họ luyện tập tất cả các loại cơ trên cơ thể, luyện đến khi không thể di chuyển, không thể động đậy nữa thì thôi.
Ngoài rèn luyện thể lực, Flar còn tự ý thêm vào một số bài ‘luyện kiếm’, bắt ba người phải cẩm kiếm lên lao vào tấn công. Ban đầu, Alex và hai người còn lại nghĩ rằng đây sẽ là một bài kiểm tra đơn giản, vì họ chiếm ưu thế hoàn toàn về số lượng. Tuy vậy, Flar vẫn có thể dễ dàng né tránh toàn bộ đường kiếm non nớt của ba người mà không mất chút sức. Đám Alex thì ngược lại, bị kiếm gỗ đánh vào đầu, vào bụng, vào mông đã khiến họ không thể cảm thấy đau đớn hơn được nữa.
Sau hai tiếng ấy, Alex, Noal và Ami ngồi tựa lưng vào tường, vừa thở dốc vừa đưa bình nước lên miệng uống liên tục như thể họ vừa đi từ sa mạc ra vậy. Nhìn thấy ba người mệt mỏi như thế, Flar tiến đến, nói
“Xong rồi, thời gian còn lại trong ngày các cậu thích làm gì thì làm. Muốn ra ngoài nhà thờ chơi cũng được, nhưng trong thành phố cũng nguy hiễm lắm đấy nhé. Ngoài ra, tin các cậu là anh hùng mới đến đã lan ra rồi đấy, đừng làm xấu mặt nữ thần Elvys”
Nói xong, ông ném một túi tiền nhỏ vào Alex “Có khoảng 15 đồng vàng đấy, dùng cho cẩn thận”
Thấy thế, cả ba anh hùng sáng mắt lên. Phải biết, trong thế giới này, đồng vàng rất giá trị. Mười xu đồng đổi được một đồng bạc, mười đồng bạc đổi được một đồng vàng, và mười đồng vàng đổi được một xu bạch kim. Trong khi đó, 3 xu đồng là đủ mua một ổ bánh mỳ, vậy nên 15 xu vàng là đủ để nuôi sống một gia đình bình thường trong vài tháng. Ba người nhìn nhau rồi dùng chút sức lực vừa mới hồi phục lại để đi ra ngoài nhà thờ.
Bên ngoài nhà thờ là thành Vexild, tráng lệ không kém. Theo lẽ thường, việc nhà thờ chính của nữ thần Elvys nằm ở trung tâm thành phố sẽ khiến nền kinh tế của nó được kéo lên theo. Cả ba anh hùng di chuyển trên đường chính, ngắm nhìn quang cảnh xung quanh.
“Đẹp thật đấy, không ngờ một nền văn minh trung cổ lại giàu được đến mức này đấy”, Alex nói.
Thật vậy, hai bên đường phố là những dãy nhà tráng lệ, với các cửa hàng sặc sỡ hàng hóa. Xung quanh, hàng trăm người đi lại đông nghịt, người thì đang mặc cả với một ông chủ sạp hoa quả, còn có đôi tình nhân tặng nhau chiếc nhẫn. Bên kia đường, có đám say rượu đang cãi nhau với chai rượu trong tay. Trong không khí có lẫn nhiều mùi từ nhiều nguồn khác nhau: Mùi vải từ một cửa hàng quần áo ven đường, mùi thức ăn và gia vị từ những sạp hàng la liệt, và mùi hăng nhẹ từ những ma cụ và đá ma thuật được bày bán.
Bên cạnh, Ami nhìn ngắm xung quanh đầy thích thú.
Mắt cô đảo liên tục từ nơi này đến nơi khác, ghi lại hết tất cả hình ảnh vào trong trí nhớ của cô. Noal thì ngược lại, cậu dù cũng nhìn xung quanh, nhưng cậu nhìn một cách đầy thận trọng, như thể đang sợ rằng sẽ có một tên sát thủ ma tộc lao ra đâm thẳng vào tim cậu
“Có nghe chưa, anh hùng Delx đã tiêu diệt được một tên ma tộc cấp cao ở gần biên giới đấy”
Cả ba bỗng nhiên khựng lại. Vậy là suy đoán của Alex hôm trước là chính xác, trong thế giới này không chỉ có họ là anh hùng. Nghĩ vậy, cậu liền thả lỏng, nhẹ nhõm hơn nhiều vì ít nhất cả ba sẽ không phải cô đơn một mình trong thế giới này.
Phía trước, có sạp hàng bắt mắt Alex. Đó là một sạp hàng với những viên đá lấp lánh. Theo trong trí nhớ của Alex, đó dường như là những viên đá ma thuật với nhiều tác dụng: Luyện kim, chế tác vòng tròn phép, ngoài ra những viên đá ma thuật cấp cao còn có thể dùng để hồi phục mana tức thì. Các viên đá ma thuật được chia ra 4 hệ cơ bản gồm nước, lửa, đất và gió tương ứng với bốn thuộc tính cơ bản. Ngoài ra, có các loại quái vật hiếm cũng cho ra đá ma thuật hệ tử vong, sinh mệnh, không gian, thời gian, nhưng do độ hiếm của chúng nên hiến khi chúng xuất hiện trên thị trường. Về chất lượng, các viên đá được chia làm 10 cấp, với cấp 1 là cấp thấp nhất và 10 là cấp cao nhất.
Nhìn thấy Alex, Noal, Ami tiến đến, người chủ sạp hàng liền sáng mắt lên. Ông ta là một người đàn ông với râu dài, lông mày mỏng, khuôn mặt đầy vết nhăn. Trên mặt ông là một nụ cười niềm nở “Ô, chào cô cậu, mua đá ma thuật có phải không? Chất lượng cũng phải từ 4 đến 6 đấy”
Alex lại gần và cầm một viên đá lên quan sát: viên đá màu đỏ- hệ lửa tỏa ra hơi nhiệt, tuy không đủ nóng để gây bỏng nhưng đủ để sưởi ấm trong mùa đông. Từ nhiệt độ, viên đá này là một viên đá cấp 4 hệ lửa. Ami và Noal thấy vậy thì tiến lại gần, cũng khám xét một viên đá khác, có vẻ là hệ nước.
“Đẹp thật nhỉ Ami, lại còn mát nữa. Sau buổi huấn luyện của ông chú mạo hiểm giả kia mà có viên đá này thì sướng phải biết”
Nghe thấy thế, Alex liền hỏi
“Hai viên này giá bao nhiêu vậy hả ông chủ?”
“Một viên đá ma thuật hệ lửa và hệ nước cấp 4 đồng giá 5 đồng vàng, nhưng nể tình các cô cậu còn trẻ, nên tôi sẽ giảm giá xuống còn 3 đồng vàng đấy, tổng 2 viên là 6 đồng. Giờ không mua là lỗ đấy.”
Nghe thế, Alex mắt sáng lên. Cậu đưa tay vào túi rồi móc ra 6 đồng vàng đưa cho ông lão rồi hí hứng cầm lấy viên đá ma thuật trên tay. Cậu quay sang Noal và Ami, cũng đang nâng niu viên đá ma thuật mới mua
“Đi thôi, hôm nay lãi to rồi”
Nói rồi, cả ba hí hứng quay về nhà thờ. Vừa đi, các cô cậu còn ngân nga giai điệu nào đó ở trên trái đất. Về đến nơi, các cô cậu liền nhanh chóng đi tìm Flar, đưa cho ông lão xem viên đá ma thạch
“Này Flar, xem bọn tôi vừa tìm được cái gì này”
Flar cầm hai viên đá trên tay, nhìn ngắm nó trong vài giây rồi đập vào đầu Alex một cái, khiến cậu kêu đau điếng
“Bị lừa rồi, đám ngu. Mấy cái viên này là đá cẩm thạch màu xanh và đỏ được yểm phép làm lạnh và làm ấm. Ai dạy các cô cậu mua hàng lỏm như thế vậy hả?”
Cũng phải thôi, nghe giọng điệu và lời nói của ông gian thương lúc đó, ai sống được hơn 30 năm cũng sẽ nhận ra điều gì đó không ổn. Nhưng những dũng sĩ đây trước đó còn chưa tốt nghiệp cao học, chưa có kinh nghiệm đời sống nên bị lừa là đương nhiên. Giờ có hối hận cũng muộn, có lẽ tên gian thương kia đã bỏ chạy đến nơi nào đó rồi.
“Hừ, đáng đời lắm, ai bảo chưa học hỏi kĩ đã đi mua đồ lằng nhằng. Được rồi, để mai ta kiến nghị với giáo hoàng, chỉ dạy các cậu kiến thức cơ bản thêm vậy”.
Mấy hôm sau, sau khi ăn sáng, Alex, Noal và Ami đi đến một khu nhà nhỏ gần sân huấn luyện hôm trước. Đó vốn là một nơi sinh hoạt cho các tu sĩ và tu nữ, nhưng do diện tích nhà thờ đã được mở rộng đáng kể, ít ai còn ở lại nơi đây. Thay vào đó, nhà thờ đã chỉnh sửa nơi này thành nơi đào tạo anh hùng. Do được tiến hành trong vội vã, nơi đây trông ít xa hoa hơn so với phần còn lại của nhà thờ. Bên trong gian phòng mà Alex, Noal và Ami học hôm nay chỉ có vọn vẹn năm cái bàn, có lẽ do những anh hùng được triệu hồi trước đó, do chính nữ thần cũng không phủ nhận điều đó, và cả những lời bàn tán của người dân trong thành ngày hôm qua cũng xác nhận chuyện này.
Bên trong, Anna đã đợi sẵn.
“Mời mọi người ngồi. Mong mọi người không chê sự thiếu thốn của dãy nhà này. Hôm nay tôi sẽ là người chỉ dạy kiến thức cơ bản”
Chiếc ghế mà Alex ngồi cũng được tính là tốt, rất ấm và mềm. Có lẽ dù chất lượng ở đây có chút kém cạnh với phần còn lại của nhà thờ, nhưng độ xa hoa vẫn là không thể chối cãi.
“Được rồi, buổi học đầu tiên chính là về kiến thức cơ bản của thế giới”
“Tôi biết rằng mọi người đã có một số phần kiến thức của nữ thần Elvys đáng kính ban cho, nhưng việc các vị bị lừa ngày hôm đó thì vẫn cần phải học hỏi thêm nhiều điều khác về cả lục địa này”
Chaporia
Bình Luận (0)