Hạo Trương Phi thì vẫn cười hì hì, mồ hôi ướt nhẹp trán mà gương mặt lại chẳng khác gì vừa được xem kịch vui.
“Trên này gió lớn thật đấy nhỉ, Phong muội.”
Đáp lại hắn là ánh nhìn lạnh tanh. Một luồng hàn khí từ người nàng tỏa ra, khiến Trương Phi lập tức ngậm miệng, chẳng dám luyên thuyên thêm nửa câu nào.
Dương Tịch ôm lấy lồng ngực, trái tim đập loạn nhịp, Một giọt mồ hôi lăn dài từ má xuống hòa vào làn tóc trắng xõa dính chặt vào má, tạo nên một khung cảnh thoáng chốc như bước ra từ màn ảnh.
Trương Phi tháo balo, đặt xuống nền sân thượng, lục lọi rồi lấy ra mấy chai nước suối. Hắn chuyền cho từng người, giọng đùa cợt nhưng trong mắt lại ẩn chút hiếu kỳ.
Đến lượt Dương Tịch, Trương Phi vừa đưa vừa liếc nhìn.
“À này, Bạch Linh. Lúc dịch bệnh mới bùng phát, cậu ở đâu thế? Sao có thể thoát được vậy?”
Dương Tịch khựng lại, vô thức bàn tay đón lấy chai nước hơi run nhẹ. Đôi mắt lóe lên tia tối tăm, nhưng nhanh chóng được che giấu sau một nụ cười gượng gạo.
“Vận khí tốt mà thôi. Lúc đó tôi đang ở trong nhà vệ sinh, nên may mắn thoát được. Đợi đến khi mọi thứ yên tĩnh lại thì mới dám ra ngoài.”
Lời nhẹ, giọng bình thản, nhưng không ai không nghe ra sự né tránh trong đó.
Trương Phi chép miệng, cười nhạt.
“Thế mà ta còn tưởng có gì thú vị cơ.”
Cố Vô Trần vẫn im lặng. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vực đen, nhìn cô một thoáng thôi cũng đủ khiến người ta cảm giác bị soi thấu tận đáy tâm can.
Với kẻ từng học ngành tâm lý như hắn, chỉ cần cái run nhẹ ở tay, ánh mắt lạc hướng kia, cũng đủ để kết luận đó là cô đang che giấu một điều gì đó.
Hắn đứng thẳng dậy, từng bước chậm rãi đi đến sát rìa sân thượng. Bàn tay phải khẽ đặt lên hàng rào lưới thép lạnh buốt, mắt nhìn xuống khoảng sân hỗn loạn bên dưới. Thanh âm vang lên trầm thấp, nặng nề.
“Trời sắp tối rồi, cũng là lúc bọn chúng trở nên điên cuồng nhất. Đêm nay, chúng ta nên ở lại đây qua đêm thì hơn.”
Hắn quay đầu lại, ánh mắt khẽ lướt qua từng người, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt. Đôi tay chắp sau lưng, vừa bước chậm rãi vừa cất giọng.
“Thật ra, nếu không bị thi triều dồn ép, ta cũng sẽ dẫn các cậu lên đây."
Khoảnh khắc đó, ánh hoàng hôn cuối cùng phủ lên mái tóc hắn, ánh sáng vàng cam đan xen trong đôi mắt thâm trầm. Hắn nhìn lên trời, lặng người giữa dòng hồi ức.
Cảnh vật vẫn vậy, chỉ khác người. Một kiếp đã trôi qua, hắn một kẻ trùng sinh, giờ đây lại đứng ở đúng nơi này, mang theo ký ức của cái chết và hồi sinh trở lại.
Kiếp trước, cũng chính tại sân thượng này, hắn và vài người bạn từng ngắm trăng, nói chuyện nhân sinh và từ đó, hắn biết đến một bí mật, đó là về sự tồn tại của “tu luyện giả”.
Nhưng ở kiếp ấy, chưa từng có người tên Bạch Linh. Sự xuất hiện của cô lần này dường như là một sợi chỉ định mệnh lệch khỏi trục cũ.
Hắn khẽ nheo mắt, trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc, song chỉ thoáng qua liền biến mất.
Một nụ cười nhạt trên khóe môi nhếch lên.
“Cùng lắm thì làm đồng đội của ta sau này."
Một ý niệm lóe lên, khiến khóe môi hắn nhếch nhẹ.
"Nhưng nếu quá phế, thì ta không ngại biến ả thành đồ chơi mua vui cho ta."
Hạo Cường chau mày, khó hiểu, liền quay sang hỏi.
“Trần ca, ý cậu là sao vậy?”
Cố Vô Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt xa xăm. Hắn giơ tay chỉ lên bầu trời âm u phía trên, giọng nói trầm thấp vang lên như mang theo linh lực mà truyền vào tai mọi người.
“Đêm nay, các cậu sẽ thấy… thứ mà kiếp người cả đời các cậu chưa từng được chứng kiến.”
Cả nhóm nhìn nhau, nghi hoặc. Nhưng không ai phản bác. Cố Trần là người đã dẫn dắt họ sống sót giữa bầy xác sống, họ tin vào bản lĩnh ấy.
Không ai lên tiếng thêm lời nào. Mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại Bạch Linh cùng Cố Vô Trần thức giấc một người gác đêm, một người vì cảnh giác mà chẳng thể nhắm mắt.
“Vù… vù…”
Gió đêm gào rít, đột ngột dâng lên từng đợt. Một luồng sáng mờ từ chân trời kéo đến, xoáy vào bầu trời đen thẳm, và rồi.
"Rắc!!"
Tiếng nổ vang vọng như xé toạc bầu trời. Không gian rách ra, lộ ra một con mắt khổng lồ, nhìn xuống nhân gian từ nơi sâu nhất của vũ trụ.
Ánh nhìn ấy bao trùm mọi thứ, lạnh lùng, thương hại, uy nghiêm vô biên. Trong đồng tử xanh thẳm là cả biển sao đang chuyển động, như chứa đựng linh hồn của vạn vật.
Rồi, chỉ trong một phút ngắn ngủi, con mắt ấy nhắm lại, tan biến như mộng. Bầu trời liền lại, tĩnh lặng như chưa từng có gì xảy ra.
Dương Tịch bật dậy, hai mắt trợn trừng, miệng há hốc. Cảnh tượng kinh hoàng ban nãy vẫn còn in đậm trong trí óc, khiến hắn khó lòng tin đó là sự thật.
Tiếng động vừa rồi cũng khiến cả nhóm giật mình tỉnh giấc. Từng gương mặt đều tràn ngập khiếp sợ, con tim như bị ai đó bóp nghẹt. Chỉ duy nhất một người… vẫn lặng lẽ ngồi đó, đôi mắt bình thản, dường như đã sớm biết trước điều này.
Mọi người cũng choàng tỉnh, mặt mày kinh hoàng. Chỉ có Cố Vô Trần vẫn ngồi yên, bình thản như đã dự liệu từ lâu.
“Như mấy cậu thấy đấy… hùng vĩ, uy nghiêm lắm, đúng không?”
Giọng Cố Vô Trần vang lên trầm thấp, bình thản đến lạ thường.
Bốn ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn, kinh ngạc còn hằn rõ trên từng gương mặt, chưa ai kịp hoàn hồn.
Một thanh âm run rẩy phá tan sự im lặng.
“Đ-đó là cái gì vậy!?” Dương Tịch lắp bắp hỏi, mắt vẫn dán chặt lên bầu trời đã liền lại.
Giọng cậu lấp bấp, thân thể khẽ run, đôi chân bủn rủn không chống đỡ nổi mà ngồi phịch xuống nền gạch.
Cố Vô Trần quay người, chắp tay sau lưng.
“Thiên Đạo.” Hắn nói tiếp “Thứ ý chí bao trùm trời đất. Nhưng giờ… nó đã chết rồi.”
Hắn chắp tay sau lưng, quay người lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang sợ hãi và hoang mang.
Không gian im bặt. Chỉ có tiếng gió len qua khe tường, thổi qua tai từng người.
"..."
Trong thoáng chốc, bầu không khí lặng ngắt, Trần Hạo Cường mở to mắt, nuốt nước bọt một cách khó nhọc, bàn tay vô thức siết chặt nắm đấm.
Hạo Trương Phi, kẻ luôn miệng trêu chọc, nay chỉ có thể cười gượng, ánh mắt sau lớp kính run rẩy không ngừng.
Lý Hạ Phong thì tái mặt, sắc môi gần như không còn chút huyết sắc.
Nhưng đúng lúc ấy, giọng Trần Hạo Cường vang lên, đầy nghi hoặc.
"Thiên Đạo… chết?”
“Cậu đang nói đùa sao? Làm gì có chuyện đó, Trời sao có thể chết?”
Cả nhóm thoáng chấn động, ánh mắt dồn về phía Cố Vô Trần, như muốn nghe hắn giải thích.
Cố Vô Trần chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười vừa lạnh lùng vừa khó dò.
“Nếu Trời không thể chết , vậy sao lại sinh ra tận thế? Zombie là gì? Vì sao tồn tại? Vì sao trong thế giới của chúng ta, lại xuất hiện một cái con mắt trên trời?"
Lời hắn như sấm nổ giữa trời quang, khiến Trần Hạo Cường nghẹn họng, lập tức im lặng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, chỉ còn lại chút hoài nghi không thể nuốt trôi.
“Thiên Đạo vốn chỉ là quy tắc vận hành của thế giới này. Mà quy tắc cũng có thể bị phá.” Giọng hắn dần trầm xuống.
Bầu không khí lặng ngắt, lời nói kia như đè nặng trong tim của từng người.
“Chỉ thế giới mới là vĩnh hằng. Nhưng vào một ngày nào đó, sẽ có kẻ đủ mạnh để phá hủy cả nó.”
Cả nhóm im lặng. Ánh mắt Dương Tịch run run, hai tay siết chặt. Những từ “Thiên Đạo đã chết” cứ lặp lại trong đầu, tựa lời nguyền cổ xưa.
Trong thoáng chốc, hắn lại cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ, như thể đã từng nghe thấy ở đâu đó.
Thiên Đạo, đó chẳng phải là khái niệm trong thế giới tu tiên sao? Ý niệm kinh hoàng lóe lên khiến trái tim hắn đập loạn. Không lẽ… ta thực sự đã xuyên đến một thế giới tu tiên ẩn giấu bên trong tận thế này?
“Không thể nào… không thể nào…” Dương Tịch cúi gằm mặt, môi lẩm bẩm, nhưng nhanh chóng nuốt ngược những lời còn dang dở.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh hoàng từ tầng dưới vang lên. Cả tòa nhà rung chuyển. Tiếng gào rú khàn đặc vọng lên như quái vật bị xích.
Trần Hạo Cường lập tức bật dậy, sắc mặt trắng bệch.
“Chuyện… chuyện quái gì vậy!?”
Cố Vô Trần vẫn ngồi nguyên vị trí, đôi mắt thâm trầm không gợn sóng. Trong khi mọi người hoảng loạn, hắn chỉ khẽ nhếch môi, giọng điệu hờ hững vang lên giữa không gian căng thẳng.
“Tiến hóa. Khi linh khí rối loạn, sinh linh nào còn sống sót đều có thể biến dị.”
Ánh mắt hắn lia qua từng người, trong lòng sinh ra đôi chút quen thuộc.
“Cảm giác lạnh len lỏi trong người không phải gió, mà là linh khí. Dòng năng lượng đó đang trở lại thế giới này.”
Cố Vô Trần chắp tay sau lưng, ánh mắt đảo qua từng gương mặt, giọng trầm thấp nhưng lại mang theo một lực ép vô hình.
Hắn đứng thẳng, giọng càng thêm uy nghiêm.
“Nhân tiện, ta nói luôn giờ đây, các ngươi có hai con đường. Một là thức tỉnh giả. Hai là tu luyện giả.”
Tên tóc vàng bật lời mà nói.
“Thức tỉnh giả mạnh hơn mà, vậy chọn cái đó là xong!”
Cố Trần liếc hắn, cười nhạt.
“Mạnh hơn ư? Ừ, lúc đầu thì vậy. Nhưng muốn tiến cấp, họ phải giết rồi cướp lấy linh nhãn trong đầu xác sống. Khi không còn zombie, họ sẽ dừng lại ở cảnh giới đó mãi mãi.”
Lý Dạ Phong, từ nãy giờ vẫn im lặng, rốt cuộc cũng lên tiếng.
“Tức là giống như thôn phệ đúng không? Nhưng nếu một ngày zombie trên thế giới bị quét sạch, vậy chẳng phải thức tỉnh giả sẽ hết đường để tăng cường sức mạnh sao?”
Cố Vô Trần khẽ nhếch môi, giọng nói bình thản nhưng mang theo chút lạnh lùng.
“Đúng vậy, đó chính là nhược điểm lớn nhất của thức tỉnh giả. Sức mạnh của thức tỉnh giả thuộc hoàn toàn vào zombie, mà số lượng zombie thì có giới hạn. Một khi không còn zombie, con đường tu luyện sẽ bị chặn đứng.”
Hắn dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng người, rồi nói tiếp.
“Còn tu luyện giả… chỉ cần còn linh khí tồn tại, thì đạo lộ sẽ không có điểm dừng. Một khi bước vào con đường ấy, sức mạnh không còn giới hạn.”
Bỗng chốc cả sân thượng rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng gió rít ù ù bên tai, lạnh lẽo đến gai người.
Dương Tịch nuốt khan một ngụm nước bọt, lấy hết dũng khí cất lời.
“Vậy-làm thế nào để trở thành tu luyện giả?”
Câu hỏi vừa thoát ra, bốn ánh mắt đồng loạt quay lại nhìn cô.
Tựa như trong giây phút này, bọn họ mới sực nhớ ra sự hiện diện của cô gái vẫn luôn lặng lẽ ngồi bên cạnh, chưa từng chen ngang vào cuộc trò chuyện giữa họ và Cố Vô Trần.
Cố Vô Trần khẽ cười, giọng chậm rãi mà nặng như chuông đồng.
"Chỉ khi tuyệt vọng nuốt chửng ý chí, bản năng mới tìm đến một sức mạnh khác để sinh tồn. Đó! Chính là bước đầu của tu luyện giả.”
Chaporia
Bình Luận (0)