Ám Tộc – cái tên được nhắc tới bằng sự kiêng dè, nể sợ… nhưng cũng không ít kẻ thèm khát được đặt chân vào.
Tương truyền, Ám Thành vốn được xây dựng từ thời viễn cổ, bề ngoài giống như một thành trì bỏ hoang chìm trong u tối, gió thổi qua là rên rỉ như tiếng ma trơi… thế nhưng khi đã bước qua lớp “hắc diện” bên ngoài, bên trong lại hiện ra một thế giới hoàn toàn trái ngược — phồn hoa đến cực điểm.
Trên bầu trời phía Tây Thành, hàng vạn dải lụa hoa từ những dây leo thần kỳ phủ kín các tòa tháp, màu tím – lam – hồng hòa thành sắc rợp trời. Bắc Thành là nơi vách đá dựng đứng cao chín tầng mây, dòng thác trắng xóa đổ xuống như ngân hà rơi, cung cấp linh khí quanh năm không dứt. Nam Thành, “Trường Giang” uốn lượn quanh thành hai vòng, sóng cuộn không ngừng — chỉ riêng thương thuyền ở đó đã đủ nuôi sống một quốc gia. Đông Thành trải dài hàng vạn dặm rừng bách cổ thụ, cây cao chọc trời như cột chống thiên, linh dã thú sinh sôi, tài nguyên vô tận.
Nhưng bất kể đứng ở góc nào của Ám Thành, cũng sẽ thấy những kiến trúc tháp thép và cung điện đen khổng lồ, như rễ cây ăn sâu vào lòng đất. Kho báu, vũ khí, quyền lực… tất cả đều tỏa ra thứ khí tức của “người thống trị”.
Tường thành ôm trọn núi, sông, rừng, biển — như một “quốc gia riêng biệt”.
Mà mọi con đường, cuối cùng… đều quy về trung tâm Ám Thành — nơi đứng sừng sững “Cung Điện Ám Vương”, trái tim của toàn bộ Ám Tộc từ ngàn đời.
Ở nơi đó kẻ được gọi là “Huynh Trưởng” đang ngồi trên ngai vàng, chờ đợi ngày đăng vương.
Người đó cũng chính là anh cả ruột thịt của Ám Thiên, và là người duy nhất trong tộc mà Ám Thiên kính trọng không chút ngữ khí trêu đùa.
Dưới màn đêm đặc quánh như mực, hai chiếc phi hành khí lao thấp dọc theo vách đá ngoài thành. Khi ánh đèn tuần tra từ tường cao quét xuống, Linh Phong không khỏi cảm thán:
— Gọi là “thành”… nhưng nhìn như một đế quốc thu nhỏ thì đúng hơn.
Thiên Minh ngẩng đầu nhìn bầu trời phía trên giữa màu đen sâu thẳm ẩn hiện những vòng kết giới xếp lớp như mạng nhện khổng lồ.
— Bốn hướng đều có phòng tuyến; tầng dưới là thép huyền thiết, tầng trên là cổ trận kết giới… muốn công Ám Thành, khác nào tự tuyên chiến với cả thế giới.
Hai người theo lối riêng Ám Thiên gửi tới, tiến vào Tây Thành. Đường lát đá tối, hai bên là rừng hoa lam phát sáng nhè nhẹ, mỗi khi gió thoảng qua, cánh hoa rụng xuống như mưa ánh sáng, rực rỡ mà mơ hồ như ảo ảnh.
— Lần đầu tiên ta thấy Ám Thiên nghiêm túc như vậy. Linh Phong thấp giọng nói.
Thiên Minh khẽ gật:
— Hắn là con thứ mười sáu, yếu nhất trong Ám Tộc, nhưng lại không chấp nhận luật tộc… ngươi từng nói, người duy nhất hắn thật lòng kính trọng là vị huynh trưởng sắp đăng vương?
— Ừ, hắn luôn mong sau khi đăng vương, đại ca hắn sẽ cải cách lại gia quy khắc nghiệt của tộc này. Nếu hôm nay mở lời mời chúng ta tới chứng kiến… tức là hắn đã đặt rất nhiều hi vọng.
Cuối đoạn đường thảm hoa, cung điện trung tâm như con thú khổng lồ nằm phục trong đêm tường đen tuyền, mái cong cao vút, cửa đồng đóng kín, binh sĩ mặc hắc giáp đứng dọc hai hàng, trường thương sáng lạnh.
Khi Linh Phong và Thiên Minh đặt chân tới bậc thềm cuối cùng, hai cánh cửa điện nặng nề chậm rãi mở ra để lộ đại điện vàng son rực rỡ ngược hẳn với bề ngoài u tối của Ám Thành.
Linh Phong hạ thấp giọng trước khi bước vào:
— Chuyến này không phải nhiệm vụ… nhưng ta có linh cảm còn nguy hiểm hơn cả trận ở Vạn Hồ.
Thiên Minh chỉ bình tĩnh đáp một câu:
— Vậy thì đi thôi. Nếu đã tới… thì phải tận mắt xem đêm nay rốt cuộc là đăng vương hay… đăng họa.
Hai người vừa bước vào hành lang lát đá đen của cung điện Ám Tộc, lập tức cảm nhận được một bầu không khí hoàn toàn khác biệt — bên tường là đèn thạch anh tím cổ xưa, trần lại gắn các khung kim loại lấp lánh tia điện, các hoạ tiết vừa như tế đàn thần bí, vừa như công nghệ tối tân.
Linh Phong đi trước… nhưng dáng đi thì lại khom lưng cúi đầu, lén lút như đang đột nhập. Thiên Minh theo phía sau, thở dài:
— Ngươi tới dự lễ đăng vương, đâu phải đi ám sát.
— Ta phòng thân thôi! Linh Phong cãi, rồi… lén lút phi thân nấp sau một cột đá.
Ngay lúc ấy vụt một giọng nói lạnh nhạt vang vọng trên mái điện đối diện:
— Thích khách à?
Linh Phong giật bắn cả người, suýt nữa rút kiếm. Ngẩng lên nhìn trên nóc nhà, Ám Thiên đang lười biếng ngồi xổm, một tay chống cằm, mắt nhìn trăng, dáng vẻ nhàn nhã như đang xem kịch.
— Bộ dạng ngươi như vậy ở trong lãnh địa Ám Tộc mà bị bắn hạ thì đừng trách… — Ám Thiên hờ hững.
Linh Phong hầm hừ:
— Ta có báo giờ tới rồi còn gì! Ngươi không ra đón, để tụi ta lang thang trong cung… rồi còn có tâm trạng rảnh rỗi ngắm trăng nữa?!
Ám Thiên nhún vai:
— Ai bảo hai ngươi đi như trộm vậy? Dưới bộ dạng đó… không sớm thì muộn cũng bị bắt trói dẫn tới phòng thẩm vấn thôi.
Thiên Minh nhìn Linh Phong, lắc đầu:
— Ta đã nói rồi.
Linh Phong ngượng đỏ mặt, cố ho một tiếng lấy lại phong độ:
— Khụ… ta chỉ đang khảo sát bố trí thôi! Nói đi dẫn đường hay để ta leo lên mái túm ngươi xuống?
Ám Thiên chống tay đứng dậy, quăng xuống một tấm lệnh bài màu xanh đậm.
— Đi thẳng cửa thứ ba, quẹo trái. Ta không rảnh dẫn đường… còn phải chuẩn bị dự đăng vương. Với lại đừng động vào bất cứ thứ gì trong điện, đây là nhà ta, không phải chỗ các ngươi phá như ở viện nghiên cứu đâu.
Linh Phong vừa bắt lấy lệnh bài vừa lẩm bẩm:
— Đúng thật là… dù ở hội hay ở nhà cũng phiền như nhau…
Thiên Minh buông một câu:
— Ít nhất lần này… hắn không nằm phơi nắng uống nước trái cây.
Ám Thiên lười biếng phất tay trên mái:
— Mau nghỉ ngơi đi.
Giọng đã vọng xa, thân ảnh đã nhảy qua mái bên kia như một bóng chim thoắt ẩn.
Hai người nhìn nhau.
— Đi thôi, xem rốt cuộc huynh trưởng của hắn... là nhân vật thế nào.
Linh Phong siết chặt lệnh bài, bước nhanh vào sâu trong cung Ám Thành.
Và từ sâu trong hành lang u trầm, mùi hương gỗ đàn hương dìu dịu tỏa ra… báo hiệu đêm đăng vương sắp đã bắt đầu.
Hai người vừa bước vào gian phòng dành cho khách, liền không khỏi kinh ngạc — căn phòng rộng như một tiểu sảnh đường phương Tây, tường khảm gỗ mun đen, rèm cửa thêu chỉ bạc hình hoa văn cổ xưa đặc trưng của Ám Tộc, đèn treo tường bằng tinh thể sáng dịu như ánh trăng, mọi thứ vừa trang nhã vừa toát ra khí tức quý tộc lạnh lẽo.
Linh Phong huýt sáo:
— Phòng cho khách mà như phòng vương gia… Ám Thành đúng là biết “lấy lòng”.
Thiên Minh không đáp, chỉ đưa tay sờ lên khung tranh treo trên tường — lặng lẽ cảm nhận điều gì đó không nói thành lời.
Sáng hôm sau, khi nắng còn mờ, Ám Thiên đã xuất hiện trước cửa, vẫn bộ đồ đơn giản và dáng vẻ tùy tiện, tay đút túi quần:
— Hai người không muốn bị lạc trong đêm đăng vương, thì đi theo ta… ta dẫn đi tham quan một vòng.
Cả hai vừa ra khỏi cung điện trung tâm — cảnh tượng trước mắt không khỏi khiến Linh Phong thốt lên nửa kinh ngạc nửa tán thưởng.
Hướng Tây hoa cỏ rợp trời, thác nước nhân tạo chảy từ tầng mây xuống như ngân hà đổ; phía Bắc thiên sơn dựng đứng, tầng tầng lớp lớp lầu các như treo lơ lửng trên sườn đá; phía Nam trường giang cuộn sóng, những con thuyền ánh đen phủ đầy phù văn ngược xuôi không ngừng; phía Đông rừng xanh như biển, nhưng xuyên giữa thiên nhiên lại là vô số tháp trụ kim loại cao tới nghìn mét… toàn bộ Ám Thành giống như một đế quốc khổng lồ được “ép” vào trong một vòng tường thành duy nhất.
— Hoa lệ lắm phải không? — Ám Thiên vừa đi vừa nói – giọng nhẹ như gió.
Linh Phong gật đầu cảm khái:
— Phải công nhận là… vừa lộng lẫy vừa hùng vĩ. Xem ra dân chúng ở đây sống cũng tốt nhỉ ?
Ám Thiên liếc mắt nhìn hai người, đôi mắt đen sâu thoáng hiện một tia phức tạp:
— Lắm hoa… thì nhiều lệ. Đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa.
— Luật tộc ở đây rất hà khắc. Ngươi phạm một bước… chẳng ai cứu được. Dân chúng nhìn an ổn, giàu có… nhưng cũng ngột ngạt lắm. Muốn sống phải luôn cúi đầu trước gia tộc.
Thiên Minh chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhìn xa về phía những tòa tháp cao ngút trời:
— Một chiếc lồng… dù mạ vàng… cũng vẫn là lồng.
Ám Thiên cụp mắt, khẽ cười mà như không cười:
— Bởi vậy… ta mới không thích trở về.
Hắn quay đầu tiếp tục bước đi.
Phía trước cung điện đăng vương đã thấp thoáng hiện ra giữa ánh sáng ban mai… nơi mà tối nay, quyền lực tối thượng của Ám Thành — sẽ được chuyển sang tay “Huynh trưởng” của hắn.
Ám Thiên đứng dưới tán cây bên đường, ánh mắt dõi theo mấy đứa trẻ con đang vô tư nô đùa trên quảng trường lát đá.
Tiếng cười của bọn trẻ vang vọng trong không gian tráng lệ khiến cảnh sắc Ám Thành càng thêm lạ lùng — đẹp quá mức, nhưng lại khiến người ta bất giác cảm thấy… không thật.
Hắn đột nhiên lên tiếng, giọng trầm xuống:
— Ta là người con thứ mười sáu. Trong mười sáu huynh đệ tỷ muội của ta… người còn sống đến hôm nay, chỉ còn năm.
Linh Phong hơi khựng bước. Thiên Minh vẫn đi bên cạnh nhưng khóe mắt hơi nghiêng về phía Ám Thiên — như lắng nghe kỹ hơn.
Ám Thiên tiếp tục, ánh nhìn vẫn dõi vào đám trẻ kia:
— Những người kia… đều chết trong các nhiệm vụ của gia tộc. Có kẻ chiến tử vì gia tộc, có kẻ chết vì tranh đấu trong tộc, cũng có kẻ… bị chính luật lệ Ám Tộc nghiền nát.
— Đại ca ta là người cương trực, thực lực mạnh đến mức gần như vô địch trong thế hệ trẻ. Nhưng lại bị luật lệ trói buộc. Hắn muốn thay đổi… nhưng không thể phá vỡ được tầng tầng lớp lớp quy tắc.
— Bát ca… ngông cuồng, hiếu sát, tự cho mình là “đao của Ám Tộc”. Ngũ ca thì lạnh lùng như băng, coi luật tộc hơn cả mạng sống. Thập ca trung hậu hiền lành, âm thầm muốn cải cách, nhưng sức quá yếu... Còn Đại ca, nếu muốn thật sự thay đổi Ám Thành, hắn phải mạnh hơn tất cả các trưởng lão thậm chí… phải vượt qua được cả Ám Vương đương nhiệm cũng chính là… cha ta.
Gió thổi qua, tà áo của hắn bay nhẹ. Ánh mắt trước giờ vẫn mang nét lười biếng vô ưu… bỗng lóe lên một tia phức tạp khó tả.
Thiên Minh nhìn hắn một lúc lâu rồi chậm rãi nói nhỏ:
— Ngươi không yếu… chỉ là không muốn bị buộc phải đứng trong cuộc đấu đó.
Ám Thiên bật cười một tiếng:
— Có lẽ vậy… Ta không hợp với những thứ “vương quyền” ấy. Chỉ hy vọng… đêm mai Đại ca ta có thể thuận lợi đăng vương, từ từ thay đổi mọi thứ. Ám Tộc… nếu không thay đổi… sẽ sớm tự nuốt lấy chính mình thôi.
Linh Phong khịt mũi, khoanh tay đi phía trước:
— Ta không hiểu mấy chuyện gia tộc các ngươi… nhưng nếu ngày nào đó ngươi thật sự muốn đứng lên làm phản… nhớ gọi ta, ta sẵn sàng chém phụ hoàng giúp ngươi một nhát.
Ám Thiên nhìn Linh Phong một cách kỳ quái, rồi bật cười ha ha tiếng cười hiếm hoi vang vọng giữa con đường hoa lệ của Ám Thành.
— Ta nhớ lời ngươi đó, Linh Phong.
Ba người tiếp tục bước đi trên con đường sáng rực dưới nắng, nhưng sâu trong lòng mỗi người đều nảy lên một cảm giác mơ hồ đêm hội đăng vương lần này… e rằng sẽ không đơn giản.
Cùng lúc ba người đang tản bộ tham quan Ám Thành, những âm thanh nặng nề bất thường bắt đầu vang vọng trên các trục đường chính.
Từ cửa Bắc Thiên Môn, một đội quân mặc giáp đen, trên vai thêu hình song đao giao nhau, lặng lẽ tiến vào — đội quân ấy thuộc quyền chỉ huy của Bát ca: nổi danh tàn bạo và hiếu sát.
Từ phía Đông Lưu, lại xuất hiện một đạo quân giáp xám bạc, hành quân cực kỳ chỉnh tề, đao kiếm không hề rời tay, biểu tượng mắt tam giác mờ ẩn dưới áo choàng — đây là cấm vệ dưới trướng Ngũ ca, kẻ nổi tiếng lạnh lùng thủ luật như thép.
Khách buôn và dân thường hai bên đường lập tức tránh sang hai mép phố. Trong khoảnh khắc, con đường vốn hoa lệ đông đúc như ngừng thở.
Linh Phong chau mày:
— Từ nãy tới giờ ta cảm giác như có thứ gì đó đè nặng… không phải ảo giác nhỉ?
Ám Thiên cười nhạt, trong mắt ánh lên vẻ không còn lười nhác như trước:
— Tổ chim lớn… thì sâu mọt cũng nhiều. Đăng vương? Chỉ khi nào kẻ đăng vương còn thở mới được phép đăng.
Ba người vội quay về hoàng cung Ám Tộc.
Vừa bước vào tầng đại điện đầu tiên, cảnh tượng trước mắt khiến Linh Phong nhíu chặt mày: các đội trọng binh mặc giáp trận đã chiếm kín các hành lang, binh khí dựng thẳng, khí tức giết chóc dày đặc đến mức khiến người chưa từng ra chiến trường cũng phải sởn gai.
Xa xa trong nội cung, quân đội của Đại ca cùng Thập ca cũng đã được bố trí — chia ra giữ các tòa tháp cao, vòng trong và tầng nghi lễ.
Từ trong sâu điện vọng ra tiếng bước chân dồn dập xen kẽ tiếng truyền lệnh.
Thiên Minh đưa mắt nhìn quanh, thản nhiên nói:
— Đây không phải lễ đăng vương… mà là cuộc ‘dằn mặt’ nội bộ.
Ám Thiên nheo mắt, phất áo bước sâu vào trong:
— Đêm mai… nếu đại ca ta không đăng vương, sẽ không phải vì không đủ thực lực… mà là vì có kẻ không muốn hắn còn sống để đăng.
Gió từ hành lang thổi tới mang theo mùi của kim loại lạnh. Khung cảnh huy hoàng của Ám Thành lúc này, như một vở tuồng lớn sắp sửa kéo màn máu.
Ám Thiên vừa bước qua cổng nội điện, nhìn thấy binh lính tuần tra khắp các hành lang đều mang phù hiệu của Đại ca và Thập ca, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm ít nhất quyền kiểm soát trong cung vẫn nằm trong tay người nhà tin được.
Hắn dẫn Linh Phong và Thiên Minh đi vào một tòa điện phía bắc. Gian phòng rộng lớn không trang hoàng phô trương vàng son mà tràn đầy khí chất tĩnh lặng: sàn đá đen bóng như gương, bốn góc đặt các chậu cây kiểng được cắt tỉa kỳ công, giữa phòng là một bàn gỗ lớn, trên bàn chất kín thư tịch cổ, vài bản đồ binh pháp mở sẵn…
Một nam tử tuổi chừng ba mươi ngồi đó dáng vẻ nho nhã, bộ trường sam màu tối, tay cầm một quyển sách dày, tựa như đang vùi đầu nghiên cứu học thuật. Không nhìn cũng biết đó là Ám Tân, huynh thứ mười của Ám gia, người nắm giữ gần như nửa lực lượng cấm quân trong thành.
Ám Thiên nhún vai cảm khái:
— Thập ca đúng là còn tâm trạng ngồi đọc sách lúc này sao?
Ám Tân không ngẩng đầu, chỉ khẽ đưa tay lật sang trang khác, giọng đều đều vang lên trong phòng tĩnh mịch:
— Thập lục đệ, binh lính trong cung đều do ta quản, lối tắt đường hầm, từng ngóc ngách của Ám Thành ta còn rõ hơn lòng bàn tay. Bát ca, Ngũ ca dù mang đến bao nhiêu người cũng không vọng động nổi đâu.
Hắn lúc này mới ngước mắt nhìn lên, ánh nhìn sắc như dao khẽ xẹt qua người Ám Thiên:
— Đệ trở về mà cũng không tới gặp ta trước một tiếng… đừng nói là bận nằm trên mái hiên ngắm trăng nữa đấy?
Ám Thiên ho khan một tiếng, cười gượng:
— Đệ chỉ muốn tránh phiền phức thôi mà, Thập ca đừng chọc đệ mãi…
Ám Tân gấp sách lại, phẩy tay:
— Đại ca đang ở Tây Điện chờ đệ. Đi đi đêm nay không phải dùng để mơ mộng, mà chắc chắn… sẽ có máu đổ.
Ám Thiên thu lại dáng vẻ lười nhác, ánh mắt tối sâu thêm vài phần. Hắn khẽ gật đầu, dẫn Linh Phong và Thiên Minh lui ra ngoài trong lòng hiểu rõ, cơn phong ba thật sự của Đăng Vương Hội… đã kề sát ngay trước mặt bọn họ.
Tây cung, điện Ngọc Sương.
Nơi đây được gọi là tâm tàng quyền lực của Ám Thành — không vì vàng son lộng lẫy, mà vì từng mảng tường, từng món bày trí đều ẩn chứa khí thế bức người. Sa bàn địa thế Ám Thành chiếm trọn trung tâm gian điện, bốn phía là các tượng thú bằng ngọc cổ, khí thế trấn áp như thể một đội quân vô hình.
Trước sa bàn, một người đàn ông tuổi tứ tuần đứng thẳng lưng. Tóc dài ngang vai vuốt gọn ra phía sau, gương mặt góc cạnh đầy khí chất vương giả. Trên người là một bộ áo khoác kiểu vest màu trắng ngà, cổ dựng cao với họa tiết thêu vàng đồng tinh xảo như trang phục hoàng thất. Bên trong chỉ mặc sơ mi trắng đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi khiến người đối diện tự giác cúi đầu.
Đó chính là Ám Tuyệt, đệ nhất nhân trong mười sáu người con của Ám Vương — đứng đầu bảng kế nhiệm, vị “Đại ca” mà toàn bộ Ám tộc đều kính sợ.
Nghe tiếng bước chân, Ám Tuyệt không quay đầu, nhưng giọng nói trầm ổn đã vang lên:
— Về rồi à… Thập Lục đệ, ta còn tưởng ngươi đã quên luôn Ám Thành, quên luôn cái người Đại ca này rồi.
Ám Thiên bước tới, vẫn dáng vẻ lười nhác nhưng khóe mắt thoáng nghiêm lại. Hắn đáp:
— Đại ca vẫn khỏe chứ? Đệ vừa đặt chân tới đã thấy… cả Bát ca, Ngũ ca cũng về. Nhưng họ lại không vào cung, còn mang theo nhiều quân lạ…
Ám Tuyệt khẽ nhếch môi, lúc này mới đưa tay vuốt nhẹ lên sa bàn, ánh mắt sâu tựa vực thẳm:
— Bọn họ về cũng tốt. Sau tối nay… nơi này sẽ thay đổi toàn bộ thôi.
Ánh đèn trong điện không quá sáng, nhưng trong giọng nói của vị Đại ca ấy… mang theo một điều gì đó rất rõ ràng — đêm nay, Ám Thành sẽ đổ máu.
Ám Thiên khựng lại, sắc mặt thu lại nét bông lơn thường ngày, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh Đại ca, như thể đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi điều sẽ xảy ra trong Hội Đăng Vương rạng sáng mai.
Bên trong điện Ngọc Sương, hai bóng người đứng trước sa bàn — một kẻ đã sẵn sàng bước lên ngai vương, một kẻ mang trong mình nỗi hoài nghi và gánh nặng từ quá khứ. Ngoài kia, đêm đang dần buông xuống Ám Thành.
Tường thành vẫn sừng sững, ánh đèn vẫn lung linh… nhưng trong bóng tối, hàng ngàn thanh đao đã được mài sẵn.
Ám Tuyệt đặt tay lên vai Thập Lục đệ, chậm rãi nói:
— Chuẩn bị đi. Khi trăng lên đỉnh… Ám Thành sẽ đổi chủ.
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh căng như dây cung sắp gãy báo hiệu một cơn bão quyền lực đang lặng lẽ quét tới.
Chaporia
Bình Luận (0)