Sột soạt sột soạt.
Ở trong một căn phòng trông như là một thư viện cỡ nhỏ.
Sách nằm ở khắp mọi nơi, xiêu vẹo trên kệ, cả ở dưới đất và dưới đáy kệ.
Ánh nến hắt lên một cái bóng đang cặm cụi lật từng trang sách.
Và người đang lật từng trang đó chính là tôi.
“Ở đâu rồi… mình nhớ là bữa cất ở đây mà…”
Tôi đặt quyển sách tôi đang lật sang một bên, tiếp tục tìm kiếm trong đống sách.
Tôi cảm thấy hối hận vì mỗi khi tôi đọc xong một quyển sách, tôi sẽ đẩy nó sang một bên. Và hậu quả đã đến rồi.
Tôi cố lục lại ký ức quyển sách đó tôi đã cất ở đâu, nhưng đầu tôi chả có gì ngoài ma thuật cả.
Thôi tôi chịu thua, tôi không nên phí thời gian để tìm nữa, tôi sẽ tìm một phép tương đương để học.
Tôi đứng dậy nhưng lại đổ xuống sàn.
Chân tôi như bị mất cảm giác tạm thời vậy, có lẽ do tôi đã ngồi từ khi mặt trời lên cho đến bây giờ thì đã có trăng rồi.
“Ma thuật chữa trị hạ cấp: Chữa lành”.
Tôi giơ tay lên chân tôi và niệm phép, ánh sáng xanh lá kèm vàng phủ đầy tay tôi.
Khi ánh sáng tắt, tôi đã có thể đứng dậy và đi tới kệ sách và tìm kiếm quyển mà tôi muốn.
Tôi cần phải đọc nhiều hơn, học nhiều hơn, hiểu nhiều hơn để chuẩn bị cho kỳ thi tiếp theo, tôi cần phải mạnh hơn.
Cộc cộc cộc.
“William con có ở trong đó không?”
Tiếng của một người phụ nữ vang lên, không hề cáu gắt, chỉ có sự lo lắng.
“Có chuyện gì sao mẹ?”
Tôi trả lời với người đang nói bên ngoài, mẹ tôi.
“Con chưa ra khỏi phòng từ sáng tới giờ sao? Mẹ thấy đồ ăn trưa và tối vẫn còn ở ngoài đây”.
“Vâng, con quên mất”.
Tôi trả lời lại, cố nói ra bằng một giọng nghe có vẻ bình thường nhất có thể, dù bây giờ tôi rất mệt.
“Con biết là mẹ không ép con phải học mà, phải không?”
“Con biết”.
“Vậy thì hãy nghe mẹ một lần đi mà, mẹ xin con, hãy ra ngoài đi”.
Tôi im lặng, tôi có thể nghe tiếng nấc từ bên ngoài, nhưng tôi muốn mạnh hơn, biết nhiều ma thuật hơn. Nhưng đồng thời, tôi lại cảm thấy có lỗi với gia đình tôi.
“Ngày mai con sẽ đi ra, con hứa”.
Tiếng nấc vẫn còn, nhưng nó đã giảm đi so với vừa rồi.
“Mẹ tin con, đừng thất hứa”.
Vừa nghe được những từ đó, tiếng chân cũng dần dần nhỏ đi trước khi bầu không khí im lặng trở lại.
Tôi không biết đây là lần thứ mấy tôi hứa như vậy.
Một lần? Ba lần? Mười lần? Tôi không thể nhớ được.
Tôi luôn luôn thất hứa, nhưng mẹ tôi chỉ luôn luôn trả lời “Mẹ tin con” mỗi khi tôi lại hứa.
Tôi chưa bao giờ hoàn thành được một lời hứa với ai, ngay cả chính tôi.
Tôi luôn luôn tự hứa với bản thân rằng học xong phép này thì sẽ dừng rồi ra hít thở không khí, nhưng tôi lại học tiếp và tiếp.
Tôi cũng tự hứa rằng, thi kì thi này xong, tôi sẽ không thi nữa, tập trung vào tận hưởng cuộc sống.
Tôi đã tự thất hứa với chính bản thân.
Tôi luôn biết rằng tôi nên dừng lại, nhưng mỗi khi tôi tự nói rằng “dừng lại”, tôi lại vùi vào nó nhiều hơn.
Tôi không rõ tôi đã bị cuốn vào vòng xoáy học-thi-học này từ khi nào nữa.
Tôi muốn thoát ra quá, tôi muốn gặp nhiều người hơn, khám phá thế giới ngoài dinh thự.
Được tận mắt chứng kiến thiên nhiên, được ngửi mùi của hoa, được cảm nhận gió trên da. Tôi không muốn trải nghiệm qua giấy nữa.
Tôi…
Phần 2:
Ánh sáng bình minh rọi qua những tán cây, xuyên qua cửa kính để chiếu xuống một bóng người đang nằm dài trên mặt đất.
Tôi từ từ mở mắt ra, mắt tôi có thể thấy được hàng chục cái cửa sổ đang xếp cạnh nhau.
Tôi đã ngủ quên sao?
Tôi cố lục lại ký ức của chính mình, có lẽ là tôi đã ngủ quên khi tự trách bản thân vào tối hôm qua.
Nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không phải bình minh, mà là gần trưa mất rồi.
Tôi từ từ đứng dậy, lưng tôi bị gù nhẹ vì liên tục cúi người và ngồi tư thế không chuẩn.
Nhưng tôi không thể chữa lưng gù bằng ma thuật được, trình độ tôi vẫn chưa đến mức đó.
Hôm qua tôi nhớ là đã hứa gì đó, với ai nhỉ? Và đã hứa gì?
Não của tôi chẳng thể nhớ gì ngoài đống ma thuật mà tôi học.
Thôi kệ vậy, tôi nên ra khỏi phòng và kiếm gì đó ăn, tôi đói quá.
Cửa được mở và tôi bước ra ngoài, hành lang dài và rộng đủ để cho hai người có thể đi, đây là khu vực của tôi trong dinh thự này.
Bếp ở đâu nhỉ? Tôi chỉ mới không ra khỏi thư viện có một ngày, mà tôi đã quên vị trí rồi, cứ đà này tôi sẽ quên luôn người thân, và chính tôi là ai luôn mất.
Ở ngoài cửa sổ, ngay khu vườn trong dinh thự, bươm bướm đậu lên những bông hoa, người hầu tưới cây, ong bay vù vù.
Tôi nhìn ra ngoài và lắc đầu, không phải vì nó xấu, mà là vì tôi không thể ra ngoài đó được.
Không ai giam giữ tôi hay ép tôi ở đây, vấn đề là ở chính tôi, tôi muốn ra ngoài, nhưng lại không muốn ra ngoài.
Nghe thật lạ nhỉ? Như là tôi tự đánh nhau với chính mình trong cơ thể này vậy, nhưng đó là thứ tôi bị mắc phải.
Sau một hồi lần mò và tìm nhà bếp, tôi cũng đã tìm ra được nó.
Đồ ăn thơm quá đi mất, có đủ thứ từ bánh mì, thịt, rau củ quả và nước ép.
Ọc ọc ọc.
Có lẽ bụng tôi cũng bắt đầu gọi tôi cho nó ăn rồi. Tôi vớ lấy một ổ bánh mì, một ly nước ép cam và một dĩa thịt.
Ăn như này có vẻ là ổn, đủ để tôi sống sót nếu như tôi lại đắm chìm vào học ma thuật trong thư viện.
Rời khỏi nhà bếp, vấn đề tiếp theo tôi gặp phải, nhà ăn ở đâu?
Tôi không thể ngồi ăn ở hành lang được, thư viện thì càng không, dù thư viện tôi rất bừa bộn và dơ, tôi không thể để nó ám mùi nào khác ngoài giấy và mực được.
Não tôi ơi mau nhớ ra đi mà, sao tôi lại quên cả vị trí nhà bếp, bây giờ là phòng ăn chứ? Đây là dinh thự của nhà tôi mà.
Để tôi nhớ xem nào.
Phòng ăn thì gần phòng họp gia đình.
Phòng họp gia đình thì gần khu vực của cha mẹ.
Khu vực của cha mẹ đối diện khu vực của tôi.
Vậy là nó ở dãy bên phải!
Tôi bước đi trong hạnh phúc như là vừa học được một phép vương cấp vậy.
Đồ ăn đồ ăn.
Phần 3:
Cuối cùng thì tôi cũng đã tới được nhà ăn, có lẽ vì bây giờ là gần trưa. Đã qua bữa sáng và chưa đến bữa trưa nên không có hầu gái và người thân của tôi ở đây.
Dù không có hầu gái nào ở đây, nhà ăn rất thơm tho và sạch sẽ, ngay cả một cục bụi cũng không có, họ thật là chăm chỉ.
Tôi vừa kéo ghế ra và ngồi xuống, ngồi ở nơi có thể nhìn đối diện ra cánh cửa sổ.
Dù cửa sổ trong nhà ăn không phải hình vuông, mà là thuôn dài lên từ từ, nó còn có những thanh ngang, xiên và chéo.
Nó giúp trộm không thể đột nhập vào, tuy nhiên lại giảm tầm nhìn của tôi ra bên ngoài.
Tôi muốn được ra bên ngoài, như cũ, chẳng ai cấm tôi, nhưng tôi lại quá sợ để ra bên ngoài.
Chả có gì nguy hiểm ngoài đó, chỉ toàn là những người nông dân chăm chỉ và tốt bụng, nhưng tôi lại sợ đi ra ngoài, dù tôi luôn muốn được chạm vào thiên nhiên.
Thật là nực cười.
Khi tôi vừa cầm ổ bánh mì lên, một tiếng ầm lớn vang lên, khiến mông tôi bay lên khỏi ghế trong một thoáng chốc.
“William!!!!!”
Giọng một người đàn ông trung niên.
Ông ấy có mái tóc đen, mắt đen láy và một bộ râu quai nón, người đàn ông này là cha tôi.
Mắt ông ấy nhắm nghiền lại, nước mắt thì cứ tuôn ra.
“Cha à từ từ-”
Rầm!
Cha tôi ôm tôi và vô tình làm sập luôn cả cái ghế tôi đang ngồi, có lẽ cái ghế này không phải hàng tốt như tôi nghĩ.
Cha tôi đang ôm tôi và khóc như một đứa trẻ.
Ông ấy thực sự xúc động đến vậy sao?
Tôi biết là tôi đã ở trong thư viện từ sáng đến tối muộn, nhưng không phải lần nào tôi cũng như vậy.
Chỉ mới một ngày thôi cha tôi đã xúc động vậy sao?
Tôi tưởng ông ấy đã quen với việc tôi thường chỉ ra ngoài khi đói và đi vệ sinh chứ.
“Hức hức, cha xin lỗi.. hức hức”.
Cha tôi từ từ thả tay ra, tuy nhiên ông ấy vẫn khóc.
“Không sao đâu ạ, chỉ là gãy ghế thôi mà, con ổn”.
Cha tôi nhìn lên tôi, nhưng mặt có thoáng chút tức giận.
“Ổn?”
“Vâng, ổn ạ”.
Cha tôi dừng khóc, ông ấy lườm tôi như thể tôi vừa nói ra bí mật động trời của ông ấy.
“Nhìn con đi! Mắt thì thâm, lưng thì gù, tóc thì bết, còn cơ thể thì…”
Cha tôi dừng, như thể không muốn nói ra điều đó.
“Như một bộ xương, có phải cha muốn nói vậy không?”
Cha tôi nhắm mắt lại, khoanh tay, nhưng tôi có thể thấy tay ông ấy hơi run run.
“Mẹ con có lẽ đã nói với con hàng trăm lần về vấn đề đó rồi, nên cha sẽ không nói nữa, nhưng…”
Cha tôi đột ngột dừng, sắc mặt thay đổi 360 độ, hồi nãy ông ấy vẫn là một người đàn ông xúc động và khóc lóc mà?
“Nhưng…?”
Tôi hỏi.
“Nhưng con sẽ phải ăn sáng, trưa và tối với mọi người, nếu không, ta sẽ đốt toàn bộ đống sách vở của con”.
Đốt… toàn bộ ư? Ôi không, không phải chứ!
“Con hứa! Chỉ cần đừng đốt!”
“Tốt”.
Cha tôi trả lời kèm với một cái gật đầu.
“Có vẻ con đã học cách giữ lời hứa rồi nhỉ?”
“Hứa?”
Tôi hỏi lại.
A! Tôi nhớ ra rồi, là lời hứa tôi đã hứa với mẹ tôi vào hôm qua!
Nhưng cha tôi đang khen tôi vì tôi giữ lời hứa sao? Nhưng sự thật… tôi đâu có giữ lời hứa? Tôi thậm chí còn không nhớ nó, tôi chỉ đi ra ngoài vì đói.
“Cha ơi thực ra-”
Cạch.
Tiếng mở cửa vang lên, bước vào là một người phụ nữ với mái tóc bạch kim, mặc một chiếc áo đầm dáng xòe màu đen.
“Mẹ!”
Mẹ tôi, người mới bước vào liền lập tức đi lại gần tôi.
Bà cho tôi một cái ôm, không như cha tôi, nó rất ấm áp và nhẹ nhàng.
“Mẹ vui lắm, William…”
Tôi ôm ngược lại mẹ tôi, im lặng để nghe mẹ tôi nói gì tiếp theo.
“Con có muốn dùng bữa với mẹ và cha không? Ăn trưa sớm một chút cũng được”.
Tôi gật đầu.
“Vâng, được ạ”.
Phần 4:
Sau khi dùng bữa với cha và mẹ xong, tôi đi ra khỏi nhà ăn.
Tôi đã hứa với họ rằng tôi sẽ dùng bữa chung với họ mỗi ngày, đương nhiên là tránh bị cha tôi đốt hết đống sách.
Tôi nên quay lại thư viện và tiếp tục đọc sách, tôi cần phải giỏi hơn nữa.
Sau khi đi một lúc thì tôi cũng đã đứng trước cửa thư viện.
Tôi bước vào trong, mùi của giấy và mực tràn ngập trong không khí. Tôi đã quen với nó rồi, đến nỗi nếu như không được ngửi mỗi ngày tôi sẽ buồn đến chết mất.
Tôi nên sắp xếp lại thư viện một chút, nó quá bừa bộn rồi.
Sắp xếp lại nhìn sẽ thuận mắt hơn, đồng thời tôi cũng bớt gặp khó khăn khi tìm một quyển sách nào đó.
Tuy tất cả đều là sách ma thuật, nó có từng cấp độ khác nhau như sơ, trung, cao và tăng dần lên.
Tôi bắt đầu học từ sơ cấp và dần dần nâng lên, với tôi thì nắm được thứ cốt lõi sau này sẽ giảm thời gian học một phép mới hơn so với không hiểu cốt lõi.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Là mẹ tôi sao? Hay là cha tôi? Bọn họ tìm tôi có việc gì nhỉ?
Nhưng sau đó, một giọng nữ vang lên.
“William, có ở trong đó khôngggg”.
Tôi biết giọng này là ai!
Tôi đặt quyển sách tôi đang cầm nhẹ nhàng xuống đất và chạy vội ra phía cửa, mở nó ra.
Một cô gái với mái tóc vàng dài, đôi mắt xanh dương tinh khiết, khuôn mặt tròn với mắt to kèm thêm đôi tai elf ở hai bên. Trên người đang mặc một bộ quần áo pháp sư cao cấp màu trắng xen kẽ xanh dương.
“Elysia!”
Elysia, cô gái đó vươn tay lên chạm vào mặt tôi, vì cô ấy lùn hơn tôi nên phải ngước đôi mắt to tròn tinh khiết đó lên.
“Dạo này cậu trông tàn tạ quá, lại học để thi sao?”
Tôi gật đầu, cố tình gật thật nhẹ và chậm để cảm nhận được những ngón tay mềm mại và ấm áp của Elysia nhiều hơn.
Đột nhiên Elysia phồng má lên, nhìn vào mắt tôi với một khuôn mặt hờn dỗi.
“Tớ biết cậu làm gì đó William! Đồ mọt sách cơ hội!”
Elysia nói ra, nhưng nhìn là biết cô ấy không hề có chút giận dữ thực sự nào.
Giọng của Elysia ấm và trong trẻo, nghe giọng Elysia như là nghe nhạc với tôi vậy.
“Tớ lo cho cậu lắm đấy, cậu biết không?”
Tôi gật đầu, có lẽ đây là lần thứ ba trong hai ngày tôi nghe cùng một câu rồi.
Mẹ, cha và Elysia.
Elysia tiếp tục xoa má tôi nhẹ nhàng.
“Tớ biết là cậu thích ma thuật, muốn tạo ra một hệ phép mới, nhưng mà cậu không thể cứ dành toàn bộ thời gian trong thư viện và thi cử được”.
Tôi đánh mắt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng.
Tuy nhiên Elysia lại nhón chân lên, kéo mặt tôi xuống một chút.
“William!”
Elysia nói như vậy, giọng cô ấy thật dễ thương. Ôi chết, tôi không nên nghĩ về nó lúc này.
“Cha mẹ của cậu đã nhờ tôi đến đây để giúp cậu đấy!”
Là cha mẹ tôi sao? Sao họ lại phải mời Elysia chứ?
“V-vậy sao? Làm phiền cậu quá…”
“Không phiền chút nào!”
Elysia lại nhón chân thêm, mặt cô ấy bây giờ gần tôi đến nỗi tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ mặt cô ấy.
“Tớ không thể nhìn bạn của tớ như vậy được, vả lại, cậu chỉ có mỗi tớ là bạn thôi phải không?”
Tôi khựng lại một nhịp, thật sự là đúng như vậy.
Tôi chỉ có mỗi Elysia là bạn của tôi, vì tôi rất ít khi ra ngoài trời, ra ngoài vườn thôi tôi cũng đã rất ít rồi.
Elysia là người duy nhất nói chuyện với tôi, cô ấy cũng là người mà tôi có thể nói chuyện một cách thoải mái và chia sẻ ngoài gia đình tôi.
Tôi và Elysia quen nhau được 5 năm, tuy nhiên bọn tôi lại rất thân thiết với nhau, hoặc là do tôi nghĩ vậy.
“Ba mẹ cậu nhờ tớ đến đây là để khuyên cậu bước ra khỏi thư viện, nhưng có lẽ là cậu đã tự đi ra rồi, nhưng mà…”
Tôi nhìn chằm chằm vào Elysia, chờ xem cô ấy sẽ nói gì.
“Cậu phải hứa là tối nay phải theo tớ đi ra ngoài vườn ngắm sao? Hứa được không?”
Khuôn mặt của tôi và Elysia vốn đã rất gần rồi, bây giờ thậm chí còn gần hơn, gần như là môi tôi gần chạm vào cô ấy.
Elysia thơm quá đi mất, tôi có thể ngửi được mùi tóc của cô ấy. Ấy chết đầu tôi lại nghĩ linh tinh rồi.
“Tớ hứa!”
Tôi hứa với Elysia, dù tôi biết tôi luôn quên những lời hứa. Nhưng tôi sẽ cố gắng thay đổi, tôi sẽ dùng bữa với cha mẹ rồi đi ra ngoài vườn ngắm sao với Elysia!
Elysia nhìn chằm chằm vào tôi như là muốn đảm bảo rằng tôi thực sự nghiêm túc với lời hứa. Cuối cùng Elysia cũng thả tôi ra và dừng nhón chân.
“Thôi tớ phải đi đây, tớ phải đi xử lý một vài điểm bất thường trong thị trấn”.
Tôi hơi bất ngờ vì mới đây thôi Elysia còn phồng má và trông thật dễ thương, bây giờ cô ấy trông nghiêm túc.
“Ma vật sao? Một pháp sư cao cấp như cậu thường không đến một thị trấn để giải quyết ma vật”.
Elysia lắc đầu.
“Không, là thứ khác, mạnh hơn nhiều, có thể là quỷ, ác ma tộc hoặc thứ gì đó khác”.
Tôi nhìn Elysia, dù tôi rất sợ bên ngoài dinh thự này, tôi không muốn ra ngoài, tuy nhiên nếu là vì Elysia, tôi sẽ cố gắng.
“Tớ có thể giúp không?”
Elysia lắc đầu lần nữa.
“Không cần đâu, cậu là con của một tử tước, chỉ cần đảm bảo rằng dinh thự này và cậu an toàn là được”.
Sắc mặt Elysia bỗng nhiên tối lại.
“Và nếu như tớ có bỏ mạng, hãy bảo vệ người dân thay tớ”.
Tay tôi run lên khi tôi chộp lấy vai của Elysia, nắm chặt cô ấy.
“Đừng nói mấy lời xui xẻo như vậy! Elysia!”
Mắt Elysia mở to một chút, miệng cô ấy cũng hé ra như muốn nói điều gì đó nhưng lại không nói nữa.
“Yên tâm đi, cậu nên lo cho bản thân đi thì hơn”.
Elysia vừa nói vừa mỉm cười, nụ cười dịu dàng và ấm áp của cô ấy khiến tôi cũng không thể tiếp tục hoảng sợ nữa.
“Tớ hiểu rồi, nhưng phải bảo trọng đấy”.
Elysia gật đầu. Đúng lúc Elysia quay người đi, Elysia đứng khựng lại, mắt mở to vì sốc, Elysia như trở thành một bức tượng vậy.
Tôi đã ôm Elysia, tôi không biết tại sao tôi lại làm vậy, liệu tôi có đi quá giới hạn không? Liệu tôi có vi phạm quy tắc của quý tộc không?
Những câu hỏi đó hiện lên trong đầu tôi, tuy nhiên tay tôi cứ ôm chặt Elysia, tôi chỉ muốn Elysia ở đây với tôi thôi.
Elysia, người con gái tôi yêu.
Ôm một lúc, tôi thả Elysia ra.
Mắt cô ấy long lanh, màu mắt xanh dương vốn đã đẹp bây giờ còn đẹp hơn vì những đốm ánh sáng trong đó.
Tay Elysia đưa lên che miệng, má đỏ ửng lên và nhìn dễ thương gấp bội.
Tôi có thể khen Elysia dễ thương và dịu dàng liên tục trong một ngày hay thậm chí một năm cũng không chán.
“Đó là gì? Sao tự nhiên lại…”
Elysia cúi cúi mặt xuống, ngón tay cứ quấn quấn lấy tóc của cô ấy.
“Tớ chỉ sợ, sẽ không còn được ôm nữa. Nếu như đã đi quá giới hạn, tớ xin lỗi”.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Elysia, mong rằng cô ấy sẽ không giận tôi, tôi chỉ có Elysia là bạn và đương nhiên là tôi không muốn người tôi yêu ghét tôi rồi.
Nhưng nhìn vào phản ứng này, chín phần cô ấy không hề giận tôi rồi.
“À ừm, chỉ là hơi bất ngờ thôi, ai ngờ một mọt sách nghiện ma thuật như cậu lại…”
Tôi vươn tay ra, muốn chạm vào tóc Elysia, nhưng tôi dừng lại, ôm có lẽ là thứ vượt quá giới hạn nhất tôi có thể làm rồi.
“Vậy thì… tớ đi nhé… tạm biệt”.
Tôi gật đầu, Elysia cũng vậy và cô ấy xoay người, bước đi trên hành lang trước khi biến mất.
Khi Elysia đã biến mất khỏi tầm nhìn, tôi lao thẳng vào thư viện và khóa cửa lại, nằm ra đất và đưa tay tôi lên mặt.
Trời ơi tôi vừa làm gì thế này, vừa nãy tôi cũng thấy ngại, nhưng tại sao bây giờ tôi còn thấy ngại gấp mười lần khi nãy!
Trời ơi trời ơi trời ơi!!
Rầm!
Đầu tôi đập thẳng vào kệ sách và phát ra một tiếng lên.
Theo phản xạ tôi lăn sang một bên, nhưng tôi lại lăn về hướng đổ của kệ sách.
Nếu kệ sách đổ, tôi vẫn sẽ ăn trọn, không né được.
Chết rồi!
Leng keng leng keng.
Kệ sách không đổ, không có tiếng ầm lớn hay cảm giác bị đè nào cả, chỉ có tiếng kim loại vang lên.
Kim loại ư? Tôi nhớ thư viện này chỉ có sách, mực, thỉnh thoảng là vải thôi, không hề có kim loại.
Tôi từ từ mở mắt và ra khỏi tư thế cuộn tròn.
Trước mặt tôi là một cái vòng cổ hay thứ gì đó có cấu trúc của một sợi xích nhỏ, có màu vàng và một viên ngọc lục bảo ở miếng vàng to nhất.
Tôi cầm lấy nó lên, tôi nghĩ đây là một cái vòng cổ.
Nhưng trước khi tìm hiểu nó là gì, tôi đi ra khỏi chỗ cái kệ sách, nó có thể đổ khi tôi đang chăm chú tìm hiểu thứ này.
Một sợi xích màu vàng sao? Nhìn qua là biết hàng cao cấp, tôi không quá bất ngờ khi nó là hàng cao cấp, vì vốn tôi là quý tộc rồi, nhưng sao nó lại ở trong thư viện?
Ù ù ù.
“A!”
Tôi giật mình, nó đang hấp thụ ma lực từ tay của tôi, nó là vũ khí hay là dụng cụ tích trữ ma lực?
Tôi không rõ, nhưng đây không phải là một chiếc vòng cổ tầm thường, khả năng hút ma lực ngay cả khi tôi không cố tình truyền ra ngoài, ít nhất nó cũng thuộc hàng cao cấp.
Tôi sẽ hỏi cha tôi vài buổi tối.
Tôi nhét sợi vòng cổ vào áo của tôi.
Bây giờ quay lại công việc chính thôi, dọn dẹp thư viện!
Phần 5:
Ánh trăng sáng từ bên ngoài hắt vào trong thư viện, thư viện vốn bừa bộn bây giờ đã trở nên ngăn nắp và gọn gàng hơn nhiều.
Tôi vươn vai, hài lòng với thành quả của mình.
Tôi đã dọn thư viện sạch sẽ và gọn gàng hơn rồi, sau này tôi sẽ không gặp khó khăn khi tìm quyển sách tôi muốn.
Chết dở! Tôi đã hứa sẽ ăn tối cùng với cha và mẹ, tôi không thể thất hứa nữa được!
Tôi lao thẳng ra khỏi thư viện, tôi muốn thay đổi từ ngày hôm nay, tôi sẽ học cách ngừng thất hứa, giữ đúng lời hứa vào hôm nay sẽ giúp ích rất nhiều.
Tôi muốn thay đổi, tôi không muốn cứ vùi mặt vào sách vở nữa, tôi muốn đi phiêu lưu, muốn đi gặp những người bạn mới, khám phá lịch sử!
Với những dòng suy nghĩ đó, tôi lao về phía nhà ăn ở phía bên kia của dinh thự.
Nhưng, có thứ gì đó sai sai. Tôi có thể cảm nhận được thứ gì đó không ổn.
Không phải chứ! Có lẽ nào, Elysia đã thất bại, và con quỷ hay thứ gì đó đã đến đây rồi sao?
Tôi chạy nhanh hơn, đây là lần đầu tiên tôi mong rằng linh cảm của tôi là sai.
Cha tôi rất mạnh, ông ấy sẽ bảo vệ được mẹ và dinh thự này. Tôi tự trấn an bản thân thì tiếp tục lao đi.
Rầm!
Cánh cửa được mở tung ra.
Trong nhà ăn, một khung cảnh đẫm máu kinh hoàng được bày ra.
Máu bắn lên trên tường, chảy loang lổ dưới đất, thấm vào miếng thảm lót sàn.
Tuy nhiên, ở trên bàn ăn, ba chiếc dĩa đã được xếp ra kèm với dụng cụ dùng bữa.
Đồ ăn vẫn còn trên bàn, tuy nhiên đã không còn bốc khói nữa rồi.
Ánh trăng hắt vào phòng, đổ xuống đất một cái bóng to và kéo dài ra như vô tận.
Ở tay trái của cái bóng đó đang cầm một thứ gì đó có hình tròn, bên tay phải cầm một vật dụng như là một thanh kiếm, và nó đang chảy thứ nước gì đó xuống.
Cái bóng đó giơ tay lên, và ném vật tròn tròn về phía tôi.
Bịch. Bịch. Bịch.
Không thể nào, không phải chứ!
Vật tròn tròn đó, là đầu của cha tôi.
Tôi lùi lại trong kinh hãi, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao, tại sao tên đó lại làm vậy?
Khoan đã, mẹ tôi đâu rồi? Bà ấy có lẽ đã an-
Không, mẹ tôi, đang bị ghim lên trên tường, không nhúc nhích, máu chảy ra từ bức tường bà đang bị ghim, chảy xuống dưới.
Cái bóng nhảy xuống khỏi cửa sổ, nó không có mặt, chỉ bao trùm bởi một thứ màu đen, ma thuật sao? Nhìn không giống như quần áo chút nào.
Làm gì có thứ ma thuật nào như vậy?
Nhưng, nó đang lại gần đây, cha tôi… mẹ tôi.
Tôi phải trả thù cho bọn họ.
Nhưng chân tôi, nó không chịu di chuyển, di chuyển đi! Tôi xin mày!
Vút!
Cái bóng đó lao nhanh về phía tôi, không còn thời gian nữa rồi.
Khi bị áp sát bởi một kẻ địch dùng cận chiến, phải tạo thêm khoảng cách.
Nhưng chân tôi không di chuyển được, phải dùng ma thuật thôi, ma thuật gì có khả năng đẩy bây giờ? Nhớ lại đi, sách đã viết thế-
Xoẹt!
Cái bóng đã chém được tôi, tay trái của tôi… không còn cảm giác nữa rồi…
“Aaaa!!!”
Cánh tay trái vừa bị cắt đứt lăn trên mặt đất, chạm vào đầu của cha tôi.
Khi bị thương, sách đã viết phải dùng phép-
Xoẹt!
Người tôi đổ về phía trước, không phải chứ… chân của tôi… cũng đã mất cảm giác rồi.
Tên này là ai? Sao hắn lại làm vậy với tôi, cha mẹ tôi. Tôi phải chiến đấu, phải trả thù, nhưng thực lực thật sự quá chênh lệch rồi.
Bùm!
Căn phòng đột nhiên sáng lên trước khi quay lại như cũ, không phải ánh trăng, là ma thuật.
Nhiều tiếng gió rít vang lên, bàn, ghế và mọi thứ bị thổi bay đi cùng một hướng.
Tôi chộp lấy đầu của cha tôi, ôm chặt nó vào lòng.
Ở bên phải, một cô gái bê bết máu đang đứng giơ hai tay ra đằng trước, đó là Elysia! Cô ấy trông thảm quá, nhìn cô ấy thở hồng hộc, cô ấy đã kiệt sức rồi.
“Elysia chạy đi! Mặc kệ tớ!”
A-
Cảm giác gì đây, lồng ngực tôi… cảm giác lạ quá.
Chất lỏng ấm gì vậy? Chiếc áo màu trắng đang dần dần bị biến thành màu đỏ.
Là máu của tôi sao? Chuyện gì vậy?
Không xong rồi, một thanh đại kiếm, đang ở ngực tôi, không phải, đã xuyên qua ngực tôi.
“William!!”
Tiếng hét của Elysia vang lên, Elysia mau chạy đi, đừng lại đây mà. Tôi không muốn Elysia cũng phải bỏ mạng ở đây, cha tôi, mẹ tôi đã ra đi rồi, Elysia, đừng mà!
Cái bóng đó rút thanh đại kiếm ra, tôi dùng hết lực còn lại, chộp lấy thanh đại kiếm, phần còn sót lại của tay trái dùng để giữ đầu cha tôi không rớt xuống.
Nhưng nó vô ích, cái bóng đó rút ra một cách dễ dàng, chém qua 3 ngón tay của tôi theo nó.
Không, Elysia, đừng mà!!
Cái bóng biến mất, trong một thoáng chốc, nó đã xuất hiện lại ở đằng sau Elysia.
Khuôn mặt Elysia vẫn còn nét mặt hoảng hốt cho tôi, nhưng cô ấy…
Bịch bịch bịch.
Cơ thể của Elysia bị phân ra từng phần, rơi xuống, mặt tôi bị phủ đầy máu của chính tôi và Elysia.
Elysia, không, tại sao chứ!
Elysia, cha, mẹ, những người duy nhất tôi yêu quý, tại sao!!
Tôi cố trườn tới chỗ Elysia.
Elysia…
Cái bóng đó lại xuất hiện đằng sau tôi, nhưng nó ném thanh đại kiếm đi, đút tay vào áo tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)