Chỉ thiếu đúng một điểm nữa là trở thành thủ khoa thành phố.
Với số điểm ấy, tôi có thể vào bất kỳ trường đại học nào mình muốn.
Ngược lại.
Ba tháng nay Trần Cạnh Trì ngày nào cũng chạy qua chạy lại giữa hai nơi, lại luôn lo lắng cho tôi.
Đến lúc thi đại học, anh đổ bệnh.
Điểm số thấp hơn bình thường một chút.
Vẫn đủ để vào Đại học T.
Nhưng có lẽ không thể chọn được ngành mình yêu thích nữa.
Trần Cạnh Trì lại khá lạc quan.
Trong thời gian dưỡng bệnh ở nhà, anh còn nhắn tin cho tôi.
“Tinh Tinh, anh vẫn có thể cùng em học Đại học T chứ?”
Tôi suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng vẫn quyết định đến gặp anh một lần.
Tôi muốn cho mình…
Và cũng cho Trần Cạnh Trì thêm một cơ hội.
Tôi biết anh thật lòng thích tôi.
Mà tôi cũng không thể lừa dối chính mình rằng tôi không còn thích anh.
Lên đại học rồi.
Chúng tôi sẽ rời xa Cố Viện Viện.
Biết đâu…
Chúng tôi vẫn còn có thể ở bên nhau thật tốt.
8
Tôi hỏi thăm được địa chỉ nhà Trần Cạnh Trì.
Định đến thăm anh.
Không ngờ bố mẹ anh đều có mặt ở nhà.
Có vẻ mẹ anh vừa đi mua sắm về.
Trên tay xách đầy túi lớn túi nhỏ.
Bà rất nhiệt tình với tôi.
Hoàn toàn không hề có vẻ cao ngạo của một phu nhân nhà giàu.
Cứ liên tục bảo tôi ngồi xuống, rồi khen tôi xinh đẹp.
“Cô nghe Cạnh Trì nhắc con từ lâu rồi.”
“Bạn gái nó vừa xinh vừa giỏi.”
“Nhà cô đúng là gặp may mới có được cô con dâu như con.”
“Nghe nói sau này hai đứa còn học cùng Đại học T.”
“Đại học T tốt lắm.”
“Nhà cô có hai căn biệt thự ở đó.”
“Nếu hai đứa không muốn ở ký túc xá thì cứ ra ngoài ở.”
“Hai đứa lớn lên cùng nhau, lại chăm sóc lẫn nhau, người làm cha mẹ như cô cũng yên tâm.”
Ngược lại.
Bố Trần Cạnh Trì dường như không mấy thích tôi.
Ông sa sầm mặt.
“Thế chẳng phải là sống chung trước hôn nhân sao?”
“Hoang đường.
”
“Con cái hồ đồ thì bà cũng hồ đồ theo.”
Tôi nhìn mẹ anh.
“Cô ơi, cháu muốn lên gặp Trần Cạnh Trì.”
Bà mỉm cười gật đầu.
“Đi đi.”
“Cạnh Trì mà thấy con đến chắc chắn sẽ rất vui.”
Tôi bước nhanh lên lầu.
Đẩy cửa phòng Trần Cạnh Trì.
“Trần Cạnh Trì…”
Lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.
Trên chiếc giường lớn trải bộ ga lụa màu xám.
Trần Cạnh Trì đang nằm sấp ngủ rất say.
Nửa thân trên để trần.
Những múi cơ săn chắc của chàng trai dưới ánh nắng ánh lên màu mật ong khỏe khoắn.
Phía sau anh.
Cố Viện Viện mặc chiếc váy ngủ hai dây ngắn cũn.
Cô ấy chống người ngồi dậy, mỉm cười chào tôi.
“Chị Kiến Tinh, sao chị lại đến?”
Chiếc váy hai dây quá ngắn.
Khi cô ấy ngồi dậy, dây váy trượt xuống, để lộ khe ngực thấp thoáng của thiếu nữ.
Trần Cạnh Trì mơ màng mở mắt.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi.
Đôi mắt anh lập tức bừng sáng vì vui mừng.
Nhưng ngay khi nghe thấy giọng Cố Viện Viện.
Anh đột nhiên khựng lại.
Cứng đờ quay đầu.
Tôi xoay người lao thẳng ra khỏi phòng.
Tối hôm ấy.
Trần Cạnh Trì đứng dưới lầu nhà tôi suốt.
Anh gửi cho tôi vô số tin nhắn.
Cầu xin tôi cho anh một cơ hội.
Nghe anh giải thích.
Đến chiều tối.
Trời bắt đầu đổ mưa.
Những hạt mưa như trút nước đập vỡ trên ô cửa kính.
Anh bị mưa xối đến ướt sũng.
Toàn thân không còn chỗ nào khô.
Ngay cả mẹ tôi cũng không nỡ nhìn.
“Nó vừa mới khỏi bệnh.”
“Con xuống gặp nó đi.”
Tôi cầm ô xuống lầu.
Nước mưa men theo mái tóc đen của Trần Cạnh Trì nhỏ xuống đôi chân mày sắc nét.
Gương mặt anh trắng bệch.
Giọng nói cũng khàn đặc.
“Tinh Tinh.”
“Anh thật sự không biết cô ấy đến từ lúc nào.”
“Uống thuốc xong anh ngủ mất.”
“Anh thật sự không hề tìm cô ấy.”
“Từ sau lần em nhập viện, anh đã nói rõ với cô ấy rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)