Tận Thế: Ta Cầu Sinh Thành Đại Lão!/Chapter 8: Chỉ có tiểu nhân mới trốnChapter 8: Chỉ có tiểu nhân mới trốn
20px

Cố Vô Trần khoanh chân ngồi tại một gốc đá, tay chống cằm, tâm thần trầm mặc. Giờ đây tu vi hắn chỉ sơ kỳ, nếu so với người thường, hẳn như chuột tu luyện thăng cấp thành mèo, sức mạnh cũng chỉ gấp ba mà thôi.

“Nhất Giai chắc cũng đủ để đối phó với nó rồi.” Hắn thầm nghĩ.

Dù tu vi còn non, nhưng Cố Vô Trần biết, hắn là kẻ trùng sinh, mang theo ký ức kiếp trước, bản lĩnh và kinh nghiệm trên chiến trường đủ để đương đầu.

“Với tu vi hiện tại, cộng thêm võ học phàm nhân thuở trước, có thể sẽ giúp được chút ít.” Hắn lẩm nhẩm.

Trong kiếp trước, hắn từng tình cờ sở hữu bộ Đấu Khí 36, bao gồm ba sáu thức công thủ toàn diện, tốn linh khí ít, thích hợp chiến lâu dài. Nhưng khi ấy, thiếu tu vi, chỉ vài phút là kiệt sức. Giờ, tu vi đã có, bộ công pháp vận hành như nước chảy, linh hoạt, nhẹ nhàng.

“Hình như khi giao chiến với nó, ta cảm nhận được, nó giống như đang làm gì đó."

"Không lẽ... nó đang chuẩn bị bước sang cảnh giới mới!” Hắn nhíu mày, sắc mặt trầm lại.

Một luồng linh cảm bỗng chạm đến tâm thần, khiến hắn mở to mắt, toàn thân như đông cứng, môi run rẩy thốt ra.

“Nó không phải sinh linh, mà là bán thăng hình, sắp bước vào thăng hình cảnh giới!”

Hắn bỗng đứng phắt dậy, ánh mắt dán chặt về một hướng, bước chân vội vã thôi động linh khí xuống chân.

“Kệ mẹ nó thăng hình hay không, trả thù đã rồi tính sau."

Mỗi bước chạy của Cố Vô Trần đều để lại một luồng sáng đỏ rực, trên đường, vài con zombie lởn vởn chặn hắn lại, xong chỉ với một cú vung tay, chục con zombie trước mặt liền bị xé nát, tan rã như cát bụi, máu thịt văng tung tán.

Khí tức từ cơ thể hắn bùng nổ, khiến cho môi trường quanh hiện lên từng lớp sáng đỏ, tà áo đung đưa vì sức gió chỉ trong vài hơi thở hắn đã đến nơi.

Đập vào mắt hắn là một sinh vật hình người đang từng bước tiến lại gần về phía một cô gái tóc trắng y phục thể thao kiểu học sinh.

Hiệp hai của hắn và con quái vật bắt đầu.

Đứng trên bậc thang, Cố Vô Trần ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao, nhìn xuống phía dưới. Bụi đất cuồn cuộn bay lên, che khuất mọi thứ, chỉ để lại một vòng hốc tròn giữa mịt mù khói bụi.

“ẦM!”

Một bóng hình lao vun vút từ dưới lên, nhắm thẳng về phía hắn. Hắn không chùn, cẳng tay phải đưa lên, chặn lấy cú kích khủng khiếp của con quái vật.

Vù vù

Mái tóc hắn bay ngang theo sức gió, cuồng phong bốc lên từng đợt. Không chần chừ, hắn quay người, hai tay nắm chặt chân quái vật, quất thẳng xuống nền gạch.

Cú đánh tỏa ra khắp nơi, lực truyền xuống mặt đất khiến từng mảnh gạch nứt vỡ, bắn tung về mọi hướng. Hắn xoay vòng vòng, rồi quăng con quái vật ra xa, để lại phía sau một khoảng đất đổ nát.

“Hahaha, vẫn chưa xong đâu!”

Nói xong, Cố Vô Trần biến mất tại chỗ, chỉ còn lại một tàn ảnh mờ nhòe lơ lửng dưới chân. Trên không trung, con quái vật vẫn lao vút đi, thì một bóng người xuất hiện từ trên trời.

Hai tay hắn chụm lại, lòng bàn tay ép sát, hắn vung thẳng xuống bụng sinh vật kia.

“Phịch!”

Một tiếng rơi nặng xuống, đất đá vỡ vang lên. Con quái vật bị đập xuống mặt đất, đập mạnh tạo ra dư trấn, cỏ cây tung tóe bay tán loạn khắp nơi. Không gian rung chuyển theo lực đánh, từng mảnh đất đá vỡ vụn bay lẫn trong luồng gió dữ dội.

Hai chân Cố Vô Trần đáp đất nhẹ nhàng, nụ cười ngông cuồng xuất hiện trên khuôn mặt, ánh mắt đỏ rực quét khắp tầm nhìn.

“Ra đây đi! Với từng đó, chưa đủ để giết ngươi đâu.”

Trong lòng Cố Vô Trần lúc này không có vẻ kiêu ngạo như bề ngoài, hắn thầm chửi rủa trong lòng.

"Mẹ nó, lỡ tay sử dụng hết linh khí, quên mất mình giờ chỉ là Nhất Giai, không phải cảnh giới mạnh mẽ như trước kia."

Cả cơ thể nóng rực, từng tế bào bùng cháy, nhưng sức lực lại cạn dần. Hắn biết, lúc này chỉ còn một cách duy nhất, câu giờ, tích luồng linh khí còn sót lại trước khi đối mặt tiếp.

Ánh mắt đỏ rực vẫn giữ, nhưng trong đó lấp ló nỗi lo.

"Lộp cộp, lộp cộp"

Âm thanh “lộp cộp” nặng nề vọng từ xa, từng bước chân khập khiễng của sinh vật đầy máu lọt vào tai Cố Vô Trần. Nó đi loạng choạng, như một kẻ say rượu, nhưng vẫn từng bước tiến tới về phía hắn.

Trong lòng Cố Vô Trần, cơn giận cùng cảm giác bất lực dâng trào, muốn hét lên cho vỡ tung cả bầu trời.

“Vậy mà không chết, không ngất sao!”

Hắn nghiến răng, thở hổn hển, biết rõ một điều.

“Không được ta mới chỉ Nhất giai, không thể nào đấu lại a"

Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, theo từng giọt nhỏ rơi xuống, giọng nói có phần lắp bắp nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản:

“Ta… ta thấy ngươi có tu vi… không dễ dàng gì đâu.”

Hắn liếc mắt sang trái, sang phải, rồi nhìn lên nhìn xuống, cố nhẩm tính, cân đo lời nói, bịa ra một kịch bản để thuyết phục sinh vật.

“Nếu… nếu giờ ngươi tự rời đi, ta… ta sẽ không cản.”

Ánh mắt Cố Vô Trần lấp lóe sự cảnh giác, vừa dò xét động tĩnh của đối phương, vừa tìm cách câu giờ, để linh khí hồi phục, chuẩn bị cho một đòn phản công bất ngờ.

Gió thổi qua, hai bóng hình đứng yên như hai tượng đá, không nhúc nhích. Hắn nhìn nó, nó nhìn hắn. Lặng im một lúc.

Bỗng.

“Ta phải công nhận ngươi rất mạnh.

Tiếng nói phát ra từ con quái vật, nghe như radio cũ kêu rè rè, nhưng nếu chịu khó nghe kĩ, vẫn đoán ra nó đang tâng bốc hắn.

“Cho nên hãy đấu hết sức, ta không sợ chết đâu.”

Cố Vô Trần khẽ cười, miệng nhếch lên một nửa, trong lòng thì đang chửi rủa không ngớt về gia đình nó.

“Rất hợp ý ta, ngươi có khí phách đấy.”

Cố Vô Trần chắp tay sau lưng, giọng lạnh lùng vang lên như sấm.

“Ta không giết kẻ vô danh, nói tên của ngươi ra đi.”

Nó khẽ hừ một tiếng, giọng đầy uy lực.

“Ta không có tên, đừng nói nhiều nữa, ra tay đi.”

Vừa dứt lời, nó liền chuẩn bị động thủ, ánh mắt sáng rực như muốn nghiền nát đối thủ.

Nhưng Cố Vô Trần nhanh hơn, khẽ xua tay ra hiệu, giọng vội vã pha chút bực bội.

“Ấy, từ từ đã! Nhìn kia kìa… sao băng trên trời đang rơi xuống đây kìa!”

Nó nhíu mày đầy nghi hoặc, rồi quay người lên ngẩng nhìn bầu trời.

Dù đã là Thăng Hình cảnh giới, nhưng trí tuệ của nó chẳng hơn gì đứa trẻ 10 tuổi, nên việc nó quay đầu lại để nhìn sao băng, hoàn toàn không có gì sai.

"Đâu? sao băng đâu sao ta lại không thấy."

Nó quay người lại, ánh mắt đầy nghi hoặc dõi về phương Cố Vô Trần. Thật đáng tiếc, khi ấy nơi hắn đứng đã chẳng còn bóng dáng nào, chỉ còn lại khoảng không mịt mù. Nó sững người vài nhịp, rồi trong chớp mắt, ý tứ chợt bừng tỉnh.

“Gừ!”

Một tiếng gầm vang chấn động, mang theo cơn thịnh nộ như sóng dữ.

"Mẹ nó, tên khốn nhà ngươi!!!"

Trong một hành lang u tối, hai bóng dáng – một cao một thấp – lướt qua khắp nơi, như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Cuối cùng, người thấp hơn khẽ lên tiếng.

“Này Hạo Cường, ngươi có chắc đây là nơi Cố Trần rơi xuống không?”

Người cao hơn, gãi đầu, mặt cười gượng, giọng run run đáp.

“Ch-chắc vậy, có lẽ rơi xuống đây.”

Hạo Cường liếc sang Lý Dạ Phong, vẻ mặt vừa lo vừa lúng túng. Thân hình hắn cao lớn, ước gần hai mét, đứng bên Lý Dạ Phong vốn tầm thường, trông chẳng khác chi cha với con.

Hạo Cường đang bước, bỗng dưng dừng lại, thân hình to lớn tựa núi đứng im. Lý Dạ Phong từ phía sau va chạm vào người hắn, té nhào ra sau.

“Ngươi! Hạo Cường đang đi cớ gì lại ngừng bước?"

Hạo Cường chỉ tay về một hướng, giọng run rẩy, mắt mở to, hàm cử động không ngừng.

"Người anh em, cậu xem thử giúp tôi người đang nằm dưới kia..."

"Có phải là Bạch Linh không!?"

Lý Dạ Phong lồm cồm đứng dậy, mắt tròn xoe, bước tới gần chỗ Hạo Cường chỉ. Dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang, cơ thể Bạch Linh nằm bất động, máu loang lổ trên nền gạch.

“Ôi trời! đúng là cô ấy.” Lý Dạ Phong thì thầm, giọng run run.

Hạo Cường khẽ nhăn mặt, tay nắm chặt lại, gân xanh nổi lên.

“Không sai, chính là Bạch Linh. Cậu xem thử cô ta còn sống không?"

Lý Dạ Phong cúi người, đặt tay lên cổ Dương Tịch, cảm nhận nhịp mạch và hơi ấm trên da cô. Sau vài nhịp thở, hắn thở phào nhẹ nhõm và nói.

“Không sao, chỉ là ngất thôi. Cậu bế cô ấy lên, đưa đến phòng y tế đi."

Hạo Cường gật đầu, nghiêm túc gồng người nâng Dương Tịch lên. Thân hình hắn to lớn như núi, nhưng lại di chuyển nhẹ nhàng, cẩn thận để không làm cô đau thêm.

“Được, đi thôi.” Hắn vừa nói vừa dẫn đường, ánh mắt quét xung quanh hành lang tối om, luôn cảnh giác từng chuyển động nhỏ nhất.

Lý Dạ Phong chạy theo bên cạnh, lòng vẫn còn hồi hộp, nhưng thấy Dương Tịch thở đều và cơ thể ấm trở lại, mới yên tâm hơn một chút.

“Cố Vô Trần, nếu cậu ấy ở gần, hy vọng cậu ấy kịp đến.” Hắn lẩm nhẩm trong lòng, bước chân vội vã nhưng không quên quan sát mọi hướng, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ nguy hiểm nào.

Hạo Cường gồng người, ôm Bạch Linh thật cẩn thận, từng bước một nhấc lên nền hành lang ẩm thấp. Lý Dạ Phong chạy theo bên cạnh, mắt lia khắp nơi, vừa lo lắng vừa tức tối.

“Ê, ngươi có chắc cô ấy chỉ ngất thôi không? Nhìn vậy cũng, đáng sợ đấy chứ!”

Lý Dạ Phong nhíu mày, nghiêng người nhìn sang.

"Ta chẳng phải đã nói cô ấy vẫn còn sống hay sao?"

Hạo Cường cười gượng. “Bình tĩnh? làm sao ta có thể bình tĩnh được ta đang ôm một cô gái đầy máu đấy!"

Không trả lời câu hỏi của hắn Lý Dạ Phong chuyển chủ đề đi sang một hướng khác.

“Ê! Hạo Cường, không hiểu sao tao có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó nhỉ. Hừm, chắc là… á, tên khốn Trương Phi!”

Hạo Cường gật mạnh: “Đúng! Chính là hắn! Không lẽ lại để cô ấy gặp chuyện một mình?!”

Lý Dạ Phong ôm đầu, vừa cười vừa chửi: “Tên đó đi theo để bảo vệ Bạch Linh mà biến mất như… như… một hồn ma! Mày tin không, ta tức muốn nổ tung!”

Nhớ lại khuôn mặt hắn, cảnh tượng lập tức hiện lên trong đầu Lý Dạ Phong. Khuôn mặt Trương Phi nhếch mép, lè lưỡi, giọng cợt nhã vang lên:

“Phong muội, nhớ ta rồi phải không?”

"Xì xì."

Lý Dạ Phong vội xua tay, như muốn tống hết bóng hình ảnh đó ra khỏi đầu.

Cuối cùng, cửa phòng y tế hiện ra trước mắt. Hạo Cường hạ Bạch Linh xuống giường, nhẹ nhàng đặt cô lên tấm chăn sạch, mắt vẫn không rời cơ thể cô.

Lý Dạ Phong thở phào, giơ tay vỗ nhẹ vào vai Hạo Cường, nhưng vì chênh lệch chiều cao, cuối cùng hắn chỉ vỗ được lên lưng.

“Ra ngoài đi, để cô ấy một mình trong này đi."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...