"Ta yêu cầu phán quyết tống giam hắn vào Yêu Ngục trăm năm!"
"Không! Hình phạt đó quá nhẹ nhàng. Ta yêu cầu phế bỏ hắn ngay lập tức!"
Trước mắt, một thiếu niên bị xiềng xích sắt đen treo lơ lửng giữa không trung. Cơ thể rã rời, máu loang lổ, khuôn mặt lem luốc, tiều tụy. Đôi mắt cậu vô hồn, trống rỗng.
Xung quanh, hàng ngàn người trong đồng phục môn phái, hoặc có những y phục khác biệt nhưng cùng mang một huy hiệu chung trên ngực.
Bọn người kia gào thét phẫn nộ. Những tiếng hô giận dữ, những lời nguyền rủa tàn độc không ngừng tuôn ra. Vài kẻ quá khích thậm chí ném thẳng vật cứng về phía nạn nhân đang bị treo trên cột.
"Theo ý kiến của ta, hãy xử tử hắn ngay! Rút hồn phách, thiêu đốt vạn năm!"
Mặc kệ những lời lẽ ác ý từ đám đông bên dưới, Tô Thanh Sơn chầm chậm ngước đầu. Ánh mắt lướt qua mọi phía, đầu óc vẫn quay cuồng trong cơn hỗn loạn.
-Mình đang ở đâu?
Vừa nãy, hắn chỉ là đang lướt mạng xã hội. Vì quá buồn ngủ nên hắn đã chợp mắt một lát. Tỉnh dậy, lại xuất hiện ở nơi địa ngục trần gian này.
"A...!"
Cơn đau buốt từ hai bờ vai truyền đến khiến hắn nhíu chặt mày. Cả thân thể dường như đang chịu đựng một sự tra tấn không hồi kết.
"Tất cả im lặng!"
Một giọng nói trầm hùng vọng đến. Lời vừa dứt, hàng ngàn người dưới sân tức khắc nín bặt, không còn bất kỳ hành động quá khích nào.
Đầu Tô Thanh Sơn như muốn nứt ra. Từng mảnh ký ức không thuộc về hắn ồ ạt tràn vào, dữ dội như thủy triều. Nếu không bị xiềng xích trói chặt, chắc chắn hắn đã ôm đầu gào thét.
-Xuyên không! Mình xuyên không rồi sao?
Các mảnh ký ức dần dần gắn kết, mọi chuyện trước mắt đã được sáng tỏ. Hắn nhớ lại mọi chuyện cũ của chủ nhân thân xác này, rồi bỗng chốc gào lên trong lòng.
-Nguyên chủ bị vu oan? Vậy mình xuyên đến đây để gánh tội thay hắn sao!?
Chủ nhân cũ của cơ thể này cũng tên là Tô Thanh Sơn. Vì thiên phú xuất chúng khiến nhiều người ghen ghét, hắn đã bị bày mưu hãm hại, trực tiếp bị gán cho tội động trời, đó là cưỡng bức đồng môn và sát hại người để cướp bảo vật. Một màn kịch hoàn hảo.
Đây là Chính Nghĩa Tông... Tên đê tiện chủ mưu là Đường tam, đệ tử chân truyền của Trưởng lão Phi! Hàng loạt thông tin cốt lõi lướt qua tâm trí Tô Thanh Sơn. Hắn nghiến răng, thông tin quan trọng nhất đã được xác định.
"Hắn phạm tội tày trời, nhưng theo quy tắc của Tông môn, Trưởng lão Lệ Phi Vũ có quyền đưa ra phán quyết cuối cùng. Mọi người hãy lắng nghe Trưởng lão Lệ Phi Vũ!"
Giọng nói uy quyền kia một lần nữa vang lên, buộc đám đông phải tập trung lắng nghe.
Tô Thanh Sơn gắng gượng ngẩng đầu, nhìn lên đài cao nhất. Một người đàn ông trung niên, khoác áo bào xanh ngọc, gương mặt đầy vẻ khắc khổ và thất vọng, đang nhìn thẳng xuống hắn. Đó là Trưởng lão Lệ Phi Vũ người nổi tiếng là công bằng và liêm chính nhất Chính Nghĩa Tông.
"Tô Thanh Sơn," Lệ Phi Vũ cất giọng trầm tĩnh, "nhiều người nói ngươi đã cưỡng bức nữ đệ tử và sát hại đồng môn. Ngươi có muốn biện bạch gì không?"
Khi nhìn rõ người cất lời là Lệ Phi Vũ, sự phản kháng trong Tô Thanh Sơn lập tức lịm tắt.
Ài, nếu là hắn ta phán quyết, mình thua rồi. Hắn hiểu rõ, Lệ Phi Vũ và tên Đường Tam kia là cùng một phe cánh, cùng một giuộc. Hy vọng về sự công bằng tan thành mây khói.
Nhận ra mọi lý lẽ đều vô nghĩa, Tô Thanh Sơn nở nụ cười khẩy, đầy vẻ bất cần.
"Nếu ta nói ta vô tội, thì các người có tin không? Đương nhiên là không," Hắn gằn giọng, "bởi vì ngay từ đầu, các người đều là cùng một nhà, cùng một phe cánh!"
Lời tuyên bố này như một cái tát thẳng vào sự uy nghiêm của buổi xét xử. Sắc mặt Trưởng lão Lệ Phi Vũ lập tức trở nên khó coi, ánh mắt lão bùng lên sự phẫn nộ. Lão ta giơ một ngón tay về phía Tô Thanh Sơn, quát mắng đầy giận dữ, đồng thời một tia sáng lục đậm bắn ra, chính xác đánh trúng vào cánh tay phải của cậu.
"A! A!"
Cơn đau dữ dội kích thích não bộ, khiến Tô Thanh Sơn trở nên tỉnh táo lạ thường. Cái chết và nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất đang tràn ngập trong tâm trí hắn.
Từ trên cao, Lệ Phi Vũ nhìn xuống Tô Thanh Sơn bằng ánh mắt dành cho kẻ sắp chết, và lời nói tiếp theo của hắn tựa như một bản tuyên án sau cùng.
"Nếu đây là những lời cuối cùng của ngươi..."
Nói đến giữa chừng, Lệ Phi Vũ đưa mắt nhìn những người đang im lặng phía dưới, rồi dang rộng hai tay, cất giọng hô to.
"Thì phán quyết cuối cùng dành cho ngươi chính là. Tử Hình!"
Gương mặt Tô Thanh Sơn tràn đầy hoảng hốt, hắn cố gào lên hết sức. Hắn còn quá trẻ, mới mười tám tuổi, sao có thể chết ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp này được.
"Ta là thiên tài tu luyện, là một tu sĩ Kết Đan, hà cớ gì phải đi ức hiếp một nữ tử tầm thường? Nếu ta muốn, thiếu gì nữ nhân nguyện ý xếp hàng chờ đợi!"
"Với lại, tội giết người cướp của ư? Bọn chúng thì có gì đáng để ta cướp? Ngay cả một viên linh thạch cực phẩm còn không có, ta cướp để làm gì?!"
Thấy đám đệ tử bên dưới bắt đầu xôn xao, dao động trước lời lẽ của Tô Thanh Sơn, Lệ Phi Vũ không chần chừ thêm nữa. Gã quyết định ra tay ngay lập tức, bởi gã hiểu rằng, một khi kẻ chết đã nằm xuống, mọi lời nói trước đó đều trở thành vô nghĩa.
"Chết đi!!!"
Lệ Phi Vũ vừa dứt lời, tay phải giơ lên. Tức thì, một thanh hắc kiếm khổng lồ ngưng tụ, mang theo sát khí lạnh lẽo, xuyên thẳng qua lồng ngực Tô Thanh Sơn. Máu tươi nhỏ từng giọt, tong tong xuống quảng trường bên dưới.
Một kiếm xuyên tim, Tô Thanh Sơn chết ngay lập tức. Trước mắt hắn, tất cả chỉ còn là cái chết. Vạn vật lụi tàn, thời gian ngừng chảy, thiên địa cũng chìm vào hư vô. Không một ai có thể thoát khỏi cái chết.
Đó là thế giới mà Tô Thanh Sơn nhìn thấy trước khi chết, một thế giới của sợ hãi và đau đớn tột cùng.
Tử Vong!
... ...
"Ta yêu cầu phán quyết, tống giam hắn vào Yêu Ngục trăm năm!"
Một câu nói quen thuộc bỗng vang vọng trong tâm trí, kéo Tô Thanh Sơn ra khỏi bóng tối. Hắn bừng tỉnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, gương mặt vẫn còn hằn sâu nét kinh hoàng của kẻ vừa trải qua cái chết.
"Mình... mình chưa chết sao? Không đúng! Mình đã chết rồi, nhưng... mình đã sống lại vào thời điểm trước đó!"
Cái cảm giác chết đi trước kia chưa kịp lắng xuống, thì ký ức về nhát kiếm xuyên tim vẫn còn rõ ràng như mới xảy ra. Tô Thanh Sơn run rẩy nhận ra mình đã thực sự sống lại. Nhưng hắn chưa kịp định thần, cảnh tượng cũ đã tái diễn.
"Không! Hình phạt đó quá nhẹ nhàng. Ta yêu cầu phế bỏ hắn ngay lập tức!"
Thanh âm giận dữ quen thuộc vang lên. Hắn vẫn bị xiềng xích sắt đen treo lơ lửng, vẫn trần trụi giữa ánh mắt phẫn nộ của hàng ngàn người. Cơn đau thấu xương từ vai truyền đến, nhắc nhở hắn mọi thứ là thật.
"Mình đã sống lại... vậy lần này mình phải làm gì?"
Tô Thanh Sơn tuyệt vọng. Lần trước hắn kiêu ngạo đối chất, lần này hắn phải thử một con đường khác. Hắn phải sống sót!
"Tất cả im lặng!" Giọng nói uy quyền vang lên.
Đầu óc Tô Thanh Sơn giờ đây không còn sự hỗn loạn của việc xuyên không nữa. Hắn biết rõ mọi âm mưu, biết rõ sự lạnh lùng của Lệ Phi Vũ.
Khi Trưởng lão Lệ Phi Vũ nhìn xuống, ánh mắt đầy vẻ khắc khổ và thất vọng, hắn không còn cười khẩy nữa. Hắn bắt đầu khóc.
Nước mắt trộn lẫn với máu và mồ hôi, khiến khuôn mặt vốn tiều tụy càng thêm thảm hại.
"Trưởng lão Lệ Phi Vũ! Con... con biết tội rồi!" Tô Thanh Sơn dồn hết sức lực cuối cùng, cầu xin thảm thiết.
"Cái chết quá đáng sợ! Con xin người, xin người hãy tha cho con một con đường sống. Con sai rồi! Con thừa nhận hết tất cả! Con xin thề từ nay sẽ rửa tay gác kiếm, tự phế tu vi, quỳ trước mặt nữ đồng môn kia mà tạ tội! Xin người, xin cho con một cơ hội cuối cùng."
Sự thay đổi đột ngột này khiến đám đông im lặng. Lệ Phi Vũ thoáng nhíu mày, có vẻ như hơi dao động trước màn khóc lóc hối lỗi này. Nhưng chỉ một khoảnh khắc, ánh mắt lão lại trở nên lạnh lẽo.
"Tô Thanh Sơn," Lệ Phi Vũ trầm giọng, "Lòng người gian ác khó lường. Lời hứa của kẻ đã sát hại đồng môn. Hơn nữa, những tội ác ngươi gây ra không thể chỉ dùng vài giọt nước mắt để chuộc lại."
Lão quay sang đám đông, giọng nói vang vọng: "Đám đông đã nghe lời nhận tội của hắn! Hắn đã cúi đầu nhận tội!"
Rồi, ánh mắt lão lại trở về với vẻ phẫn nộ ban đầu.
"Hình phạt Yêu Ngục trăm năm là quá nhẹ với một kẻ đã làm ô danh Chính Nghĩa Tông! Ta tuyên bố..."
"Không! Không! Làm ơn! Con không muốn chết! Trưởng lão!" Tô Thanh Sơn gào lên trong tuyệt vọng.
Nhưng lời cầu xin của hắn nhanh chóng bị dập tắt bởi một tiếng hô lạnh lùng, dứt khoát.
"Tử Hình!"
"CHẾT ĐI!!!"
Lần thứ hai. Thanh hắc kiếm khổng lồ lạnh lẽo không sai một ly, lại một lần nữa đâm xuyên qua tim hắn. Cảm giác đau đớn tột cùng, máu nóng phun trào, và sự cô độc của khoảnh khắc cái chết lại ập đến.
Chết... lần thứ hai...
"Ta yêu cầu phán quyết, tống giam hắn vào Yêu Ngục trăm năm!"
Tô Thanh Sơn mở bừng mắt. Hắn không còn ngạc nhiên nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng. Lần này, hắn không còn mồ hôi lạnh, nhưng sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đã đạt đến giới hạn.
Lần thứ ba. Hắn lại bị treo ở đó, nhìn xuống đám đông ồn ào.
"Không cần biện bạch," Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, "Không cần xin tha. Mọi thứ đều đã được định sẵn."
Hắn nhếch môi cười một nụ cười thảm hại. Hắn im lặng. Hắn không kháng cự, không khóc lóc. Hắn chỉ trơ trọi nhìn Lệ Phi Vũ, nhìn thẳng vào sự giả dối ẩn sau vẻ mặt công chính kia.
"Tô Thanh Sơn, ngươi có muốn biện bạch gì không?" Lệ Phi Vũ hỏi, giọng điệu vẫn y nguyên, không một chút thay đổi.
"Không," Hắn đáp, giọng bình tĩnh đến rợn người, "Ta không có gì để nói với một kẻ đạo đức giả."
Gương mặt Lệ Phi Vũ lập tức biến sắc, lửa giận bùng lên. Một tia sáng lục đậm phóng ra, chính xác đánh trúng vào cánh tay phải của hắn.
"A! A!"
Cơn đau như thiêu đốt, nhưng nó đã quá quen thuộc. Hắn cười khẩy, hắn không còn sợ nữa, chỉ còn lại sự chán ghét.
"Thì phán quyết cuối cùng dành cho ngươi chính là. Tử Hình!"
"CHẾT ĐI!!!"
Lần thứ ba. Thanh hắc kiếm lại xuyên qua. Cảm giác quen thuộc đến mức gần như vô vị.
"Ta yêu cầu phán quyết, tống giam hắn vào Yêu Ngục trăm năm!"
...
Tô Thanh Sơn lại mở mắt, không còn một chút cảm xúc nào.
Lần thứ tư, thứ năm, thứ mười...
Hắn đã thử mọi cách, biện bạch bằng lý lẽ, khóc lóc cầu xin, lăng mạ, thậm chí là tìm cách tự sát trước khi Lệ Phi Vũ ra tay. Nhưng kết quả luôn là một.
Cái Chết. Và sau đó, lại Hồi Quy về khoảnh khắc bị tuyên án.
Đến lần thứ ba mươi lăm, Tô Thanh Sơn bị treo lơ lửng, khuôn mặt tiều tụy đã khô cạn nước mắt.
Hắn nhìn xuống đám đông, ánh mắt không còn sự sợ hãi, không còn sự hoảng loạn. Chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi căm thù đã được qua 35 lần chết đi sống lại. Hắn đã hiểu. Trong vòng lặp này, hắn không thể chiến thắng. Hắn chỉ có thể chấp nhận về cái chết vô tận.
Khi Lệ Phi Vũ hỏi. "Tô Thanh Sơn, ngươi có muốn biện bạch gì không?"
Tô Thanh Sơn ngước lên, khóe môi hé mở một nụ cười tàn độc, lạnh lẽo, không chút ấm áp nào của tuổi 18. Ánh mắt hắn sâu thẳm, nhìn thấu sự giả dối và âm mưu, hắn không nói gì về vô tội hay xin tha. Hắn chỉ nói một câu duy nhất, dằn từng chữ, như một lời nguyền rủa.
"Ta... sẽ không quên... bất cứ ai."
"MỘT KẺ Ở ĐÂY DÙ LÀ TRẺ CON HAY NGƯỜI GIÀ. TA TUYỆT ĐỐI!!"
Xoẹt!
TỬ VONG!
Chaporia
Bình Luận (0)