“Aaaahhhhh!’”

Tôi hốt hoảng đâm con quái liên tục. Con quái biến mất và để lại một viên ma thạch.

“Hahaha. Làm được rồi… Tôi làm được rồi!”

Cuối cùng, tôi cũng đã đơn thương đánh bại được một con goblin. Mặc dù đúng hơn thì đây là lần thứ 2 nếu tính cả lần tôi giết con hobgoblin ngày hôm qua. Nhưng khác với việc xung quanh vẫn còn người khác và một phần là do ăn may, hôm nay tôi đã sử dụng những kỹ năng mà chính tôi học được để đánh bại nó. Bản thân cuối cùng đã hoàn thành được ước nguyện ra mắt dưới cương vị một solo survivor, theo cách chuẩn chỉ nhất có thể.

“Mệt thật”

Có thể vì adrenaline chạy rần rần trong cơ thể, từng dây thần kinh căng cứng đến cực điểm mà tôi không nhận ra. Nên tôi tê liệt một lúc ngay khi về đến phòng.

Đã 1 tuần kể từ lần đầu tôi đánh lẻ giết quái, và tính đến nay thì tôi đã giết được 4 con. Tiếc là hiện tôi vẫn ở cấp 2,hên sao là tôi đã bắt đầu quen với việc đánh lẻ. Nên những chuyện như trở thành fan t1 tê liệt sau khi đánh bại con goblin không còn xảy ra nữa.

Ngoài ra, vẫn còn 1 điều nữa đã được thay đổi một cách chóng mặt, thu nhập từ việc bán ma thạch đã tăng đáng kể .

Trước lúc đấy, 2 sen[note83270] cho mỗi goblin là mức giá khá ổn với tôi, nhưng giờ lên tận 1 man vì chả cần chia với ai cả.

Dù ma thạch của hobgoblin tận 3 man, nhưng vì 2 thằng còn lại vẫn đang liệt giường, tôi chưa đụng đến nó, thế mà tôi đã kiếm được 4 man, chỉ cần giết được một con nữa thì tháng này sẽ thành tháng thu nhập cao nhất của tôi.

Chua kể đến việc lên cấp nhanh vì được hít kinh nghiệm một mình.

Tôi cũng đã suy nghĩ về khung cảnh khi mà cấp độ của tôi tăng lên, nên tôi muốn làm việc đấy càng nhanh càng tốt.

“Beep Beep”

Tôi nghe thấy thông báo phát ra từ thiết bị liên lạc cho survivor. Kiểm tra vị trí xong, tôi nhanh chóng chuẩn bị và đạp xe đến hiện trường.

Vị trí của ngày hôm nay xa hơn so với mọi ngày, nên mất gần 30 phút tôi mới tới nơi.

Nếu bọn quái vật xuất hiện, thì lệnh di tản sẽ ngay lập tức được truyền đến dân cư quanh đó, nên đám quái tép riu sẽ không gây ra được quá nhiều thiệt hại

“A,A, Ai đó cứu tôi!”

Tiếc là việc này không áp dụng cho người cao tuổi hoặc đang bị bệnh, những người không thể tự mình di tản.

Ngay phía trước tôi, một con goblin đang tấn công một người ông cố bám víu trên cây gậy của mình. Dù bằng một phép màu nào đấy vẫn sống và đang cố hết sức để chống trả thì tôi cũng không thể phí đi 1 tích tắc nào nữa.

Dù có một lòng tin vững vàng vào công lí, thì nó không có nghĩa là tôi phải chìa tay giúp đỡ họ như một tình nguyện viên. Nhưng vì nhiệm vụ của một survivor là đánh bại quái vật và ngăn chặn những thiệt hại do chúng nó gây ra. Nên tôi nghĩ mình cũng phải có 1 phần trách nhiệm trong chuyện này. Nếu là tôi của trước đây thì tôi sẽ chỉ biết đứng nhìn, thậm chí là bỏ chạy, nhưng vì hiện tại tôi đã có sức mạnh để đánh bại chúng, tôi tiến thẳng vào nó mà không có chút do dự .

“Đ*t m* con goblin! Cút ra cho bố! [Fireball].”

Tôi thú hút sự chú ý của nó bằng cách tấn công và hét lớn vào mặt nó

Một quả cầu lửa nho nhỏ bay trúng con goblin và làm nó bị thương. Nên con goblin cuồng nộ ngay lập tức thay đổi mục tiêu từ ông cụ sang tôi.

Tôi tặng thêm một đòn [Fireball] vào nơi con goblin đang hướng tới để cầm chân nó, vận dụng công thức để đánh bại con goblin mà tôi đã sử dụng trong suốt tuần qua .Xài [Fireball] để cầm chân và kết liễu bằng kích hoạt [Wave Blade] đâm nó liên tục, tôi đánh bại con goblin một cách đơn giản.

“Ông có sao không?”

Tôi vội chạy đến người ông và kiểm tra xem ông có bị sao không.

“Tôi, tôi được cứu rồi ư”. Cảm, cảm ơn cháu vì đã cứu giúp một người gần đất xa trời như ông già này.Ông sẽ chả thanh thản nếu bị tiễn lên trời tại goblin đâu.. Dù sao thì cuộc đời ông cũng bị rút ngắn và ông đã đặt sẵn 1 chân lên thiên đường rồi”

“Cũng may là con đến kịp lúc.

Có thể ổng chỉ nói đùa thôi, nhưng tôi không thể đáp lại được, dù sao cái chủ đề đấy đã khá nhạy cảm rồi.

sen và man là cách người việt ở nhật thường dùng để chỉ hàng ngàn và chục ngàn, ví dụ 3 sen=3000 yên, 2 man= 20000, vì thấy nó dễ nhìn hơn nên tôi sẽ xài

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...