Phần giáp nơi bàn tay Phượng Hoàng khẽ biến đổi, từng mảng kim loại dịch chuyển tạo thành một vòng tròn phát sáng. Từ quầng sáng ấy, một khối lập phương màu đen dần hiện ra, tựa như được kéo từ hư không. Cô nhẹ nhàng tung khối lập phương về phía Linh Phong.
Linh Phong giơ tay chụp lấy, cảm nhận trọng lượng và sự chắc nịch của nó, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò.
Phượng Hoàng mỉm cười, giọng đầy tự tin:
- Đây là vũ khí tôi chế tạo riêng cho cậu. Trên đời này, e rằng chỉ thua mấy món thần binh, nhưng sức mạnh thực sự vẫn phụ thuộc vào người sử dụng.
Nói rồi, cô lại ném sang cho Linh Phong một vật hình trụ bằng kim loại, bề mặt trơn nhẵn nhưng trên thân có một nút bấm nhỏ màu bạc.
Linh Phong xoay trụ kim loại trên tay, ngắm nghía rồi nhấn nút.
Ngay tức khắc, một luồng khí khổng lồ bùng phát, kèm theo những tia điện hình cầu tỏa ra khắp mọi hướng. Sức ép lan đi như một cơn sóng vô hình, lướt qua từng người trong phòng.
Phượng Hoàng vẫn ung dung chống tay lên bàn. Thiên Minh thì hơi khụy một gối vì phản xạ, nhưng nhanh chóng đứng thẳng trở lại, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác.
Phượng Hoàng nhíu mày, thét lớn:
- Tên ngốc! Tắt ngay!
Linh Phong giật mình, vội nhấn nút trên vật hình trụ. Luồng khí và những tia điện lập tức tắt ngấm, để lại trong không gian một khoảng yên ắng lạ thường.
Phượng Hoàng đứng dậy, trên trán lấm tấm mồ hôi. Cô hít một hơi rồi giải thích:
- Thứ đó tác động trực tiếp lên mọi người xung quanh, tạm thời ngăn họ sử dụng thiên phú. Cứ gọi nó là "Thiết bị hạn chế thiên phú" đi. Tôi mới chế tạo xong không lâu. Khi nào cậu sử dụng và trải nghiệm thực tế, nhớ quay lại báo cho tôi biết ưu điểm, nhược điểm để tôi còn cải tiến.
Cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc sảo:
- Mà anh còn đến đây nhờ tôi chuyện gì nữa?
Linh Phong vừa tung hứng vật hình trụ trong tay vừa cười:
- Ờ… tên thiết bị thì chán thật. À, tôi muốn nhờ cô chế tạo một món vũ khí cho anh bạn này.
Ánh mắt Phượng Hoàng chuyển sang Thiên Minh, môi cong lên thành nụ cười nhẹ:
- Vũ khí à? Anh sử dụng loại gì? Cần tính năng như thế nào?
Thiên Minh trầm ngâm một lúc, giọng chậm rãi nhưng chắc nịch:
- Tôi dùng một sợi xích. Càng dài càng tốt, nhưng không được quá vướng. Nếu có thể truyền được các dạng năng lượng hay năng lực thì càng tốt. Chỉ vậy thôi.
Phượng Hoàng nhướng mày, đáp:
- Xích à? Không mấy ai dùng thứ này để chiến đấu. Còn các chức năng cậu nói… chắc cũng không khó làm, nhưng tôi sẽ cần kha khá thời gian. Bao giờ xong, tôi sẽ gọi hai người đến lấy.
Linh Phong cười, giơ vật hình trụ trong tay lên vung vẩy:
- Vậy bọn tôi về đây. À… mà còn mấy thứ hay ho này nữa không? Một cái thì sao đủ để trải nghiệm.
Phượng Hoàng khẽ búng tay “tách” một tiếng. Cả hai bàn tay giơ lên, mười ngón tay đều kẹp chặt các vật hình trụ sáng loáng. Cô xoay cổ tay, tất cả lập tức bay vút về phía Linh Phong.
- Nhiêu đó chắc đủ rồi chứ? - Phượng Hoàng hỏi.
- Đủ rồi. - Linh Phong gật nhẹ, một tay quét ngang bắt gọn tất cả.
Anh quay người bước ra, Thiên Minh lặng lẽ theo sau. Sau lưng, giọng Phượng Hoàng vang lên:
- Rời đi sớm vậy sao?
Linh Phong mở cửa, ngoái đầu lại mỉm cười:
- Xin lỗi, hôm nay tôi bận. Hôm nào rảnh, tôi và cô đi ăn nhé.
Phượng Hoàng không đáp, chỉ mỉm cười nhẹ. Thiên Minh bước qua cửa, Linh Phong khép lại, cả hai cùng rời đi.
Linh Phong đưa Thiên Minh rời khỏi đó, men theo hành lang lớn rồi bước vào đại sảnh của hội. Từ đây, cả hai rẽ sang căn phòng bên trái - một không gian rộng rãi, từ cửa tới cuối phòng chừng năm mươi mét, bề ngang khoảng hai mươi mét.
Bên trong, vô số bàn ghế nhỏ được xếp ngay hàng thẳng lối, khoảng cách giữa các bàn vừa đủ rộng tạo cảm giác thoáng mát. Bức tường phía ngoài hoàn toàn bằng kính, để ánh sáng tự nhiên chiếu vào nhẹ nhàng, không quá chói. Toàn bộ căn phòng toát lên sự sáng sủa, gọn gàng và dễ chịu.
Cuối phòng là hai quầy phục vụ: một chuyên bán thức ăn nhanh và đồ uống, quầy còn lại nhận gọi các món như cơm, bún, phở… Sau khi mua xong phần của mình, hai người chọn một bàn gần đó. Trong phòng, các nhóm khác cũng ngồi rải rác, mỗi bàn đều giữ khoảng cách nhất định.
Thiên Minh đưa mắt quan sát một lát rồi hỏi:
- Nơi vừa rồi chúng ta đến là chỗ nào vậy? Trông nó khác hẳn mọi nơi khác.
Linh Phong vừa mở túi thức ăn vừa đáp:
- Đó là Viện Nghiên Cứu của hội. Ở đó toàn những người cực kỳ tài giỏi. Mọi phát minh công nghệ của hội, từ những bộ giáp cho tới người máy chiến đấu mà sắp tới anh phải đối mặt… đều xuất phát từ đó.
Anh khẽ mỉm cười, giọng pha chút chờ mong:
- Không biết chúng mạnh tới mức nào đây? Theo tôi biết, chúng vốn do ông của Phượng Hoàng nghiên cứu, sau này trải qua nhiều lần cải tiến mới được đưa vào kỳ thi để thử nghiệm. Chúng sắp được triển khai tác chiến cùng quân đội của hội rồi.
Thiên Minh nhướng mày, hỏi tiếp:
- Quân đội của hội… nó như thế nào?
Linh Phong vừa cúi xuống xiên một miếng thức ăn bằng nĩa, vừa đáp:
- Quân đội của hội thì khỏi phải bàn, mạnh đến mức ai cũng phải công nhận. Họ được huấn luyện tác chiến cực kỳ bài bản, chuyên nghiệp, biết tận dụng triệt để thiên phú của từng cá nhân. Mỗi binh đoàn thường tập hợp những người sở hữu cùng một loại thiên phú, từ đó phối hợp nhịp nhàng khi chiến đấu.
Anh ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
- Các binh đoàn này còn có thể kết hợp với nhau để tạo ra những đội hình hỗn hợp, sức mạnh bùng nổ gấp nhiều lần. Còn những người có thiên phú đặc biệt… họ được xếp vào binh đoàn riêng và huấn luyện theo chế độ đặc biệt.
Đặt nĩa xuống, Linh Phong ngước mắt nhìn xa xăm:
- Trong quá trình khai thác vũ trụ, chúng ta từng chạm trán với nhiều chủng tộc ngoài hành tinh.
Phần lớn hướng tới hợp tác, nhưng vẫn có những kẻ hiếu chiến, chuyên đi xâm lược hành tinh khác. Tất cả bọn chúng đều bị quân đội của hội đẩy lùi một cách dễ dàng. Họ gọi chúng ta là “Những đứa con cưng của Thần Sáng Tạo”.
Thiên Minh nghiêng đầu, giọng tò mò như một đứa trẻ lần đầu nghe chuyện lạ:
- Còn có những tộc người ở hành tinh khác cơ à?
Linh Phong gật đầu, vừa ăn vừa đáp:
- Đúng vậy. Chúng ta không hề đơn độc trong vũ trụ này. Ngoài kia còn vô số chủng tộc khác cùng tồn tại.
Nghe đến đây, Thiên Minh im lặng, chuyên tâm vào bữa ăn. Linh Phong thì tranh thủ ăn nhanh phần của mình. Khi ăn xong, anh nâng cốc nước uống một ngụm, đặt xuống bàn rồi nói:
- Lát nữa chúng ta sẽ làm một nhiệm vụ săn thú… và tôi muốn anh giúp tôi một chuyện.
Thiên Minh ngẩng lên:
- Anh muốn tôi giúp chuyện gì?
Linh Phong nghiêm giọng:
- Tôi muốn anh giúp tôi… điều khiển thiên phú của mình.
Thiên Minh khẽ gật, đưa tay ra trước mặt Linh Phong:
- Đưa tay anh đây.
Linh Phong đặt bàn tay mình vào tay Thiên Minh. Ngay lập tức, một luồng khí ấm áp, óng ánh vàng cam như những dòng chảy nhỏ bắt đầu truyền từ tay Linh Phong sang tay Thiên Minh.
Thiên Minh nhắm mắt một thoáng, rồi nhẹ nhàng nói:
- Tôi hiểu rồi… Chuyện này, tôi có thể giúp anh. Trước hết, anh nên tập trung luyện nội lực theo những gì tôi đã đưa cho anh. Nó sẽ giúp cơ thể ổn định hơn, từ đó mới kiểm soát được thiên phú.
Đúng lúc Thiên Minh ăn xong, Linh Phong đứng dậy. Hai người cùng rời bàn, tiến về đại sảnh.
Linh Phong đến quầy tiếp tân, chỉ lên màn hình lớn treo trên tường:
- Tôi nhận nhiệm vụ săn thú nguy hiểm nhất.
Ngay lúc ấy, từ phía sau vang lên một giọng nói rõ ràng, đầy khí thế:
- Tôi cũng nhận nhiệm vụ đó.
Giọng nói vang lên từ phía sau, trầm và chắc. Chủ nhân của nó là một thanh niên trạc tuổi Linh Phong, cao hơn anh chừng hai phân. Hắn mặc quần jean hơi ôm, áo thun đen bó sát cơ thể, để lộ những khối cơ rắn chắc nhưng cân đối, không hề thô kệch. Mái tóc ngắn màu đen được hớt cao hai bên, phần trên vuốt ngược ra sau gọn gàng. Sau lưng, hai thanh katana đeo chéo nhau, tạo nên khí chất vừa lạnh lùng vừa sát khí. Đôi mắt đen sâu ánh lên tia sắc bén, như có thể nhìn xuyên thấu đối phương.
Linh Phong nghe tiếng liền quay lại, khẽ mỉm cười:
- Anh bạn, chúng ta đã nhận cùng một nhiệm vụ. Hay là lập nhóm tạm thời, vừa an toàn vừa dễ phối hợp?
Người thanh niên nhún vai:
- Cũng được thôi. Dù sao tiền thưởng cũng chia ra.
Hắn đưa tay phải quét ngang màn hình trên bàn. Linh Phong cũng làm theo. Ngay lập tức, trên màn hình hiện dấu tích xanh lá, cô tiếp tân lên tiếng:
- Xác nhận nhóm tạm thời.
Người thanh niên gật nhẹ, rồi nói:
- Tôi đến trước để nắm tình hình. Sẽ chờ anh ở đó.
- Được thôi. Tôi là Linh Phong, còn anh? - Linh Phong hỏi.
Người thanh niên bước ngang qua Linh Phong, sải bước hướng ra cửa, giọng trầm lạnh:
- Ám Thiên. Tôi đi trước.
Ám Thiên bỗng khựng lại. Từ toàn thân hắn, một làn khói đen đặc sệt tràn ra, lạnh lẽo đến mức không khí xung quanh như đông lại.
Luồng khói nặng hơn cả không khí, lặng lẽ rơi xuống phủ kín mặt đất quanh hắn. Chỉ trong chớp mắt, thân hình Ám Thiên đã bị bóng đen nuốt trọn.
Rồi đột ngột, khói chuyển động dữ dội, cuộn thành những đợt sóng ngầm và lao nhanh ra khỏi cửa. Khi vừa ra ngoài, nó bùng lên, bốc cao như một đám mây bông gòn bị cuốn vào cơn gió lốc, chỉ vài giây sau đã tan biến vào bầu trời, chẳng còn để lại chút dấu vết nào.
Linh Phong và Thiên Minh cũng rời khỏi đại sảnh. Trên đường đi, Linh Phong vừa bước vừa nói:
- “Ám”... hình như trước đây có một gia tộc rất có thanh thế mang họ này. Mà luồng khói đen đó… à không, phải nói là nhìn cực kỳ ngầu. Anh có nghĩ vậy không?
Thiên Minh lắc đầu, đáp chậm rãi:
- Đó không phải khói… mà là bóng tối.
Linh Phong liếc sang nhìn Thiên Minh, rồi quay lại phía trước, giọng nửa đùa nửa thật:
- Anh mà rơi vào tay những kẻ xấu, e là thế giới này chẳng còn bình yên nữa đâu. Vừa mạnh lại vừa có kho tri thức khổng lồ… biết đâu sức mạnh của anh còn sánh ngang một trong Thập Nhị Nhật Vương ấy chứ.
Thiên Minh nói chậm rãi, giọng trầm và nhẹ như đang tự suy ngẫm:
- Tôi không nhớ được gì ngoài những trận chiến… và kỹ năng chiến đấu. Tôi không biết trước kia mình là ai, nhưng nếu thật sự có kẻ đã can thiệp vào ký ức của tôi… chắc chắn họ chỉ muốn biến tôi thành công cụ cho chiến đấu, tận dụng những kỹ năng mà tôi sở hữu.
Linh Phong không hỏi thêm, chỉ im lặng cùng Thiên Minh rời khỏi trụ sở chính của hội.
Hai người cưỡi phương tiện di chuyển, lao vun vút trên những con đường trải dài. Gió quất mạnh vào mặt, khiến Linh Phong phải nói to mới át được tiếng gió:
- Nhiệm vụ lần này ở vùng Vạn Hồ! Phong cảnh nơi đó cũng không tệ đâu… chỉ có điều là chúng ta sẽ phải chiến đấu trong môi trường nước. Sẽ không dễ chịu chút nào đâu.
Nói rồi, anh chìa tay ra phía sau, trong tay là năm “thiết bị hạn chế thiên phú”:
- Anh nên giữ mấy thứ này. Lúc cần sẽ có dịp dùng.
Thiên Minh đưa tay trái ra nhận lấy, rồi chuyển sang tay phải, áp nhẹ từng thiết bị vào chiếc vòng tay của hội. Ngay khi chạm vào, tất cả lập tức bị hút vào trong, biến mất không dấu vết.
Chạy thêm một đoạn, họ đến một vùng đồng bằng rộng mênh mông. Linh Phong giảm tốc, cho phương tiện dừng hẳn. Anh nhảy xuống, cúi người gõ nhẹ vào khung xe. Ngay lập tức, cả chiếc phương tiện co rút lại thành một khối lập phương nhỏ gọn. Linh Phong xoay nhẹ trong tay rồi áp nó lên vòng tay, khối lập phương lập tức bị thu vào, để lại cổ tay trống trơn.
Chaporia
Bình Luận (0)