→ chắc chắn là có.
Ta nói:
“Nhớ tránh Tạ Lan Cẩn.”
“Hừ.”
Ta kể chuyện nhờ Hạ Lưu Quang đi thay.
Hắn càng nghe càng cười.
“Thông minh thật.” hắn nói.
Ta lo:
“Có gặp họ không?”
Hắn cười:
“Không đâu, Đông Hồ lớn lắm.”
Ta gật đầu.
Đúng vậy.
Đông Hồ lớn như vậy.
Sao có thể trùng hợp chứ?
09
Còn đúng là trùng hợp thật!
Khi hai chiếc họa phảng lướt qua nhau trên mặt hồ.
Ta xấu hổ đến mức chỉ muốn nhảy xuống nước.
Ta đã nhờ Hạ tỷ tỷ nói dối là ta bị bệnh nên không đi.
Ta nhìn cửa sổ chạm rỗng, lan can đỏ mảnh đến mức chẳng che được gì.
Xong rồi, không có chỗ trốn.
Thấy ta cuống cuồng xoay vòng.
Thái tử đột nhiên kéo ta vào lòng, dùng tay áo che kín đầu ta.
Ta nhỏ giọng:
“Ngươi làm gì vậy?”
Hắn chống cằm lên đầu ta, nghiêm túc:
“Như vậy hắn sẽ không nhìn thấy ngươi, cũng không biết ngươi cố ý cho hắn leo cây.”
Ta nghi ngờ:
“Nhưng hắn vẫn nhìn thấy ngươi mà?”
Thái tử cười:
“Người cho hắn leo cây đâu phải ta, ta sợ cái gì?”
Ta bừng tỉnh:
“Đúng ha.”
Thế là ta yên tâm trốn trong lòng hắn, chờ thuyền Tạ Lan Cẩn đi qua.
Hoàn toàn không biết trong không khí đã đầy mùi căng thẳng.
Bốn mắt nhìn nhau.
Ánh mắt thái tử khiêu khích mà hưng phấn, ánh mắt Tạ Lan Cẩn vừa bừng tỉnh vừa phẫn hận.
Chậc, hai tên oán phu trùng sinh.
Ngực thái tử rắn chắc.
Mặt ta vùi trong ngực hắn, suýt không thở nổi.
Ta nhỏ giọng:
“Họ đi chưa?”
Thái tử liếc chiếc thuyền đã đi xa từ lâu, khóe môi cong lên:
“Chưa đâu, còn lâu.”
Một lúc sau hắn mới buông ta ra.
Ta cảm thán:
“Ngực ngươi to thật! Còn to hơn ta!”
Ta tò mò:
“Vậy ngươi cho bú được không?”
Thái tử: “……”
Hắn cười giả:
“Không còn sớm nữa, nên về rồi, vở kịch cũng hạ màn.”
Ta ngơ:
“Ủa? Nãy có diễn kịch à?”
Hắn chỉ cười.
10
Thời gian trôi nhanh, ta đã ở thư viện hai năm.
Sắp sang năm, ta sẽ cập kê.
Mẫu thân sẽ đưa ta đi Giang Nam.
Ta rất háo hức.
Hạ Lưu Quang chọn được Chúc Trường Canh.
Tên nghe đã hợp.
Còn Tạ Lan Cẩn, nàng nhíu mày:
“Hắn thì cũng được, nhưng tính khí thất thường.”
“Lúc thì nghiêm túc, lúc thì lại hỏi ta có biết chơi dây không.”
“Loại người này không hợp làm phu quân.”
Ta gật đầu.
Mùa thu, bệ hạ tổ chức thu săn.
Thư viện cho nghỉ.
Tan học, ta vui vẻ đi ra.
Đến dưới gốc ngân hạnh.
Có người gọi ta.
Là Tạ Lan Cẩn.
Hắn cao lớn hơn, trầm hơn.
Ta cười:
“Có việc gì?”
Hắn do dự:
“Cẩm Triều, chúng ta còn là bằng hữu không?”
Ta nghĩ tới gà lá sen Ngọc phu nhân làm.
Nước miếng suýt chảy.
Cuối cùng gật:
“Chắc là… có?”
Mắt hắn sáng lên.
Nhưng khi thấy vòng cổ trên cổ ta.
Mặt hắn trắng bệch.
Hắn đột nhiên giữ vai ta:
“Ngươi vốn là thê tử của ta!”
Chaporia
Bình Luận (0)