Tàn Dư Của Thần/Chapter 17: Huynh Đệ Tương Tàn – Kiếm Huyết Nghịch ThiênChapter 17: Huynh Đệ Tương Tàn – Kiếm Huyết Nghịch Thiên
20px

Ám Thiên lao tới, nắm đấm đỏ lên đập liên tục vào cánh cửa thép đen vừa mới khép kín:

— Mở ra! Đại ca… rốt cuộc huynh định làm gì?!

Nhưng cửa chẳng hề rung chuyển giống như nó không phải cửa, mà là một vách tường sống, cách biệt hoàn toàn Hắc Trúc Lâm với thế giới bên ngoài.

Ám Huyết bước tới một tay đặt lên vai đệ đệ, lắc đầu:

— Vô ích thôi. Một khi Hắc Trúc Môn Quan đã đóng lại… chỉ có kẻ nắm vương ấn mới có thể mở ra.

Ám Thiên cắn răng, trừng mắt:

— Đại ca định làm cái gì vậy chứ?!

Ám Lệnh đứng bên cạnh vẫn khoanh tay, sắc mặt u ám lạnh lùng:

— Có lẽ… không phải đăng vương, mà là giằng mặt. Bên trong… có lẽ đã bắt đầu rồi.

Ầm!

Tiếng binh khí va chạm bất ngờ vọng ra từ sâu trong rừng trúc. Tiếp theo là tiếng gào rống, sát khí như có thể xuyên qua mặt đất lan tới khiến không gian bên ngoài cũng khẽ run.

— AAAAH!!!!

Là tiếng lính gục ngã hay tiếng trưởng lão?

Không ai phân biệt được.

Ám Thiên đi đi lại lại trước cửa. Sự bất lực cắn xé tâm can, hai tay siết chặt đến bật máu, mồ hôi lạnh rịn sau gáy nhưng không hề hay biết.

Linh Phong, đứng cách đó không xa, bất giác nuốt nước bọt. Cậu nhìn thấy sự giằng xé trong mắt Ám Thiên, một nỗi đau không lời. Linh Phong nắm chặt chuôi kiếm trong tay, một sự lo lắng dâng lên, đây không còn là những trận chiến mà cậu từng biết, đây là cuộc chiến của sinh tử và tình thân:

— Này… nơi này thật sự là… làm lễ đăng vương, chứ không phải tuyển người chết đấy chứ?

Thiên Minh nheo mắt nhìn, không nói.

Gió lạnh từ trong khe cửa khép hờ khẽ lùa ra… mang theo mùi máu tanh nồng đậm.

Vài tiếng binh khí va chạm cuối cùng vang vọng, rồi mọi thứ rơi vào tĩnh lặng như tử địa. Cánh cửa Hắc Trúc Lâm từ từ chuyển động, phát ra tiếng “cót két” rợn người.

— Ầm…

Khi cánh cửa mở đủ để lọt một người đi vào, bốn huynh đệ cùng lúc tiến lên. Đội quân phía sau cũng bước tới theo bản năng, nhưng chỉ vừa nhích được vài bước Ám Lệnh liếc nửa con mắt ra sau, mọi binh lính lập tức dừng tại chỗ, không dám thở mạnh.

Ám Huyết hừ lạnh một tiếng:

— Lui hết.

Hàng nghìn quân áo giáp đỏ sẫm đồng loạt đứng nghiêm, nhưng không người nào dám tiến thêm nửa bước.

Linh Phong và Thiên Minh cũng chỉ đứng lặng ở cách cửa hơn mười mét. Ám Thiên quay đầu lại, khẽ nói:

— Hai người không thuộc Ám tộc… không cần giữ luật. Nhưng tốt nhất đừng bước vào — nơi này… từ cổ đã là vùng đất cấm của hoàng quyền. Vào rồi… không thể quay lại như trước nữa.

Bên trong cửa, tử khí nồng đậm như sương mù, từng luồng máu chảy róc rách dưới lớp đá tối như suối nhỏ. Càng đi sâu vào, thi thể nằm la liệt, chồng chất lên nhau áo giáp của trưởng lão, vương tộc, thân binh, không ai phân biệt được ai nữa chỉ có máu đỏ và khí đen quyện thành một dòng chảy rợn người.

Ám Thiên giơ tay che mũi, giọng trầm xuống:

— …Vẫn như lời đồn. Nghi lễ đăng vương của Ám tộc không phải kế thừa, mà là đồ sát.

Dưới tầng tầng hắc trúc che khuất ánh trăng, gió đêm thổi lạnh như dao. Mùi máu tanh nồng nặc khắp không gian càng đi sâu, càng như bước vào U Minh địa phủ.

Giữa vùng đất cấm ấy, một bia đá cổ phủ đầy rêu phong hiện lên – mặt bia chỉ khắc ba chữ cứng như đao khắc: “ÁM TỘC TỔ ĐỊA”.

Từ sâu trong Hắc Trúc Lâm, một thân ảnh đứng thẳng tắp trước bia đá cổ. Ám Tuyệt mái tóc hắn đã dài tới ngang lưng, tung bay trong gió như bờm mãnh sư. Toàn thân lượn quanh hắc khí đặc sệt, quẩn động như giao long đó không còn là hơi thở của một con người, mà như một con quỷ vừa bước ra từ vực sâu địa ngục.

Dưới chân hắn… thi thể ngổn ngang trưởng lão, tướng lĩnh, vương tộc, hàng trăm đầu lâu lăn lóc, máu loang thành suối đỏ dưới gốc trúc đen. Máu loang thành suối đỏ dưới gốc trúc đen. Mùi máu tanh nồng nặc đến nghẹt thở.

Phía ngoài, bốn huynh đệ Ám gia đều sững người. Kẻ nổi danh tàn bạo như Bát ca Ám Huyết, người lạnh lùng như Ngũ ca Ám Lệnh, cộng thêm Thập ca Ám Tân luôn trấn định lúc này cũng không dám bước thêm nửa bước.

Ám Thiên run run quỳ xuống bên một thân người đang thoi thóp – Ám Vương đời trước, thân phụ của bọn họ.

Lão nhân khí lực cạn kiệt, máu tràn khóe miệng, vẫn cố giơ ngón tay về phía Ám Tuyệt, môi run run thều thào:

— Nghịch… tử… ngươi…

Chưa dứt câu, đầu lão gục xuống hơi thở tắt lịm.

Ám Thiên hai mắt đỏ hoe, tay siết chặt, thân như đóng băng.

Ám Tuyệt phía trước khẽ lay vai, từ từ xoay nửa người lại – nụ cười nhạt như quỷ thần mỉa mai, không vui, không giận chỉ mang một loại khí tức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Trong khoảnh khắc ấy… toàn bộ Ám tộc đều hiểu đêm nay vận mệnh gia tộc đã đổi sang một kỷ nguyên khác.

Ám Huyết bước lên một bước, tiếng giày va lên đá vang vọng đầy áp lực. Hắn hung hăng bẩm sinh, nhưng lúc này giọng nói lại khàn đi:

— Ta giết người không ít… nhưng giết vài tên trưởng lão khắc nghiệt cũng được rồi. Huynh… cần gì phải đồ sát cả trăm mạng? Tuy ta hiếu sát, nhưng chưa từng nghĩ phải tru diệt sạch sẽ những kẻ cùng dòng máu.

Ám Lệnh tay vẫn siết chuôi kiếm lạnh lùng, nhưng ánh mắt sâu thẳm hơn mọi khi:

— … Gia pháp nghiêm khắc thì đúng, nhưng trong số các trưởng lão ấy không phải ai cũng phản đối cải cách. Có người muốn thay đổi, cũng có người từng âm thầm giúp Đại ca. Sao huynh lại… không lưu lại một con đường sống?

Máu vẫn nhỏ giọt tí tách dưới chân.

Ám Thiên như nghẹn nơi cổ họng, lời khó thốt.

Thập ca Ám Tân khẽ nhíu mày, nhìn đống sách ướt máu, trầm giọng:

— Đại ca… lẽ nào huynh định lấy máu tộc nhân mà khai quốc? Nếu đã muốn thay đổi… sao lại bước đi theo một con đường không thể quay đầu như vậy?

Nhưng Ám Tuyệt… vẫn đứng bất động giữa dòng gió lạnh, mặt không biểu tình. Hắn không nhìn bốn đệ đệ, cũng không nhìn xác phụ vương.

Chỉ từ tốn ngẩng mặt nhìn trời đêm đầy sao đã vơi dần.

Ánh trăng phản chiếu lên khuôn mặt nhuốm máu của hắn trắng bệch, đáng sợ mà lại cô độc đến cực điểm.

Gió thổi qua trúc đen, lá trúc ma sát vang lên như tiếng oán than, nhưng Ám Tuyệt vẫn không nói một lời.

Tựa như… thứ hắn vừa giết không phải là gia tộc, mà là đoạn quá khứ cuối cùng trói buộc hắn.

Ám Tuyệt đứng bất động trước bia tổ, tóc dài tung lên theo gió như bờm mãnh thú. Trong đôi mắt hắn đã không còn ánh người, chỉ còn màu đêm lặng lẽ… và điên cuồng.

Ám Tuyệt vẫn không đáp, chỉ ngẩng đầu nhìn trời. Trong khoảnh khắc, bóng dưới chân hắn như chảy ra, hóa thành vô số phân ảnh hắc ám, mỗi phân ảnh đều cầm một thanh kiếm u trầm. Trong khoảnh khắc, các phân ảnh đồng loạt tung kiếm khí, chụp xuống bốn huynh đệ như cơn bão lưỡi đao.

— Điên rồi sao?!! — Thập ca Ám Tân biến sắc, vội kéo Ám Thiên lùi khỏi tâm bão.

— Hắn còn xem chúng ta là huynh đệ sao?! — Bát ca Ám Huy gầm lên, nộ khí bốc thẳng lên đầu.

— Huynh định… tàn sát cả gia huyết ư! — Ngũ ca Ám Lệnh lần đầu để lộ vẻ giận dữ.

— Đại ca…? — Thập ca Ám Tân vừa lên tiếng.

Ầm!

Toàn bộ bóng kiếm bùng nổ, kiếm khí trùng trùng quét thẳng về phía bốn người!

— Hắn ra tay thật rồi! — Ám Huyết quát lên.

Không cần thêm lời, bốn huynh đệ lập tức phi thân tản ra, trường kiếm tuốt khỏi vỏ trong cùng một nhịp.

Ám Huyết dẫn đầu  xích khí hợp hắc khí, kiếm thế như lôi đình phá trận, thẳng thắn mở ra đường máu.

Ám Lệnh theo sát sau, quanh thân nở rộ lam hắc tật khí, dựng thành tầng phòng ngự như kén tằm bảo hộ Ám Huyết trong đột phá.

Ám Tân lùi cuối cùng, kim khí kiếm ảnh hóa thành đạo đạo quang mang chém tan kiếm khí cản đường phía xa, giữ nhịp trận hình không loạn.

Ám Thiên tuy là người yếu nhất trong số họ, nhưng thân pháp quỷ mị như bóng rắn xuyên rừng, hắc khí nơi kiếm vung ra sắc bén dị thường, chuyên đánh tan các phân ảnh tập kích từ phía sau.

— Tam Hình Trận — hợp!

Không ai còn gọi “đại ca”, không ai còn chất vấn. Bởi tất cả cùng hiểu người đứng trước bia đá kia không còn là Ám Tuyệt mà họ từng kính trọng, mà là một con hung thần đội lốt vương quyền.

Bên ngoài trận đọ kiếm, Linh Phong sốt ruột định xông vào hỗ trợ, nhưng cổ tay bị Thiên Minh giữ chặt.

— Đừng vào. Giọng Thiên Minh lạnh như nước sâu

– Đây là trận chiến thuộc về nội bộ Ám tộc… — Đây… không phải trận đấu chúng ta có thể tham dự.

Linh Phong nắm chặt chuôi kiếm, nhìn bốn huynh đệ liên thủ lao vào hắc khí như biển vô biên… tim run vì khí thế kinh người đó.

Kiếm khí va thẳng vào nhau, soạt soạt…!

Trúc đen trong rừng gãy rắc như bị gió bão cuốn trốc gốc.

Đất đá nứt ngang dọc, máu tanh bắt đầu văng lên mặt đất lạnh.

Đêm Hắc Trúc Lâm trăng sáng như dao, soi cảnh huynh đệ tự tay chém giết huynh đệ, mở màn biến cố đẫm máu nhất lịch sử Ám Thành.

Ánh rạng đông vừa hé, một tia sáng bình minh vừa kịp lướt qua tàng trúc thì… vụt! Bầu trời trở nên tối om như bị ai đó phủ lên một tấm màn đêm khổng lồ. Toàn bộ Hắc Trúc Lâm thoáng chốc chìm vào thứ bóng tối sâu hun hút.

Ám Tuyệt nhẹ nhàng phất tay áo nhưng động tác ấy như một loại ấn quyết nào đó. Ngàn vạn phân ảnh hắc ám đang tung hoành bỗng lập tức dừng lại giữa không trung, rồi hút ngược trở về cơ thể hắn như dòng nước chảy ngược.

Trong màn đêm dị thường, hắc khí quanh người Ám Tuyệt như biển cả cuộn sóng, xoáy tròn thành một vòng xoáy khổng lồ, khí tức bạo loạn ép đến mức mặt đất rạn nứt, vỏ trúc nổ lách tách từng mảnh.

Bốn huynh đệ đồng loạt biến sắc:

— Ám Sư Thực Thiên…!

Đó là bí kỹ tối thượng của Ám tộc – lấy âm khí nuốt trời, phong ấn ánh sáng, cắn ngược thiên địa để bản thân bước vào hình thái chiến đấu tối cao.

Ánh trăng, ánh sao, ánh bình minh… toàn bộ biến mất.

Trong thiên địa chỉ có một nguồn sáng duy nhất con ngươi đen tím đang phát sáng của Ám Tuyệt.

Khí tức trên người hắn dâng ào ào như thủy triều. So với lúc trước, giống như cuộc chiến vừa rồi chỉ là khởi động mà thôi.

Ám Huyết siết chặt kiếm:

— Hắn vẫn còn ẩn giấu sâu đến thế sao…?!

Ám Lệnh nhíu mày lạnh lẽo:

— Đại ca chí ít đã chạm tới cảnh giới bán ngoại thần. Nếu hắn bước thêm một bước… Ám tộc sẽ không ai ngăn nổi.

Ám Tuyệt chậm rãi mở miệng, giọng nói vang lên trầm thấp mà rét lạnh như thần linh phán quyết:

— Từ giờ trở đi… tộc Ám sẽ chỉ có một ý chí.

Hắc khí nổ tung.

Cuộc chiến — thật sự bắt đầu.

Ám Tân đè nén khí tức, giọng trầm như đá:

— Ám Sư Thực Thiên… vốn là bí pháp hợp nhất huyết mạch Ám gia với thần thú Hắc Sư — chỉ khi người và thú tự nguyện hòa làm một, mới có thể bước vào cảnh giới ấy.

Ám Lệnh sững lại:

— Nhưng mấy năm trước… thần thú Hắc Sư đã mất tích bí ẩn, từ đó không ai còn có thể sử dụng loại hợp nhất này.

Ám Huyết siết chặt chuôi kiếm, từng chữ bật ra khỏi răng:

— Không phải mất tích… mà là bị hắn giết rồi hấp thụ!

— Ám Sư Thực Thiên… huynh ấy không dùng cách hợp nhất cổ điển, mà là thôn phệ cội rễ của thần thú, cưỡng ép dung hợp vào chính huyết mạch của mình

.

Nói tới đây, cả ba người đồng loạt nhìn về phía trước.

Trong vùng trung tâm Hắc Trúc Lâm dưới bia đá tổ địa cổ xưa Ám Tuyệt đứng bất động, tóc đen dài tung bay như vô số dải bóng tối. Khí tức quanh thân không còn là khí tức của con người, mà là thứ “hắc khí linh nguyên” vừa như kiếm, vừa như thú, vừa như quỷ xoắn lại thành vô số vòng xoáy đang từ từ ăn mòn thân xác hắn… đồng thời tái tạo thành một thứ đáng sợ hơn.

Ánh mắt hắn… đã bắt đầu mất đi tiêu cự của “con người”.

Ngũ ca Ám Lệnh run giọng:

— Hắn định phá luôn giới hạn huyết thống để trở thành một “Hắc Vương Thượng Cổ” đúng nghĩa…

Ám Huyết cắn răng:

— Nhưng cái giá sẽ là linh hồn bị nghiền nát, thần trí bị bóng tối nuốt sạch… khi đó dù hắn sống cũng không còn là đại ca Ám Tuyệt nữa!

Ám Tân lạnh buốt toàn thân, gằn giọng:

— Mau! Chỉ còn mỗi chúng ta mới kéo được huynh ấy khỏi vực thẳm này.

Bốn huynh đệ không ai nói thêm câu nào thân hình đồng loạt bắn thẳng vào trung tâm bóng tối, dùng tất cả thân tình còn sót lại, cố cứu lấy người từng được mọi thế hệ Ám gia tôn kính trước khi huynh trưởng của họ trở thành một tà thần mang hình người…!

Hắc khí bốc lên như gió bão cuốn trời.

Ám Tuyệt đạp không mà lên, cơ thể hóa thành một luồng bóng tối, phi thân vụt thẳng lên đỉnh tầng kết giới vô hình. Trên cao, hắn lật cổ tay, thanh trường kiếm trong tay xoáy lại thành vô số vòng tròn khí đen ầm!, chấn nứt cả không khí thành từng mảng kính vỡ.

— HẮC SƯ ĐỘT THIÊN!!!

Một con Hắc Sư khổng lồ do kiếm khí kết thành rống lên vang trời — thân hình uy mãnh vươn dài trăm trượng, mười hai cái đuôi bóng tối quét tung màn trời, nanh vuốt há rộng như muốn nuốt trọn bầu trời phía trên Hắc Trúc Lâm.

Dưới mặt đất, bốn huynh đệ đã xếp thành trận chữ thập.

Ám Huyết bước lên nửa bước — kiếm đỏ như máu.

Ám Lệnh xoay cổ tay — hắc khí lam tràn quanh.

Ám Tân dựng thẳng kiếm — kim khí đan xen hắc khí.

Ám Thiên rút hai thanh kiếm mỏng — hắc khí nồng đậm.

ẦM!!!!

Bốn luồng kiếm khí khác màu từ bốn hướng giao nhau ở giữa không trung, hợp thành một trụ kiếm quang khổng lồ, mang uy thế cắt tan núi sông nhắm thẳng mặt Hắc Sư kiếm khí mà chém tới!

Hai luồng sức mạnh va vào nhau tạo ra một vụ nổ ánh sáng & bóng tối chói lòa, phát ra tiếng nổ rung trời như trời va vào đất.

Không gian lún xuống như bị xé rách.

Gió lốc tràn khắp Hắc Trúc Lâm trăm ngàn thân trúc bị nhổ bật gốc, đất đá bay lên như mưa sao băng, khói bụi cuộn thành dòng lốc xoáy đen xám màu địa ngục.

Kiếm khí tan dần, bụi máu còn lơ lửng trong không khí.

Bốn huynh đệ đứng cách Ám Tuyệt mười bước kiếm chống đất, vai nhuốm máu, người đẫm mồ hôi. Cả Hắc Trúc Lâm im như tử địa…

Ám Huyết – Bát ca:

Nếu là kẻ khác… ta đã chặt đầu không nương tay. Nhưng hắn là Đại ca… ta còn xuống nổi đao không…?

Ám Lệnh – Ngũ ca:

Luật tộc là trên hết. Nhưng nếu ta giết Đại ca… ta chẳng phải nghịch tử? Vậy còn mặt mũi nào xưng Ám gia…?

Ám Tân – Thập ca:

Rõ ràng là hắn đã bị tha hóa nhưng ta còn hy vọng… huynh ấy dừng lại… Có cách nào… không phải huynh chết, ta sống?

Ám Thiên – Thập lục đệ:

tay run, mắt đỏ hoe… Huynh trưởng… chẳng phải huynh muốn thay đổi Ám tộc sao… sao lại bắt đầu bằng việc giết sạch những người yêu thương huynh nhất…?

Phía đối diện Ám Tuyệt đứng giữa vòng máu, áo choàng đen dính máu mà mặt vẫn không biểu cảm, như thể tất cả chuyện này chẳng liên quan đến mình.

Hắn trầm mặc hồi lâu… bỗng nhếch môi cười lạnh:

— Đã rất lâu rồi… ta mới thấy huynh đệ lại “đồng lòng” như thế này.

Nụ cười ấy vừa như tự giễu, vừa như tuyên án tử.

Đột nhiên hắc khí bùng nổ.

Kiếm trong tay Ám Tuyệt vung lên vô số phân ảnh bóng tối hóa thành đàn hắc sư gầm vang, lao thẳng về phía bốn người huynh đệ như muốn xé nát tất cả.

“ẦM ——!!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...