Tester xuyên không vào game, tôi là nhân vật phụ/Chapter 1: Vòng lặp thứ 1,328 và một lon cà phê hết hạnChapter 1: Vòng lặp thứ 1,328 và một lon cà phê hết hạn
20px

Chương 1: Vòng lặp thứ 1,328 và một lon cà phê hết hạn

Ánh sáng duy nhất trong căn phòng bừa bộn đến mức đáng báo động không đến từ cửa sổ bị che kín bởi tấm rèm dày cộp, mà hắt ra từ ba màn hình máy tính đang hoạt động hết công suất. Không khí đặc quánh mùi cà phê nguội, mì gói ăn liền và một thứ mùi chua nhàn nhạt của sự lao động quá độ và thiếu ngủ triền miên. Giữa đống vỏ lon nước tăng lực và bao bì đồ ăn vặt, Kim Hun-min ngồi đó, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, dán chặt vào màn hình chính.

Trên màn hình, dòng chữ cách điệu bằng vàng lấp lánh hiện ra: **"Học Viện Tình Yêu và Chiến Tranh"**.

Bên dưới là một dòng chữ nhỏ hơn, nhấp nháy một cách mời gọi: *"Bản cập nhật mới: Góc nhìn của Kẻ Xuyên Không!"*

Hun-min thở ra một hơi dài, luồng hơi mang theo mùi cà phê đắng ngắt. Anh đưa bàn tay chai sần vì bấm phím và chuột lên vuốt mặt. "Lần thứ 1,328," anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc. "Lạy Chúa, nếu có kiếp sau, xin đừng để con làm game tester nữa."

Kim Hun-min, 29 tuổi, là một game tester kỳ cựu. Anh đã từng là một game thủ đầy đam mê, người có thể dành hàng tuần liền để cày một con boss khó nhằn hay khám phá mọi ngóc ngách của một thế giới mở. Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Bây giờ, game không còn là đam mê, nó là một công việc, một vòng lặp nghiệt ngã. Và "Học Viện Tình Yêu và Chiến Tranh" chính là địa ngục hiện tại của anh.

Vốn dĩ, đây là một game otome kinh điển, một câu chuyện lãng mạn sến súa nơi nữ chính thường dân Lee Yeon-woo với trái tim nhân hậu và tinh thần kiên cường bước vào một học viện ma pháp danh giá, rồi bằng cách nào đó thu hút được toàn bộ dàn nam chính ưu tú nhất vương quốc.

Hun-min nhấp chuột, màn hình chuyển đến giao diện đăng nhập. Anh gõ tên tài khoản và mật khẩu nhanh đến mức các ký tự chỉ là một vệt mờ. Bàn tay anh di chuyển hoàn toàn theo bản năng.

*Click.*

Giao diện tạo nhân vật hiện ra. Trong phiên bản gốc, người chơi chỉ có thể nhập tên cho Lee Yeon-woo. Nhưng bản cập nhật này, thứ mà Hun-min đã phải chơi đi chơi lại cả ngàn lần trong hai tháng qua, lại khác. Người chơi sẽ vào vai Han So-hee, một nữ sinh viên bình thường từ thế giới hiện đại, bất ngờ xuyên không vào cuốn tiểu thuyết "Học Viện Tình Yêu và Chiến Tranh" mà cô từng đọc. Một cốt truyện isekai trong một game otome. Một ý tưởng mà theo Hun-min là lười biếng nhưng lại cực kỳ hiệu quả để moi tiền game thủ.

"Tên nhân vật... Han So-hee. Tùy chỉnh ngoại hình... bỏ qua. Cứ để mặc định cho nhanh." Anh lẩm bẩm, tay lướt trên bàn phím. Mục tiêu của anh không phải là để tận hưởng game. Mục tiêu của anh là tìm lỗi. Lỗi đồ họa, lỗi kịch bản, lỗi logic, bất cứ thứ gì có thể phá hỏng trải nghiệm của người chơi và khiến công ty bị ăn chửi trên các diễn đàn.

Màn hình loading hiện ra với hình ảnh năm nhân vật chính vây quanh Han So-hee. Hun-min ngáp dài, tiện tay vớ lấy một lon cà phê trên bàn. Anh liếc nhìn ngày hết hạn. "Ồ, quá một tuần rồi. Kệ đi." Một tiếng "tách" vang lên, anh tu một ngụm lớn. Vị đắng gắt và cái ngọt hóa học xộc lên não, tạm thời đánh tan cơn buồn ngủ đang xâm chiếm.

Game bắt đầu.

Cảnh đầu tiên luôn là cảnh Han So-hee tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ, hoảng loạn khi nhận ra mình đã xuyên không. Hun-min giữ chặt nút Ctrl, tua nhanh qua đoạn hội thoại mà anh đã thuộc lòng từng chữ.

*Han So-hee: "Đây... đây là đâu? Sao mình lại ở đây?"*

*Hầu gái A: "Tiểu thư, người tỉnh rồi sao? Người làm chúng tôi lo quá."*

"Skip, skip, skip," Hun-min lẩm bẩm. "Đối thoại sáo rỗng. Nhân vật hầu gái không có chiều sâu. Báo cáo lần thứ 247." Anh mở một file text bên màn hình phụ, gõ vài dòng nhận xét ngắn gọn.

Sau màn giới thiệu nhàm chán, cảnh game chuyển đến Lễ khai giảng của Học viện Ma pháp Hoàng gia Astria. Đây là nơi tất cả các nhân vật chính sẽ lần đầu xuất hiện. Với tư cách là Han So-hee, một tiểu thư công tước mới nổi (tất nhiên rồi, isekai mà), cô được xếp ngồi ở hàng ghế danh dự.

Hun-min điều khiển nhân vật đi đến vị trí chỉ định. Anh biết chính xác cần phải đi con đường nào để không kích hoạt bất kỳ sự kiện phụ tốn thời gian nào. Anh đi vòng qua đài phun nước nơi nữ chính Lee Yeon-woo sẽ vấp ngã và được Hoàng tử đỡ lấy, lách qua góc sân nơi Thiên tài phép thuật Seo Ji-hoon đang trầm tư đọc sách, và tránh xa khu vườn hồng nơi Công tử nghịch ngợm Han Ji-won đang trêu chọc các tiểu thư khác. Anh chỉ muốn đến hội trường, ngồi xuống và tua nhanh qua bài phát biểu dài lê thê của hiệu trưởng.

Nhưng hôm nay, anh có một nhiệm vụ khác. "Kiểm tra bug va chạm với Yoo Jung-hoon."

Yoo Jung-hoon. Cái tên này khiến Hun-min phải ngồi thẳng lưng một chút. Trong dàn harem của game, hắn là một trường hợp đặc biệt. Không phải hoàng tử, không phải thiên tài bẩm sinh, cũng không phải công tử nhà giàu. Hắn là một kẻ ngoại lệ, một tồn tại mà ngay cả đội ngũ phát triển game cũng phải dè chừng. Học sinh năm nhất, kẻ mạnh thứ hai học viện chỉ sau hiệu trưởng. Lượng mana của hắn là một con số không thể đo đếm, và kỹ năng chiến đấu thực tế của hắn được mô tả trong game là "vượt xa mọi định nghĩa". Hắn chính là hiện thân cho câu nói: "Nhất nhân chi hạ, vạn giới chi tôn" - Dưới một người, trên vạn người.

Yoo Jung-hoon không phải là một mục tiêu chinh phục dễ dàng. Hắn lạnh lùng, tàn nhẫn và gần như không thể tiếp cận. Nhưng nếu chinh phục được, người chơi sẽ mở khóa được "True Ending" của game, một cái kết mà sức mạnh và quyền lực nằm trong tay người chơi.

Vấn đề là, nhân vật này được lập trình quá hoàn hảo. Hắn gần như không có lỗi. Các tester khác trong đội đã bỏ cuộc. Nhưng Hun-min thì không. Anh có một linh cảm, một sự nghi ngờ của một kẻ đã sống trong thế giới này 1,327 lần, rằng có một kẽ hở nào đó.

Theo kịch bản, Yoo Jung-hoon sẽ đứng ở một góc khuất gần cổng hội trường, quan sát mọi thứ trong im lặng. Người chơi bình thường sẽ không bao giờ để ý đến hắn. Nhưng Hun-min biết. Anh điều khiển Han So-hee đi thẳng về phía đó.

Yoo Jung-hoon đứng đó, tựa lưng vào một cột đá cẩm thạch. Mái tóc đen tuyền, đôi mắt màu bạc lạnh lẽo như băng giá. Bộ đồng phục trên người hắn phẳng phiu đến từng nếp gấp. Hắn không làm gì cả, chỉ đứng đó, nhưng áp lực vô hình tỏa ra từ hắn khiến các NPC học sinh khác tự động giữ một khoảng cách an toàn.

"Okay, bắt đầu nào," Hun-min tự nói với mình.

Anh điều khiển Han So-hee chạy thẳng vào Yoo Jung-hoon.

*Bịch.*

Nhân vật của anh bật trở lại. Mô hình 3D của Yoo Jung-hoon vững như bàn thạch. Không có lỗi xuyên tường.

"Thử lại." Hun-min cho nhân vật lùi lại, lấy đà rồi chạy nước rút.

*Bịch.*

Vẫn vậy. Anh thử chạy từ bên hông.

*Bịch.*

Thử nhảy vào.

*Bịch.*

"Chết tiệt, cái hitbox của gã này được lập trình kỹ thật," Hun-min càu nhàu. Anh bắt đầu cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ. Chắc là do thiếu ngủ và lon cà phê hết hạn. Anh xoa xoa thái dương, mắt không rời màn hình.

Anh thử một cách khác. Anh biết rằng sau 3 phút 12 giây nữa, một NPC hầu gái sẽ đi ngang qua đây, mang theo một khay bánh. Nếu anh canh đúng thời điểm, anh có thể lợi dụng kịch bản di chuyển của NPC để tạo ra một va chạm đa vật thể, có khả năng đẩy mô hình của Yoo Jung-hoon lệch khỏi vị trí mặc định. Đây là một kỹ thuật bug-finding cơ bản.

Anh kiên nhẫn chờ đợi. Màn hình vẫn sáng rực, các nhân vật khác đang diễn vở kịch của họ. Hoàng tử Kang Min-hyuk vừa có màn xuất hiện hoành tráng, khiến các nữ sinh hét lên sung sướng. Thiên tài Seo Ji-hoon vừa từ chối lời bắt chuyện của một tiểu thư quý tộc bằng một câu nói lạnh lùng. Tất cả đều diễn ra như một chiếc đồng hồ được lập trình sẵn.

Cơn đau đầu của Hun-min ngày càng nặng hơn. Anh cảm thấy thái dương mình giật giật theo từng nhịp đập của tim. Tầm nhìn của anh bắt đầu hơi mờ đi ở hai bên rìa. "Chắc là do nhìn màn hình nhiều quá." Anh tự trấn an, chớp mắt liên tục để lấy lại sự tập trung.

3 phút 10 giây... 11 giây... 12 giây!

"Bây giờ!"

Anh điều khiển Han So-hee lao về phía trước, đúng vào khoảnh khắc NPC hầu gái bước vào tầm ảnh hưởng.

*Keng!*

Tiếng khay bánh rơi xuống đất vang lên trong game. NPC hầu gái hét lên một tiếng. Han So-hee ngã nhào. Và Yoo Jung-hoon...

Hắn chỉ hơi nhích sang một bên, đúng một pixel, để tránh va chạm. Rồi hắn lại đứng yên, đôi mắt bạc vẫn không hề thay đổi, như thể không có chuyện gì xảy ra.

"Không thể nào!" Hun-min hét lên, đập tay xuống bàn. Cơn đau nhói từ đầu lan xuống gáy. Anh cảm thấy một cảm giác tê rần chạy dọc cánh tay trái. "Gã này...

gã này có AI tự điều chỉnh vị trí à? Vô lý! Đây là một game otome, không phải game chiến thuật của NASA!"

Anh mở file text, ngón tay run run gõ: *"Nhân vật Yoo Jung-hoon có khả năng né tránh các va chạm ngoài kịch bản. AI phản ứng quá phức tạp so với một nhân vật phụ trong cảnh này. Đề nghị kiểm tra lại mã nguồn."*

Gõ xong dòng chữ, anh cảm thấy một luồng mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Căn phòng bỗng nhiên trở nên ngột ngạt. Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực lại đau nhói. Cảm giác tê bì ở tay trái lan dần đến các đầu ngón tay. Anh khó khăn cử động chúng.

"Cái quái gì vậy...?" Anh nhìn bàn tay mình. Nó dường như không còn là của anh nữa.

Trên màn hình, kịch bản game vẫn tiếp tục. Hiệu trưởng đã bắt đầu bài phát biểu. Những câu thoại dài dòng, vô nghĩa hiện lên trên khung chat.

*Hiệu trưởng: "Chào mừng các tân học sinh đến với Học viện Astria, nơi những tài năng trẻ của vương quốc sẽ được rèn giũa để trở thành trụ cột tương lai..."*

Hun-min cố gắng đọc, nhưng các con chữ bắt đầu nhảy múa trước mắt anh. Chúng mờ đi, rồi chồng lên nhau, tạo thành những vệt sáng vô nghĩa. Tiếng nói của hiệu trưởng trong game, tiếng nhạc nền hùng tráng, tiếng chim hót bên ngoài cửa sổ ảo... tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh ù ù, tra tấn màng nhĩ của anh.

Anh cố gắng vươn tay tới con chuột, định bấm nút thoát game. Anh cần nghỉ ngơi. Anh cần gọi cho ai đó. Nhưng cánh tay anh nặng trịch, không thể nhấc lên nổi. Cảm giác tê liệt lan ra khắp nửa người bên trái.

"Không... không ổn rồi," anh nghĩ, sự hoảng loạn bắt đầu dâng lên như một cơn thủy triều. Anh cố gắng gọi tên mình, nhưng chỉ có một tiếng ú ớ thoát ra từ cổ họng.

Màn hình game trước mắt anh bắt đầu biến dạng. Gương mặt của các nhân vật nhòe đi. Hoàng tử Kang Min-hyuk với nụ cười hoàn hảo, Seo Ji-hoon với vẻ mặt lạnh lùng, Lee Yeon-woo với đôi mắt ngây thơ... tất cả đều méo mó, như thể đang tan chảy. Chỉ có một hình ảnh duy nhất vẫn rõ nét một cách kỳ lạ: đôi mắt màu bạc của Yoo Jung-hoon.

Trong một khoảnh khắc điên rồ, Hun-min có cảm giác như nhân vật trong game đó đang nhìn thẳng vào anh. Không phải nhìn vào Han So-hee, mà là nhìn xuyên qua màn hình, nhìn vào Kim Hun-min đang ngồi trong căn phòng bừa bộn của mình. Ánh mắt đó không còn là một chuỗi mã lệnh vô hồn. Nó chứa đựng sự dò xét, lạnh lùng, và một chút gì đó... tò mò.

Cơn đau trong đầu anh bùng lên dữ dội, như thể có ai đó dùng búa bổ vào. Toàn bộ thế giới của anh chao đảo. Anh ngã gục xuống bàn phím.

*askdfjhasldkfjhaslkdjfhaskldfjha*

Một chuỗi ký tự vô nghĩa hiện lên trên file báo cáo lỗi của anh.

Cảm giác cuối cùng của Kim Hun-min là sự bất lực. Anh nghe thấy tiếng lon cà phê rỗng lăn lóc trên sàn nhà. Anh ngửi thấy mùi bụi bặm từ tấm thảm chưa giặt. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của những phím bấm áp vào má mình.

Và anh thấy, trong bóng tối đang dần bao trùm lấy ý thức, đôi mắt màu bạc đó vẫn đang nhìn anh, ngày một lớn hơn, rõ hơn, cho đến khi nó nuốt chửng tất cả.

"Vòng lặp... thứ 1,328... cuối cùng cũng kết thúc rồi sao...?"

Đó là suy nghĩ cuối cùng của anh.

Rồi tất cả chìm vào im lặng.

***

Không biết đã bao lâu trôi qua. Một giây, một giờ, hay một thiên niên kỷ.

Ý thức của Hun-min quay trở lại một cách chậm chạp, rời rạc. Anh không còn cảm thấy đau đớn. Cảm giác tê liệt cũng biến mất. Thay vào đó là một sự nhẹ bẫng kỳ lạ, như thể anh đang trôi nổi trong một vùng nước ấm áp.

Có tiếng xì xào xung quanh.

"...chỉ là một cú sốc ma lực nhẹ thôi. Cậu ta sẽ tỉnh lại sớm."

"Thật là, học sinh năm nhất bây giờ yếu đuối quá. Mới có buổi lễ khai giảng mà đã ngất xỉu rồi."

"Nhìn đồng phục kìa, chắc là thường dân được đặc cách vào học. Chắc chưa bao giờ được tiếp xúc với lượng mana đậm đặc như ở đây."

Những giọng nói này... quen quá. Chúng không phát ra từ loa máy tính. Chúng chân thực, có độ vang, có âm sắc riêng. Hun-min cố gắng mở mắt.

Một luồng ánh sáng chói lòa khiến anh phải nheo mắt lại. Phải mất một lúc anh mới quen được. Hình ảnh đầu tiên anh nhìn thấy không phải là trần nhà mốc meo của căn phòng trọ, mà là một vòm trần cao vút được trang trí bằng những bức bích họa tinh xảo về các vị thần và những trận chiến ma pháp huyền thoại.

Hun-min chớp mắt, cố gắng định thần. Đây là đâu?

Anh từ từ ngồi dậy. Cơ thể anh có chút mỏi mệt nhưng hoàn toàn khỏe mạnh. Không có di chứng của một cơn đột quỵ. Anh nhìn xuống tay mình. Đôi bàn tay này... không phải của anh. Chúng nhỏ hơn, trắng trẻo hơn, không có những vết chai sần do dùng chuột và bàn phím lâu năm.

Anh đang mặc một bộ đồng phục. Áo sơ mi trắng, cà vạt màu xanh navy, và một chiếc áo khoác blazer có huy hiệu mà anh không thể nhận ra.

"Này, cậu tỉnh rồi à?" Một giọng nói vang lên bên cạnh.

Hun-min quay sang. Một cậu học sinh với mái tóc màu nâu hạt dẻ đang nhìn anh với vẻ lo lắng. Gương mặt này... Hun-min đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó. À, phải rồi. Đây là một trong những NPC quần chúng có mặt trong Lễ khai giảng. Tên là... cái gì nhỉ? Anh không nhớ. Trong 1,327 lần chơi trước, anh chưa bao giờ bận tâm đến những nhân vật như thế này.

"Cậu ổn chứ? Cậu đột nhiên ngất xỉu làm mọi người sợ hết hồn," cậu bạn kia nói tiếp.

Hun-min vẫn còn quá sốc để trả lời. Anh nhìn quanh. Anh đang ở trong một căn phòng giống như phòng y tế của trường học, nhưng sang trọng hơn rất nhiều. Giường trắng tinh, rèm cửa bằng nhung, và trong không khí còn thoang thoảng mùi thảo dược dịu nhẹ.

Qua khung cửa sổ, anh có thể thấy những tòa tháp nhọn theo kiến trúc Gothic, những khu vườn được cắt tỉa cẩn thận, và những học sinh trong bộ đồng phục giống anh đang đi lại trên con đường lát sỏi.

Đây... đây là Học viện Ma pháp Hoàng gia Astria.

Không thể nào. Chắc chắn là một giấc mơ. Một giấc mơ rất thật, rất chi tiết, hậu quả của việc làm việc quá sức. Hun-min nhéo mạnh vào đùi mình.

"Á!"

Đau. Cơn đau này rất thật.

"Cậu làm gì vậy?" Cậu bạn tóc nâu giật mình. "Cậu vẫn chưa khỏe hẳn à? Để tớ đi gọi y sĩ."

"Không, không cần," Hun-min vội nói, giọng nói phát ra từ miệng anh cũng xa lạ nốt. Nó trong hơn, trẻ hơn. "Tôi... tôi chỉ hơi choáng thôi."

Anh phải bình tĩnh. Anh cần thông tin. Anh liếc nhìn ra cửa sổ lần nữa, cố gắng tìm một thứ gì đó có thể chứng minh đây chỉ là ảo giác. Và rồi anh nhìn thấy nó.

Phản chiếu trên tấm kính cửa sổ là hình ảnh của anh.

Một thiếu niên khoảng 17 tuổi. Mái tóc nâu. Gương mặt... hoàn toàn bình thường. Không có nét gì nổi bật. Một gương mặt mà bạn có thể lướt qua hàng ngàn lần trên phố mà không hề nhớ đến. Một gương mặt quần chúng điển hình.

Đây không phải là Kim Hun-min.

Đây không phải là Han So-hee.

Đây là ai?

Sự hoảng loạn tột độ bóp nghẹt lấy trái tim anh. Anh cố gắng nhớ lại. Vòng lặp thứ 1,328. Lon cà phê hết hạn. Nỗ lực tìm bug của Yoo Jung-hoon. Cơn đau đầu. Cú ngã. Bóng tối.

Chuyện gì đã xảy ra? Anh chết rồi sao? Và đây là... đầu thai? Xuyên không? Giống hệt như nhân vật Han So-hee mà anh đã chán ngấy?

Đúng lúc đó, một cô y sĩ bước vào phòng. Cô mặc một bộ đồ trắng, mỉm cười hiền hậu.

"Trò đã tỉnh rồi à? Tốt quá. Trò bị kiệt sức do sốc ma lực nhẹ thôi. Nghỉ ngơi một chút là sẽ khỏe lại."

Cô y sĩ nhìn vào một tấm bảng kẹp ở cuối giường. "Để xem nào... Park Ji-sung, năm nhất."

Park Ji-sung.

Cái tên đó như một tiếng sét đánh ngang tai Hun-min.

Anh biết cái tên này.

Nó không phải tên của nhân vật chính. Không phải tên của nhân vật phản diện. Thậm chí không phải tên của một nhân vật phụ có một dòng thoại.

Park Ji-sung.

Là cái tên được ghi trong danh sách lớp. Một trong số 30 cái tên được tạo ra ngẫu nhiên để lấp đầy sĩ số lớp học. Một nhân vật nền. Một vai phụ của vai phụ. Một kẻ vô danh đúng nghĩa.

Trớ trêu thay. Sau khi dành hàng tháng trời chơi đi chơi lại cuộc đời của một kẻ xuyên không đặc biệt, sau khi thuộc lòng từng đường đi nước bước của các nhân vật chính, Kim Hun-min, một game tester dày dạn kinh nghiệm, cuối cùng cũng đã xuyên không vào thế giới game.

Nhưng anh không trở thành Hoàng tử, không phải Thiên tài, cũng chẳng phải Kẻ mạnh nhất.

Anh nhập vào một vai phụ vô danh, Park Ji-sung.

Hun-min, hay bây giờ là Park Ji-sung, ngửa đầu ra sau, nhìn lên trần nhà tinh xảo và bật cười. Một tiếng cười khô khốc, đầy mỉa mai và tuyệt vọng.

"Chết tiệt thật chứ..."

Vòng lặp thứ 1,328 có lẽ đã kết thúc.

Nhưng địa ngục của anh, dường như, chỉ vừa mới bắt đầu.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...