Chương 7: Thiên Phú Ném Rác và Tân Binh Nhập Hội
Sau khi xác nhận sự khác biệt giữa hai hệ thống và khám phá ra thiên phú [Khởi Nguyên Bất Diệt Thể (Tuyệt Đối)] đầy bí ẩn kia, Phong Chi Khuê ngồi trầm ngâm trước bàn học của Lâm Thiên Nhu. Cảm giác an toàn nhờ linh hồn bất tử mang lại một sự bình ổn nhất định, nhưng nó không thể xóa đi hoàn toàn những vấn đề nan giải trước mắt. Cậu vẫn đang mắc kẹt trong thân xác yếu đuối này, vẫn phải đối mặt với nguy cơ từ những kẻ đã sát hại Thiên Nhu, vẫn phải tìm cách sinh tồn và hòa nhập vào một thế giới xa lạ, đồng thời che giấu thân phận thật của mình.
Cậu cần một kế hoạch. Một kế hoạch chi tiết cho những bước đi tiếp theo.
Lấy một cuốn sổ tay và cây bút từ trên bàn học của Thiên Nhu (cảm giác áy náy lại thoáng qua khi sử dụng đồ của người đã khuất, nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác), Khuê bắt đầu liệt kê ra những việc cần làm.
Sinh tồn & Thích nghi:Tìm hiểu kỹ hơn về Lâm Thiên Nhu: thói quen, bạn bè, mối quan hệ, điểm yếu, điểm mạnh... Cần khai thác thêm ký ức của cô ấy, hoặc tìm nhật ký, đồ dùng cá nhân để lại.
Đối phó với cha mẹ Thiên Nhu: Không thể giả bệnh mãi được. Sớm muộn gì cũng phải tiếp xúc. Phải học cách nói chuyện, cư xử giống cô ấy nhất có thể để tránh bị nghi ngờ. Đây là thử thách khó khăn nhất.
Vấn đề tài chính: Cậu không có tiền. Phải xem Thiên Nhu có tiền tiết kiệm không, hoặc tìm cách kiếm tiền mà không gây chú ý.
Điều tra vụ án:Tìm hung thủ: Đây là việc cậu nhất định phải làm, không chỉ vì căm phẫn thay cho Thiên Nhu, mà còn vì sự an toàn của chính cậu. Bọn chúng biết mặt Thiên Nhu, nếu chúng phát hiện cô "sống lại", hậu quả sẽ khó lường.
Thu thập manh mối: Quay lại con hẻm kia? Quá nguy hiểm. Tìm kiếm thông tin từ bạn bè Thiên Nhu? Hay nhờ sự giúp đỡ của nhóm chat (đặc biệt là Thám Tử Học Đường)?
Tăng cường sức mạnh:Tìm hiểu về hai thiên phú: [Khởi Nguyên Bất Diệt Thể] nghe rất bá đạo nhưng đang bị phong ấn (ít nhất là về mặt thể xác). Còn [Suất]? Nó có tác dụng gì? Phải tìm cách hỏi lại Hệ thống Vô Địch.
Khai thác hệ thống: Hoàn thành nhiệm vụ (nếu có) của Hệ thống Vô Địch để nhận thưởng? Tìm hiểu thêm về chức năng của Hệ thống Chat Group?
Rèn luyện cơ thể: Dù linh hồn bất tử, nhưng cơ thể này quá yếu. Cần tập thể dục, nâng cao thể lực cơ bản.
Liên lạc với thế giới cũ? Liệu có cách nào quay về không? Hay ít nhất là báo tin cho gia đình biết mình vẫn ổn (dù không còn là mình)? Vấn đề này có lẽ phải hỏi các thành viên trong nhóm chat hoặc hai hệ thống.Càng viết ra, Khuê càng cảm thấy rối bời. Mọi thứ đều quá phức tạp, quá nhiều nguy cơ tiềm ẩn. Mỗi bước đi đều cần phải tính toán cẩn thận. Cảm giác bất lực và mông lung lại bắt đầu xâm chiếm. Cậu thở dài, vò nát tờ giấy vừa viết đầy những gạch xóa và ý tưởng dang dở trong tay. Mớ kế hoạch này trông cũng chẳng khác gì đống giấy lộn.
Nhìn quanh phòng, ánh mắt cậu dừng lại ở chiếc thùng rác nhỏ bằng nhựa đặt ở góc phòng, cách chỗ cậu ngồi cũng phải đến ba, bốn mét. Nó đã chứa kha khá giấy vụn và vỏ bánh kẹo từ trước đó. Khuê tiện tay giơ cục giấy vừa vò lên, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ tự giễu: "Ném rác thôi vậy. Nếu một phát vào luôn thì cũng ngầu biết mấy, coi như giải tỏa stress."
Nghĩ vậy, cậu cũng chẳng cần ngắm nghía kỹ càng, cứ thế dùng lực cổ tay quẳng cục giấy về phía thùng rác theo một đường vòng cung khá tùy tiện. Cậu biết thừa khả năng ném của mình tệ đến mức nào, hồi cấp ba chơi bóng rổ toàn bị bạn bè chê là "tay thối". Ném xong, cậu cũng chẳng buồn nhìn xem kết quả, quay người lại định lấy một tờ giấy khác để viết tiếp, hoặc có lẽ là để tiếp tục vò nát.
Nhưng ngay lúc cậu vừa quay đi, một tiếng "cộp" nhẹ và tiếng giấy sột soạt rất khẽ vang lên từ phía góc phòng. Âm thanh đó... nghe như thể có thứ gì đó vừa rơi vào trong thùng rác vậy.
Khuê khựng lại. Cậu từ từ quay đầu lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía thùng rác. Và cậu thấy, cục giấy nhàu nát cậu vừa ném ban nãy đang nằm gọn lỏn bên trong, ngay trên cùng đống rác cũ.
"Ơ?" Khuê chớp mắt mấy cái. "Vào... vào thật à?" Cậu dụi mắt, không chắc mình có nhìn nhầm không. Cậu nhớ rõ cú ném vừa rồi rất bâng quơ, lực cũng không đều, quỹ đạo bay cũng chẳng có gì đặc biệt. Làm thế nào mà nó lại rơi chính xác vào cái miệng thùng rác nhỏ xíu từ khoảng cách xa như vậy được? Chẳng lẽ là do may mắn?
Sự tò mò trỗi dậy, át đi cả sự chán nản ban đầu. Cậu muốn thử lại xem đó có phải là trùng hợp ngẫu nhiên hay không. Cậu xé thêm một tờ giấy khác từ cuốn sổ, vò lại thành cục tròn, đứng dậy, lùi lại đúng vị trí cũ. Lần này cậu ngắm kỹ hơn một chút, nhưng vẫn ném bằng một lực tay bình thường, không cố gắng đặc biệt.
Vèo... Cộp!
Cục giấy thứ hai bay một đường cong hoàn hảo và rơi thẳng vào thùng rác, không hề chạm vào thành hay mép thùng.
"Lại vào?" Khuê trợn mắt. Hai lần liên tiếp? Vẫn có thể là may mắn, nhưng xác suất thấp hơn nhiều rồi.
Cậu tiếp tục xé giấy, vò lại và ném. Lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm... Cậu thử đổi tay ném, thử ném nhanh, ném chậm, ném xoáy, thậm chí thử cả kiểu ném bóng rổ từ sau lưng...
Cộp! Cộp! Cộp! Cộp!
Tất cả đều vào! Không trượt một phát nào! Cục giấy sau chồng lên cục giấy trước trong chiếc thùng rác nhỏ bé. Khuê đếm thầm trong đầu: "...tám... chín... mười... mười một... mười hai!" Mười hai lần ném liên tiếp từ khoảng cách hơn ba mét, với đủ mọi tư thế và kiểu ném khác nhau, tất cả đều trúng đích một cách hoàn hảo đến khó tin!
Sự kinh ngạc ban đầu dần biến thành sự phấn khích xen lẫn hoang mang. Đây chắc chắn không phải là may mắn nữa rồi! Có điều gì đó rất kỳ lạ đang xảy ra. Khả năng ném của cậu từ bao giờ lại trở nên siêu đẳng như vậy? Hay đúng hơn là khả năng ném của cơ thể Lâm Thiên Nhu này? Không đúng, cậu chắc chắn Thiên Nhu chỉ là một nữ sinh bình thường, làm sao có kỹ năng này được.
Vậy thì chỉ có một khả năng... Hệ thống? Liệu đây có phải là tác dụng của cái thiên phú "[Suất]" bí ẩn kia không? "Suất" trong "Xác suất"? Hay "Năng suất"? Hay là "Xuất sắc"? Có phải nó đã âm thầm tăng độ chính xác khi ném của cậu lên mức tối đa không? Nhưng tại sao lại chỉ là khả năng ném? Và tại sao Hệ thống Vô Địch lại không hề giải thích gì?
Để kiểm tra giới hạn của khả năng kỳ lạ này, Khuê quyết định làm một thử nghiệm táo bạo hơn. Cậu vò thêm một cục giấy nữa. Lần này, cậu không nhắm vào thùng rác. Cậu cố tình nhắm lệch hẳn sang bức tường bên cạnh, và lúc ném còn cố tình làm động tác như bị tuột tay, khiến cục giấy bay theo một quỹ đạo hết sức kỳ cục, gần như là song song với mặt tường chứ không phải hướng về phía thùng rác. "Lần này chắc chắn trượt rồi," cậu nghĩ thầm, mắt dõi theo đường bay của cục giấy.
Nhưng rồi, một chuyện không thể nào tin nổi đã xảy ra ngay trước mắt cậu.
Cục giấy bay thẳng vào bức tường như dự đoán.
Nhưng thay vì rơi thẳng xuống đất, nó lại nảy ra với một góc độ hoàn toàn phi vật lý, giống như có một lực vô hình nào đó đẩy nó về phía thùng rác. Nó đập vào chân bàn học, nảy thêm một lần nữa. Rồi nó lăn lông lốc trên sàn nhà một đoạn ngắn, tưởng chừng như đã hết đà, thì đột nhiên lại khẽ nhích lên một cách kỳ lạ, như thể có gió thổi, rồi nhẹ nhàng lật mình một cái, rơi tõm vào bên trong thùng rác với một tiếng "phốc" cực nhẹ.
Khuê há hốc miệng, đứng hình mất mấy giây. Cậu dụi mắt lần nữa, rồi lại nhìn vào thùng rác, nơi cục giấy cuối cùng đang nằm yên vị cùng những người anh em của nó.
Đây... đây không còn là độ chính xác cao nữa rồi! Đây là một dạng nhân quả đảo ngược, một sự bóp méo hiện thực ở mức độ vi mô! Bất kể cậu ném như thế nào, bất kể quỹ đạo ban đầu ra sao, miễn là mục tiêu cuối cùng của cậu là cái thùng rác kia, thì cục giấy bằng một cách thần kỳ nào đó vẫn sẽ rơi vào đúng vị trí!
"Khả năng... bá đạo vậy sao?" Khuê lẩm bẩm, tim đập thình thịch vì phấn khích. Nếu đây thực sự là thiên phú "Suất", thì nó không hề vô dụng như cậu nghĩ! Nó là một loại "tất trúng" ở một phạm vi nào đó!
Sự phấn khích lấn át cả sự nghi ngờ. Nếu ném giấy vào thùng rác được, liệu ném thứ khác vào chỗ khác có được không? Một ý nghĩ táo bạo nảy ra. Cậu nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở cuốn sách giáo khoa Vật Lý dày cộp đang đặt trên bàn học, rồi lại nhìn về phía giá sách bằng gỗ đặt dựa vào tường đối diện, cách đó cũng phải bốn, năm mét. Trên giá sách có một vài khoảng trống nhỏ.
"Thử xem sao!" Khuê quyết định. Cậu cầm cuốn sách Vật Lý lên, cảm nhận sức nặng của nó trong tay. Nặng hơn cục giấy rất nhiều. Cậu nhắm vào một khoảng trống cụ thể trên tầng thứ hai của giá sách, tập trung ý niệm, cố gắng tái tạo lại cái cảm giác "muốn ném trúng" như khi ném giấy vụn. Rồi cậu dùng sức, ném cuốn sách đi.
Vèo... Rầm!
Cuốn sách bay vun vút trong không khí... rồi đập mạnh vào cạnh bên của giá sách, lệch hoàn toàn so với mục tiêu của cậu, sau đó rơi bịch xuống sàn nhà một cách không thể thảm hại hơn. Không có đường cong ảo diệu, không có cú nảy bật phi vật lý nào cả. Nó chỉ đơn giản là một cú ném trượt hoàn toàn bình thường.
Khuê ngớ người. "Không... không được?"
Cậu nhặt cuốn sách lên, thử lại lần nữa, tập trung hơn, ném cẩn thận hơn. Kết quả vẫn y như cũ. Cuốn sách lại đập vào giá sách và rơi xuống.
Cậu thử đổi mục tiêu khác. Cầm cây bút bi trên bàn, nhắm vào cái ống đựng bút nhỏ đặt cách đó khoảng hai mét. Ném!
Lạch cạch! Cây bút đập vào thành ống đựng bút rồi văng ra ngoài. Lại trượt.
"Tại sao lại thế?" Khuê hoàn toàn bối rối. "Tại sao ném giấy vụn vào thùng rác thì trăm phát trăm trúng, kể cả khi cố tình ném trượt, mà ném sách lên giá hay ném bút vào ống thì lại không được?"
Cậu ngồi phịch xuống ghế, vò đầu suy nghĩ. Sự khác biệt là gì? Trọng lượng? Kích thước? Hay là... mục đích?
Cậu nhìn những cục giấy vo tròn đang nằm gọn trong thùng rác. Mục đích của việc ném chúng là gì? Là để vứt đi, để loại bỏ chúng khỏi không gian sinh hoạt. Còn sách thì để đọc, để lên giá. Bút thì để viết, để vào ống đựng. Chúng không phải là thứ để "vứt".
"Chẳng lẽ..." Một giả thuyết mới, còn kỳ quặc hơn thành hình trong đầu Khuê. "Chẳng lẽ cái thiên phú 'Suất' này... chỉ có tác dụng với việc ném rác? Hoặc là những thứ mình chủ đích muốn vứt bỏ?"
Nếu vậy thì... nó đúng là một thiên phú vừa bá đạo một cách kỳ lạ, lại vừa vô dụng một cách khó tả! Nó có thể giúp cậu trở thành vua ném rác, nhưng chẳng có tác dụng gì trong chiến đấu hay những tình huống thực tế khác. "Suất" có lẽ ám chỉ "xuất kho", "loại bỏ"? Hay chỉ đơn giản là "ném vào sọt"?
Khuê cảm thấy dở khóc dở cười với cái khả năng trời ơi đất hỡi này. Hệ thống Vô Địch rốt cuộc là đang giúp cậu hay đang trêu ngươi cậu vậy?
Đang lúc cậu còn mải suy tư về cái thiên phú ném rác đầy bí ẩn của mình, thì đột nhiên, âm thanh quen thuộc lại vang lên.
Tinh!
Không phải âm thanh lạnh nhạt của Hệ thống Vô Địch, mà là tiếng chuông báo trong trẻo của Hệ thống Chat Group. Giao diện màu đỏ cam quen thuộc tự động hiện lên trước mặt cậu.
Hai thông báo liên tiếp hiện ra. Hai thành viên mới? Cùng một lúc?
Ngay lập tức, nhóm chat vốn đang im ắng bỗng sôi sục trở lại.
Khuê cũng ngạc nhiên không kém. Nhóm chat vừa mới có cậu là thành viên thứ 6, giờ đã nhảy lên con số 8. Xem ra số phận của những người xuyên không cũng không hề hiếm hoi như cậu nghĩ. Cậu tò mò không biết hai người mới này đến từ thế giới nào và có hoàn cảnh ra sao. Cuộc sống ở thế giới Lam Tinh này có lẽ sắp trở nên thú vị (và phức tạp) hơn rồi đây.
Chaporia
Bình Luận (0)