Và rồi, khi bắt gặp ánh mắt cảnh giác xen lẫn nghi hoặc từ Lý Dạ Phong, hắn chậm rãi thu lại luồng khí tức chết chóc kia. Khuôn mặt mới giây trước còn đầy phẫn nộ, nay lại trở về dáng vẻ bình thản và lạnh lùng, tựa như tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một ảo giác thoáng qua của Lý Dạ Phong.
Dạ Phong khẽ nhíu mày, ánh mắt chìm vào dòng suy nghĩ hỗn loạn. Thật kỳ lạ, từ khi dịch bệnh bùng phát, Cố Vô Trần dường như đã trở thành một con người hoàn toàn khác. Không chỉ thay đổi tính cách, hắn còn như thể biết trước mọi chuyện sẽ xảy ra, và cả ánh mắt kia, ánh mắt nhuốm đầy sát khí cùng tử vong, khi nhìn thẳng vào hắn.
Khiến cho sống lưng Lý Dạ Phong bất giác lạnh toát, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng làm toàn thân hắn cứng đờ. Mồ hôi túa ra như mưa, nhanh chóng thấm ướt lưng áo trắng, dính bết vào da thịt ẩm ướt khó chịu.
Dạ Phong quay đầu đi sang chỗ khác, không dám đối diện với ánh mắt của Cố Vô Trần. Sự sợ hãi vô thức hiện rõ trong từng cử động.
Cố Vô Trần thoáng nhận ra điều đó, bàn tay siết chặt thanh sắt. Giọng nói hắn vang lên, bình thản chẳng hề để lộ một chút cảm xúc nào.
“Đi thôi. Đã hơn hai mươi phút rồi mà bọn họ vẫn chưa quay về.”
Hạo Cường ngủ say đến mức cái bong bóng phập phồng trên mũi cũng vươn lớn rồi “bụp” một tiếng nổ tan. Hàng mi hắn khẽ run, đôi mắt lim dim mở hé, khuôn mặt tràn đầy vẻ buồn ngủ. Một cái ngáp dài, uể oải vang lên, âm thanh lười biếng kéo dài ra.
Hắn vội ngẩng đầu lên, ánh mắt còn vẻ buồn ngủ nhưng nhanh chóng đông cứng lại khi bắt gặp hai bóng người phía trước. Cả hai đều đeo balo, tay siết chặt vũ khí, khuôn mặt lạnh băng, ánh nhìn sắc lẻm khóa chặt lấy hắn.
"hê hê hê, các cậu định đi đâu vậy?"
Cố Vô Trần với khuôn mặt vô cảm liếc nhìn Hạo Cường, giọng điệu bình thản vang lên.
“Cậu đi theo tôi và Dạ Phong xuống dưới. Xem thử bọn họ có gặp chuyện gì không.”
Nói xong, Cố Vô Trần xoay người, bước thẳng về phía cửa. Tiếng chân hắn vang đều trên nền gạch lạnh, dứt khoát và trầm ổn.
Thấy vậy, Hạo Cường vội vàng bật dậy, lúng túng vác balo, hối hả chạy theo phía sau.
…
Ngay lúc này, trong một lớp học tầng dưới, một bóng người mệt mỏi đang dựa lưng vào chiếc bàn học đã đổ ngã. Hơi thở hắn dồn dập, vai phập phồng theo từng nhịp thở, ánh mắt lờ đờ như muốn khép lại vì kiệt sức.
Nhưng chỉ một thoáng, hắn tự tát mạnh hai bên má mình, tiếng “bốp bốp” vang lên khô khốc giữa không gian im lặng.
“Tỉnh táo lên!” hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đôi mắt mở to trừng xuống sàn.
“Ngủ ở đây mà để bọn chúng bắt được thì hóa thành buffet cho chúng nó ăn no nê mất.”
Đưa tay lên trước mặt để ngắm nhìn, chỉ thấy hai bàn tay những cái móng bĩ gãy nứt ra máu từ các khe móng đã đông lại tuy vậy nếu hoạt động mạnh hay là lỡ tay cào đi thì máu sẽ chảy ra không ngừng.
Mây trên trời tan đi dần, để lộ ra trăng tròn giữa đêm khuya, ánh sáng từ trăng rơi xuống khuôn mặt hắn để lộ một gương mặt đầy mệt mõi, hắn không ai hết chính là Trương Phi kẻ đã trốn thoát được khỏi đám zombie.
"Hộc hộc"
Hắn chống tay lên chiếc chân bàn gãy, từ từ gượng dậy, cả thân thể như mất hết sức, đôi chân nặng trĩu tựa mang theo cả chục ký sắt, mỗi bước đi vang lên là tiếng “két... két...” khô khốc giữa căn phòng im lìm.
“Nghỉ ngơi bấy nhiêu đủ rồi, ta phải lên sân thượng, để bọn họ kịp cứu cô ấy.”
Ra đến cửa, Trương Phi khựng lại. Từ sâu trong hành lang tối đen như mực, hàng loạt ánh mắt đỏ rực lấp ló hiện lên vô cùng lạnh lẽo, âm u, và đầy thú tính. Ba… bốn… không rõ bao nhiêu, nhưng tất cả đều đang nhìn thẳng về phía hắn.
Một giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Trương Phi cười gượng, khóe môi giật giật, bàn tay chậm rãi kéo cánh cửa lại, rồi rầm một tiếng đóng sập.
Trong nhịp tim dồn dập, hắn vội kéo chiếc ghế kế bên, kẹp chặt vào cửa lại.
“Ta đây chắc là hoa mắt thôi,” hắn lẩm bẩm, giọng khô khốc.
“Có lẽ… nên nghỉ ngơi thêm một chút nữa đi.”
Bên ngoài, trong bóng tối, vài bóng đen di chuyển khẽ thấp thoáng hình dạng méo mó, bốn chân, tám mắt… khoảng ba con, hay nhiều hơn, hắn không có dám ra ngoài đó xem có nhiêu con.
Ngồi bệt xuống ghế, Trương Phi thả lỏng toàn thân, ánh mắt mệt mỏi dán lên trần nhà, đầu óc trôi nổi giữa những suy nghĩ mông lung. Không khí im ắng đến mức hắn gần như nghe được nhịp tim mình.
Bỗng~
“Ầm!”
Cánh cửa rung bần bật, một lực đập khủng khiếp từ bên ngoài giáng xuống khiến cả căn phòng như chấn động. Cái ghế chặn cửa bị ép gãy làm đôi, những mảnh gỗ văng tung tóe, còn cánh cửa thì lõm sâu, in hằn hình nửa quả trứng gà như bị một con thú khổng lồ đập thẳng vào.
“ĐÙNG!”
Lần này, cánh cửa bung hẳn ra, rơi mạnh xuống nền gạch lạnh lẽo, phát ra âm thanh chói tai rền rĩ.
Bản năng khiến Trương Phi giật mình bịt chặt hai tai, tim đập loạn, hơi thở dồn dập.
Một cái đầu méo mó, mang hình thù nửa người nửa thú, mọc ra tám con mắt chằng chịt. Từng con mắt chuyển động loạn xạ, đảo qua khắp căn phòng học. Rồi bỗng chốc, tất cả đồng loạt dừng lại, đổ dồn về phía hắn, khóa chặt chỗ hắn đang ngồi.
Từng giọt nước dãi sền sệt của thứ sinh vật không rõ kia nhỏ tong tỏng xuống nền gạch, phát ra âm thanh “tách... tách…” lạnh người. Chúng bốc mùi tanh nồng, như máu lẫn thịt thối, lan nhanh khắp phòng.
Trương Phi đứng phắt dậy, từng bước lùi về phía sau. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, đôi mắt hắn mở to, đồng tử co rút lại. Bàn tay run rẩy mò mẫm tìm lấy bất kỳ thứ gì có thể dùng làm vũ khí cây chổi, thanh bàn gãy, hay thậm chí là mảnh kính vỡ.
Sinh vật kia khẽ nghiêng đầu, tám con mắt lập loè thứ ánh sáng đỏ như đỏ hồng. Nó há to cái miệng đầy răng nhọn hoắt, rồi đột ngột rít lên một tiếng chói tai, âm thanh như kim loại cào vào tường.
RẦM!
Cửa lớp học nổ tung. Từng mảnh gỗ văng tứ phía. Thứ đó chui vào, thân thể gầy dài như con rắn, nhưng lại có chi, có móng, Nó lao thẳng tới, tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy một vệt mờ đen phóng ngang qua ánh trăng lọt vào khung cửa sổ.
Trương Phi theo bản năng mà nhảy sang bên trái để né đi thứ sinh vật kia. Con quái vật theo quán tính đâm sầm vào tủ đựng đồ, cả cái tủ thép nặng nề bị húc bật ra, đổ rầm xuống, khói bụi bay mù mịt.
Cậu thì chẳng khá hơn là mấy cú né vội hồi nảy khiến hắn va đập mạnh vào góc bàn, cảm giác đau nhói truyền thẳng lên sống lưng. Toàn thân tê dại, hơi thở nghẹn lại, cơn đau nơi eo như có thứ gì đó rắc một tiếng, lạnh buốt lan khắp người.
“Khụ... khụ!!”
Mặt hắn nhăn nhó miệng khép chặt lại để lộ ra những hàm răng nghiến chặt lấy nhau, hắn tay ôm eo trái từng bước chạy về phía cửa lớp
Mặt hắn nhăn nhó, miệng khép chặt để lộ ra những hàm răng nghiến siết vào nhau, tiếng rắc rắc nhỏ vang lên trong cổ họng. Tay ôm eo trái, Trương Phi tập tễnh từng bước lao về phía cửa lớp.
Mỗi bước chân là một lần đau như dao cứa, mồ hôi lạnh rịn ra, chảy dọc theo thái dương, hòa vào bụi bặm và máu.
“Cố lên.” Hắn lẩm bẩm, hơi thở đứt quãng, cổ họng khô rát.
Phía sau, âm thanh “rột… rột…” vang lên càng lúc càng gần. Con quái vật đã hoàn toàn bò ra khỏi đống đổ nát. Từng khớp xương của nó kêu lục cục như tiếng cười méo mó, tám con mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào tấm lưng đang run rẩy của Trương Phi.
Chỉ vài giây sau, nó lao tới.
Rầm!!
Cửa lớp học bị hắn đẩy mạnh, suýt bật khỏi bản lề. Trương Phi vội trượt người ra ngoài, cánh cửa va ngược lại, chặn lấy thân con quái vật đang phóng đến. Tiếng va chạm vang dội, bụi bay mù mịt.
Hắn ngã sụp xuống hành lang, hai tay chống sàn, ho sặc sụa. Toàn thân rã rời, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa đang rung lên bần bật.
"Nó đang cố phá để xông ra ngoài, không còn thời gian nữa—phải lên lầu, nhanh nhất có thể!"
Trương Phi lao vút lên cầu thang, từng bước chân đập mạnh vào nền gạch vang dội. Hơi thở hắn đứt quãng, mỗi nhịp hít vào như thiêu đốt lồng ngực. Sức cùng lực kiệt, đôi chân nặng trĩu, từ chạy hắn dần chuyển sang loạng choạng bước đi. Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, gương mặt tái nhợt gần như không còn chút huyết sắc.
Khi lên đến tầng trên, cảnh tượng trước mắt khiến tim hắn như ngừng đập, trên đây vậy mà không một ai. Ba người kia... biến mất, chỉ còn lại khoảng không im ắng đến rợn người.
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh buốt xương, làm tà áo hắn khẽ rung.
Giữa tầng lầu tối tăm ấy, chỉ còn một bóng người đơn độc, thở hổn hển giữa khoảng trống vô tận.
“Đâu hết rồi, các ngươi đâu hết rồi!!!”
Hắn hét lên, nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió rít qua. Hắn chạy tìm khắp nơi, nhưng chẳng thấy ai. Chợt hắn nhớ ra là hắn vừa mới bị truy đuổi, nhưng con quái vật kia đến giờ vẫn chưa xuất hiện.
Hắn định chạy xuống lầu tìm kiếm bọn họ, vì lúc này trong lòng hắn dấy lên một dự cảm không lành.
Linh cảm bất an như luồng điện chạy thẳng từ cột sống lên đỉnh đầu, khiến hắn đầu óc ong ong. Một mảnh kim tinh lấp lánh xuất hiện trong tầm nhìn, làm hắn càng cảm thấy mệt mỏi hơn.
“Phịch!”
Hắn ngã vật xuống đất, hai mắt nhắm chặt. Cả người lúc nãy còn căng cứng giờ mềm nhũn như nước, có thể tan ra bất cứ lúc nào, trên sân thượng giờ đã yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng gió ù ù bên tai, còn về phần mấy người kia thì...
Ở dưới lầu, ba người mà Trương Phi đang tìm kiếm có lẽ “hên” đến mức lại gặp phải vận đen như cục than. Họ đứng giữa khoảng trống im lặng, tim đập thình thịch, ánh mắt hoảng hốt.
Bởi vì giờ đây, thứ mà họ phải đối mặt chính là con quái vật mà Trương Phi vừa gặp. Nó đang hướng về phía họ, ánh mắt lộ rõ sự thèm khát.
Chaporia
Bình Luận (0)