“Chủ tịch Tô, lần trước dự án phía Tây nhờ cô chỉ điểm, chúng tôi mới tránh được một khoản lỗ lớn.”
“Niệm Đường Capital năm nay kín tiếng quá, muốn gặp cô một lần còn khó hơn gặp lãnh đạo tỉnh.”
“Ông Lâm gần đây khỏe chứ? Lần trước gặp ông ấy ở Bắc Thành, ông ấy còn nhắc cô mãi.”
Từng câu từng chữ rơi vào tai người nhà họ Lục.
Giống như cái tát vô hình.
Rát đến mức không ai nói nên lời.
Bà Lục nhìn Tô Niệm Đường đang được đám người vây quanh.
Người phụ nữ này, mấy tiếng trước còn đứng trong phòng ngủ nhà họ Lục, bị bà ta mắng là “đồ không thuộc về nhà này”.
Vậy mà bây giờ, ngay cả người bà ta muốn nịnh cũng phải chủ động cúi đầu với cô.
Lục Tư Vũ lắp bắp:
“Mẹ, sao có thể… sao chị ta lại…”
Bà Lục không đáp được.
Bạch Nhược Vi miễn cưỡng giữ nụ cười.
“Có khi chỉ là trùng tên thôi. Chủ tịch Tô gì đó, chưa chắc đã là chị ấy thật.”
Nhưng lời này vừa dứt, người dẫn chương trình trên sân khấu đã cất giọng.
“Tiếp theo, xin mời Chủ tịch Niệm Đường Capital, cô Tô Niệm Đường, lên sân khấu phát biểu với tư cách nhà tài trợ chính của Quỹ học bổng Ánh Sao năm nay.”
Ánh đèn lập tức rơi xuống người Tô Niệm Đường.
Cả sảnh vỗ tay.
Bạch Nhược Vi không cười nổi nữa.
Tô Niệm Đường bước lên sân khấu.
Cô cầm micro.
Ánh mắt lướt qua phía dưới.
Trong khoảnh khắc ấy, cô nhìn thấy Lục Diễn Châu vừa bước vào cửa.
Anh mặc vest đen.
Sắc mặt lạnh hơn bình thường.
Ánh mắt dừng thẳng trên người cô.
Tô Niệm Đường chỉ nhìn anh một giây.
Sau đó dời mắt.
Như nhìn thấy một người xa lạ.
“Cảm ơn các vị đã đến.”
Giọng cô qua micro rất rõ ràng.
“Quỹ học bổng Ánh Sao năm nay sẽ nhận được khoản tài trợ năm trăm tỷ từ Niệm Đường Capital. Khoản tiền này sẽ được dùng để hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn tiếp tục học tập.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Tô Niệm Đường dừng một chút.
“Bên cạnh đó, Niệm Đường Capital sẽ chính thức công bố kế hoạch đầu tư mới tại Nam Thành.”
Màn hình lớn phía sau cô sáng lên.
Tên dự án hiện ra.
“Kế hoạch tái thiết khu cảng Đông Thành.”
Dưới sân khấu, sắc mặt Lục Diễn Châu lập tức thay đổi.
Đó là dự án mà Lục thị đã chuẩn bị suốt hai năm.
Cũng là dự án vừa bị Khang Thịnh tạm dừng gọi vốn chiều nay.
Tô Niệm Đường tiếp tục nói:
“Kế hoạch này sẽ do Niệm Đường Capital, Khang Thịnh Group và ba ngân hàng liên danh cùng phát triển.”
“Vì lý do đánh giá rủi ro, Lục thị sẽ không còn nằm trong danh sách đối tác chiến lược.”
Một câu nhẹ tênh.
Nhưng khiến cả sảnh tiệc ồ lên.
Lục thị bị đá khỏi dự án cảng Đông Thành?
Ai cũng biết Lục Diễn Châu đặt cược rất lớn vào dự án này.
Nếu mất dự án, mấy khoản vay trước đó của Lục thị đều sẽ biến thành bom nổ chậm.
Bà Lục đứng không vững, phải vịn vào tay Lục Tư Vũ.
Bạch Nhược Vi cúi đầu, mặt trắng bệch.
Lục Diễn Châu đứng ở cửa, ánh mắt đen kịt.
Người phụ nữ trên sân khấu vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
Dường như người bị loại khỏi cuộc chơi không phải chồng cũ của cô.
Mà chỉ là một công ty xa lạ không đạt tiêu chuẩn.
Phát biểu kết thúc.
Tô Niệm Đường bước xuống sân khấu.
Lục Diễn Châu lập tức đi về phía cô.
Người xung quanh rất thức thời tản ra.
Anh đứng trước mặt cô.
“Chúng ta nói chuyện.”
Tô Niệm Đường nhìn anh.
“Lục tổng, hiện tại là trường hợp công hay tư?”
Lục Diễn Châu hơi khựng lại.
“Tô Niệm Đường.”
“Công thì hẹn với thư ký của tôi. Tư thì giữa chúng ta không còn gì để nói.”
Cô định lướt qua anh.
Lục Diễn Châu đưa tay giữ cổ tay cô.
Nhưng tay anh vừa chạm vào, Lâm Dục đã tiến lên một bước.
“Lục tổng, xin tự trọng.”
Ánh mắt Lục Diễn Châu lạnh xuống.
Nhưng Tô Niệm Đường chỉ rút tay ra rất nhẹ.
“Anh có ba phút.”
Cô đi ra ban công bên ngoài sảnh tiệc.
Mưa đã ngừng.
Không khí sau mưa lạnh hơn một chút.
Dưới sân khách sạn, đèn xe nối thành từng vệt sáng dài.
Lục Diễn Châu đứng sau lưng cô.
Rất lâu sau, anh mới mở miệng.
“Quỹ Niệm Đường là của em?”
“Phải.”
“Niệm Đường Capital cũng là của em?”
“Phải.”
“Lâm gia ở Bắc Thành…”
“Ông ngoại tôi.”
Lục Diễn Châu nhìn bóng lưng cô.
“Vì sao chưa từng nói với anh?”
Tô Niệm Đường quay lại.
Ánh mắt cô rất yên tĩnh.
“Anh từng hỏi sao?”
Lục Diễn Châu im lặng.
Anh chưa từng hỏi.
Ba năm qua, anh chưa từng thật sự muốn biết cô là ai.
Anh chỉ biết cô là người ông nội chọn.
Chaporia
Bình Luận (0)