Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại/Chapter 16: Con đường phía trướcChapter 16: Con đường phía trước
20px

Dưới ánh sáng lập lòe của những ngọn đuốc, tiếng người nói chuyện văng vẳng từ xa vọng lại, ngày càng gần.

“Ai đó?!”

Cơn buồn ngủ tan biến trong chớp mắt. Tôi bật dậy, cơ thể co rúm như một chú mèo hoang cảnh giác, lặng lẽ lẩn vào sau lùm cây rậm rạp. Tai tôi vểnh lên, căng ra để nắm bắt từng âm thanh nhỏ nhất.

“...Thật chẳng hiểu Yanis đại nhân định làm gì? Nửa đêm nửa hôm lại bắt chúng ta lùng sục trong Rừng Woodward để tìm một cô bé mười lăm tuổi...”

Chết tiệt, họ đang tìm mình!

Tên chỉ huy đó hóa ra điên thật rồi sao? Không tiếc công sức huy động người lùng sục trong rừng vào ban đêm! Đã trốn đến tận đây, vậy mà họ vẫn không chịu buông tha cho tôi...

Tôi nheo mắt, lén nhìn qua kẽ lá. Một tiểu đội kỵ sĩ, chừng bảy tám người, đang chậm rãi tiến về phía tôi, ánh đuốc chập chờn trong tay họ.

“Không rõ nữa. Nhưng tôi nghe nói ban ngày, Quân đoàn trưởng Nick dẫn người đến đây thảo phạt Vực Sâu. Liệu chuyện này có liên quan gì không?”

“Đừng đùa. Một cô bé mười lăm tuổi thì liên quan gì đến Vực Sâu chứ? Hơn nữa, khi chúng ta đến thì trận chiến đã kết thúc rồi!”

“Yanis đại nhân chẳng phải đã nói cô bé này cực kỳ nguy hiểm sao? Còn dặn dù có phát hiện cũng không được hành động thiếu suy nghĩ, phải bắn tín hiệu chờ viện binh.”

“Cô bé thì nguy hiểm thế nào được? Cậu đừng ngây thơ thế. Theo tôi, chắc chỉ là con gái cưng của một vị đại nhân nào đó, nghịch ngợm đi lạc thôi.”

Tiểu đội kỵ sĩ vừa đi vừa trò chuyện, tay cầm đuốc rà soát khắp nơi. Chẳng mấy chốc, họ đã đến ngay bên dưới gốc cây nơi tôi ẩn nấp.

“...Cũng có thể. Tôi đi tiểu một lát, các cậu chờ nhé.”

Một gã kỵ sĩ bước đến dưới gốc cây tôi đang trốn, tháo mũ giáp và giáp chân đặt sang một bên, rồi cởi quần, vô tư “xả nước” vào gốc cây.

Khốn kiếp! Tôi lườm hắn, lòng thầm chửi rủa. Đột nhiên, tôi giật mình nhớ ra - lõi quả tôi vừa ăn và tiện tay ném xuống dưới!

Nếu bị phát hiện, toi đời rồi!

“Đừng nói bậy nữa. Con gái nhà ai lại rảnh rỗi chạy vào đây? Đây là Rừng Woodward đấy! Rừng Woodward trong truyền thuyết có Bạch Long xuất hiện cơ mà!”

“Cũng phải... Haha, thế các cậu bảo chuyện này là sao? Ngoài chúng ta, cả đám người của Quân đoàn Thứ Bảy cũng đến. Cộng thêm Quân đoàn Thứ Ba đến sớm nhất. Lần này, Giáo hội đã huy động cả ba quân đoàn! Cô gái nào mà khiến họ phải lùng sục khắp nơi thế này? Thần Tội Nghiệp à?”

Gã kỵ sĩ vừa “xả” xong, khoan khoái rùng mình, vừa mặc lại giáp chân vừa cười cợt.

“...Đừng đùa giỡn với nữ thần, Duke. Về tự đi nhận phạt đi.”

“Vâng vâng, đội trưởng, đừng nghiêm túc thế chứ. Tôi chỉ lỡ miệng thôi mà.”

“Chuyện của các đại nhân trong Giáo hội, bớt hỏi, bớt nói. Chúng ta chỉ cần làm theo lệnh là được.”

May mắn thay, lõi quả không bị phát hiện. Bóng dáng tiểu đội kỵ sĩ dần khuất xa, giọng nói của họ nhỏ dần trong màn đêm.

“...Nghe nói Đoàn trưởng Nick bị ai đó tấn công, đến giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh...”

“Chẳng lẽ cô bé này là thích khách?”

“Đủ rồi! Nói nhỏ thôi, không sợ dẫn dụ dã thú đến à?”

“Đội trưởng, chúng ta có tám người cơ mà. Dã thú nào dám gây sự chứ?”

“Cẩn thận vẫn hơn.”

“Không phải nói có Bạch Long sao?”

“Loại tin đồn này mà cậu cũng tin...”

...

Chờ đến khi tiếng họ khuất hẳn, tôi mới dám thở phào, lòng thầm cảm tạ vì không bị phát hiện.

Tôi thật sự không muốn tiếp tục đánh đấm hay giết chóc nữa.

Nhưng nghe lời các kỵ sĩ, có vẻ lần truy lùng này đã huy động không ít nhân lực. Tôi phải cẩn thận hơn mới được.

Đoàn trưởng Nick... thì ra tên gã kỵ sĩ đuổi theo tôi là Nick. Tôi cứ tưởng hắn cũng giống gã Kiếm sĩ hay lão già kia - những kẻ mạnh đến mức không giống người. Nhưng sau khi giao đấu, tôi nhận ra hắn không đáng sợ như vậy. Sức mạnh và tốc độ của hắn tuy vượt trội, nhưng vẫn trong phạm vi con người, không thể so với gã Kiếm sĩ kia. Hắn chỉ có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn hơn mà thôi.

Hắn chưa chết sao? Tôi tưởng đòn đó đã lấy mạng hắn rồi... Không biết hắn có nhìn rõ mặt tôi không.

Nhưng cũng chẳng sao. Dù gì gã Kiếm sĩ kia cũng đã biết mặt tôi.

Hắn không chỉ biết mặt tôi, mà còn thấy cả... cơ thể tôi.

Nghĩ đến đây, một tia tức giận lại bùng lên trong lòng.

Mình bị sao thế này? Chỉ là bị nhìn thấy cơ thể thôi mà, đàn ông con trai ai lại để tâm mấy chuyện này? Chẳng lẽ không chỉ cơ thể biến thành nữ, mà cả suy nghĩ cũng bắt đầu nữ tính hóa rồi sao?

...Thôi, không nghĩ nữa. Càng nghĩ càng rối.

Mà lúc nãy các kỵ sĩ có nhắc đến Bạch Long... Thế giới này thật sự có rồng sao?

Hình dung những con rồng lượn trời, miệng phun lửa như trong phim ảnh, tôi không khỏi có chút ao ước. Biến thành rồng chắc ngầu lắm, sao lại biến thành thế này chứ...

Thôi kệ, tìm cơ hội bắt một con làm thú cưỡi vậy.

Lòng miên man suy nghĩ, tôi thiếp đi lúc nào không hay.

...

Giấc ngủ ấy sâu đến mức trời đất mịt mù. Khi tỉnh dậy, mặt trời đã treo lơ lửng giữa đỉnh đầu.

Nóng bức làm tôi tỉnh giấc.

Tôi mơ màng ngồi dậy, dụi mắt, lặng lẽ lắng nghe xung quanh. Không có hơi thở con người nào gần đây. Các kỵ sĩ tìm cả đêm không được, chắc đã bỏ cuộc rồi nhỉ?

Vươn vai một cái, tôi hái thêm vài quả trên cây, ăn xong rồi trèo xuống, đi đến bên bờ suối. Dòng nước trong veo phản chiếu khuôn mặt tôi - lần đầu tiên tôi chính thức nhìn thấy dung mạo mình sau khi tái sinh.

Một gương mặt thanh tú, không chút son phấn, đẹp đến mức có phần không thật. Đôi mắt đen láy trong veo tựa hồ nước, mái tóc đen dài đến lưng óng mượt như lụa quý. Môi nhỏ nhắn, đôi mắt không phải kiểu phượng nhãn truyền thống, mà khóe mắt hơi rũ, điểm thêm nét u buồn khó tả, dễ khiến người ta sinh lòng muốn che chở. Dù còn nét ngây thơ của thiếu nữ, nhưng đã thấp thoáng vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

Tôi thoáng thấy bóng dáng Tiểu Hi trên gương mặt này.

“[Ngôn ngữ Vực Sâu] Em vẫn luôn ở bên anh sao...”

Ước gì tôi cũng có được sự kiên cường như em, mỉm cười đối mặt với cuộc sống.

Bất chợt, tôi hiểu ra chút do dự của gã Kiếm sĩ lúc đó. Là đàn ông, ai nhìn gương mặt này mà xuống tay nổi chứ? Đến tôi còn bị vẻ đẹp của chính mình làm sững sờ.

Thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi... Chậc. Nếu không ai nói, ai mà nghĩ đây là quái vật bò ra từ Vực Sâu?

Tôi tặc lưỡi, tâm trạng phức tạp.

Khí hậu oi bức trong rừng khiến tôi toát mồ hôi, dính nhớp khó chịu.

Tắm một cái cho rồi.

Tôi cởi áo choàng, gấp gọn đặt sang một bên, rồi từ tốn tháo miếng vải quấn quanh eo. Qua một đêm, vết thương đã đóng vảy, vết bầm trên đầu gối cũng tan biến. Tốc độ hồi phục của cơ thể này nhanh đến đáng sợ.

Tôi nhúng chân thử nhiệt độ nước, thấy vừa phải, liền “tõm” một tiếng nhảy xuống.

Mát lạnh, sảng khoái!

“Khúc khích.”

Nước suối chỉ sâu đến eo, cảm giác mát rượi làm tôi vui vẻ hẳn. Tôi kỳ cọ cơ thể, miệng vô thức ngân nga một bài dân ca đã quên tên, dùng thứ ngôn ngữ chẳng ai ở thế giới này hiểu.

“...Người luôn đi vào vết xe đổ... chỉ biết rằng bầu trời trong xanh... con đường vô tận dường như cứ kéo dài mãi... đôi tay này nhất định có thể ôm lấy ánh sáng... hừm hừm, la la la...”

Hát đến đoạn sau quên lời, tôi ngâm nga bừa. Một lúc sau, thấy vã nước lên người chưa đủ đã, tôi ngồi hẳn xuống dòng suối.

Dòng nước lướt nhẹ qua da thịt, cảm giác dễ chịu khiến tôi nhắm mắt tận hưởng.

Cuộc sống mới đã bắt đầu. Sau này phải làm sao đây?

Ai biết được.

Sống như một tiểu dã nhân trong khu rừng này cũng chẳng tệ. Dù sao ở thế giới này, đi đâu cũng chẳng có wifi.

Nhưng nếu lâu ngày thấy chán thì sao?

Chán thì tính sau. Có thể rong ruổi khắp nơi, ngắm nhìn thế giới này. Rồi chọn một thị trấn yêu thích để dừng chân, tìm một công việc đủ sống qua ngày.

Không biết thế giới này có Hội Mạo Hiểm Giả không nhỉ? Làm một cô nàng tiếp tân có vẻ thú vị. Mỗi ngày gặp gỡ các mạo hiểm giả, cùng họ nhấm nháp ly bia, nghe họ kể những câu chuyện phiêu lưu.

Nếu ai đó gặp khó khăn, với sức mạnh của mình, tôi có thể gia nhập đội của họ, giúp họ vượt qua hoạn nạn, nhận chút thù lao xứng đáng. Chỉ cần không dùng khói đen, chắc chẳng ai biết tôi là quái vật đâu, đúng không?

Dù sao, miễn không sinh con, muốn làm gì cũng được.

Hãy để tôi vứt bỏ những tham vọng và mưu cầu vô nghĩa của kiếp trước, dùng cơ thể quái vật này, sống một lần thật trọn vẹn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...