Ta có khí vận cấp thảm họa/Chapter 1: Kẻ xuyên không... nhưng bị nguyền rủa!Chapter 1: Kẻ xuyên không... nhưng bị nguyền rủa!
20px

Chương 1: Kẻ xuyên không... nhưng bị nguyền rủa!

Bóng tối bao trùm, không khí ẩm ướt và nặng mùi tanh tưởi của máu cũ. Những giọt nước từ vách đá tí tách nhỏ xuống, hòa vào từng cơn gió lạnh lẽo len lỏi qua khe nứt. Trong một hang động hoang vắng giữa Huyết Mộc Lâm, một thân hình gầy yếu run rẩy cựa quậy, dần dần tỉnh lại.

"Khụ... khụ..."

Hắn ho khan, cổ họng khô rát như bị đốt cháy, từng cơn đau nhức từ toàn thân ập đến khiến hắn gần như mất đi tri giác lần nữa.

 Cảm giác như mỗi thớ cơ, mỗi đốt xương đều bị nghiền nát rồi miễn cưỡng chắp vá lại.

 Đôi mắt hắn mờ mịt nhìn lên vòm đá trần hang, cảm giác mọi thứ thật xa lạ.

“Đây là đâu...?” Hắn lầm bầm, giọng nói khàn đặc như thể đã lâu lắm rồi chưa từng cất lên.

Đột nhiên—

Ding!

Một âm thanh máy móc vang lên trong đầu hắn, rõ ràng và lạnh lùng:

【Đây là Tu Chân Giới – Hỗn Mang Đại Lục!】

Hắn lập tức cứng đờ. Một cơn đau nhói lan ra trong não bộ, ký ức xa lạ ồ ạt đổ về, ép buộc hắn tiếp nhận một sự thật khó tin.

"...Khoan đã..." Hắn thở dốc, bàn tay siết chặt lấy nền đá lạnh ngắt. "Ta xuyên không sao?"

Những hình ảnh mơ hồ chợt hiện lên trong tâm trí hắn—một văn phòng chật chội, đống tài liệu chất cao như núi, những đêm tăng ca không hồi kết, rồi hình ảnh hắn gục xuống trên bàn làm việc, hơi thở yếu dần…

 Một cái chết không có gì đặc biệt, không oanh oanh liệt liệt, cũng chẳng có gì bi tráng. Chỉ là một nhân viên quèn bị vắt kiệt sức đến chết

Hắn nắm chặt tay, cảm giác bất lực và phẫn uất của kiếp trước vẫn còn lưu lại trong lòng. Nhưng rất nhanh, hắn ép mình bình tĩnh.

 Nếu hắn đã xuyên không đến thế giới này, vậy hắn cần phải thích ứng với nó.

Nhưng còn chưa kịp ổn định suy nghĩ, âm thanh máy móc kia lại tiếp tục vang lên:

Ding!

【Để bổn hệ thống tự giới thiệu, bổn hệ thống tên là 'Vạn Đạo Tri Thức Hệ Thống! Như cái tên, ta không gì là không biết!】  

Nghe đến đây, trong lòng hắn không khỏi dâng lên một tia hy vọng. Hệ thống toàn năng? Nếu thật sự như vậy, có lẽ số hắn vẫn chưa quá xui xẻo.

Nhưng niềm vui đó chưa kịp kéo dài được bao lâu thì hàng loạt thông báo tiếp theo dội thẳng vào đầu hắn như tiếng sét giữa trời quang:

Ding!

【Phát hiện linh hồn ký chủ bị nguyền rủa cổ xưa! Do đó, Thiên đạo lẫn Đại đạo đều chán ghét ký chủ! Những kẻ được thiên đạo chiếu cố sẽ tự nhiên nảy sinh ác cảm và thù hận với ký chủ, độ chán ghét tỉ lệ thuận với mức độ thiên đạo ưu ái!】  

Ding!

【Các hệ thống khác trong thế giới này do đại đạo huyễn hóa ra cũng ghét ký chủ đến tận xương tủy! Chúng sẽ liên tục phát nhiệm vụ cho hệ thống giả nhằm tiêu diệt ký chủ! 】  

Ding!

【Thiên địa linh căn tránh xa ký chủ, khiến ký chủ không khác gì một phế vật, khó có thể tu luyện!】  

Ding!

【Cấp độ khí vận của ký chủ hiện tại là cấp 'Thảm Họa': đi bộ có thể trẹo chân, uống nước có thể sặc chết nửa cái mạng, đánh kẻ yếu hơn cũng có thể bị phản sát!】

Mỗi câu nói vang lên như một nhát dao cứa thẳng vào linh hồn hắn.

Hắn ngây ngốc.

Sau một lúc lâu, hắn mới hoàn toàn tiêu hóa được thông tin.

"...Cái quái gì thế này?" Giọng hắn khàn đặc, lộ rõ sự không thể tin nổi. "Đi bộ cũng có thể trẹo chân? Uống nước cũng có thể mất mạng? Đây là cái thể loại khí vận gì vậy?!"

Hắn hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng ngực lại tức đến mức muốn ói ra máu.

Hắn có thể chấp nhận bị xuyên không. Hắn cũng có thể chấp nhận bị vứt vào một thế giới tàn khốc. Nhưng xuyên không mà lại vớ phải cái tình trạng này?!

Lại còn cái gì mà bị thiên đạo chán ghét, bị hệ thống khác muốn giết, bị thiên mệnh chi tử căm hận? Đây chẳng phải là tình tiết chỉ có trong mấy tiểu thuyết mà mấy tên nhân vật phản diện yểu mệnh phải gánh chịu sao?

Nhưng chưa dừng lại ở đó, hệ thống vẫn tiếp tục giáng thêm cú đấm chí mạng:

Ding!

【Phát hiện ký chủ sở hữu thể chất hiếm có: 'Chân nguyên thánh thể -  một trong ba thánh thể mạnh nhất tu chân giới'. Tuy nhiên, một thể chất nghịch thiên như vậy lại nằm trên một tên phế vật không thể tu luyện bình thường... Chậc chậc, đúng là lãng phí!】

Khóe miệng hắn co giật.

"...Ngươi có cần châm chọc như vậy không?!"

Hệ thống hoàn toàn phớt lờ sự bất mãn của hắn, tiếp tục thông báo:

Ding!

【Ký chủ có muốn chuyển hóa thể chất này thành năng lượng dự trữ không? 】

Ding!

【Năng lượng dữ trữ có thể chuyển thành đại lượng tu vi, chữa thương, chặn 1 đòn nhất kích tất sát...o】  

Hắn siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên sự kiên định.

Không quan tâm số phận có đối xử tệ với hắn đến đâu, chỉ cần còn một tia hy vọng, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.

Hắn dứt khoát cắn răng nói:

"Đồng ý!"

Hệ thống lập tức chuyển hóa thánh thể của hắn thành năng lượng dự trữ

Xung quanh hắn tỏa ra một màng năng lượng xanh biếc

Cảm thấy cơ thể đang bị mất đi thứ gì đó

Hắn cũng không để tâm lắm.

Ding!

【Năng lượng dự trữ hiện tại là 10 000】  

Hệ thống tiếp tục hỏi:

【Phát hiện ký chủ bị thương thế nghiêm trọng, ký chủ có muốn khôi phục lại thương thế không?】  

Hắn lập tức gật đầu

Ding!

【Đang chuyển hóa năng lượng để hồi phục lại thương thế cho ký chủ】  

【Ding! Trừ mất 50 điểm năng lượng dự trữ. Năng lượng dự trữ hiện tại là 9 950】  

Ngay lập tức, một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cảm giác đau đớn biến mất, vết thương dần khép lại.

Hắn lập tức hỏi hệ thống: “Ta hiện tại là cảnh giới gì?”

Hệ thống máy móc trả lời: “Ký chủ hiện tại là luyện khí cảnh sơ kỳ”

Ding!

【Phát hiện ký chủ quá dốt về thế giới này, để bổn hệ thống phổ cập kiến thức cho ký chủ】  

1.Luyện khí cảnh

2.Linh nguyên cảnh

3.Ngưng đan cảnh:

4.Thông tuyền cảnh

5.Luyện thần cảnh

6.Xuất thần cảnh

7.Dung thần cảnh

8.Thánh nhân cảnh

9.Đại thánh cảnh

...

Khi đột phá tới thông tuyền cảnh trở lên thì sẽ xuất hiện lôi kiếp.

Khí cụ chia ra làm hai loại: Linh khí và Pháp khí

-Pháp khí: Là công cụ chứa đựng pháp lực. Được điều khiển bằng pháp lực. Dùng để tấn công, phòng thủ, hỗ trợ tu luyện…

-Linh khí: Là pháp khí đã sinh ra linh tính. Có thể tự hành động, phản ứng với chủ nhân. Mạnh hơn pháp khí, có thể tự phòng ngự, phát triển theo người dùng.

Đan dược gồm các loại như sau:

Hồi khí đan: Khôi phục linh lực, pháp lực sau chiến đấu.

Trị thương đan: Hồi phục vết thương thân thể hoặc nguyên thần.

Bổ nguyên đan: Bổ sung sinh cơ, tăng cường thể chất.

Tăng tu vi đan: Giúp đột phá cảnh giới, tăng tốc độ tu luyện.

Giải độc đan: Hóa giải độc tố, tà khí, chú ấn.

Luyện thể đan: Cường hóa cơ thể, tăng sức mạnh nhục thân.

Bổ linh đan: Tăng cường linh căn, cải thiện tư chất.

Thăng phẩm đan: Cải tạo linh khí hoặc pháp khí, giúp thăng cấp.

Các khí cụ hay linh dược, đan dược thì có các phẩm cấp như sau:

Hoànggiai

Huyềngiai

Địagiai

Thiêngiai

Siêu phàm (Linh giai)

Thánh

...

‘Cái này cũng không quá khác đối với các tiểu thuyết ta đọc kiếp trước’ 

- Hắn cảm thán

Âm thanh hệ thống lại vang lên:

【Ding! Ký chủ hãy sẵn sàng, con đường ngươi đi vốn khó khăn hơn người khác gắp trăm lần, chỉ cần sơ xảy là toi mạng.】

Hắn gật đầu tỏ ý đồng tình.

Như nhớ ra điều gì, hắn liền hỏi hệ thống:

“Ngươi nói năng lượng gì đó có thể tăng tu vi cho ta sao?”

Vừa hỏi, mắt hắn tràn ngập tinh không.

【Ding! Đang tăng tu vi lên cho ký chủ, đã khấu trừ 100 năng lượng dự trữ, năng lượng còn lại là 9 850】  

 - Âm thanh hệ thống không cao không thấp vang lên

Hắn dần dần cảm nhận rõ ràng linh khí đang chảy trong người, tu vi không ngừng tăng lên! Từ luyện khí sơ kỳ, trực tiếp lên đến luyện khí viên mãn

Trước khi hắn kịp vui mừng, hệ thống lại lên tiếng:

Ding!

【Ding! Vì tu vi tăng quá nhanh sẽ khiến căn cơ không ổn định và được thiên đạo chú ý! Vì vậy không được lạm dụng năng lượng dự trữ để gia tăng tu vi!】  

Hắn lập tức gật đầu đồng ý.

Sau khi ổn định lại thương thế và tu vi, hắn như nhớ ra điều gì đó, hắn liền hỏi vội vả hỏi hệ thống:

“Hệ thống hệ thống, ngươi nói ta bị thiên đạo lẫn đại đạo ghét bỏ, nên các tu sĩ được thiên đạo chiếu cố sẽ ghét ta”

Hắn dừng lại một chút lấy hơi rồi nói tiếp

 “Lỡ như đột nhiên một thánh cảnh đại năng giả từ đâu hiện ra, thấy ta chướng mắt, một chụp đập chết ta thì phải làm sao?”

Ding!

【Phát hiện nỗi bất an của ký chủ】  

【Nhưng ký chủ yên tâm, Hỗn mang đại lục này đã trải qua một trận đại chiến cổ xưa, thiên đạo bị hao mòn, thiên địa linh cơ bị suy kiệt】  

【Từ đó ảnh hưởng của thiên đạo lên ý thức của các tu sĩ cũng bị suy giảm và đồng thời cảnh giới ở mảnh đại lục này cũng bị giới hạn ở Thông tuyền cảnh】

Hắn trầm ngâm suy nghĩ. Một thế giới nguy hiểm, một thân phận bị nguyền rủa, một con đường tu luyện đầy chông gai...

Nhưng hắn tuyệt đối không cam chịu!

"Được lắm! Nếu thiên đạo hay đại đạo gì đó đã ghét ta... thì ta sẽ khiến bọn chúng phải run sợ!"

Hắn hùng hổ đứng bật dậy, một tay chống hông, một tay chỉ lên trời, cố gắng tạo dáng thật ngầu.

Nhưng chưa kịp ngầu được bao lâu thì chân hắn vấp phải một viên đá nhô lên, mất thăng bằng —

"Bốp!"

Hắn úp mặt xuống đất lạnh lẽo, máu mũi chảy ròng, trán sưng một cục, mặt mày bầm dập.

【Phụt, hahaha! Cái dáng lúc nãy... hahaha, bổn hệ thống cười chết mất!】

Một giọng nói vang lên đầy khoái trá, chính là hệ thống đột nhiên xuất hiện, cười vào mặt hắn.

Mặt hắn tối sầm lại vì nhục nhã. Nếu có cái hố nào gần đó, hắn chắc chắn đã chui xuống rồi.

Tiếng cười vẫn vang vảng bên tai hắn, khiến hắn tức đến suýt hộc máu.

Thấy hắn như vậy, hệ thống cuối cùng cũng thu lại sự vui vẻ và nghiêm túc nói:

【Khụ khụ, ký chủ, hãy tiếp nhận thông tin của nguyên chủ.】

Nghe vậy, hắn lập tức bình tĩnh lại rồi nhắm mắt tiếp nhận ký ức của thân thể này.

Nguyên chủ tên là Lưu Dạ, năm nay 17 tuổi. Hắn vốn là cô nhi, sở hữu khuôn mặt xấu xí khiến ai thấy cũng ghê tởm và xa lánh.

Năm 15 tuổi, hắn biết đến con đường tu luyện – con đường có thể trường sinh bất lão, danh chấn thiên hạ.

Và hơn hết, khiến người khác phải cung kính cúi đầu.

Với niềm tin đó, hắn quyết tâm gia nhập tông môn, nhưng bị từ chối bởi hàng chục môn phái chính đạo – tất cả chỉ vì ngoại hình.

Cuối cùng, một ma môn mới nhận hắn làm nội môn đệ tử, nhờ vào thể chất trác tuyệt. Hắn tưởng rằng cuộc đời mình từ đây sẽ khác.

Hắn bái nhập Hắc Ma Cốc, tu luyện ròng rã suốt hai năm. Sư tôn – Huyết Vân trưởng lão – không tiếc thiên tài địa bảo để bồi dưỡng hắn,

vậy mà hắn vẫn chỉ mãi dậm chân tại luyện khí sơ kỳ.

Dù vậy, sư tôn chưa từng từ bỏ hắn. Vì thế, hắn luôn kính trọng và biết ơn người.

Quyết không phụ sự kỳ vọng, hắn tự mình vào Huyết Mộc Lâm tìm kiếm cơ duyên.

Thế nhưng, trong một trận tranh đoạt thảo dược hỗn loạn trong hang động, hắn bị giết – và rồi, linh hồn của hắn hiện tại  nhập vào thân xác này.

"Chậc, đúng là một tên xui xẻo, vậy mà vẫn sống được đến giờ, phải gọi là kỳ tích." – Hắn lẩm bẩm khi xem qua ký ức nguyên chủ.

Cúi đầu nhìn xuống cổ, hắn thấy một sợi dây chuyền bạc, trên đó khắc cái tên: Lưu Dạ.

Thứ này đã theo hắn từ khi còn là cô nhi, nhưng hắn chẳng có chút manh mối gì về nó.

Nhưng mặc kệ quá khứ ra sao, từ giây phút này – thân thể này là của hắn!

Hắn lại đứng dậy, mặc kệ vừa té đau điếng. Trong mắt hắn lúc này là ánh sáng quyết tâm:

Dù phải nghịch thiên, hắn cũng sẽ trở thành cường giả đứng trên đỉnh thế giới!

Hắn nghiến răng nghiến lợi, tức giận hét lên:

"Ngươi xem có hệ thống nào cười nhạo ký chủ như ngươi không?! Hệ thống người ta thì giúp ký chủ buff bẩn các kiểu...!"

Hệ thống thấy mình đuối lí nên nhanh chống đổi chủ đề

【Ký chủ ngươi xem, chỉ có tu vi tự mình tăng lên mới là con đường đi đến đỉnh phong...】

Giọng điệu hệ thống trở nên vô cùng triết lý, như một vị cao nhân thấu triệt đại đạo, mang theo vẻ thanh cao thoát tục, như thể đang khai sáng cho một kẻ phàm phu tục tử.

【Dựa vào buff bẩn mà mạnh lên, đó chỉ là tiểu đạo. Chân chính cường giả là phải tôi luyện qua vô số gian khổ, dùng chính đôi chân mình đi trên con đường cường giả. Mỗi lần ngươi chịu khổ một chút, là mỗi lần ngươi đến gần đỉnh phong hơn một chút…】

Lưu Dạ mặt không cảm xúc, lẳng lặng nghe hệ thống thao thao bất tuyệt.

【... Bởi vậy, ký chủ à, té một hai lần chẳng là gì, ngươi nên xem đây là kinh nghiệm rèn luyện, bị người khác cười vào mặt vẫn nhịn đó là tôi luyện tâm tính, tôi luyện ý chí. Nếu ngươi không học được cách chấp nhận xui xẻo, làm sao có thể đối mặt với thiên kiếp, làm sao có thể đối đầu với vận mệnh, làm sao có thể nghịch thiên mà đi?】

Hắn càng nghe càng tức, gân xanh trên trán giật giật.

【Từ xưa đến nay, những người có đại khí vận, đều phải trải qua muôn vàn gian khổ. Những kẻ thuận buồm xuôi gió cuối cùng đều chỉ là lũ tép riu. Ký chủ, ngươi phải cảm thấy may mắn vì bản thân có thể kinh nghiệm nhiều khổ ải như vậy…】

“May mắn cái con khỉ! Ngươi bị ngu à?!!”

Lưu Dạ không nhịn nổi nữa, trực tiếp gào lên.

“Ta té sắp mặt hai lần trong vòng chưa đầy một phút! Đã vậy còn bị cẩu hệ thống ngươi cười vào mặt, rồi còn bị ngươi luyên thoa luyên thuyên về tu luyện...”

Hắn nghiến răng, hận không thể vặn cổ cái hệ thống trời đánh này.

【Ký chủ bình tĩnh, tức giận sẽ ảnh hưởng đến tu vi…】

“Tức cái đầu ngươi! Ngươi không buff ta mạnh lên thì thôi, lại còn trêu ngươi ta, lại còn bày ra cái bộ dạng ‘vì ngươi tốt’ hả?! Có hệ thống nào đối xử với ký chủ như ngươi không?”

Một lúc sau, hắn bình tĩnh lại

Đầu tiên hắn cần xác định một việc, mặt hắn, nó xấu như thế nào mà liên tục bị nhiều chính đạo tông môn từ chối như thế.

“Chắc cũng không đến nỗi nào đâu nhỉ?”

“Chắc do tiêu chuẩn sắc đẹp ở đây cao thôi nhỉ?”

Mấy câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong đầu hắn

Không khỏi tò mò!!

Hắn lập tức kêu hệ thống cho hắn xem mặt hắn.

Hệ thống liền hóa tấm gương, soi vào cái mặt chó của hắn

Nhìn vào mặt mình, hắn thấy hoảng hồn vô cùng, hắn không phải là một kẻ có vẻ ngoài anh tuấn hay hào hoa như những thiên kiêu khác

Trái lại, hắn có một gương mặt vô cùng khó coi. Đường nét khuôn mặt méo mó một cách kỳ lạ, làn da sạm đi như bị tẩm độc, đôi mắt sâu hoắm chứa đầy vẻ u tối.

 Đây chính là dấu tích của thiên đạo nguyền rủa—khiến hắn bị chán ghét không chỉ bởi số mệnh, mà còn bởi cả những kẻ nhìn thấy hắn.

Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà phủ lên cánh rừng một màu đỏ sậm.

Từ xa dễ dàng nhìn thấy một bóng hình khập khiễng bước ra khỏi khu rừng, mặt hắn thẫn thờ, còn hoài nghi nhân sinh khi thấy vẻ ngoài của hắn, hắn tuyệt vọng với gương mặt này vô cùng.

 Hệ thống thấy hắn vậy liền an ủi:

【Ký chủ, đây là thế giới tu chân, thực lực vi tôn, vẻ ngoài cũng chỉ là 1 cái vỏ mà thôi!】

Nghe hệ thống nói vậy, hắn phấn chấn lên “Ít ra hệ thống ngươi còn có chút lương tâm” hắn cười nói.

Hệ thống không nói gì.

Hắn liền hỏi tiếp:

【Hệ thống, có cách nào mạnh lên mà không cần hấp thu thiên địa linh khí không?】

Hắn không có thiên địa linh cơ hỗ trợ, việc hấp thu linh khí gần như là vô vọng. Nếu không nghĩ ra biện pháp khác, chẳng phải cả đời này hắn chỉ có thể giậm chân tại chỗ sao?

Hệ thống lập tức đáp lời, giọng điệu vô cùng đắc ý:

【Hừm, ngươi tưởng bổn hệ thống là ai? Đương nhiên là có rồi!】

Hắn chờ đợi một phương pháp kỳ diệu nào đó, nhưng hệ thống chẳng thèm để hắn chờ lâu, bắt đầu liệt kê từng cách một:

Sử dụng trận pháp cưỡng bức thiên địa linh cơ phục vụ cho mình.

Ưu điểm: Ép thiên địa linh cơ phải nghe lời, có thể tu luyện dù bị thiên đạo chán ghét.

Nhược điểm: Có thể gặp phản phệ, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì thiên địa linh cơ trực tiếp đánh chết ngươi như một con kiến.

Sử dụng Thôn Huyết Công của ký chủ để thôn phệ huyết nhục nâng cao tu vi.

Ưu điểm: Có thể hấp thu sinh cơ của mọi sinh vật, mạnh nhanh như thổi.

Nhược điểm: Phương pháp tà ác, dễ bị chính đạo đuổi giết. Hơn nữa, nếu thôn phệ bừa bãi mà không kiểm soát, có thể khiến bản thân mất nhân tính, biến thành một con quái vật khát máu.

Sử dụng đại trận huyết tế.

Ưu điểm: Một lần huyết tế là đủ để đột phá cảnh giới, không cần hấp thu linh khí gì hết.

Nhược điểm: Cần hy sinh lượng lớn sinh linh để tế luyện, phạm vào đại kỵ của thiên đạo và nhân quả. Nếu làm không khéo, có thể bị trời giáng kiếp lôi đánh chết ngay tại chỗ.

Hắn nghe xong, trầm ngâm suy nghĩ.

Ba cách này, cái nào cũng nguy hiểm, chẳng có con đường nào nhẹ nhàng cả.

Nếu bây giờ hắn liều mạng dùng trận pháp cưỡng ép thiên địa linh cơ, không khéo còn bị thiên đạo chơi chết.

Còn hai cách còn lại, một cái là tà công, một cái là huyết tế, dính vào sẽ khiến chính đạo truy sát đến chân trời góc bể.

Hắn cau mày, bỗng nghĩ đến một khả năng khác:

“Hệ thống, có cách nào để yêu thú tụ tập lại một chỗ rồi giết sạch không?”

Nếu đã không thể hấp thu linh khí, thì dùng xác yêu thú để luyện hóa có khi là con đường khả thi nhất!

Hệ thống liền hiện lên, giọng điệu mang theo vẻ đắc ý pha chút lười biếng:

【Có, đương nhiên là có. Ký chủ có thể sử dụng Huyết Linh Tế Trận và Mê Huyễn Trận để tụ tập yêu thú lại một chỗ, sau đó một lưới bắt gọn.】

Hắn hơi nhướng mày, có vẻ khá hài lòng. Nhưng ngay sau đó, hắn lập tức sững lại, nghi ngờ hỏi:

“Khoan đã... ta có biết bày trận đâu?”

Hệ thống im lặng một giây, sau đó như thể đã đoán trước được điều này, chậc lưỡi một tiếng:

【Haiz, ký chủ đúng là phàm nhân nông cạn. Được rồi, bổn hệ thống sẽ truyền thẳng vào đầu ngươi cách bố trí hai loại đại trận này và các loại đại trận cơ bản khác!】

Ngay khi dứt lời, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào ý thức hắn.

 Hàng loạt ký tự trận pháp phức tạp, nguyên lý vận hành và cách khắc trận văn cứ thế tuôn chảy vào não hắn như một dòng lũ.

Hắn nắm chặt đầu, rên lên một tiếng, cảm giác như đầu mình sắp nổ tung.

Một lúc sau, cơn đau dịu đi. Hắn thở hổn hển, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ sáng rực.

“Thì ra là vậy… Đúng là một hệ thống toàn năng!”

Nhưng còn chưa kịp vui mừng, hệ thống đã lập tức dội cho hắn một gáo nước lạnh:

【Nhưng hiện tại ngươi không có đủ tài nguyên để bố trí trận pháp. Muốn dựng trận, tối thiểu cần linh thạch và linh thảo để làm trận cơ. Cao cấp hơn thì cần trận kỳ.】

Hắn nhăn mày. Lại thiếu tài nguyên…

Không còn cách nào khác, hắn quyết tâm phải đi tìm yêu thú để kiếm linh thạch.

Nhưng lúc này trời đã khuya, sương đêm bắt đầu phủ xuống, bóng tối trong rừng dày đặc như một con quái vật đang há miệng chờ nuốt chửng mọi thứ.

“Giờ này đi săn yêu thú có hơi nguy hiểm, thôi thì mai vậy.”

Hắn lắc đầu, quyết định quay về tông môn nghỉ ngơi.

Lúc này, sư tôn tiện nghi của hắn vẫn đang bế quan tu luyện nên hắn cũng không tiện đến bái phỏng vị sư tôn này.

Thế là hắn một mạch chạy bon bon về  giang thất của mình

Hôm sau, khi trời còn tờ mờ sáng, hắn đã dậy từ sớm, cẩn thận kiểm tra lại hành trang rồi tiến vào rừng sâu.

Hắn săn lùng những con yêu thú cấp thấp, cẩn thận đến mức từng bước đi đều tính toán kỹ lưỡng.

Với cấp độ khí vận “Thảm Họa” của hắn, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là có thể toi mạng bất cứ lúc nào.

Đến trưa, hắn cuối cùng cũng hạ được một con yêu thú heo rừng. Đừng thấy nó là heo mà coi thường, yêu thú dù yếu cũng không dễ đối phó.

Sau khi lột da lấy thịt, hắn mang chiến lợi phẩm về tông môn, đổi được ba viên hạ phẩm linh thạch.

Hắn cầm ba viên linh thạch trong tay, trong lòng có chút bất mãn.

“Tốc độ này quá chậm, không biết đến khi nào mới gom đủ để bày trận...”

Vì vậy, hôm sau hắn quyết định đi sâu hơn vào rừng, hi vọng săn được yêu thú mạnh hơn. Nhưng kế hoạch này suýt chút nữa khiến hắn mất mạng!

Lúc này, hắn đang thở dốc, cả người đầy vết thương, chật vật trốn vào một hang động tối tăm.

Quay lại vài tiếng trước...

Hắn vốn đang cẩn thận săn những con yêu thú cấp thấp, hết sức dè chừng vì sợ vận rủi bám theo. Nhưng dù có cẩn thận thế nào, tai nạn vẫn cứ ập đến.

Khi hắn dồn một con hổ luyện khí kỳ vào đường cùng, con thú bỗng dưng gầm lên một tiếng đầy dữ tợn.

 Hắn còn chưa kịp phản ứng, bỗng nhiên một tiếng gầm khác vang lên, nhưng lần này còn đáng sợ hơn gấp bội.

“GRÀO!!!”

Hắn lạnh sống lưng.

Không xong!

Một con yêu thú khổng lồ lao ra từ bụi rậm, toàn thân tỏa ra áp lực kinh người—một con Cự Hổ cấp Ngưng Đan Cảnh!

Hắn lập tức quay đầu bỏ chạy.

Vừa chạy vừa nguyền rủa:

“Mẹ kiếp! Không giảng võ đức! Một con hổ luyện khí mà gọi viện trợ mạnh gấp mấy chục lần thế này á?!”

Con hổ phía sau gầm lên, lao đến như một cơn lốc. Nếu bị nó vồ trúng, hắn chắc chắn sẽ mất mạng ngay lập tức!

Trong tình thế nguy cấp, hắn quẹo gấp vào một khe núi, phát hiện một hang động đen kịt.

Không còn lựa chọn nào khác, hắn cắn răng lao vào, mùi ẩm mốc và khí tức âm u bên trong khiến hắn rùng mình.

Nhưng ít nhất, hắn đã tạm thời thoát khỏi nanh vuốt của con cự hổ kia.

Trong hang động ẩm ướt, hắn ngồi xếp bằng, điều chỉnh lại hơi thở.

Cơ thể vẫn còn đau nhức

“Hệ thống . . . hồi phục lại cho ta!” - Hắn thở hổn hển, giọng hắn mệt mỏi lên tiếng

 Trong nháy mắt, một luồng năng lượng ấm áp tràng vào cơ thể tiều tụy của hắn trạng thái đã hồi phục đến mức tối đa.

【Ding khấu trừ 30 năng lượng dự trữ】

【Năng lượng dự trữ còn lại là 9 820】

Nhận ra chỉ còn một con đường duy nhất để tồn tại, hắn nghiến răng, quyết định đột phá.

Hệ thống ngay lập tức cảnh báo:

【Cảnh báo! Đột phá có thể dẫn đến lôi kiếp!】

Hắn cau mày, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

"Đệt, chẳng phải đột phá đến Thông tuyền cảnh mới có lôi kiếp sao?"

Hệ thống có chút lúng túng:

【Khụ khụ… Do ký chủ bị nguyền rủa, nên mỗi lần đột phá đại cảnh giới đều dẫn đến lôi kiếp. Trước đây bổn hệ thống quên bén mất chuyện này…】

Khóe miệng hắn co giật, hận không thể tát vỡ cái mặt vô hình của hệ thống.

"Mẹ kiếp! Nhân vật chính đột phá thì thiên địa chúc phúc, ta đột phá lại bị thiên đạo đòi mạng! Đây là cái quái gì vậy?!"

Nhưng bây giờ, hắn không có thời gian để tức giận. Nếu không đột phá, hắn sẽ bị vây khốn ở đây, chẳng khác nào chờ chết.

Hắn nhắm mắt, điều chỉnh lại hơi thở, vận chuyển công pháp, bắt đầu bước vào quá trình đột phá!

Lập tức, linh lực trong cơ thể hắn bạo động, như một con lũ cuồng nộ quét qua kinh mạch. Toàn thân hắn nóng bừng, từng tế bào như muốn bùng nổ.

Bên ngoài, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, từng luồng lôi quang tím sẫm len lỏi trong tầng mây dày đặc, như từng con mãng xà khổng lồ vặn vẹo chuẩn bị cắn xé con mồi bên dưới.

Sát khí cuồn cuộn lan tràn, toàn bộ linh thú trong phạm vi trăm dặm đều cảm nhận được nguy cơ, đồng loạt rú lên sợ hãi rồi bỏ chạy tán loạn.

Lưu Dạ ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng dâng lên cảm giác bất an cực độ.

"Hệ thống! Mau ra đây!"

Hắn hô hoán liên tục, chỉ sợ chậm một giây liền bị đánh thành tro bụi.

Một lát sau, hệ thống mới chậm rãi xuất hiện, bộ dáng thong dong như không hề để tâm đến cảnh tượng kinh khủng trên trời.

Hệ thống khoanh tay, nét mặt ung dung như tiên nhân nhìn xuống chúng sinh, điềm nhiên nói:

【An tâm, ở đây có bổn hệ thống lo!】

Lưu Dạ trợn mắt: "Ngươi còn giả bộ được hả?! Nhanh giúp ta ngăn lôi kiếp đi!"

Hệ thống cười ha ha, phất tay một cái, một kết giới trong suốt liền bao phủ lấy hắn, từng luồng ánh sáng lưu chuyển, linh lực dao động mạnh mẽ, hiển nhiên là một tầng phòng hộ cực kỳ kiên cố.

【Ding! khấu trừ 170 năng lượng dự trữ của ký chủ】

【Ding! Năng lượng dữ trữ còn lại là 9 650 】

Âm thanh hệ thống vừa vang lên, ngay khoảnh khắc đó—

Tạch!

Trên trời, lôi điện đã tụ tập đến cực hạn, một tia sét tử sắc bỗng lóe lên như một con rồng giận dữ, gào thét lao xuống!

Ầm!

Tiếng nổ vang vọng khắp đất trời, sấm sét giáng xuống với uy thế hủy thiên diệt địa. Tử sắc lôi điện mạnh mẽ đập vào kết giới, chấn động mãnh liệt khiến không gian cũng vặn vẹo.

Nhưng chỉ trong nháy mắt—

Răng rắc!

Bảo hộ kết giới liền vỡ vụn như thủy tinh!

"Không ổn!"

Lưu Dạ chỉ kịp hét lên một tiếng, tia lôi điện hung hăng đánh thẳng vào cơ thể hắn.

Cơn đau đớn thấu tận linh hồn, khiến từng tế bào trong người hắn như bị thiêu cháy.

“Gahh”

Hắn rú lên một tiếng thảm thiết, miệng phun ra một búng máu tươi.

Hệ thống thấy vậy, vội vàng vận dụng lực lượng hồi phục, dòng năng lượng ôn hòa nhanh chóng lan khắp cơ thể hắn, chữa trị thương thế.

【Ding! Khấu trừ ký chủ 30 năng lượng dự trữ để khôi phục thương thế】

【Ding! Năng lượng dự trữ còn lại là 9 620!】

Nhưng hắn còn chưa kịp thở phào, một luồng khí tức hủy diệt lại bắt đầu hội tụ.

Lần này, lôi điện không còn là tử sắc nữa mà là từng luồng khí tức đen tuyền như sợi chỉ đang đan thành từng tia lôi kiếp

Lưu Dạ giật nảy mình, mặt cắt không còn giọt máu.

"Đệt! Đây là cái gì lôi kiếp mà nhìn khủng bố như vậy”

Hệ thống liền ra vẻ thông thái giải thích: 【Ký chủ yên tâm, đây chỉ mới là lôi kiếp thứ hai - Hắc U Lôi 】

【Có sát thương trực tiếp vào thần hồn】

【Khi bị đánh trúng thậm chí ngay cả Luyện thần cường giả còn phải mất nửa cái mạng】

Hắn ngay người: “Đệt, thiên đạo thật bất nhân, ta mới có cái luyện khí mà lại cho ta cái lôi kiếp tấn công thần hồn”

Hệ thống ho khan một tiếng, tiếp tục dựng lên một tầng kết giới mới.

【Ding khấu trừ ký chủ 220 năng lượng dự trữ. Năng lượng dự trữ còn lại là 9 400】

Tia Hắc sắc lôi điện giữa trời đã tích tụ đủ năng lượng, trong khoảnh khắc tiếp theo, nó lao xuống như một thanh chiến kích của thần linh, xuyên phá không gian, trực tiếp oanh thẳng xuống đầu Lưu Dạ!

Ầm!!!

Kết giới vừa dựng lên liền sụp đổ ngay tức khắc, sức mạnh lôi đình trút xuống người hắn như một thác nước đổ ào xuống, khiến mặt đất cũng rung chuyển dữ dội.

Những yêu thú và tu sĩ gần đó cảm nhận được một nỗi kinh hãi từ sâu trong linh hồn.

“Không ổn, mọi người giải tán mau, liên lụy đến thì lại khổ” - Một tu sĩ kêu lên

Trong tu chân giới, quá trình đột phá là một sự kiện trọng đại, đòi hỏi tu sĩ phải đối mặt với thiên đạo và vượt qua khảo nghiệm.

Nếu trong lúc đột phá, có tu sĩ khác xuất hiện gần đó, thiên đạo sẽ mặc định rằng kẻ này đang hỗ trợ người đột phá, từ đó trực tiếp gia tăng uy lực của kiếp nạn theo số lượng người có mặt.

Càng nhiều tu sĩ xuất hiện xung quanh, lôi kiếp sẽ càng trở nên mạnh mẽ, không chút nương tay.

Đây cũng là lý do vì sao phần lớn tu sĩ khi độ kiếp đều lựa chọn những nơi hoang vắng, tránh xa người khác để tránh liên lụy và làm tăng thêm độ khó cho chính mình.

Hắn bị đánh bay ra xa, cơ thể đập mạnh xuống đất tạo thành một cái hố sâu.

Toàn thân cháy đen, khói trắng bốc lên nghi ngút. Miệng hắn giật giật, nhưng còn chưa kịp mắng chửi, một tiếng "ting" liền vang lên trong đầu—

【Ký chủ kiên trì thêm chút nữa, bổn hệ thống đang giúp ngươi luyện thể!】

Hắn nghe mà muốn hộc máu.

"Giúp cái đầu nhà ngươi!"

Hệ thống lại cười khúc khích, nhân tiện âm thầm chụp lại hình ảnh hắn bị cháy đen, sau đó mới từ tốn chữa thương cho hắn.

【Ding trừ đi ký chủ 100 năng lượng dự trữ. Năng lượng dự trữ còn lại 9 300!】

Trong khi đó, bầu trời vẫn chưa hề yên tĩnh. Từng luồng lôi điện tiếp tục tụ hội, báo hiệu một trận cuồng phong hủy diệt sắp sửa giáng xuống...

Bầu trời u ám, sấm sét nổ vang như tiếng gầm của cự thú viễn cổ, từng tia điện quang vặn vẹo như muốn xé rách hư không.

 Một cỗ khí tức sát phạt đột nhiên tràn ngập khắp thiên địa

Vô số lão quái vật đang bế quan cũng giật mình tỉnh dậy

Nháy mắt, vô số tia thần niệm quét về phía Lưu Dạ

Nhưng chẳng quét thấy vị trí Lưu Dạ - Hệ thống lập tức tạo nên một tòa kết giới phong tỏa thần thức

Tránh việc có người phá hắn bằng thần thức khi đột phá

Trên bầu trời, vô số lôi vân tạo thành một vòng xoáy, từng tia sấm sét màu xám chứa hỗn độn chi lực.

Lượng này vô cùng nhỏ nhưng mang khí tức có thể oanh mất nửa cái mạng thánh nhân cường giả.

Cùng lúc đó, trong một ma cung xa xôi, ẩn sâu bên trong một khu vực đầy rẫy huyết vụ mờ ảo, một nữ tử tuyệt sắc khoác trên mình đạo bào xích sắc

Nàng đang ngồi ngay ngắn trên huyết ỷ cao vót, từ dưới nhìn lên nữ tử toát ra một vẻ thần bí vô cùng, ánh mắt xinh đẹp của nàng nhìn xuống dưới 1 cách lạnh lùng.

Dưới chân nàng, sàn đá cẩm thạch khắc vô số phù văn kỳ dị, từ đó tỏa ra từng tia huyết quang nhàn nhạt, mang theo khí tức âm u đến đáng sợ.

Phía dưới đại điện, một tên ma tu quỳ một chân cung kính bẩm báo:

“Thưa Thánh Nữ, ở Huyết Mộc Lâm vừa xuất hiện một trận lôi kiếp kinh khủng, ngay cả những lão quái vật Thông tuyền cảnh cũng không dám tới gần.”

“Điều kỳ quái là, kẻ đang độ kiếp chỉ mới là một tên tu sĩ Luyện Khí Kỳ.”

Nữ tử nghe xong, khóe môi cong lên một nụ cười như có như không. Đôi mắt đẹp như vầng trăng khuyết bỗng lóe lên một tia hứng thú hiếm có.

“Một kẻ mới chỉ có Luyện Khí mà lại khiến thiên đạo nổi sát tâm?”

Nàng lẩm bẩm, ánh mắt thoáng trầm tư.

 Một kẻ yếu như vậy, đáng lý ra dù có vượt cấp độ kiếp cũng chỉ nên xuất hiện lôi kiếp bình thường, cớ gì lại dẫn động đến loại lôi kiếp mang theo sát phạt ý chí của thiên đạo?

Đây không còn là trừng phạt đơn thuần nữa, mà là muốn trực tiếp xóa sổ hắn khỏi thế gian.

Hứng thú dâng trào, nàng đứng dậy, ung dung bước tiến đến cửa sổ đại điện.

Phóng tầm mắt ra ngoài, nàng nhìn về phía chân trời nơi lôi vân hội tụ, đáy mắt phản chiếu ánh lôi điện lập lòe.

Con ngươi nàng bỗng biến hóa, từ màu đỏ thẫm chuyển sang đen kịt như vực sâu, trong lòng mắt xuất hiện từng phù văn huyền ảo, giống như chứa đựng thiên địa quy tắc.

Lúc này, nụ cười nàng trở nên rõ ràng hơn, nhưng lại khiến người ta không khỏi rét lạnh trong lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...