Quốc đô Narangard.
Đây là trung tâm thương mại nông nghiệp vĩ đại nhất lịch sử, được thế giới mệnh danh là 「Đô Thành Phỉ Thúy」. Cộng hòa Sirgaya, một quốc gia với nền kinh tế chủ đạo là nông nghiệp. Không chỉ đơn thuần dựa vào trồng trọt và chăn nuôi, mà thông qua việc thành lập các hợp tác xã, họ đã lồng ghép hoạt động kinh doanh của những nông trại gia đình nhỏ lẻ vào chuỗi cung ứng toàn diện, thực hiện phân công lao động và chuyên môn hóa sản xuất trên quy mô lớn. Khác hẳn với quan niệm tại thế giới cũ của tôi, ở nơi đây, nông dân là từ đồng nghĩa với sự giàu có.
Khác một trời một vực với ngôi làng nhỏ bé tôi từng sống, với tư cách là một trong tứ đại Vương Thành của nhân loại, sự phồn hoa của Narangard chẳng bút mực nào tả xiết. Những công trình kiến trúc kỳ vĩ san sát nối tiếp nhau, vô số con phố đan xen chằng chịt, dòng người qua lại tấp nập, ai nấy đều ăn mặc tươm tất, sáng sủa.
Fersel, với tư cách là tổng giáo phận của Thần Thánh Giáo Hội tại Sirgaya, dĩ nhiên tọa lạc tại khu vực sầm uất nhất Narangard. Lúc này đã là giữa trưa, chiếc xe Giác Mã lặng lẽ băng qua khu chợ ồn ào huyên náo, rồi từ từ dừng lại trước một tòa kiến trúc đồ sộ mang phong cách tựa như Baroque.
Thánh đường Saint Marie, được khởi công xây dựng từ sáu trăm năm trước, là một trong những thánh đường cổ kính nhất trong lịch sử nhân loại.
“Dậy đi, chúng ta đến nơi rồi.”
“Dậy đi.”
Tôi đang say giấc nồng thì cảm thấy một cơn rung lắc nhẹ, miễn cưỡng mở mắt ra, gương mặt râu ria xồm xoàm của Carlos dần hiện rõ trong tầm mắt.
Tôi cau mày, có chút mất kiên nhẫn đẩy hắn ra.
Di chuyển đường dài là việc mệt mỏi nhất, thời gian qua vì muốn kịp lộ trình, tôi thường xuyên phải ngủ gà ngủ gật trên xe Giác Mã, đồng hồ sinh học đã sớm rối loạn. Tối qua tôi gần như thức trắng, mãi đến rạng sáng mới chợp mắt được một chút, giờ bị gọi dậy, trong lòng dĩ nhiên vô cùng khó chịu.
“Đây là đâu?”
Mất vài giây để ý thức quay trở lại cơ thể, tôi vươn vai một cái thật mạnh, vừa ngáp vừa hỏi.
“Thánh đường Saint Marie, chúng ta đến nơi rồi.”
“...Ồ.”
Không hiểu sao, trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi căng thẳng.
Trên đường đi Carlos đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện, trong đó có cả việc Thần Thánh Giáo Hội căm thù Vực Sâu đến nhường nào. Mối thù này sâu đậm tựa như thù giết cha, đặc biệt là trong những năm gần đây, tần suất xuất hiện của quái vật Vực Sâu ngày càng dày đặc. Với mạng lưới tình báo của Giáo hội, đa số các trường hợp đều có thể phát hiện dấu hiệu từ trước, sơ tán dân chúng trước khi khai chiến, vạch ra chiến lược, chuẩn bị kỹ càng mọi mặt nhằm giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất, giống như tình huống lúc tôi xuất hiện. Nhưng cũng có một số Vực Sâu đặc biệt, chúng sẽ đột ngột hiện ra mà không có điềm báo, hoàn toàn không theo quy luật nào. Trong tình huống ấy, nếu không ngăn chặn kịp thời, lũ quái vật sẽ trở nên cực kỳ hùng mạnh sau khi nuốt chửng một lượng lớn sinh mệnh.
Sức mạnh ấy mang tính áp đảo tuyệt đối, là sự hỗn loạn khiến người ta phải run rẩy sợ hãi. Nếu không có từ ba vị Kỵ Sĩ Giáo Hoàng trở lên tham chiến để kiềm chế, thì nhân loại căn bản không có bất kỳ khả năng phản công nào.
Carlos kể với tôi, lần gần đây nhất gặp phải tình huống này là hai năm trước tại Đế quốc Valen, đó là trận chiến Vực Sâu thảm khốc nhất từ trước đến nay. Con quái vật mang tên Bạo Thực, cuốn theo một cơn lốc đen kịt che khuất bầu trời, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã liên tiếp phá hủy ba thành phố lớn, khiến hàng vạn sinh linh hóa thành tro bụi. Vô số Kỵ sĩ Giáo hội và Tổng Giám mục, đứng trước thiên tai như vậy hoàn toàn không có sức chống cự.
Lần đó, năm vị Kỵ Sĩ Giáo Hoàng đã dũng cảm quên mình, dưới sự trợ giúp của các Hồng Y Giám mục liều chết ngăn cản, cuối cùng phải trả giá bằng sinh mạng của hai vị anh hùng mới có thể tiêu diệt được nó bên ngoài thành Hàn Đông. Nếu không, bốn tòa Vương Thành lớn của nhân loại, bây giờ có lẽ chỉ còn lại ba.
Vậy mà giờ phút này, tôi, cũng là một con quái vật của Vực Sâu, lại đang đứng ngay tại một trong những tổng giáo phận của Thần Thánh Giáo Hội.
Nếu đây thật sự là một cái bẫy, liệu mình có bị trói lên thập tự giá và thiêu sống không... tôi thầm nghĩ với chút sợ hãi trong lòng.
“Này, ngẩn người ra đó làm gì thế? Xuống xe đi.”
Carlos thấy tôi ngồi ngây ra trên xe Giác Mã không nhúc nhích, không khỏi lên tiếng thúc giục.
“Casca, tôi muốn chuồn, được không?”
“...Không được, và phiền cô gọi đúng tên tôi là Carlos, cảm ơn.”
Carlos một tay kéo tôi lôi ra khỏi xe Giác Mã.
“Đừng lo, có tôi ở đây sẽ không sao đâu, đi thôi.”
Tôi ngước nhìn tòa kiến trúc khổng lồ mang vẻ uy nghiêm thần thánh bất khả xâm phạm trước mắt, trong lòng có chút run rẩy, bước chân lề mề đi theo sau Carlos.
“Thưa ngài Carlos tôn kính, rất hân hạnh được gặp ngài.”
Vừa bước lên bậc thềm, hai vị Tu sĩ khoác áo choàng đen lập tức tiến đến chào đón, xem ra họ đã túc trực ở cửa từ rất lâu rồi. Kiểu dáng chiếc áo choàng trông khá quen mắt, có nét giống với trang phục của lão già áo choàng kia, khiến lòng tôi thót lại, nhớ về nỗi sợ hãi bị Kim Chung chi phối lúc đó.
Một vị Tu sĩ thấy tôi đi theo sau Carlos, đang định mở miệng hỏi thăm thân phận, thì khoảnh khắc quay đầu lại chạm mặt tôi, mặt gã bỗng đỏ gay.
“Vị... tiểu thư xinh đẹp này phụt...”
Cơ thể gã run rẩy, cố hết sức nín cười, vật vã lắm mới thốt ra được vài từ, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Tôi cau mày, trong lòng thoáng chút không vui.
Đây là đang coi thường mình sao?
Có gì đáng cười chứ? Một nghi thức chào đón trang trọng như vậy, có phải là lúc để cười cợt không, đây là tố chất của Tu sĩ Thần Thánh Giáo Hội sao?
“Cái đó, khụ, thưa ngài Carlos, vị tiểu thư xinh đẹp này, khụ khụ...”
Vị Tu sĩ còn lại thấy tình hình không ổn, lập tức đứng ra giải vây, nhưng cũng chẳng thể nén được cơn buồn cười, nói năng đứt quãng không thành câu.
“Cô ấy là khách quý của Giáo Hoàng đại nhân, không được thất lễ.”
Carlos giữ vẻ mặt thờ ơ, mắt không liếc ngang liếc dọc, như thể không thấy gì cả, thản nhiên nói.
“Vâng, hai vị khụ, mời đi theo tôi, Giáo Hoàng đại nhân đã đợi lâu rồi.”
Nói xong một cách khó khăn, hai vị Tu sĩ như thể không dám nhìn tôi thêm nữa, vội vàng quay người, dẫn chúng tôi tiến vào đại sảnh nhà thờ.
Nội thất bên trong thánh đường được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, những viên gạch được xếp đặt tinh xảo đã trải qua hàng trăm năm gột rửa, mang theo nét trầm mặc cổ kính của thời gian. Trên những bức tường tao nhã, mấy bức bích họa khổng lồ toát lên bầu không khí nghệ thuật vô song, cây thánh giá vàng sừng sững trên mái vòm, tắm mình trong ánh nắng rọi qua ô cửa sổ vòm có gân, toát lên vẻ thiêng liêng tột bậc.
Cứ như đang lạc vào khung cảnh của một bức tranh, nhưng tôi lại hoàn toàn không có tâm trạng thưởng thức, sự chú ý của tôi dồn cả vào hai gã Tu sĩ đang cười trộm phía trước.
“Kakarot, họ, cười cái gì vậy?”
“Hửm? Ồ, chắc là họ thấy cô dễ thương thôi.”
Carlos lơ đãng đáp, lời giải thích gượng gạo ấy hoàn toàn không thể xua tan sự nghi ngờ trong tôi.
Lẽ nào trên người mình dính thứ gì bẩn sao?
Tôi lập tức cúi đầu kiểm tra một lượt, chiếc váy viền bèo tinh xảo vẫn sạch sẽ gọn gàng, chẳng phát hiện ra chỗ nào bất thường.
...Bị thần kinh à.
Tu sĩ dẫn chúng tôi một mạch lên tầng ba, dừng lại trước cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo ở cuối hành lang, rồi khẽ gõ cửa.
“Thưa Giáo Hoàng đại nhân, ngài Carlos đã đến.”
Sau đó gã nghiêng người sang một bên yên lặng chờ đợi, một lúc sau, từ bên trong cánh cửa truyền ra một giọng nói lười biếng.
“...Ồ, mời cậu ấy vào đi.”
“Thưa ngài Carlos, Giáo Hoàng đại nhân đang ở bên trong, mời ngài vào.”
Carlos không khách sáo đẩy cửa bước vào, tôi ở phía sau hít một hơi thật sâu, rón rén bước từng bước nhỏ theo vào trong phòng.
Cánh cửa khép lại, ánh nắng ấm áp tràn ngập căn phòng, tôi nheo mắt nhìn qua, đập vào mắt là một chiếc giường lớn xa hoa tinh xảo.
Kích thước ấy trong mắt tôi đủ cho mười người nằm, nhưng lúc này lại có một gã thanh niên đầu tóc bù xù, ăn mặc luộm thuộm đang ngồi chễm chệ trên đó.
“Yo, Giáo Hoàng đại nhân, lâu rồi không gặp.”
Carlos tuỳ tiện chào hỏi.
Hửm, Giáo Hoàng đại nhân?
Tôi ngơ ngác nhìn quanh, trong phòng ngoài gã đang ngồi trên giường ra, làm gì còn vị Giáo Hoàng đại nhân nào khác?
“Hà... Carlos, cậu đừng có khách sáo với tôi nữa, ở đây không có người ngoài đâu.”
Gã thanh niên đó gãi gãi mái tóc vàng rối bù, há miệng ngáp dài một cái, rồi lại đưa ngón út lên ngoáy tai.
??????
Tên này, là Giáo Hoàng ư?!
Đùa cái gì vậy, Giáo Hoàng chẳng phải nên là một ông lão tóc trắng râu dài, nói năng chậm rãi từ tốn, hành xử điềm nhiên tự tại, toàn thân toát ra khí chất linh thiêng và thánh thiện sao?
Chuyện này khác xa với những gì người ta đồn đại!
Tôi không khỏi bắt đầu nghiêm túc quan sát gã. Tóc vàng mắt xanh, đường nét khuôn mặt rõ ràng, mạnh mẽ, tuấn tú đến mức có nét gì đó hơi nhu mì, trông hắn còn trẻ hơn cả Carlos.
Bộ dạng lúc này trông như vừa mới ngủ dậy, lại còn mặc đồ ngủ nữa chứ!
Một kẻ như vậy, lại là Giáo Hoàng của thế giới này sao? Đây đâu phải phim thần tượng, người của Thần Thánh Giáo Hội đang nghĩ cái quái gì vậy?
...Thật khó mà chấp nhận được.
“Ngồi đi, đứng đó làm gì?”
Gã đàn ông trên giường phẩy tay, hoàn toàn không có ý định bước xuống, ra vẻ các người cứ tự nhiên.
Nhưng trong cái phòng này của anh, ngoài một chiếc giường lớn chình ình ra thì chẳng có gì cả, ngay cả một cái ghế cũng không, biết ngồi đâu bây giờ? Lẽ nào phải leo lên giường ngồi? Đường đường là Giáo Hoàng đại nhân, kẻ thống trị thực sự của nhân loại, mà gặp mặt người khác lại có thái độ như vậy sao?
“A, thôi bỏ đi, chúng tôi đứng là được rồi.”
Carlos lập tức lên tiếng, có lẽ hắn cũng cảm thấy quá lúng túng.
“Ồ, tuỳ cậu thôi. Vậy thì, cậu đến tìm tôi... là để làm gì nhỉ?”
Gã đàn ông tóc vàng với đôi mắt còn ngái ngủ, nhìn Carlos hỏi.
“...Cậu cư xử cho giống người một chút đi.”
Carlos có chút cạn lời.
“Ha, đùa thôi, đùa thôi mà. Tôi đây chẳng phải vừa mới ngủ dậy, đầu óc còn hơi mơ màng sao... mà cái người kia, cô...”
Gã đàn ông tóc vàng như thể lúc này mới chú ý đến tôi, nhấc mi mắt lười biếng lên, chậm rãi liếc nhìn qua.
Tôi đang định lên tiếng chào.
“Phụt, ha ha ha!!” Kẻ bị nghi là Giáo Hoàng đột nhiên phá lên cười lớn, ôm bụng đấm thùm thụp xuống giường, nói với Carlos, “Carlos, cậu đang làm trò gì vậy? Dẫn con bé đến đây là muốn chọc tôi cười cho tỉnh ngủ sao? Ha ha ha ha!”
Hắn cười đến mức bắt đầu lăn lộn trên giường, vẻ mặt như thể không tài nào dừng lại được.
Carlos nhún vai.
“Đừng cười nữa, nói chuyện chính đi.”
“Ha ha! Không được, cậu vẽ mặt con bé thành cái dạng quỷ quái này, lại không cho phép tôi cười, đây chẳng phải là làm khó người khác sao? Quá đáng quá rồi đấy, ha ha ha...”
Cái dạng quỷ quái này?
Tôi vội đưa tay lên mặt quệt một đường, lòng bàn tay tức thì đen kịt. Có chút ngơ ngác, tôi đưa tay còn lại lên quệt tiếp, lần này cả hai tay đều đen thui.
Đưa lên mũi ngửi thử.
...Mực?
Trong thoáng chốc tôi liền vỡ lẽ.
Lồng ngực bắt đầu phập phồng dữ dội, tôi như muốn nghiến nát hàm răng, trừng mắt giận dữ nhìn về phía Carlos đang trưng ra vẻ mặt vô tội.
Tức giận.
Tức giận tức giận tức giận tức giận!!!
“Carlos...!” Tôi như một con mèo nhỏ xù lông, giơ nanh múa vuốt lao tới, vung bàn tay nhỏ bé định bôi trả lên mặt hắn.
“Khoan đã, nghe tôi giải thích đã!”
Chaporia
Bình Luận (0)