Bầu trời nứt vỡ trong tiếng gầm của lửa và sấm. Giữa cơn bão ma lực, một bóng người loạng choạng đứng trên đỉnh pháo đài Varlena đang sụp đổ. Đó là Arlen –Dũng Sĩ Ánh Sáng, người cuối cùng còn lại trong đội quân nhân loại. Toàn thân anh đẫm máu, thanh kiếm thiêng trong tay nứt vỡ, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực giữa địa ngục đang sụp đổ.
Trước mặt anh, Ma Thần Orthis đứng sừng sững, thân thể như bóng đêm kết lại, đôi mắt đỏ rực như hai mặt trời máu. Hơi thở của hắn khiến cả mặt đất cháy khô, linh hồn hàng triệu người run rẩy.
“Arlen,” Orthis gầm lên, giọng hắn như sấm vang. “Ngươi tưởng ngươi có thể cứu được thế giới này sao?”
Arlen thở gấp, giơ kiếm lên. “Không biết. Nhưng ta biết chỉ cần ta còn sống, ngươi chưa thắng được đâu.”
Ma Thần cười vang. Cánh tay khổng lồ vung lên, lưỡi lửa đen cuộn trào như cơn sóng địa ngục. Arlen dồn chút sức tàn, chém ra nhát kiếm sáng rực, ánh sáng thánh va chạm với ma viêm trong tiếng nổ kinh thiên động địa.
Cả thế giới như nổ tung.
Khi khói tan, Arlen quỳ xuống, máu chảy từ vết thương xuyên ngực. Thanh Divine Edge gãy làm đôi, ánh sáng tàn lụi dần. Anh ngẩng nhìn bầu trời cháy đỏ, khẽ mỉm cười trong tuyệt vọng.
“Cả đời này... ta chỉ biết chiến đấu... chỉ biết nghe lệnh ‘Thần’... Nếu có thể sống lại...” – Anh thở dốc, giọng nghẹn lại – “Ta muốn sống tự do hơn. Không vì mệnh lệnh, không vì danh hiệu... chỉ vì ta muốn thế.”
Cơ thể anh tan thành những mảnh sáng, hòa vào luồng gió nóng bỏng.Arlen – người anh hùng đã cứu thế giới – biến mất giữa biển lửa.
Không còn đau đớn. Không còn tiếng người. Chỉ có hư vô.
Khi Arlen mở mắt, anh thấy mình trôi giữa không gian trắng xóa. Một giọng nói trầm thấp vang lên giữa khoảng không tĩnh lặng.
“Arlen...”
Anh quay lại. Một bóng người khoác áo choàng đen hiện ra – khuôn mặt lờ mờ, ánh mắt chứa bóng tối sâu thẳm.
“Ngươi... là Orthis?”
“Phải.” – Giọng hắn vang vọng như từ nơi xa xăm. – “Hay đúng hơn, phần linh hồn còn sót lại của ta.”
Arlen siết nắm tay, bản năng cảnh giác trỗi dậy. “Ngươi muốn gì? Ngươi đã thua rồi.”
Orthis trả lời:
“Ta từng là người được Thần ban cho ‘Hệ Thống Toàn Năng’. Ta từng có tất cả – sức mạnh, quyền lực, cả thế giới này... cho đến khi ta đánh mất chính mình. Hệ thống ấy nuốt chửng ta, biến ta thành quái vật.””
Hắn giơ tay, trong lòng bàn tay là một lõi sáng xoáy tròn, đan xen giữa đen và trắng.
“Đây là ‘Hệ Thống Hỗn Nguyên Toàn Năng’. Nó chứa một phần linh hồn ta – mảnh gốc của Orthis. Ta sẽ trao lại cho ngươi. Dùng nó để sống tự do, hoặc để bị nuốt chửng, tùy ngươi chọn.”
“Và nếu ta từ chối?”
“Ngươi sẽ không thể.” – Orthis đáp, giọng mờ dần. – “Linh hồn ngươi đã được hệ thống chọn. Từ nay, Arlen không còn tồn tại nữa.
”
Ánh sáng nuốt trọn không gian. Giọng nói cuối cùng của Ma Thần vang lên trước khi tan biến:“Hãy sống tự do giữa hỗn loạn, Reinhart...”
【Hệ Thống Hỗn Nguyên Toàn Năng khởi động...】【Đang quét linh hồn...】【Phát hiện khát vọng: Tự do giữa hỗn loạn】【Đang tìm thân thể phù hợp...】【Đang tái cấu trúc nhân dạng...】【Xác nhận: Linh hồn Arlen đã dung hợp với thể xác Reinhart Arvent】【Đồng bộ hoàn tất】
Một tiếng nổ lớn xé tan im lặng. Arlen mở mắt – hay đúng hơn, Reinhart Arvent mở mắt.
Mùi khói, máu và sắt nóng xộc vào mũi. Xung quanh anh là trại sơn tặc đang bốc cháy, tiếng người hét vang hỗn loạn. Trong ký ức tràn về, anh thấy những hình ảnh rời rạc – Raven Crown, băng sơn tặc cai trị vùng rừng Muriala Valley, bị phản bội bởibăng Salamon, đang bị tàn sát.
Reinhart lảo đảo đứng dậy, nắm chặt thanh đoản kiếm vấy máu trong tay. “Vậy đây là thân thể mới của ta...” – Anh khẽ cười. – “Được thôi. Nếu đây là khởi đầu mới... ta sẽ sống theo cách của mình.”
Phía xa, bọn lính Salamon đang tràn tới, hô vang:“Bắt sống con trai thủ lĩnh! Giết sạch lũ Raven!”
Reinhart chưa kịp xoay người, thì giọng nói cơ giới lạnh lùng vang trong đầu.
【Chào mừng Chủ nhân mới.】【Tặng thưởng khởi đầu: 1 lượt quay nhân vật cấp SSS.】【Chủ nhân có muốn rút ngay không?】
“Rút ngay!”
Một ma trận ánh sáng xuất hiện, xoáy tròn trước mặt anh.
【Đang quay...】【Kết quả: SSS – Dragon Slayer Dracnia】
Ánh sáng rực lên, rồi tan biến. Trước mặt Reinhart xuất hiện một cô gái tóc trắng dài, mắt vàng kim, giáp bạc phản chiếu ánh lửa cháy. Trên lưng cô là đại kiếm khắc vảy rồng, tỏa khí áp mạnh đến nghẹt thở.
Cô quỳ một gối, giọng vang như chuông kim loại:“Sát Long Nhân Dracnia – đáp lời triệu hồi. Xin lệnh, Chủ nhân.”
Reinhart khựng lại. “Ngươi... thật sao?”
Tiếng la hét từ ngoài trại vọng vào – bọnSalamon đang tiến tới, bao vây những người sống sót.Dracnia xoay người, ánh mắt lóe sáng:
“Xin cho phép ta thử sức.”
Reinhart mỉm cười:
“Tên ngươi là Dracnia à… quên con gười cũ đi. Từ nay, ngươi là Alice thuộc hạ của ta. Hiểu chưa?”
Alice nháy mắt, giọng nghiêm túc:
“Vâng, Chủ Nhân.Tôi thề trung thành tuyệt đối với Chủ Nhân.”
“Được thôi. Ta muốn xem sức mạnh của Sát Long Nhân huyền thoại là như thế nào.”
Alice rút thanh Caelestis Fang ra khỏi vỏ.Ánh sáng xanh lam bùng lên, nhuộm cả bầu trời đêm.
“Long Trảm Quyết — Dragon Slayer Judgement!”
Một luồng kiếm khí khổng lồ quét qua.Mặt đất nứt toác, ngọn lửa tan biến, và hàng chục tên địch bị chém bay trong nháy mắt.
Reinhart đứng nhìn, gió thổi tung tóc anh, nụ cười nhẹ hiện trên môi.
Chaporia
Bình Luận (0)