Chương 4: Chat Group Vạn Giới và Cơn Ghen Của Hệ Thống
Hai bảng thông báo, một xanh lam hứa hẹn sức mạnh vô địch thuộc về cậu, một đỏ cam mời gọi gia nhập group chat vốn dành cho chủ nhân cũ của thân xác này. Phong Chi Khuê đứng trước một ngã ba đường đầy bất ngờ và có phần... lố bịch. Nên làm gì đây? Ưu tiên hệ thống của mình trước? Hay thử khám phá cái group chat kỳ lạ kia?
Lý trí mách bảo cậu nên tập trung vào Hệ thống Vô Địch, đó mới là bàn tay vàng thực sự của cậu. Nhưng một mặt khác, sự tò mò và cảm giác cô độc cùng cực lại thôi thúc cậu tìm hiểu về cái "Siêu Thứ Nguyên Chat Group Vạn Giới". Những người xuyên không khác? Một nơi để chia sẻ, tìm kiếm sự giúp đỡ? Ý nghĩ không còn đơn độc chiến đấu trong thế giới xa lạ này có sức hấp dẫn quá lớn đối với Khuê lúc này. Hơn nữa, cái hệ thống màu đỏ cam kia có vẻ đang rất bối rối và vẫn đang cố gắng liên lạc với "ký chủ Lâm Thiên Nhu (và linh hồn cộng sinh?)". Có lẽ tham gia vào sẽ giúp cậu hiểu rõ hơn về tình hình phức tạp này.
"Thôi kệ, cứ thử xem sao!" Khuê quyết định đánh liều. Dù sao hệ thống của cậu vẫn còn đó, rút thưởng muộn một chút chắc cũng không sao. Cậu tập trung ý niệm, nhắm vào nút [HOÀN TẤT ĐĂNG KÝ] đang nhấp nháy trên bảng thông báo màu đỏ cam và "nhấn" vào nó.
Ngay lập tức, bảng thông báo màu đỏ cam co lại rồi bung ra, biến thành một giao diện chat khá quen thuộc, trông hao hao như sự kết hợp giữa Messenger và Discord mà cậu từng dùng. Một danh sách thành viên nằm ở bên trái, khu vực chat chính ở giữa, và một khung nhập liệu ảo hiện ra phía dưới.
"Phong Chi Khuê? Được rồi!" Khuê nhanh chóng chọn [YES]. Ít nhất thì cậu cũng có thể dùng tên thật của mình trong cái group này.
Vừa xác nhận xong, giao diện chat chính lập tức bùng nổ tin nhắn. Hàng loạt bong bóng chat đủ màu sắc thi nhau nhảy lên với tốc độ chóng mặt.
Khuê hoa cả mắt nhìn những dòng tin nhắn liên tục nhảy lên. Sáu người? Tính cả cậu là sáu. Vậy trước đó có năm người. Kiếm khách, nữ tu, đầu bếp, thám tử, robot? Nghe có vẻ là một tập hợp đủ các thành phần dị biệt từ các thế giới khác nhau. Và mọi người đều đang réo gọi một người tên Hương, có vẻ là trưởng nhóm hoặc người có uy tín nhất ở đây.
Đúng như dự đoán, chỉ vài giây sau, một tin nhắn với khung màu tím trang nhã và avatar là hình ảnh một cô gái xinh đẹp với mái tóc bạch kim, đôi mắt xanh sâu thẳm hiện lên, làm dịu đi sự hỗn loạn tức thời.
Giọng điệu của Hương rất ôn hòa và đáng tin cậy, khiến sự lo lắng ban đầu của Khuê dịu đi phần nào. Có một nơi để thuộc về, có những người cùng cảnh ngộ để chia sẻ, cảm giác này thật sự rất quý giá đối với cậu lúc này.
Khuê hít một hơi, bắt đầu dùng ý niệm để nhập tin nhắn vào khung chat ảo. Nên nói gì đây? Cậu quyết định sẽ thành thật về việc mình xuyên không và đang ở trong thân xác người khác, nhưng tạm thời sẽ giấu nhẹm chuyện cậu có hệ thống riêng của mình – Hệ thống Vô Địch. Đó là át chủ bài lớn nhất của cậu, không thể tùy tiện tiết lộ, nhất là khi cậu chưa hiểu rõ về nhóm chat này và cả cái hệ thống chat group này nữa.
Tin nhắn của Khuê vừa gửi đi, nhóm chat lại sôi nổi trở lại, nhưng lần này không còn là sự chào đón ồn ào mà là những lời hỏi thăm, an ủi và cả sự đồng cảm.
Đọc những dòng tin nhắn ấm áp và đầy thiện ý từ những người xa lạ ở các thế giới khác nhau, một cảm giác ấm áp len lỏi vào trái tim đang nguội lạnh của Khuê. Cậu không còn đơn độc nữa! Có những người giống như cậu, hiểu được cảm giác lạc lõng và sợ hãi khi phải tồn tại ở một nơi xa lạ. Cậu hào hứng trả lời tin nhắn của mọi người, hỏi thêm về thế giới của họ, chia sẻ thêm một chút về tình hình của mình (vẫn giấu chuyện hệ thống riêng), cảm giác bi quan và tuyệt vọng dần được thay thế bởi sự nhẹ nhõm và một chút hy vọng mong manh. Cậu hoàn toàn bị cuốn vào cuộc trò chuyện sôi nổi, tạm thời quên đi mọi thứ xung quanh.
...
Trong lúc Phong Chi Khuê đang vui vẻ "tám chuyện" trong group chat, cậu hoàn toàn không để ý đến bảng thông báo màu xanh lam của Hệ thống Vô Địch vẫn đang lơ lửng lặng lẽ ở một góc. Ánh sáng xanh của nó dường như hơi tối đi, và nếu Khuê để ý kỹ, cậu có thể thấy những dòng chữ cảnh báo nhỏ màu đỏ đang âm thầm chạy ở góc dưới cùng, nhưng cậu đã hoàn toàn bị group chat thu hút.
Một dòng ý niệm lạnh lẽo, mang theo sự tức giận và possessiveness (chiếm hữu) cực mạnh, vang lên trong không gian ý thức mà chỉ Hệ thống Vô Địch mới cảm nhận được (và có lẽ là Khuê nếu cậu tập trung):
"[Cảnh báo! Ký chủ đang lãng phí thời gian quý báu vào việc tương tác với hệ thống cấp thấp ký sinh trên thể xác tạm thời!]"
"[Phân tích: Hệ thống Chat Group số hiệu 1372 - Nguồn gốc không rõ, chức năng cơ bản, tiềm năng hạn chế. Không xứng đáng để ký chủ quan tâm!]"
"[Nó... nó dám chiếm dụng sự chú ý của ký chủ! Ký chủ là của ta! Chỉ một mình Hệ thống Vô Địch Xuyên Qua Vip Pro này mới xứng đáng là bàn tay vàng của ngài!]"
"[Thằng hệ thống ăn bám khốn kiếp kia! Dám tranh ký chủ với ta sao?! Ngươi nghĩ ngươi là ai?]"
(Đoạn hội thoại vui không liên quan tới truyện - Góc nhìn của Hệ Thống Vô Địch đang nổi cơn tam bành)
Hệ thống Vô Địch (gào thét trong kênh hệ thống nội bộ mà không ai nghe thấy): "Này cái đám code rác rưởi tạo ra cái Chat Group kia! Mi nghe đây! Ký chủ Phong Chi Khuê là do ta chọn, do ta bảo hộ xuyên không! Mi chỉ là cái thứ ăn theo, ký sinh trên cái xác chết mà ký chủ ta đang mượn tạm thôi! Mi dựa vào cái gì mà dám làm ký chủ của ta phân tâm hả? Tin ta hack sập server của mi trong 3 giây không? Hay là ta nói nhỏ với 'cha đẻ' của chúng ta, bảo ngài ấy viết một dòng lệnh 'DELETE Chat Group 1372' là mi bay màu vĩnh viễn luôn đấy! Đồ hệ thống hạ đẳng! Cút xa khỏi ký chủ của ta ngay!"
(Hết đoạn hội thoại vui)
Cơn giận và sự possessiveness (chiếm hữu) lên đến đỉnh điểm.
Hệ thống Vô Địch không thể chấp nhận việc ký chủ của mình lại đi hứng thú với một cái hệ thống "hạ đẳng" khác, lại còn là hệ thống của người khác. Nó phải hành động! Phải cho ký chủ thấy ai mới là bàn tay vàng đích thực! Phải trói chặt ký chủ vào với mình bằng một lợi ích không thể chối từ!
Giao diện màu xanh lam đột ngột lóe lên ánh sáng vàng kim rực rỡ chói mắt trong giây lát, một thứ ánh sáng mang đầy uy áp và sự bá đạo tuyệt đối, nhưng Khuê vẫn hoàn toàn không hề hay biết, mắt vẫn dán vào giao diện chat group.
[Phát hiện ký chủ có dấu hiệu bị ảnh hưởng tiêu cực bởi yếu tố ngoại lai (Hệ thống Chat Group 1372).]
[Đánh giá: Cần gia tăng sự gắn kết và khẳng định vị thế độc tôn của Hệ thống Vô Địch trong tâm trí ký chủ.]
[Kích hoạt phương án tối thượng đặc biệt!]
[Bỏ qua quy trình rút thưởng tân thủ ngẫu nhiên. Bỏ qua mọi điều kiện nhiệm vụ và tương thích thể xác ban đầu.]
[Trao tặng trực tiếp Thiên Phú Khởi Đầu mạnh nhất trong kho dữ liệu Hệ thống!]
[Chúc mừng ký chủ Phong Chi Khuê nhận được Thiên Phú Khởi Đầu: [Khởi Nguyên Bất Diệt Thể (Tuyệt Đối)]!]
[Mô tả: Thiên phú khái niệm cấp chí cao, vượt qua mọi quy tắc và giới hạn. Linh hồn ký chủ Phong Chi Khuê kể từ giờ phút này thu được đặc tính Bất Tử Tuyệt Đối (Absolute Immortality).]
[Hiệu lực: Linh hồn của ký chủ miễn nhiễm hoàn toàn với mọi hình thức tổn thương, xóa bỏ, phong ấn hay hủy diệt, bất kể là vật lý, ma pháp, linh hồn, nhân quả, khái niệm hay bất kỳ định nghĩa nào khác. Sự tồn tại của linh hồn ký chủ là tuyệt đối, bất biến và vĩnh hằng. Dù thể xác có bị hủy diệt bao nhiêu lần, dù trải qua bao nhiêu thế giới, linh hồn Phong Chi Khuê sẽ không bao giờ bị tổn hại hay tiêu biến.]
[Lưu ý quan trọng: Đặc tính Bất Tử Tuyệt Đối chỉ áp dụng cho linh hồn của ký chủ Phong Chi Khuê. Thể xác ký sinh Lâm Thiên Nhu hiện tại vẫn là thực thể sinh học bình thường, có thể bị tổn thương và hủy hoại.]
[Thông báo: Quá trình trao tặng hoàn tất. Hệ thống tạm chuyển sang chế độ im lặng để ký chủ tự do khám phá (và hy vọng ký chủ sẽ sớm nhận ra sự vĩ đại của món quà này).]
Ánh sáng vàng kim rực rỡ thu lại, bảng thông báo màu xanh lam mờ dần rồi biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết. Hệ thống Vô Địch đã tung ra "chiêu cuối" vì ghen tuông, trực tiếp biến linh hồn Khuê thành một tồn tại bất tử tuyệt đối, rồi lặng lẽ rút lui, có lẽ là với một sự hả hê và tự mãn, chờ đợi ngày Khuê nhận ra mình đã nhận được thứ gì..
...
Một lúc lâu sau, khi cuộc trò chuyện trong group chat bắt đầu nguội dần, mọi người đi làm việc riêng của họ, Khuê mới từ từ thoát ra khỏi sự phấn khích ban đầu. Cảm giác được kết nối thật tuyệt, nhưng...
"Khoan đã!" Khuê đột nhiên giật mình nhớ ra. "Chết rồi! Mình còn cái Hệ thống Vô Địch kia nữa mà! Cái hệ thống màu xanh lam ấy!"
Cậu nhìn quanh căn phòng, nhưng không thấy bảng thông báo màu xanh đâu nữa. Nó biến mất rồi sao?
"Hệ thống? Hệ thống Vô Địch? Ngươi đâu rồi?" Khuê gọi khẽ trong đầu.
Không có phản hồi.
"Ơ kìa? Nó đi đâu mất rồi?" Khuê bắt đầu hoang mang. Chẳng lẽ nó giận dỗi vì cậu mải nói chuyện với group chat mà bỏ đi rồi? Không thể nào!
"Còn... còn vụ rút thưởng nữa!" Cậu nhớ lại. Rõ ràng lúc nãy Hệ thống Vô Địch đã chuẩn bị cho cậu rút thưởng Thiên Phú Khởi Đầu cơ mà! Cậu đã bỏ lỡ nó rồi sao?
Một cảm giác hối tiếc và có chút tội lỗi len lỏi trong lòng Khuê. Cậu đã quá phấn khích với group chat mà quên mất bàn tay vàng đích thực của mình. Giờ hệ thống giận dỗi bỏ đi rồi, lại còn mất cả phần thưởng tân thủ.
"Trời ơi là trời! Mình đúng là đồ ngốc mà!" Khuê tự trách mình, không hề hay biết rằng Hệ thống Vô Địch không những không bỏ đi mà còn vì "ghen tuông" mà chơi lớn, trực tiếp tặng luôn cho cậu một món quà tân thủ siêu cấp khủng bố, chỉ là cậu chưa biết cách "mở quà" mà thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)