20px

“Em vứt anh như vứt một con chó.”

“Quên sạch sẽ.”

“Trình Kiến Tinh.”

“Em đúng là nhẫn tâm.”

Anh siết cổ tay tôi đến phát đau.

Tôi dùng sức hất mạnh tay anh ra.

Lạnh lùng nói:

“Trần Cạnh Trì.”

“Tôi chưa từng cho anh cơ hội sao?”

“Nếu không phải anh và Cố Viện Viện hết lần này đến lần khác dây dưa không rõ.”

“Thì chúng ta có chia tay không?”

“Người khiến chúng ta chia tay là anh.”

“Không phải tôi.”

“Anh biết!”

“Là lỗi của anh!”

Trần Cạnh Trì bước lên một bước.

Trong cơn giận, giọng nói còn mang theo sự run rẩy.

“Nhưng tại sao em không thể chờ anh?”

“Anh đã nói anh sẽ giải quyết chuyện này.”

“Tại sao em không thể tin anh?”

“Tình cảm em dành cho anh mong manh đến vậy sao?!”

Tôi nhìn anh thật lâu.

Bình tĩnh nói:

“Nhưng…”

“Trần Cạnh Trì.”

“Dựa vào cái gì chứ?”

“Dựa vào cái gì mà tôi phải mãi chờ anh?”

“Phải mãi chịu ấm ức vì những sai lầm của anh?”

“Nếu anh thật sự có tình cảm với tôi.”

“Thì anh sẽ để tôi chờ hết lần này đến lần khác sao?”

Trần Cạnh Trì vội vàng nói:

“Đương nhiên anh có tình cảm với em!”

“Trần Cạnh Trì này sống từng ấy năm.”

“Mẹ kiếp!”

“Anh chỉ thích mình em.”

“Chỉ thích một mình em!”

“Nhưng…”

“Điều đó thì liên quan gì đến tôi?”

Tôi hờ hững nhìn anh.

“Trần Cạnh Trì.”

“Anh không phải hoàng đế của thế giới này.”

“Không ai sinh ra đã có nghĩa vụ phải mãi quay quanh anh.”

“Phải mãi chờ anh.”

“Tôi không có nghĩa vụ phải tin anh.”

“Cũng không có nghĩa vụ phải chờ anh.”

“Đúng là tôi từng có tình cảm với anh.”

“Nhưng…”

“Nó chỉ đủ để chống đỡ đến đó thôi.”

“Tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội rồi.”

“Nếu ở bên anh mà cả đời chỉ biết chờ đợi.”

“Thì tại sao tôi không chọn một người…”

“Không cần tôi phải chờ?”

Trần Cạnh Trì ngơ ngác mở to mắt.

Anh khẽ hé môi, dường như muốn nói gì đó.

Nhưng lại không thể thốt nên lời.

Đúng lúc tôi định rời đi.

Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói lạnh lẽo.

“Hai người… lại quay về với nhau rồi sao?”

Tôi quay đầu.

Cố Viện Viện đang kéo theo một chiếc vali, đứng cách đó không xa.

13

Nhiều năm không gặp.

Cố Viện Viện dường như xinh đẹp hơn trước.

Chỉ là…

Lúc này, vẻ mặt cô ta đầy oán độc và méo mó.

Tôi khẽ nhíu mày.

Không muốn dây dưa với cô ta.

Nhưng cô ta lại bất ngờ lao tới.

“Thảo nào anh ấy sống c.h.ế.t cũng không chịu đính hôn với tôi.”

“Thảo nào bao năm nay anh ấy không chịu về nhà.”

“Hóa ra lại bị cô quyến rũ rồi!”

Cô ta hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang dịu dàng, đáng yêu trước đây.

Giơ tay định tát tôi.

“Trình Kiến Tinh!”

“Cô có biết xấu hổ không?”

“Trên đời này chỉ còn mỗi Trần Cạnh Trì là đàn ông thôi sao?”

“Cô không thể buông tha cho anh ấy được à?!”

Tôi còn chưa kịp đưa tay.

Trần Cạnh Trì đã chộp lấy cổ tay cô ta.

Nhân cơ hội đó.

Tôi tát thẳng vào mặt Cố Viện Viện một cái.

“Bốp!”

“Thứ nhất.”

“Tôi không có hứng thú với Trần Cạnh Trì.”

“Thứ hai.”

“Dù giữa chúng tôi có chuyện gì đi nữa.”

“Trên mặt anh ấy cũng đâu có khắc tên cô.”

“Anh ấy nói không thích cô.”

“Mà cô vẫn cứ bám riết không buông.”

“Rốt cuộc là tôi hèn hạ.”

“Hay cô mới là người hèn hạ?!”

“Cô dám đánh tôi?!”

Cố Viện Viện như phát điên, định lao tới đánh trả.

Nhưng bị Trần Cạnh Trì đẩy mạnh một cái.

Cô ta ngã phịch xuống đất.

“Đủ rồi!”

Anh mất kiên nhẫn quát.

“Tôi đã bảo cô đừng tìm tôi nữa.”

“Sao cô còn đến đây?”

“Trần Cạnh Trì.”

“Anh vì cô ta mà đối xử với tôi như vậy sao?”

Cố Viện Viện dường như không thể tin nổi.

“Bố tôi từng cứu bố anh.”

“Nếu không có bố tôi thì bố anh đã c.h.ế.t từ lâu rồi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...