Ta Là Quý Nhân Của Vai Chính/Chapter 1: Ta là quý nhân trong truyện thiên kim thật giảChapter 1: Ta là quý nhân trong truyện thiên kim thật giả
20px

Vừa mới lấy lại tinh thần từ cảm giác không gian biến đổi thì bên tai nghe thấy một tiếng gió rít. Một cây gậy lao thẳng xuống đầu anh. Theo bản năng, anh nghiêng người né tránh đồng thời vung chân đá văng kẻ đang cầm gậy tấn công mình.

Xung quanh còn bốn người khác cầm đá và gậy lao tới vây công. Du Giác chẳng kịp bận tâm xem mình đã xuyên thành ai, lập tức ra tay, thành thạo chỉ bằng thân thủ chính mình, chỉ trong chớp mắt đã đánh ngất cả bọn.

Hệ thống 222 lo lắng hỏi: 【Ký chủ, ngài không giết người đấy chứ?】

Du Giác hơi nhíu mày: 【Bọn họ vây công ta, ta giết thì sao?】

Hệ thống 222 vội vàng quét qua năm thiếu niên nằm bất động trên đất, phát hiện họ vẫn còn dấu hiệu sinh mệnh , chỉ là bị đánh trúng huyệt đạo mà ngất đi, liền thở phào nhẹ nhõm: 【Chưa chết là tốt rồi, thế giới này giết người là phạm pháp đấy.】

Lúc này, Du Giác mới nhớ ra rằng thế giới mà anh xuyên đến là một thế giới không có linh khí, có lẽ đang nằm dưới sự cai trị của hoàng triều và luật pháp triều đình chắc chắn không cho phép tùy tiện giết người.

Anh đã quen với quy tắc "kẻ mạnh nuốt kẻ yếu" của Thương Vân giới, nơi mà chuyện tu sĩ giết người cướp bảo vật chẳng có gì lạ. Để tu luyện đến Độ Kiếp kỳ, tất nhiên tay anh không thể nào sạch sẽ, bất kể đó là những tên cướp muốn đoạt lấy pháp bảo của anh, kẻ thù của môn phái hay đối thủ cạnh tranh trong những lần tranh giành báu vật, anh chưa từng nương tay.

Chỉ là, anh chưa bao giờ động thủ với phàm nhân. Vì vậy vừa rồi năm thiếu niên vây công, anh mới chỉ bị đánh ngất. Nếu đổi lại là năm tu sĩ, bọn họ e rằng đã mất mạng rồi.

Du Giác nhìn năm thiếu niên ngất xỉu trên mặt đất, do dự không biết nên xử lý họ thế nào.

Ngay lúc đó, từ bên ngoài con hẻm tối tăm vang lên giọng nói của một cô gái trẻ:

“Chú cảnh sát, chính là ở đây! Cháu thấy có người đánh nhau, mau bắt họ lại đi ạ!”

Du Giác: “...”

Hệ thống 222: 【... Ký chủ, nữ chính đến rồi.】

Thế là chưa đầy một tiếng sau khi xuyên qua, Du Giác đã bị cảnh sát bắt đi.

Cô gái báo cảnh sát trông chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt trong sáng đáng yêu. Khi cô đi cùng hai cảnh sát vào trong hẻm, nhìn thấy Du Giác đứng bên cạnh "năm cái xác", gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Rõ ràng, cô không ngờ rằng một mình anh lại có thể đánh gục năm nam sinh cao to hơn mình.

Năm thiếu niên bị Du Giác đánh ngất được đưa đến bệnh viện, còn anh thì bị cảnh sát áp giải về đồn.

Ngồi trên xe cảnh sát, Du Giác vẫn chưa hết kinh ngạc. Một thứ giống như pháp bảo thế này lại do phàm nhân chế tạo ra chỉ bằng công nghệ? Thật là không thể tưởng tượng nổi! (nam9 vẫn chưa biết đây thế giới hiện đại)

Lần đầu tiên tiếp xúc với công nghệ hiện đại, Du Giác chẳng khác nào một kẻ quê mùa.

Nhìn thấy xe cộ thì kinh ngạc, nhìn thấy tòa nhà chọc trời cũng kinh ngạc.

Không phải anh cảm thấy ô tô hay nhà cao tầng là thứ gì đó quá thần kỳ. Trong tu chân giới có vô số kiến trúc cao và hoành tráng hơn nhiều, thậm chí còn có cả thiên cung lơ lửng giữa không trung. Các trận pháp truyền tống và pháp bảo phi hành trong giới tu chân cũng lợi hại hơn xe cộ của thế giới này.

Điều thực sự khiến anh cảm thấy chấn động và không thể tin chính là những thứ này không hề sử dụng chút năng lượng siêu nhiên nào, hoàn toàn do một nhóm phàm nhân chế tạo ra.

(Cái này mình nghĩ ở tu chân giới có linh khí làm năng lượng, thế giới hiện đại có xăng đầu, điện nước làm năng lượng. Sức sáng tạo của con người là vô hạn)

Phàm nhân ở Thương Vân Giới không thể nào tạo ra những thứ như thế này, bảo sao Du Giác không cảm thấy bất ngờ. (Hết linh khí thì tự khắc phải suy nghĩ, tìm nguyên liệu thay thế thôi. Chưa tới lúc ấy mà)

Ngồi trong xe cảnh sát, Du Giác tranh thủ thời gian tiếp nhận ký ức của thân thể này.

Hạ Du Giác là một đứa trẻ được cảnh sát giải cứu khỏi tay bọn buôn người. Vì còn quá nhỏ nên cậu không nhớ nổi bố mẹ mình mà cảnh sát cũng không tìm thấy họ, nên cuối cùng cậu bị đưa vào cô nhi viện.

Vì từng bị bắt cóc lúc nhỏ, tính cách của Hạ Du Giác có phần lập dị. Dù có khuôn mặt đáng yêu, nhưng lại không biết cười ngọt ngào cũng không nói những lời dễ nghe nên không được ai yêu thích. Dù có người muốn nhận nuôi cậu, nhưng chỉ vài ngày sau lại chê bai rồi trả cậu về cô nhi viện.

Sau ba lần bị nhận nuôi rồi bị trả về, Hạ Du Giác ngày càng trở nên bướng bỉnh và cô độc hơn, không còn chịu để những gia đình thích vẻ ngoài của cậu đưa đi nữa.

Cứ thế, cậu lớn lên trong cô nhi viện, đi học nhờ trợ cấp của nhà nước. Cậu rất thông minh, thành tích học tập cũng xuất sắc.

Hạ Du Giác có ngoại hình tuấn tú, thành tích học tập tốt nhất trường, trong môi trường này, cậu rất được các nữ sinh yêu thích. Dù biết cậu là trẻ mồ côi nhưng những học sinh chưa bước vào xã hội, chưa hiểu thế nào là thực dụng, chỉ thấy thương cảm và càng thêm ngưỡng mộ cậu.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...