Nụ cười trên mặt Bạch Nhược Vi cứng lại.

Lục Tư Vũ lập tức nổi nóng.

“Tô Niệm Đường, chị giả thần giả quỷ đủ chưa? Chị tưởng ly hôn rồi thì có thể quay về bôi nhọ nhà chúng tôi à?”

Tô Niệm Đường không tức giận.

Cô chỉ đặt một tấm danh thiếp lên bàn trang điểm.

“Trong phong bì có toàn bộ chứng từ. Tiền tôi từng bỏ ra, tôi không có hứng thú đòi từng người trả. Nhưng từ hôm nay trở đi, đừng dùng bất kỳ thứ gì của tôi rồi nói đó là phúc khí của nhà họ Lục.”

Nói xong, cô cầm chiếc nhẫn cưới lên.

Trước ánh mắt của ba người phụ nữ, cô thả thẳng chiếc nhẫn vào ly nước trên bàn.

Một tiếng “tách” rất nhẹ vang lên.

Kim cương chìm xuống đáy ly.

Bà Lục tức đến run tay.

“Cô dám!”

Tô Niệm Đường nhìn bà.

“Đồ của nhà họ Lục, tôi trả lại nguyên vẹn.”

Cô xoay người rời đi.

Lục Tư Vũ muốn xông lên kéo cô, nhưng vừa bước được một bước, điện thoại đã vang lên.

Cô ta nghe máy, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Cái gì? Dự án Vân Hải bị yêu cầu kiểm toán lại?”

Cùng lúc đó, điện thoại của bà Lục cũng vang.

Bên kia là quản gia nhà cũ.

“Phu nhân, ngân hàng gửi người đến xác minh giấy tờ thế chấp biệt thự phụ. Họ nói khoản bảo lãnh của Lục thị có vấn đề.”

Bạch Nhược Vi cũng cúi đầu nhìn điện thoại.

Một tin nhắn từ quản lý phòng tranh hiện lên.

“Bạch tiểu thư, chủ mặt bằng yêu cầu chúng ta thanh toán toàn bộ tiền thuê còn lại trong hôm nay. Nếu không sẽ chấm dứt hợp đồng.”

Ba người đồng thời ngẩng đầu.

Nhưng Tô Niệm Đường đã đi đến cầu thang.

Bóng lưng cô thẳng tắp.

Không quay lại.

Buổi chiều hôm đó, cả Lục thị rơi vào hỗn loạn.

Trợ lý Trần dùng gần ba tiếng mới tra được một phần thông tin về Quỹ Niệm Đường.

Nhưng càng tra, tay anh ta càng lạnh.

Khi bước vào văn phòng Tổng giám đốc, anh ta gần như không dám nhìn thẳng vào Lục Diễn Châu.

“Lục tổng.”

Lục Diễn Châu đang đứng trước cửa sổ.

“Tra được rồi?”

“Vâng.”

Trợ lý Trần đặt tài liệu lên bàn.

“Quỹ Niệm Đường thành lập bốn năm trước. Người sáng lập trên giấy tờ là Lâm Dục. Nhưng theo các quan hệ cổ quyền chồng chéo phía sau, người thụ hưởng cuối cùng là…”

Anh ta dừng lại.

Lục Diễn Châu quay đầu.

“Nói.

Trợ lý Trần hít sâu.

“Tô Niệm Đường.”

Không khí trong phòng như đông cứng.

Lục Diễn Châu nhìn anh ta.

Ánh mắt không có cảm xúc.

Nhưng bàn tay đang đặt bên cạnh người đã siết chặt.

Trợ lý Trần cúi đầu, nói tiếp:

“Không chỉ Quỹ Niệm Đường. Cô Tô còn là người nắm quyền thực tế của Niệm Đường Capital. Ngoài ra, Tập đoàn Lâm thị ở phía Bắc cũng có quan hệ với cô ấy. Theo tài liệu cũ, mẹ cô Tô là con gái út của ông Lâm Hoài Cẩn.”

Lục Diễn Châu nhíu mày rất khẽ.

Ông Lâm Hoài Cẩn.

Cái tên này, không ai trong giới tài chính không biết.

Hai mươi năm trước, ông rời khỏi Nam Thành, đến phía Bắc gây dựng Lâm thị.

Sau này Lâm thị phát triển thành tập đoàn đầu tư xuyên quốc gia.

Nhưng nhà họ Lâm rất kín tiếng, con cháu ít khi xuất hiện trước truyền thông.

Không ai ngờ, Tô Niệm Đường lại có quan hệ với Lâm gia.

Trợ lý Trần nói đến đây, giọng đã nhỏ đi nhiều.

“Lục tổng, còn một chuyện.”

“Ba năm qua, mười bảy dự án lớn nhỏ của Lục thị đều từng nhận hỗ trợ gián tiếp từ Quỹ Niệm Đường. Có khoản là đầu tư, có khoản là bảo lãnh, có khoản là thanh khoản ngắn hạn.”

“Hiện tại Quỹ Niệm Đường đã rút toàn bộ.”

“Bộ phận tài chính ước tính, nếu trong ba ngày không có vốn mới bổ sung, áp lực nợ ngắn hạn của chúng ta sẽ vượt ngưỡng cảnh báo.”

Lục Diễn Châu không nói gì rất lâu.

Trong đầu anh hiện lên rất nhiều hình ảnh rời rạc.

Tô Niệm Đường ngồi ở bàn ăn, hỏi anh tối nay có về không.

Tô Niệm Đường đứng dưới hiên nhà, cầm áo khoác chờ anh xuống xe.

Tô Niệm Đường trong tiệc nhà họ Lục, yên lặng nghe mẹ anh trách móc.

Tô Niệm Đường vào sinh nhật anh, chuẩn bị cả bàn thức ăn, nhưng anh không về.

Khi đó anh nghĩ gì?

Anh nghĩ cô vốn nên như vậy.

Dù sao cô là vợ anh.

Dù sao cô đã lấy anh.

Dù sao cô không có nơi nào tốt hơn để đi.

Hóa ra không phải.

Hóa ra người không có đường lui từ trước đến nay chưa từng là cô.

Mà là nhà họ Lục.

Điện thoại của Lục Diễn Châu lại vang lên.

Lần này là ông nội Lục.

Giọng ông cụ đã rất già, nhưng vẫn uy nghiêm.

“Diễn Châu, con ly hôn với Niệm Đường rồi?”

Lục Diễn Châu nhắm mắt.

“Vâng.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...