Sáng sớm, ánh nắng đầu tiên lọt qua rèm cửa, rải lên sàn nhà những vệt sáng vàng dịu.
Linh Phong đứng dưới bếp, gọi lớn:
– Anh dậy chưa? Xuống ăn sáng đi!
Người áo trắng mở cửa phòng, bước ra. Anh ngạc nhiên khi thấy Linh Phong hôm nay trông khác hẳn – thay vì quần áo thoải mái, cậu khoác trên mình một bộ giáp kim loại thiết kế gọn nhẹ. Từng mảnh giáp phủ sát từ chân đến hai vai, để lộ hai cánh tay rắn chắc, cơ bắp nổi bật dưới ánh sáng. Màu kim loại xám bạc phản chiếu ánh nắng sớm, trên lưng in một hình tròn trắng đơn giản.
Tay phải Linh Phong đeo một chiếc vòng đặc biệt kéo dài từ cổ tay lên gần cẳng tay, gắn một tấm thẻ mỏng uốn cong theo vòng. Vẻ ngoài vừa hiện đại, vừa có nét gì đó của chiến binh tương lai.
Người áo trắng lúng túng hỏi:
– Bộ giáp này… là đồng phục của anh à?
Linh Phong mỉm cười, vừa bê khay thức ăn vừa gật đầu:
– Ừ, đây là giáp tiêu chuẩn cho chiến binh Bạch Nhật Hội. Nhẹ mà cực kỳ bền, bảo vệ tốt lại không vướng víu khi chiến đấu.
Cái vòng này là vòng nhiệm vụ – tích điểm, nhận nhiệm vụ, quản lý thông tin cá nhân đều qua đây cả.
– Sau này, anh cũng sẽ được phát một bộ y như vậy. Ai làm việc ở hội đều có – vừa là danh dự, vừa là tấm “giấy thông hành” đi khắp các cơ sở trên hành tinh.
Người áo trắng ngắm bộ giáp kỹ hơn, cảm nhận được sự tiện dụng và khí chất chuyên nghiệp. Một cảm giác kỳ lạ trào dâng: hình như đâu đó trong quá khứ, anh cũng từng khoác lên người những bộ chiến giáp thế này… nhưng tất cả vẫn mơ hồ như giấc mộng xa xăm.
Linh Phong kéo ghế, chỉ tay mời bạn mới ngồi:
– Đến ăn đi. Hôm nay nhiều việc lắm, phải có sức mà chiến đấu với cái… thủ tục ở hội đấy!
Bữa sáng đơn giản mà ấm cúng – bánh mì nướng vàng giòn, trứng chiên thơm phức, cốc sữa nóng nghi ngút khói. Cả hai vừa ăn vừa trò chuyện, Linh Phong tranh thủ giải thích:
– Lát nữa tôi sẽ dẫn anh tới trụ sở Bạch Nhật Hội. Chỉ cần khai báo thông tin, kiểm tra sức khỏe và chút năng lực là xong. Có tôi bảo lãnh thì yên tâm, không ai làm khó đâu.
Người áo trắng gật đầu, ánh mắt chợt sáng lên một tia mong chờ mới:
– Tôi sẵn sàng rồi.
Linh Phong cười, vỗ vai bạn:
– Tốt! Ăn xong ta lên đường luôn nhé!
Ăn xong, Linh Phong dẫn người áo trắng ra sân trước nhà. Một thiết bị di chuyển hình dáng gọn nhẹ, không bánh xe, đang lơ lửng cách mặt đất chừng hai gang tay. Đáy xe làm bằng hợp kim ánh bạc đặc biệt, không một vết xước, phát sáng nhè nhẹ dưới nắng sớm.
– Lên đi, đừng lo, xe này êm lắm! – Linh Phong nói, rồi trèo lên ghế lái.
Người áo trắng cẩn thận ngồi vào bên cạnh. Khi Linh Phong chạm nhẹ vào bảng điều khiển, thiết bị lập tức trượt đi, nhẹ nhàng như bay trên lớp không khí mỏng. Dù chạy nhanh đến lạ, dưới chân họ hoàn toàn không có cảm giác rung lắc – chỉ thấy cảnh vật hai bên lùi lại vun vút.
Tóc Linh Phong bị gió thổi phấp phới phía sau, nhưng chiếc mũ áo choàng của người áo trắng vẫn không động đậy, như có một lớp màng vô hình bảo vệ xung quanh.
Xe lướt qua khu rừng rậm bao quanh nhà, xuyên qua những vạt nắng xuyên tán lá, rồi rẽ vào đường lớn. Ở đây, vô số thiết bị di chuyển khác cũng đang trật tự xếp hàng chạy theo làn, mỗi chiếc đều lơ lửng cách mặt đất một khoảng vừa đủ, im lặng và hiện đại.
Bất chợt, phía trước xuất hiện hai vạch đỏ rực kéo dài cắt ngang con đường, tất cả phương tiện đồng loạt dừng lại.
Năm giây sau, một vật thể to lớn xé gió lao vụt qua, nhanh đến mức chỉ thấy như một dải lụa màu xám lơ lửng giữa không trung. Trên thân tàu in rõ một ký hiệu tròn, ánh sáng chớp lóe trong tích tắc rồi mất hút cuối đường.
Người áo trắng bất giác giơ tay chỉ:
– Tôi đã từng thấy ký hiệu đó ở đâu rồi…
Linh Phong ngạc nhiên:
– Đoàn tàu đó nhanh đến mức tôi còn chẳng kịp nhìn rõ, vậy mà anh nhận ra à?
Người áo trắng lặng lẽ, giọng trầm xuống:
– Tôi không rõ lắm… nhưng hình như có ấn tượng gì đó không tốt về nó.
Linh Phong xua tay, cười:
– Có thể anh thấy nó trên quảng cáo thôi mà. Dòng tàu này của một tổ chức rất lớn, xuất hiện gần như ở mọi thành phố. Quen mắt là phải.
Người áo trắng gật đầu, nét mặt vẫn trầm ngâm:
– Có thể là vậy…
Xe bắt đầu lăn bánh trở lại. Ngoài cửa sổ, thành phố hiện đại dần dần mở ra phía trước, hứa hẹn một hành trình mới đầy bí ẩn.
Cuộc trò chuyện còn dang dở thì phía trước, cả hai đã đến một kiến trúc khổng lồ vượt ngoài sức tưởng tượng.
Trụ sở chính của Bạch Nhật Hội hiện ra như một ngọn núi nhân tạo, đáy hình tròn, càng lên cao càng thu nhỏ dần. Đỉnh tòa nhà cũng là một hình tròn, xung quanh là vô số đường khối hộp chữ nhật – chạy thẳng đều tăm tắp từ chân lên tới đỉnh, tạo thành họa tiết mạnh mẽ trên nền kính và thép sáng loáng.
Mỗi chi tiết đều tinh xảo: bê tông, kim loại, kính hiện đại đan xen, vừa hoành tráng vừa trang nhã. Từ đỉnh xuống đất là… sáu cây số, tòa nhà vươn thẳng lên trời, nổi bật giữa thành phố như minh chứng cho quyền lực khổng lồ của tổ chức này.
Người áo trắng không giấu nổi kinh ngạc:
– Lớn đến thế này thật à…
Linh Phong cười tự hào:
– Tôi đã nói đâu có phóng đại!
Họ dừng lại trước cánh cửa thủy tinh dày, cửa tự động mở ra. Bên trong là đại sảnh rộng lớn sáng bừng, trần cao, ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa khắp nơi. Cây cảnh được bố trí tinh tế ở các góc tường, tạo cảm giác vừa hiện đại vừa gần gũi thiên nhiên.
Góc ngoài bên phải, gần cửa ra vào, có một bộ bàn ghế gỗ lớn để người chờ tiếp khách hoặc làm việc.
Đối diện cửa là bàn tiếp tân – một chiếc bàn lớn đặt ngang tường, phía sau là một nữ tiếp tân trẻ trung với nụ cười thân thiện.
Bên trái sảnh là một bức tường kính lớn, có cửa nối sang căn phòng rộng với nhiều bàn ghế nhỏ xếp ngay ngắn – không gian mở cho các nhóm trò chuyện hoặc họp nhanh.
Ở giữa sảnh, đối diện cửa ra vào là hai thang máy lớn và một cầu thang bộ uốn lượn, dẫn lên các tầng trên.
Không khí trụ sở ngập tràn sự chuyên nghiệp, yên tĩnh, nhưng lại phảng phất một năng lượng khó diễn tả – như nơi này có thể giải quyết mọi chuyện lớn nhỏ trên đời.
Linh Phong vỗ vai bạn mới:
– Chào mừng đến với Bạch Nhật Hội. Nơi bắt đầu mọi hành trình mới.
Linh Phong dẫn người áo trắng tiến đến quầy tiếp tân. Một cô gái trẻ với mái tóc đen gọn gàng, nụ cười tươi tắn, ngồi sau bàn chào hỏi:
– Chào anh, mình có thể giúp gì ạ?
Linh Phong tự tin:
– Tôi tới đăng ký cho một người bạn mới vào tổ chức.
Nữ tiếp tân gõ nhanh trên màn hình, ngẩng lên hỏi:
– Anh ấy tên gì, địa chỉ ở đâu?
Linh Phong quay sang người áo trắng, cười nhẹ:
– Tôi nên gọi anh là gì đây?
Người áo trắng thoáng ngập ngừng, lắc đầu:
– Tôi… không nhớ nổi tên mình. Gọi gì cũng được.
Linh Phong suy nghĩ chốc lát, rồi quay sang cô gái:
– Cứ ghi là Thiên Minh nhé. Địa chỉ nhập nhà tôi luôn.
Nữ tiếp tân gật đầu, nhập liệu rồi hỏi tiếp:
– Anh ấy đăng ký làm chiến binh hay gia nhập quân đoàn Bee?
Linh Phong đáp dứt khoát:
– Làm chiến binh. Và cho vào nhóm của tôi luôn.
Nữ tiếp tân mỉm cười xác nhận, tay thao tác nhanh nhẹn trên hệ thống.
Người áo trắng — giờ là Thiên Minh — bỗng cảm thấy như mình thực sự đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới.
Nữ tiếp tân mỉm cười, giơ nhẹ cổ tay lên. Một luồng ánh sáng xanh nhạt từ chiếc vòng tay của cô quét qua người Thiên Minh như để ghi nhận thông tin sinh trắc học.
Ngay sau đó, bên cạnh bàn tiếp tân, một trụ tròn nhỏ từ dưới sàn máy nhô lên, mở nắp. Bên trong là một chiếc hộp màu đen, mặt đáy hình vuông, cạnh chừng năm cen ti mét, cao hai cen ti mét, giữa mặt hộp là một nút tròn màu trắng phát sáng dịu nhẹ.
Nữ tiếp tân đưa chiếc hộp cho Thiên Minh:
– Đây là bộ giáp tiêu chuẩn của chiến binh. Anh có thể thay ngay trong phòng thay đồ phía bên kia.
Linh Phong vui vẻ dẫn Thiên Minh tới phòng thay đồ gần đó. Anh hướng dẫn:
– Cứ ấn nút này đi, sẽ biết ngay mà!
Thiên Minh làm theo, vừa bấm nút, một làn hơi nước mỏng tỏa ra. Ngay trước mắt anh, từng mảnh giáp bạc hiện ra như ghép từ không khí, lắp khít vào nhau, tạo thành một bộ chiến phục gọn nhẹ, ôm sát cơ thể nhưng cực kỳ linh hoạt.
Thiên Minh xoay thử hai cánh tay, cảm giác nhẹ nhàng mà vững chãi, tự nhiên như mặc quần áo thường ngày. Trong lòng anh, một cảm xúc lạ lẫm vừa mới vừa thân thuộc len vào — như thể mình đã từng, hoặc lẽ ra phải, khoác lên người những thứ như thế này từ rất lâu rồi…
Linh Phong cười, giơ hộp giáp lên trước mặt Thiên Minh, giải thích:
– Hộp này là công nghệ mới nhất đấy. Nó có thể chứa cả những vật thể lớn cồng kềnh mà chỉ gọn bằng lòng bàn tay. Thậm chí, nhiều tòa nhà trong thành phố cũng ứng dụng công nghệ này: ngoài trông bình thường, bên trong lại có cả ngàn căn phòng mà không ai ngờ.
Thiên Minh nghe vậy cũng chỉ gật đầu, không tỏ vẻ quá ngạc nhiên. Anh nhận bộ giáp, lặng lẽ bước vào phòng thay đồ.
Một lát sau, cánh cửa bật mở.
Một chàng trai tầm mười bảy, mười tám tuổi xuất hiện. Tóc đen ngắn gọn, ánh mắt điềm tĩnh, sắc lạnh mà uy nghiêm, toát lên khí chất khó tả. Bộ giáp chiến binh thiết kế ôm sát, từng đường nét cứng cáp, lấp lánh ánh bạc giống hệt với giáp Linh Phong đang mặc.
Dưới ánh đèn, khí chất uy nghi của Thiên Minh khiến người đối diện cảm thấy bản năng phải tôn trọng, không ai dám nhìn thẳng vào mắt anh quá lâu – cái uy đó vừa như bản năng bẩm sinh của người thống trị, vừa ẩn chứa bí ẩn khó giải thích.
Thiên Minh khoác thêm chiếc áo choàng trắng của mình, phần mũ kéo trễ xuống che nửa khuôn mặt, tạo thêm vẻ thần bí.
Hai người trở lại đại sảnh.
Sau khi ra khỏi phòng thay đồ, Linh Phong lại gần quầy tiếp tân, ra hiệu cho Thiên Minh đi cùng.
– Ở đây mình có thể nhận nhiệm vụ trực tiếp với tiếp tân hoặc qua vòng tay này, tùy tiện.
Hôm nay, tôi sẽ nhận một nhiệm vụ săn thú. Anh chưa có quyền nhận vì là tân binh, nhưng tôi là nhóm trưởng nên vẫn nhận thay được. Điểm số và tiền thưởng sẽ chuyển cho cả nhóm, rồi tôi chia đều cho anh sau.
Linh Phong quay sang cô gái tiếp tân:
– Cho tôi xem các nhiệm vụ săn thú được phép tiêu diệt.
Nữ tiếp tân gật đầu, bấm nhẹ trên màn hình cảm ứng. Màn hình lớn phía sau lưng cô lập tức hiện ra danh sách năm nhiệm vụ, mỗi nhiệm vụ có chi tiết rõ ràng và tiền thưởng kèm theo.
– Hiện có năm nhiệm vụ săn thú khả dụng, anh chọn nhiệm vụ nào?
Linh Phong không ngần ngại:
– Tôi nhận cái nhiều tiền nhất.
Nữ tiếp tân xác nhận, mỉm cười:
– Đó là nhiệm vụ săn thú ở núi Kim Lâm, ngoại thành. Chúc hai anh may mắn!
Linh Phong gật đầu cảm ơn, rồi quay sang Thiên Minh:
– Xong rồi. Giờ chúng ta lên đường thôi!
Cả hai rời khỏi đại sảnh, lòng háo hức chờ đợi thử thách đầu tiên trong hành trình mới.
Hai người vừa rời khỏi trụ sở chính, chưa đi xa đã tiến vào một thành phố lớn hiện đại bậc nhất khu vực.
Trước mắt họ, vô số tòa nhà cao vút như đâm xuyên mây xanh, ánh đèn phản chiếu lung linh trên mặt kính. Nhưng điều làm Thiên Minh choáng ngợp hơn cả, là trên bầu trời, giữa không trung, hàng chục “ốc đảo” – những cụm nhà, thậm chí cả công viên, vườn cây – lơ lửng trôi nhẹ như không trọng lực.
Các tòa nhà bay xếp hàng thẳng tắp, nối nhau bằng những dải cầu kính xuyên suốt không gian, ánh sáng dịu dàng đổi màu liên tục dọc theo từng tuyến đường trên không.
Trên các đại lộ rộng lớn dưới đất, hàng trăm thiết bị di chuyển lơ lửng, chạy cực kỳ trật tự. Trên không trung, cũng không kém phần nhộn nhịp, những “xe bay” sáng choang nối đuôi nhau giữa tầng mây.
Khung cảnh hoa lệ, lung linh, rực rỡ mà chẳng thiếu đi nét quy củ, trật tự – đúng chất một thế giới tương lai mà chỉ xuất hiện trong mơ hoặc phim ảnh.
Thiên Minh không kìm nổi cảm xúc, thốt lên:
– Thật tuyệt diệu… ngoạn mục quá!
Linh Phong mỉm cười tự hào:
– Ở đây, không gì là không thể cả. Rồi anh sẽ còn thấy nhiều điều kỳ lạ hơn nữa.
Linh Phong mỉm cười, tăng tốc thiết bị di chuyển. Hai người lướt nhanh trên con đường thẳng tắp xuyên qua thành phố hoa lệ.
Dù tốc độ cực cao, phải mất tới ba tiếng họ mới vượt ra khỏi vùng trung tâm. Khung cảnh rực rỡ, tấp nập dần thưa vắng. Những tòa nhà chọc trời nối nhau giờ chỉ còn lác đác phía sau, xa xa thấp thoáng vẫn còn vài “ốc đảo bay” trôi nổi giữa bầu trời tím hoàng hôn.
Càng đi xa, thành phố phồn hoa nhường chỗ cho những ngôi nhà lớn kiểu cổ kính pha nét hiện đại – mái ngói cong, khung thép sáng bóng, vườn cây xanh mướt bao quanh.
Tiếp tục thêm một quãng đường dài nữa, hai bên bắt đầu dày đặc rừng cây – tán lá giao nhau che kín cả bầu trời. Không gian trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng gió xào xạc và vài tia nắng yếu ớt lọt qua kẽ lá.
Phải đi rất lâu, cuối cùng phía trước mới hiện ra một dãy nhà xây sát nhau, nhỏ nhắn mà ấm cúng, nằm ở rìa một thị trấn nhỏ dưới chân ngọn núi sừng sững.
Lúc này trời đã ngả tối, ánh chiều tà nhuộm vàng cả thung lũng, khiến thị trấn càng thêm yên bình giữa thiên nhiên rộng lớn.
Trời đã tối hẳn, Linh Phong dừng xe trước một quán ăn nhỏ ven đường. Anh mua hai hộp đồ ăn nóng hổi rồi tiếp tục đi về phía cuối thị trấn, nơi có một khu nhà nghỉ sang trọng nhưng mang vẻ mộc mạc, cổ kính.
Căn nhà gỗ nằm khuất giữa vườn cây, lối vào là con đường lát bằng những viên đá xếp khéo léo, uốn lượn mềm mại. Xung quanh là hàng rào tre xanh, thảm cỏ mượt mà điểm xuyết vài hồ nước nhỏ, thành hồ là những viên đá đủ kích thước xếp chồng lên nhau rất nghệ thuật.
Linh Phong nhanh chóng thuê một phòng lớn cho hai người. Bên trong, không gian vừa ấm cúng vừa hiện đại: tủ gỗ lớn bên tường, hai chiếc giường trắng muốt đặt song song, một bộ bàn ghế gỗ nhỏ, góc phòng còn có thùng rác và giá sách mini. Đặc biệt, căn phòng có cửa lớn dẫn ra khu vườn thoáng mát phía sau, với lối đi lát đá uốn quanh gốc cây và bụi hoa tím.
Linh Phong bày đồ ăn ra bàn, mời Thiên Minh cùng ngồi xuống. Bữa tối đơn giản mà ngon miệng – thịt nướng, rau xào, cơm trắng nóng hổi.
Ánh đèn vàng dịu chiếu lên khuôn mặt mỗi người, tạo cảm giác vừa thân quen vừa yên bình lạ thường.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện – lúc thì hỏi về hành trình, lúc lại bàn chuyện mai đi săn, thỉnh thoảng xen vào vài câu chuyện đời thường. Cả hai đều cảm nhận rõ, dù mới gặp chưa lâu nhưng sự đồng cảm và tin tưởng giữa họ đã bắt đầu nhen nhóm từ chính những chuyến đi như thế này…
Ăn được vài miếng, Thiên Minh ngẩng đầu hỏi:
– Nhiệm vụ săn thú là thế nào? Sao anh lại chọn loại đó?
Linh Phong gật gù, đặt đũa xuống giải thích:
– Nhiệm vụ ở hội nhiều lắm. Săn thú chủ yếu là tìm những con thú lạc hoặc ngăn bọn thú dữ phá hoại. Nếu được phép giết là mấy loại thật sự nguy hiểm, làm loạn ở vùng dân cư. Thường thì nhiệm vụ này vừa đơn giản, vừa… dễ kiếm tiền.
Thiên Minh tò mò:
– Còn những nhiệm vụ khác thì sao?
Linh Phong cười nhẹ:
– Cũng đủ loại hết: bảo vệ nhân vật quan trọng, điều tra, do thám, giải cứu, thậm chí… có cả nhiệm vụ nghiên cứu nữa. Làm quen dần rồi anh sẽ thấy chẳng có gì là không thể xuất hiện trên bảng nhiệm vụ.
Anh nháy mắt:
– Mà làm xong vụ này, anh đủ điểm thi lên chiến binh sơ cấp rồi đó!
Thiên Minh nghe vậy, lại tò mò:
– Anh giải thích thêm về các cấp bậc đi. Tôi thấy rối quá…
Linh Phong mỉm cười, vừa ăn vừa nói:
– Đơn giản thôi. Trong hội, anh bắt đầu là chiến binh thực tập – đó là cấp thấp nhất, đúng như anh bây giờ.
Kế tiếp là chiến binh sơ cấp, rồi đến chiến binh trung cấp, chiến binh cao cấp.
– Sau đó là bậc chiến binh tinh nhuệ – lại chia thành ba cấp nhỏ: sơ cấp, trung cấp và cao cấp.
Cao hơn nữa là chiến binh siêu cấp. Tới đây thì bắt đầu phân thành hai hướng:
– Một là làm chỉ huy quân đoàn, hai là chỉ huy chiến binh. Hai chức vụ này ngang hàng nhưng nhiệm vụ khác nhau.
– Trên các chỉ huy là Thập Nhị Nhật Vương – mười hai người quản lý các hành tinh của hội, và Tứ Đại Thiên Sứ – bốn người đứng đầu chỉ huy chiến binh.
– Còn trên nữa là Nhị Đại Nhật Thần, và cuối cùng là hội trưởng: Nhật Thần Vương, quyền lực cao nhất.
Linh Phong nháy mắt:
– Nghe phức tạp vậy thôi, chứ cứ làm nhiệm vụ chăm chỉ, dần dần sẽ lên cấp, rồi mọi thứ sẽ quen thuộc với anh thôi.
Thiên Minh gật đầu, ánh mắt lóe lên chút háo hức. Một cảm giác mới mẻ về thử thách và hành trình chinh phục dần trỗi dậy trong tim cậu, dù quá khứ vẫn chỉ là màn sương mù phía sau lưng. Thiên Minh gật đầu, cảm thấy trong lòng dâng lên chút háo hức – và cả tò mò về thế giới mà mình sắp bước vào…
Linh Phong dừng đũa, ánh mắt hướng về cửa sổ, nơi bóng núi lẩn khuất trong màn đêm.
– Tôi nhận nhiệm vụ này vì thật lòng muốn đối đầu với những con mãnh thú mạnh nhất, và… cũng mong một ngày được tận mắt chạm trán thần thú – hoặc ít ra là con cháu đời sau của chúng.
Thiên Minh nghiêng đầu, tò mò:
– Nhưng… sao anh lại khao khát điều đó đến vậy?
Linh Phong cười nhẹ, trong mắt thoáng chút gì đó pha lẫn ngưỡng mộ và háo thắng:
– Vì từ nhỏ tôi đã nghe truyền thuyết về Viễn Cổ Thần Thú. Có người nói chỉ cần thấy bóng chúng, cả đời cũng không tiếc. Tôi muốn biết cảm giác khi đứng trước một sinh vật có thể bẻ cong cả núi non, thổi bay một thành phố… nó như thế nào.
– Cũng có thể… – Linh Phong khẽ nói nhỏ, ánh mắt lạc vào dĩ vãng – là để biết mình, một con người bình thường, thực sự mạnh tới đâu so với thế giới rộng lớn này.
Linh Phong cười, ánh mắt lấp lánh như trẻ con nghe kể chuyện cổ tích:
– Sau khi thế giới này được hình thành, vô số Viễn Cổ Thần Thú ra đời. Chúng to lớn, uy mãnh đến mức chỉ cần bước một bước là rung chuyển cả đất trời. Giờ thì hầu hết thần thú ấy đã ngủ yên đâu đó, hoặc bị giam cầm bởi các tạo vật của thần. Đó là lý do ai cũng tin chúng thực sự tồn tại.
– Nếu một Viễn Cổ Thần Thú nào đó tỉnh giấc… chắc chắn sẽ là đại họa không ai ngăn nổi.
Nhưng ngoài Viễn Cổ còn có Thượng Cổ Thần Thú, nhỏ hơn – “nhỏ” thôi chứ ít nhất cũng bằng quả núi – và mạnh chẳng kém chút nào. Một hơi thở của chúng đủ làm lở núi, lũ quét, thậm chí thay đổi cả một vùng đất.
– Đời sau nữa là Thần Thú, tuy kích thước có lớn nhỏ, nhưng nhiều con còn mạnh hơn cả Thượng Cổ hoặc Viễn Cổ, đặc biệt là những con được sinh ra từ dòng máu đặc biệt. Mỗi đời, sức mạnh lại khác nhau, nhưng con cháu của chúng đều phi thường vượt trội người thường.
Linh Phong dừng lại, ánh mắt xa xăm:
– Tôi chỉ mong một lần được tận mắt nhìn thấy, hoặc đối đầu với chúng – dù chỉ là con cháu đời sau cũng được.
Chẳng phải Tiên Tổ Hoàng Đế và Ma Thần Đế Vương cũng từng có tọa kỵ là thần thú huyền thoại đó sao? Hai con thần thú đó mạnh kinh hoàng, sau này không rõ tung tích ra sao, biến mất một cách bí ẩn.
– Chỉ cần thấy được bóng dáng thật sự của một thần thú thôi, với tôi cũng đã mãn nguyện rồi. Dù nghe đồn… chúng, ngoài sức mạnh gần như bất tử, các đời sau lại không được trường sinh như vậy nữa.
Linh Phong cười, tự trào:
– Nghĩ là vậy, chứ tìm được bóng dáng của chúng thôi cũng khó hơn lên trời…
Ăn tối xong, cả hai cùng dọn dẹp.
Hành trình dài khiến cả Linh Phong lẫn Thiên Minh đều thấm mệt, chỉ muốn ngả lưng thật nhanh.
Đêm đã sâu, căn phòng yên tĩnh lạ thường. Ngoài cửa sổ, ánh trăng rọi xuống thảm cỏ, gió đêm thì thầm qua từng tán lá.
Thiên Minh nằm trên chiếc giường xa lạ, mắt nhìn trần nhà mà đầu vẫn văng vẳng bao câu chuyện về thần thú, tổ chức, tương lai… Trong lòng, vừa có chút bồn chồn, vừa háo hức về ngày mai – thử thách đầu tiên của mình ở một thế giới hoàn toàn mới.
Không bao lâu sau, cả hai đều chìm vào giấc ngủ sâu, để mặc cho những giấc mơ – hoặc ký ức cũ – lặng lẽ trôi qua…
Chaporia
Bình Luận (0)