Bởi vì giờ đây, thứ mà họ phải đối mặt chính là con quái vật mà Trương Phi vừa gặp. Nó đang hướng về phía họ, ánh mắt lộ rõ sự thèm khát.
Lao tới với tốc độ như một mũi tên, con quái vật rít lên ghê rợn, từ cái miệng đầy răng của nó phun ra hàng loạt xúc tu dài ngoằng, trơn nhớp, quất thẳng về phía Cố Vô Trần.
Hắn nghiêng người sang phải, phản xạ bản năng khiến hắn hóa giải sát chiêu trong nháy mắt, đồng thời tay phải vung thanh sắt nặng trong tay, đánh thẳng xuống cái xúc tu hồng đang vươn tới.
“Bốp!!”
Âm thanh nặng nề vang lên, xúc tu kia bị nghiền nát, chất lỏng hồng nhầy bắn tung tóe khắp nền gạch. Phần đầu xúc tu co giật vài cái rồi đứt lìa, rơi phịch xuống đất.
Hai người phía sau Hạo Cường và Dạ Phong, trợn tròn mắt, há hốc mồm, không tin nổi vào cảnh tượng trước mắt, thứ sức mạnh tuyệt đối đó vốn không phải của người bình thường. vả lại tốc độ né tránh và phản đòn kia, thậm chí còn hơn cả tay đua F1.
Mắt Cố Vô Trần lúc này sáng đỏ rực, ánh lên dữ dội trong màn đêm, nhìn lại cây gậy sắt trong tay, hắn nhận ra nó đã gãy, phần đầu nhọn hoắt, sắt cong lại lởm chởm như lưỡi dao.
Không chút do dự, hắn bẻ gậy thành hai rồi ném cái còn lại sang một bên, hai chân khụy thấp, toàn thân hạ trọng tâm, thủ thế sẵn sàng.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên cao, ánh mắt đỏ rực cùng với nụ cười hưng phấn méo mó hiện lên, đầy gương mặt của một kẻ phản diện.
Con quái vật đối diện dường như bị chọc giận bởi ánh mắt đó, nhận ra kẻ trước mặt đã khiến mình bị thương, nó gầm gừ dữ tợn, rồi điều khiển những xúc tu còn lại lao thẳng về phía hắn, điên cuồng và cuộn xoắn lại như mũi khoan trong không khí.
Vút! Vút!
Tiếng xé gió vang lên sắc lạnh, hai xúc tu từ thân con quái vật lao thẳng tới như hai mũi thương khổng lồ. Cố Vô Trần phản ứng theo bản năng, nghiêng người né đi đòn đầu tiên, cảm nhận rõ luồng gió rít sát qua má khiến làn tóc dựng đứng.
Chưa kịp lấy lại nhịp thở, cái xúc tu thứ hai đã áp sát trước mặt, chỉ còn cách hắn vài centimet, đôi đồng tử màu đỏ phát sáng ấy co rút lại, hắn khẽ nghiêng đầu sang trái, chỉ vừa đủ.
"ĐÙNG!"
Cả căn phòng rung lên, mặt sàn nứt toác, gạch vỡ tung, một cái hố sâu hoắm xuất hiện ngay vị trí hắn vừa đứng. Những mảnh vỡ nhỏ bắn tung tóe, bụi bay mịt mù, luồng gió lạnh phả qua khuôn mặt hắn.
Máu từ vết thương trên mặt chảy dọc xuống cằm, hắn khẽ đưa ngón cái quệt qua, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, tay siết chặt cây gậy, hắn lao thẳng về phía con quái vật.
Một cú bật người mạnh mẽ, thân hình hắn vút lên không trung, đứng trên đỉnh đầu nó, khóe môi nhếch lên, nụ cười khoái chí nở rộng.
"Haha"
Tay phải vung gậy, hắn đâm thẳng vào con mắt to tròn đang lồi ra của nó.
“Phụt!” Chất lỏng đen đặc văng tung tóe, không có máu chảy ra chỉ có chất lỏng như nước trắng đục.
Không dừng lại, hắn xoay người một vòng trọn vẹn, rút gậy ra rồi cắm mạnh vào con mắt còn lại, lưỡi gậy xoáy sâu, ghim chặt vào hốc mắt, cố định hẳn bên trong.
Con quái vật gầm lên, thân thể lắc qua lắc lại rất dữ dội.
Hắn mượn đà, chân đạp mạnh lên cán gậy, bật người lên cao, thân thể xoay tròn giữa không trung.
“Ầm"
Hắn đáp xuống sau lưng con quái vật, một đầu gối chạm đất, nụ cười ngông cuồng vẫn nở trên môi, ánh mắt rực sáng như kẻ điên say máu giữa địa ngục.
Sáu con mắt khổng lồ đồng loạt mở to, ánh nhìn khóa chặt vào bóng lưng Cố Vô Trần.
Một tiếng gào xé toạc không gian vang lên. “ROAARR!!!”
Âm thanh đó mạnh đến mức cửa kính toàn tầng nổ tung, mảnh vỡ bay loạn xạ, không khí như bị nghiền nát, cả hành lang rung chuyển dữ dội, tường nứt toác, máu từ tai và mắt mọi người tuôn ra cùng lúc.
Chưa kịp phản ứng, con quái vật đã lao đến. Thân thể khổng lồ của nó như một cơn bão lửa chay dữ dội, húc thẳng vào Cố Vô Trần.
Hạo Cường và Dạ Phong thấy vậy liền đuổi theo, nhưng tốc độ của họ chẳng thể nào kịp. Họ chỉ còn biết bất lực mà nhìn bạn của bọn hắn, bị nó lôi đi và bị cho ăn hành ngập mồm.
“RẦM!!”
Bức tường phía sau vỡ tung, những mảnh gạch vụn bắn tung tóe.
Nó không hề dừng lại, mà tiếp tục đẩy hắn xuyên qua phòng học này đến phòng học khác, để lại trên đường đi là một đống đổ nát như bị xe tăng nghiền nát qua.
Cả thân thể Cố Vô Trần bị húc văng ra ngoài, xuyên qua từng bức tường bê tông vững chắc.
Từng mảnh gạch, từng tấm kính vỡ nát bắn tung trong không trung như pháo hoa máu.
Khi bức tường cuối cùng sụp đổ, hắn và con quái vật cùng lao ra khỏi tòa nhà, treo lơ lửng giữa không trung. Ánh trăng lạnh lẽo phản chiếu lên thân hình đang rơi của Cố Trần, khiến bóng hắn dài ra giữa môi trường đổ nát.
“Ha… ha ha ha…”
Tiếng cười vang vọng trong đêm rồi khựng lại, nụ cười trên môi hắn đông cứng.
"Ah..."
Dưới sân, Dương Tịch cả người dang hai tay ra, đang ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng rồi cười lớn, bất giác sững người, đôi mắt mở to đến mức như muốn lòi ra.
“Ểhhhh~”
Trong góc nhìn của Dương Tịch, trăng tròn bỗng bị che khuất bởi hai bóng đen lơ lửng trên không trung. Miệng hắn giật giật liên hồi, cả cơ thể lùi về phía sau, rồi quay người vội vàng chạy đi nơi khác.
Vài giây sau, một tiếng rơi nặng nề vang lên. Dương Tịch cảm giác như mái nhà sắp sập, thân thể không kịp phản ứng mà té xuống. Khi “cơn động đất” trôi qua, hắn mới đứng dậy, tay sờ mông, khẽ kêu lên.
“Đau quá… cái thứ hồi nãy là gì thế?"
Hắn tiến lại gần nơi Cố Vô Trần và con quái vật rơi xuống, chỉ thấy một cái hố sâu tối thui, không nhìn thấy đáy.
Nuốt nước bọt, Dương Tịch đi qua đi lại bên miệng hố, tâm trạng bồn chồn. Cuối cùng hắn quyết định làm một việc liều lĩnh. Trong đầu, từng âm thanh thì thầm vang lên như có ai nói sát bên tai.
Hắn không thể phớt lờ được, nó không phải là ảo giác, mà giống như một phần nội tâm sâu kín nào đó đang thôi thúc hắn nhảy xuống.
Hắn không hay biết giọng nói ấy chính là ô nhiễm tinh thần, đang âm thầm phát tác, tuy vẫn còn nhẹ nhưng đủ để lấn át lý trí. Do dự một hồi, hắn khẽ nghiến răng rồi nhảy xuống.
Điều bất ngờ là khi chạm đất, hắn hoàn toàn không hề bị thương; độ cao này bình thường đủ để gãy chân hoặc trẹo mắt cá, nhưng hắn vẫn an toàn.
Lắc đầu xua đi những suy nghĩ lộn xộn, Dương Tịch tiếp tục tiến sâu hơn. Hiện tại hắn chỉ có một mục tiêu, tìm kiếm thứ gì đó mà chính hắn cũng không rõ. Nhưng giọng nói kia vẫn không ngừng vang lên trong đầu, thôi thúc hắn phải tiến nhanh hơn, từng bước, từng bước như bị kéo về một điểm mờ tối vô hình.
Dù trong bóng tối mịt mùng, Dương Tịch vẫn bước đi. Mắt không nhìn thấy gì, nhưng bây giờ giác quan cô nhạy bén hơn trước rất nhiều, có thể cảm nhận từng chuyển động nhỏ xung quanh.
“Cọt kẹt!”
Tiếng động vang lên từ sâu trong bóng tối khiến Dương Tịch giật thót, nổi da gà khắp người.
“Đùng!”
Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào qua cái lỗ lớn trên bức tường, loáng thoáng lộ ra một cái đuôi khổng lồ. Máu liều nhiều hơn máu não khiến Dương Tịch không kìm được, liền xông ra ngoài để hóng hớt xem thứ gì đang hiện diện.
Ra tới nơi, cô khẽ ngạc nhiên: trước mắt là một sinh vật hình thù kỳ dị đang giao chiến với Cố Vô Trần. Nó há miệng đầy nước dãi nhớp nháp, phóng tới định nuốt chửng hắn. Cố Vô Trần bật nhảy ra sau để tránh, nhưng từ phía bên trái, một cái xúc tu lởm chởm răng bất ngờ há miệng lao thẳng về phía hắn.
Nó không có mắt, không có mũi, chỉ là cái miệng đầy gớm ghiếc. Cố Vô Trần cùi cả người xuống để tránh, tay trái nắm chặt cái xúc tu đang xuyên qua trên đỉnh đầu mình, tay phải đồng thời giơ cao, nhắm thẳng gậy sắt mà đâm tới.
Một đâm… hai đâm… tốc độ nhanh đến mức mắt thường cũng không thể đếm nổi, cũng không biết đã đâm bao nhiêu nhát rồi, cúi cùng là một cái cắm xuống tay phải giữ chắc mà kéo vết thương dài ra theo đường thẳng.
Nhưng cái xúc tu với hàm răng kinh tởm ấy vẫn chưa chịu yên. Nó xoay đầu lại, nhắm thẳng vào đầu anh mà cắn. Đôi đồng tử đỏ nhạt của Cố Vô Trần khẽ động đậy, nhìn về phía nó, nhưng đầu vẫn giữ nguyên vị trí. Tay trái thả xuống, rồi bất ngờ chụp lấy cái đầu nó.
Đầu nó xoay qua xoay lại, vùng vẫy như con rắn. Thấy thế, hắn liền giơ tay lên cao, cắt ngang người nó.
“Phụt.”
Máu chảy không ngừng. Máu nó màu vàng, bắn lên khuôn mặt của Cố Vô Trần cũng như nhuộm lên cả cái áo trắng tinh, nhưng hắn không hề quan tâm. Ngược lại, khóe miệng hắn cong lên, rợn người, đầy phấn khích. Vứt cái đầu sang một bên, Cố Vô Trần từng bước, từng bước mà tiến về phía bản thể của con quái vật.
Mỗi bước đi là một giọt máu tươi rơi xuống đất. Khóe miệng hắn vẫn nở nụ cười đầy dã tính, sát khí trong mắt tỏa ra, bao trùm không khí xung quanh như một làn sương đỏ thẫm quấn quanh.
"Sát!!"
Hắn hét lên rồi phóng tới với tốc độ xé gió. Cả cơ thể di chuyển như bóng ma, lúc hiện, lúc thoắt ẩn, trong khi đó hàng chục cái xúc tu từ lưng quái vật như vũ bão nhắm thẳng về phía hắn mà lao đi vun vút.
Cố Vô Trần đưa tay phải cầm gậy xoay tròn, mắt lướt qua đống xúc tu trước mặt. Hắn vung tay đâm vài nhát, rồi quay người chạy sang chỗ khác. Hắn không ngu đến mức liều mạng tiêu diệt toàn bộ.
Hắn biết thực lực của mình đến đâu. Một đấu chục? Chỉ có nhân vật chính mới làm được. Hắn một mình đối mặt với bản thể quái vật đã như sắp chết tới nơi, nói gì tới việc chống lại hàng chục xúc tu kia.
Vừa chạy, hắn vừa suy nghĩ. Phải tìm một nơi trốn, hồi phục sức lực một chút, nếu không ta sẽ gục ngay tại chỗ.
"Chết tiệt… linh lực hao quá nhanh. Chỉ mới đốt cháy chút khí lực mà gần như cạn sạch rồi."
Hơi thở hắn bắt đầu nặng nề, phổi căng phồng lên, hồng hộc theo từng nhịp kịch liệt. Vừa chạy, vừa né những cái xúc tu vươn tới, suy nghĩ và phản xạ bị đẩy lên mức tối đa.
“Không được, quanh đây chẳng có chỗ trốn.”
Hắn liếc quanh, mắt dò xét từng nơi. Nhìn về phía con quái vật, hắn xoay người, chạy theo một vòng cung, cố gắng tìm điểm yếu của nó.
“Chỉ còn một cách cuối cùng, đó là đánh nhanh thắng nhanh!”
Hạ thấp trọng tâm, tay nắm chặt gậy sắt, Cố Vô Trần chuẩn bị cho đòn phản công tiếp theo, nhưng ngay lúc này một bóng dáng quen thuộc đứng ở đằng xa đang nhìn về phía hắn, khiến hắn mất đi cảnh giác vài giây.
Thấy con mồi phân tâm đi nó liền điều khiển đám xúc tu áp sát từ bốn phía lại bạo vây lấy Cố Vô Trần, mà hắn lúc này vì quá lơ là, mà bị tóm chặt lại, cả hai cánh tay, chân đều quấn lại bởi xúc tu.
Nhấc bổng cả người hắn lên trời. Cơn đau từ tay, chân và bụng khiến hắn nhíu mày lại, thân thể căng cứng, cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích giữa vòng vây xúc tu.
"Gừ.. Ahh"
Hắn dồn toàn bộ khí lực vào một điểm, bùng phát thành một luồng năng lượng mạnh. Sóng xung kích từ nó lan ra khiến bụi bay tứ tung, cành cây đung đưa không ngừng. Những cái xúc tu bắt đầu tan rã, hòa vào không khí từng chút một.
Thoát khỏi mớ hỗn loạn đó, Cố Vô Trần rơi xuống, tiếp đất trong tư thế căng cứng, thở hồng hộc. Cơ thể hắn giờ quá tải, mỗi cử động đều như hàng ngàn cây kim đâm qua khắp mạch máu.
"Tách tách..."
Máu từ cơ thể chảy ra từ khắp nơi, không có qua vết thương, nhưng vẫn rơi thành dòng. Trong tầm mắt hắn, mọi thứ xung quanh bỗng nhuộm một màu đỏ thẫm, như cả bầu trời cũng chảy máu.
"ẦM!!"
Cố Vô Trần ngẩng đầu, mặt đối mặt với con quái vật. Hai khuôn mặt chỉ cách nhau vài centimet. Nhìn thấy hắn kiệt sức, nó lập tức thừa cơ lao tới. Những đòn tấn công vừa rồi chỉ là thử sức, nhưng giờ nhìn con mồi yếu đi rõ rệt, nó mới thực sự dám tấn công.
Chaporia
Bình Luận (0)