20px

Chương 4.1: góc nhìn của Lee Yeon-woo: bông hoa dại mọc lên từ bùn đất

Thế giới của Lee Yeon-woo được dệt nên từ những lời thì thầm.

Không phải những lời thì thầm ngọt ngào hay những bí mật vui vẻ. Mà là những lời thì thầm sắc như dao găm, độc hại như nọc rắn, vang vọng trong tâm trí cô từ khi cô còn là một đứa trẻ.

“Nhìn con bé đó kìa, đồ thường dân may mắn.”

“Mẹ nó chắc đã quyến rũ một quý tộc nào đó. Làm sao một đứa nhà quê lại có mana được chứ?”

“Tránh xa nó ra, quần áo nó bẩn lắm.”

Lee Yeon-woo lớn lên trong một ngôi làng nhỏ ở rìa vương quốc, nơi ma pháp là một đặc ân xa xỉ chỉ dành cho những người có dòng dõi. Khi tiềm năng mana của cô bộc lộ vào năm sáu tuổi, nó không mang lại niềm vui hay sự tự hào. Nó mang lại sự nghi ngờ và xa lánh. Những đứa trẻ khác, con của những người nông dân và thợ rèn, nhìn cô như một kẻ lạc loài. Chúng không có mana, vậy tại sao cô lại có? Cô trở thành một điều bất thường, một sự khác biệt đáng sợ.

Chúng ném bùn vào chiếc váy duy nhất của cô. Chúng giấu giầy của cô. Chúng xì xào sau lưng cô mỗi khi cô đi qua. Và Lee Yeon-woo, một cô bé nhút nhát với trái tim mong manh, đã học được bài học đầu tiên của mình: khác biệt đồng nghĩa với cô độc.

Cô học cách cúi đầu. Học cách thu mình lại, cố gắng biến bản thân trở nên nhỏ bé nhất có thể, vô hình nhất có thể, với hy vọng hão huyền rằng nếu chúng không nhìn thấy cô, chúng sẽ không làm tổn thương cô.

Khi lá thư nhập học từ Học viện Ma pháp Hoàng gia Astria đến, nó giống như một phép màu, một tia sáng le lói trong cuộc đời u tối của cô. Lần đầu tiên, cô cảm thấy có hy vọng. Ở một nơi toàn những người có ma pháp, có lẽ cô sẽ không còn là kẻ lạc loài nữa. Có lẽ cô sẽ tìm thấy những người bạn, những người hiểu được cô. Có lẽ, cô sẽ được chấp nhận.

Nhưng hy vọng, cũng giống như một ngọn nến trước gió, thật dễ dàng bị dập tắt.

Học viện Astria không phải là thiên đường. Nó chỉ là một phiên bản lớn hơn, lộng lẫy hơn của ngôi làng nhỏ bé của cô. Ở đây, sự phân biệt không còn là "có mana" và "không có mana", mà là "quý tộc" và "thường dân". Cô đã thoát khỏi một cái lồng nhỏ chỉ để nhận ra mình đang ở trong một cái lồng lớn hơn.

Những lời thì thầm lại bắt đầu, nhưng lần này chúng được khoác lên mình một vẻ ngoài tao nhã hơn. Chúng không còn là những lời nói thẳng thừng của đám trẻ quê mùa, mà là những lời mỉa mai tinh vi, những cái liếc mắt khinh bỉ từ các tiểu thư, công tử quý tộc.

“Thật không thể tin được Học viện lại hạ thấp tiêu chuẩn đến mức này.”

“Chắc cô ta dùng mánh khóe gì đó trong kỳ thi đầu vào thôi. Rồi sẽ sớm bị đuổi học ấy mà.”

“Nhìn cách ăn mặc của cô ta kìa. Thật là một sự sỉ nhục cho bộ đồng phục này.”

Cảm giác cô độc mà cô đã cố gắng chôn vùi lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Trong những tuần đầu tiên, cô đã cố gắng. Cô cố gắng mỉm cười, cố gắng bắt chuyện. Nhưng những nỗ lực của cô chỉ nhận lại sự lạnh nhạt hoặc những lời chế giễu giấu sau những chiếc quạt lụa.

Ban đầu, vẫn còn có một vài tia sáng. Hoàng tử Kang Min-hyuk đã giúp đỡ cô trong lễ khai giảng. Công tử Han Ji-won thỉnh thoảng lại trêu chọc cô bằng những trò đùa vô hại. Nhưng rồi, Han So-hee xuất hiện.

Han So-hee giống như mặt trời, rực rỡ và chói lóa. Cô ấy tự tin, tài năng, xinh đẹp và táo bạo. Mọi ánh mắt, mọi sự chú ý đều đổ dồn về cô ấy. Và những tia sáng nhỏ nhoi từng chiếu rọi cuộc đời của Lee Yeon-woo cũng bị mặt trời đó hút lấy. Hoàng tử bắt đầu dành thời gian thảo luận về chiến thuật với Han So-hee. Công tử Han Ji-won tìm thấy một đối tượng trêu chọc thú vị hơn cô. Ngay cả Thiên tài Seo Ji-hoon, người mà cô thầm ngưỡng mộ từ xa, cũng bắt đầu để mắt đến cô gái đặc biệt kia.

Lee Yeon-woo không ghen tị. Cô không biết ghen tị là gì. Cô chỉ cảm thấy trống rỗng. Cái hố sâu của sự cô độc trong lòng cô lại càng rộng ra. Cô lại một lần nữa trở về với con người cũ của mình: một cái bóng, một sự tồn tại mờ nhạt.

Và khi bạn là một cái bóng, bạn sẽ trở thành một mục tiêu dễ dàng.

Nhóm của Isabelle bắt đầu để ý đến cô. Những trò bắt nạt không còn chỉ là lời nói. Chúng giấu sách của cô. Chúng "vô tình" làm đổ nước trái cây lên bài tập của cô. Mỗi ngày đến trường là một cực hình. Cô bước đi trong sợ hãi, luôn cảnh giác, luôn sẵn sàng cho sự sỉ nhục tiếp theo.

Niềm an ủi duy nhất của cô là thư viện. Giữa những bức tường im lặng và hàng triệu cuốn sách, cô có thể tạm thời quên đi thế giới bên ngoài. Sách không phán xét, không chế giễu. Chúng chỉ lặng lẽ chia sẻ kiến thức của mình.

Nhưng hôm nay, ngay cả nơi trú ẩn cuối cùng của cô cũng bị xâm phạm.

Vụ va chạm với Isabelle và những lời nói cay độc của ả ta giống như giọt nước làm tràn ly.

Nó không phải là hành động tồi tệ nhất cô từng phải chịu, nhưng nó xảy ra ở nơi mà cô cảm thấy an toàn nhất. Cảm giác bất lực và tủi nhục dâng lên nghẹn đắng trong cổ họng cô. Cô đứng đó, giữa những giá sách cao vút, cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng hơn bao giờ hết.

Tại sao lại là mình? Cô tự hỏi hàng ngàn lần. Mình đã làm gì sai? Tại sao mọi người lại ghét mình như vậy?

Nước mắt bắt đầu trào ra, nhưng cô vội vàng lau đi. Cô không được khóc. Khóc là yếu đuối. Và nếu cô yếu đuối, họ sẽ càng tấn công cô dữ dội hơn.

Cô cố gắng tập trung trở lại vào mục tiêu của mình: tìm tài liệu cho "Bài Kiểm Tra Mana Thực Hành" sắp tới. Đây là cơ hội duy nhất để cô chứng tỏ bản thân, để cho mọi người thấy rằng một thường dân như cô cũng có giá trị. Nhưng dường như cả thế giới đang chống lại cô. Những cuốn sách quan trọng nhất về Rừng Cấm đều đã bị mượn hết. Cô biết chắc đây là một trò của Isabelle.

Tuyệt vọng. Đó là từ duy nhất có thể diễn tả cảm giác của cô lúc này. Một sự tuyệt vọng sâu thẳm, lạnh lẽo, như thể cô đang chìm dần xuống đáy một cái hồ băng. Cô cảm thấy mình không thể thở được. Mọi nỗ lực đều vô ích. Có lẽ họ đã đúng. Có lẽ một thường dân như cô vốn không thuộc về nơi này. Có lẽ cô nên từ bỏ, quay trở về ngôi làng nhỏ bé của mình và sống một cuộc đời vô danh.

Cô quay trở lại chiếc bàn nơi cô để chồng sách của mình, ý định duy nhất là thu dọn và chạy trốn khỏi nơi này, chạy trốn khỏi tất cả.

Và rồi, cô nhìn thấy nó.

Nằm trên cùng chồng sách của cô, một quyển sách cũ kỹ, bám bụi mà cô chắc chắn mình chưa từng thấy trước đây. Bìa da của nó đã sờn, nhưng những dòng chữ vàng khắc trên đó vẫn có thể đọc được: **"Cẩm nang Thực địa về Hệ Động Thực vật của Rừng Cấm - Phiên bản dành cho Nhà thám hiểm"**.

Lee Yeon-woo sững người. Tim cô như ngừng đập trong một giây. Đây... đây không thể nào là sự thật. Đây là quyển sách mà cô đã nghe các anh chị khóa trên truyền tai nhau, một tài liệu quý hiếm còn chi tiết hơn cả sách giáo khoa chính thức.

Tay cô run run cầm quyển sách lên. Ai? Ai đã để nó ở đây? Cô nhìn quanh. Thư viện vẫn tĩnh lặng như mọi khi. Không có ai nhìn cô. Không có ai có vẻ gì là đã giúp đỡ cô. Có phải cô đã nhầm lẫn không? Có phải nó đã ở đó từ trước mà cô không để ý? Không, không thể nào. Cô nhớ rất rõ chồng sách của mình.

Cô mở quyển sách ra. Bên trong là những hình vẽ tay chi tiết đến kinh ngạc. Cây Nanh Sói, với ghi chú về việc nhựa của nó rất dễ bắt lửa. Nấm Mê Hoặc, với cảnh báo về bào tử gây ảo giác của nó và cách dùng Rêu Bạc để giải độc. Bản đồ chi tiết về những khu vực nguy hiểm nhất trong rừng, những nơi mà ngay cả giáo viên cũng cảnh báo học sinh không nên đến gần.

Từng trang sách, từng dòng chữ, từng hình vẽ đều là những thông tin vô giá. Nó không chỉ là một cuốn sách. Nó là một chiếc phao cứu sinh được ném cho một người đang chết đuối.

Lee Yeon-woo ôm chặt quyển sách vào lòng, và lần này, cô không thể kìm được những giọt nước mắt nữa. Nhưng đây không phải là những giọt nước mắt của sự tủi nhục hay tuyệt vọng. Đây là những giọt nước mắt của sự biết ơn.

Trong một thế giới luôn quay lưng lại với cô, trong một ngày tồi tệ nhất của cuộc đời cô, một ai đó đã chìa tay ra giúp đỡ. Một người vô danh. Một người không cần được công nhận, không cần được cảm ơn. Họ chỉ đơn giản là thấy cô đang gặp khó khăn và lặng lẽ giúp đỡ.

Hành động tử tế nhỏ bé đó có sức mạnh hơn ngàn lời động viên. Nó phá vỡ lớp băng giá của sự cô độc đã bao bọc lấy trái tim cô. Nó nói với cô rằng cô không hoàn toàn đơn độc. Rằng ở đâu đó trong học viện rộng lớn này, có ít nhất một người không coi thường cô, một người tin rằng cô xứng đáng có một cơ hội.

Một ngọn lửa nhỏ được nhen lên trong tâm hồn đang nguội lạnh của Lee Yeon-woo. Ngọn lửa của hy vọng. Ngọn lửa của quyết tâm.

Cô sẽ không bỏ cuộc.

Cô sẽ không để sự tử tế của người lạ này trở nên vô ích. Cô sẽ đọc hết quyển sách này, ghi nhớ từng chi tiết. Cô sẽ chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Cô sẽ đối mặt với "Bài Kiểm Tra Mana Thực Hành". Và cô sẽ chứng minh cho tất cả mọi người thấy, và quan trọng nhất là cho chính bản thân mình thấy, rằng một bông hoa dại mọc lên từ bùn đất cũng có thể tỏa sáng rực rỡ.

Khi Lee Yeon-woo rời khỏi thư viện, dáng đi của cô đã khác. Đầu cô không còn cúi gằm. Vai cô không còn so lại. Cô bước đi với một mục đích mới. Quyển sách cũ được cô ôm chặt trong tay như một thanh kiếm, và trong đôi mắt đã từng ngấn lệ của cô, giờ đây ánh lên một tia sáng kiên định.

Cô không biết rằng, từ một góc khuất của thư viện, một bóng người đã lặng lẽ dõi theo cô cho đến khi cô khuất dạng. Và khi chắc chắn rằng cô đã an toàn rời đi, cái bóng đó mới từ từ tan vào bóng tối, để lại sự im lặng cho những cuốn sách.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...