“Hôm nay.”
“Hoặc là anh đồng ý cưới tôi.”
“Tôi sẽ xuống.”
“Nếu không thể ở bên anh.”
“Thì cuộc đời tôi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Vậy tôi sẽ c.h.ế.t ngay tại đây.”
Gió trên sân thượng gào thét.
Đám đông phía dưới xôn xao bàn tán.
Đúng lúc tôi nghĩ…
Trần Cạnh Trì sẽ lại giống như trước đây.
Tiếp tục nhượng bộ.
Thì anh bỗng mở miệng.
“Thế thì tôi chịu.”
“Cô cứ đi c.h.ế.t đi.”
Cố Viện Viện mở to mắt.
Đôi mắt Trần Cạnh Trì tối đen.
Nhưng càng nói càng nhanh.
Giống như nỗi uất ức đè nén bao năm nay cuối cùng cũng được trút ra.
“Trên đời này.”
“Người duy nhất tôi không thể ở bên.”
“Chính là cô.”
“Tại sao?!”
Vành mắt Cố Viện Viện đỏ hoe.
Cô ta khóc đến khản cả giọng.
“Trần Cạnh Trì!”
“Tôi yêu anh mà!”
“Trên đời này.”
“Còn ai yêu anh hơn tôi?”
“Tôi đối xử với anh tốt hơn bất kỳ ai.”
“Tại sao anh lại nhẫn tâm với tôi như vậy?!”
Trần Cạnh Trì nhìn cô ta thật lâu.
“Bởi vì…”
“Cô đã hủy mất khả năng hạnh phúc duy nhất trong đời tôi.”
“Chính vì cô.”
“Cô ấy không cần tôi nữa.”
Ngay giây tiếp theo.
Lợi dụng lúc Cố Viện Viện mất bình tĩnh.
Những lính cứu hỏa đã lặng lẽ tiếp cận từ phía sau.
Họ ôm chặt lấy cô ta.
Kéo cô ta rời khỏi mép sân thượng.
Cố Viện Viện vẫn gào khóc điên loạn.
“Trần Cạnh Trì!”
“Trần Cạnh Trì…”
Còn Trần Cạnh Trì.
Chỉ lặng lẽ đứng trên sân thượng.
Không nhìn cô ta thêm một lần nào nữa.
Ngăn cách giữa chúng tôi.
Là từng cơn gió rít.
Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau.
Trong khoảnh khắc ấy.
Đường nét gương mặt anh dần trở nên mơ hồ.
Chàng trai của ba năm trước.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
Mỉm cười với tôi.
“Trình Kiến Tinh.”
“Bây giờ thành tích của anh không còn kém em nữa.”
“Em có thể thích anh được không?”
Giây tiếp theo.
Hình ảnh ấy vụn vỡ.
Tan thành tro bụi.
Cuốn theo gió mà đi.
Cả hai chúng tôi đều hiểu.
Quá khứ…
Cuối cùng vẫn chỉ là quá khứ.
Chúng tôi…
Không bao giờ có thể quay lại nữa.
14
Một năm trao đổi kết thúc.
Trần Cạnh Trì trở về Đại học T ở nơi cách đây ngàn dặm.
Trước khi đi.
Anh không nói bất cứ điều gì.
Tối hôm đó.
Tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có ba chữ.
“Xin lỗi.”
Tôi nhìn lời xin lỗi đến muộn suốt ba năm ấy.
Không nói gì.
Chỉ lặng lẽ xóa đi.
…
Lần tiếp theo gặp lại Trần Cạnh Trì.
Là trong hôn lễ của tôi và Tống Ứng Lễ.
Lúc ấy.
Chúng tôi đã tốt nghiệp được ba năm.
Tống Ứng Lễ tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Còn tôi vào làm tại một văn phòng luật.
Sự nghiệp của cả hai đều đi vào quỹ đạo.
Kết hôn.
Dường như cũng là chuyện thuận theo tự nhiên.
Cuối cùng Cố Viện Viện vẫn không chết.
Nhưng về sau.
Hình như tinh thần cô ta thật sự có vấn đề.
Thậm chí còn từng cầm dao, định kéo Trần Cạnh Trì cùng c.h.ế.t theo kiểu “tuẫn tình”.
Cuối cùng.
Bố Trần Cạnh Trì cũng hạ quyết tâm.
Đưa cô ta vào bệnh viện tâm thần.
Có lẽ…
Phần đời còn lại của cô ta.
Chỉ có thể trôi qua sau những bức tường cao kín.
Và những đợt điều trị tâm thần không có điểm dừng.
Sau chuyện đó.
Trần Cạnh Trì ra nước ngoài.
Anh không tiếp quản công ty của bố.
Sau một năm làm việc ở Phố Wall.
Anh bắt đầu tự khởi nghiệp.
Thành lập công ty đầu tư của riêng mình.
Chỉ trong hai năm ngắn ngủi.
Anh đã gây dựng được chỗ đứng vững chắc.
Đầu tư thành công vào nhiều dự án lớn.
Giá trị tài sản cũng tăng vọt.
Chỉ là…
Anh chưa từng yêu thêm ai nữa.
Đối ngoại luôn tuyên bố không kết hôn.
Chúng tôi đều nghĩ.
Anh sẽ không quay về nước nữa.
Đến khi nhìn thấy Trần Cạnh Trì xuất hiện trong đội phù rể.
Chaporia
Bình Luận (0)