Ngày thứ năm bắt đầu không phải bằng tiếng động của cuộc đi săn hay sự căng thẳng của việc thu thập, mà bằng một sự tĩnh lặng gần như thiền định. Park Ji-sung không rời khỏi hang động của mình. Anh tuyên bố đây là một ngày nghỉ ngơi – một quyết định có vẻ lười biếng giữa một bài kiểm tra sinh tồn, nhưng đối với anh, nó lại là một phần quan trọng không thể thiếu trong kế hoạch.
Một cỗ máy hoạt động liên tục sẽ bị hao mòn và hỏng hóc. Một pháp sư liên tục tiêu hao mana và sức lực sẽ không thể ở trong trạng thái đỉnh cao vào thời khắc quyết định. Anh đã đẩy cơ thể và tâm trí của Park Ji-sung đến giới hạn trong bốn ngày qua. Bây giờ là lúc để sạc lại pin, để hồi phục hoàn toàn, và quan trọng nhất, để lên kế hoạch chi tiết cho trận chiến sắp tới.
Anh ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh lẽo của hang động, nhắm mắt lại. Nhưng anh không ngủ. Anh đang "chơi lại" trận chiến trong đầu. Không phải những trận chiến anh đã trải qua, mà là trận chiến sắp xảy ra tại Thác Nước Thì Thầm.
Bộ não của Kim Hun-min, được rèn luyện qua hàng ngàn giờ phân tích game, bắt đầu hoạt động hết công suất. Anh không chỉ nghĩ về một kế hoạch. Anh xây dựng hàng chục kịch bản khác nhau, giống như đang vẽ một sơ đồ cây phân nhánh phức tạp.
Kịch bản A: Kế hoạch lý tưởng.
Bước 1: Vào ngày thứ sáu, anh sẽ đến Thác Nước Thì Thầm trước khi bất kỳ ai khác xuất hiện.
Bước 2: Anh sẽ sử dụng kiến thức địa hình của mình để thiết lập một loạt bẫy phi sát thương. Bẫy bùn, dây leo ngáng chân, những cái bẫy âm thanh đơn giản dùng Nấm Vọng Âm để tạo ra tiếng động giả, đánh lạc hướng.
Bước 3: Vào ngày thứ bảy, anh sẽ ẩn nấp ở một vị trí quan sát hoàn hảo, chờ đợi Lee Yeon-woo và những kẻ ám sát xuất hiện.
Bước 4: Khi những kẻ ám sát ra tay, anh sẽ kích hoạt các bẫy của mình, tạo ra sự hỗn loạn, chia cắt đội hình của chúng và tạo cơ hội cho Lee Yeon-woo trốn thoát.
Bước 5: Anh sẽ không lộ diện. Mọi thứ phải trông giống như một sự xui xẻo của những kẻ tấn công và sự may mắn của Lee Yeon-woo.
Đây là kịch bản hoàn hảo, sạch sẽ và an toàn nhất. Nhưng Ji-sung biết, trong thực tế, không có gì gọi là hoàn hảo.
Kịch bản B: Lee Yeon-woo không trốn thoát được.
Nếu các bẫy không đủ để cầm chân kẻ địch và Lee Yeon-woo bị bao vây, anh sẽ phải can thiệp trực tiếp.
Phương án B1: Đánh lạc hướng. Anh sẽ dùng "Sương mù" kết hợp với "Đạn đá" bắn vào những vị trí khác nhau để thu hút sự chú ý của kẻ địch, tạo ra một kẽ hở cho Lee Yeon-woo.
Phương án B2: Tấn công từ xa. Anh sẽ sử dụng con dao găm đã được cường hóa, ném nó như một phi đao nhắm vào vũ khí hoặc tay của một tên địch để làm gián đoạn đòn tấn công của hắn. Rủi ro: có thể để lộ vị trí và mất đi vũ khí duy nhất.
Kịch bản C: Anh bị phát hiện.
Đây là kịch bản tồi tệ nhất. Nếu kế hoạch của anh bị bại lộ, anh sẽ trở thành mục tiêu chính.
Phương án C1: Chạy trốn. Anh phải có sẵn một con đường thoát thân đã được tính toán trước. Sử dụng tất cả các kỹ năng kiểm soát địa hình để làm chậm kẻ địch.
Phương án C2: Chiến đấu đến cùng. Nếu không thể trốn thoát, anh sẽ phải dùng đến con át chủ bài cuối cùng: "Tê Liệt Ma Lực". Anh sẽ phải tạo ra một tình huống hỗn loạn để có thể áp sát ít nhất một tên địch. Vô hiệu hóa một tên có thể tạo ra sự hoảng loạn và một cơ hội mong manh. Rủi ro: cực kỳ cao, gần như là tự sát.
Anh dành hàng giờ đồng hồ để mổ xẻ từng kịch bản, tính toán từng chi tiết nhỏ nhất. Hướng gió tại khu vực thác nước vào buổi chiều, những vị trí có thể ẩn nấp tốt nhất, những loại cây nào có thể dùng làm bẫy, khoảng cách tối ưu để ném dao... Mọi thứ đều được hình dung một cách rõ ràng trong tâm trí anh, như thể anh đang xem một đoạn video hướng dẫn game.
Ngoài việc lên kế hoạch, anh còn dành thời gian để chăm sóc cơ thể. Anh ăn uống đầy đủ, uống nhiều nước. Anh kiểm tra lại từng món đồ trong balo, mài lại con dao găm trên một phiến đá nhẵn, sắp xếp lại các loại thảo dược. Anh đang chuẩn bị cho mình như một người lính chuẩn bị ra trận.
Cành cây Tâm Trái Tim mà Nữ yêu cây tặng cho anh được anh buộc vào quai balo. Món quà này vô cùng hữu ích. Trong suốt ngày thứ năm, không có một con thú ma thuật nào bén mảng đến gần hang động của anh. Anh có thể nghỉ ngơi trong một sự bình yên tuyệt đối, một điều xa xỉ giữa Rừng Cấm.
Khi màn đêm buông xuống, Ji-sung không còn suy nghĩ về kế hoạch nữa. Anh chỉ ngồi đó, lắng nghe nhịp thở của chính mình, để cho tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng.
Sự bình yên này thật quý giá, vì anh biết, nó sẽ sớm bị phá vỡ. Đây là sự tĩnh lặng trước cơn bão.
***
Ngày thứ sáu đến. Ji-sung thức dậy với một cảm giác sảng khoái và một sự quyết tâm sắt đá. Anh ăn sáng, thu dọn toàn bộ đồ đạc, không để lại một dấu vết nào trong hang động đã là nhà của anh trong năm ngày qua.
Hôm nay là ngày để hành động.
Anh đeo balo lên vai, tay nắm chặt chuôi dao găm, và bắt đầu cuộc hành trình về phía Đông, về phía Thác Nước Thì Thầm.
Nhờ có cành cây Tâm Trái Tim, cuộc hành trình của anh diễn ra suôn sẻ một cách đáng kinh ngạc. Những con thú ma thuật mà anh gặp trên đường chỉ liếc nhìn anh rồi lẳng lặng tránh đi. Anh không còn phải lo lắng về những cuộc tấn công bất ngờ, cho phép anh tập trung hoàn toàn vào việc di chuyển nhanh và hiệu quả.
Sau gần nửa ngày đi đường, anh bắt đầu nghe thấy tiếng nước chảy ào ào từ phía xa. Anh đã đến gần.
Anh di chuyển chậm lại, cẩn thận hơn. Anh trèo lên một cái cây cao để quan sát. Từ trên cao, anh có thể nhìn thấy toàn cảnh. Thác Nước Thì Thầm là một khung cảnh đẹp đến nao lòng. Một dòng nước trong vắt đổ xuống từ một vách đá cao phủ đầy rêu xanh, tạo thành một hồ nước nhỏ bên dưới. Xung quanh hồ nước là một bãi đất trống được bao quanh bởi những tảng đá lớn và những bụi hoa dại. Và đúng như trong game, ở gần mép hồ, có một vài cụm hoa màu xanh bạc đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Hoa Âm Vang.
Vẻ đẹp này, anh biết, sẽ sớm bị vấy bẩn bởi máu.
Anh leo xuống, không tiến thẳng đến khu vực thác nước. Anh bắt đầu đi vòng quanh, khảo sát toàn bộ khu vực trong bán kính vài trăm mét. Anh ghi nhớ từng tảng đá, từng gốc cây, từng bụi rậm. Anh kiểm tra độ lún của mặt đất, hướng gió, và những điểm mù. Anh đang biến khu vực này thành "sân nhà" của mình.
Sau khi đã nắm rõ địa hình, anh bắt đầu công việc của mình: đặt bẫy.
Anh không tạo ra những cái bẫy phức tạp hay chết người. Mục tiêu của anh là gây bất ngờ, làm chậm và chia cắt.
Cái bẫy đầu tiên được đặt ở con đường mòn duy nhất dẫn thẳng đến bãi đất trống. Anh dùng phép "Bùn lầy", nhưng không kích hoạt nó. Anh chỉ truyền một lượng nhỏ mana Thổ và Thủy vào lòng đất, tạo ra một "quả mìn bùn" tiềm ẩn. Anh ngụy trang nó bằng một lớp lá khô. Chỉ cần một luồng mana nhỏ của anh kích hoạt từ xa, khu vực này sẽ biến thành một vũng sình ngay lập tức.
Cái bẫy thứ hai là một hệ thống dây leo. Anh dùng con dao găm của mình cắt những sợi dây leo dai nhất, giăng chúng ngang tầm mắt cá chân ở những khu vực khuất tầm nhìn, giữa các tảng đá. Anh buộc chúng một cách lỏng lẻo. Chúng sẽ không đủ sức làm một người ngã, nhưng đủ để khiến họ vấp và mất nhịp trong một giây. Một giây trong trận chiến là đủ để quyết định sinh tử.
Cái bẫy thứ ba là bẫy âm thanh. Anh dùng những cây Nấm Vọng Âm đã thu thập được. Anh đặt chúng vào trong những hốc cây ở phía đối diện với vị trí anh định ẩn nấp. Trước đó, anh đã thì thầm vào chúng những âm thanh như tiếng bước chân gãy cành cây, tiếng sột soạt trong bụi rậm. Anh nối chúng với một sợi chỉ mana mỏng manh mà anh có thể giật từ xa. Khi cần, anh có thể tạo ra tiếng động giả ở phía bên kia, thu hút sự chú ý của kẻ địch.
Anh làm việc một cách lặng lẽ và hiệu quả. Mỗi cái bẫy được đặt một cách cẩn thận và được ngụy trang hoàn hảo. Anh giống như một con nhện đang giăng tơ, biến khu vực xinh đẹp này thành một cái bẫy chết người.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, công việc của anh đã hoàn tất. Toàn bộ khu vực xung quanh Thác Nước Thì Thầm giờ đã nằm trong sự kiểm soát của anh.
Anh chọn cho mình một vị trí ẩn nấp cuối cùng. Đó là một hốc đá nhỏ trên cao, ở sườn của một vách đá đối diện với thác nước. Vị trí này được che phủ bởi dây leo, cho anh một tầm nhìn bao quát toàn bộ khu vực bên dưới nhưng lại gần như không thể bị phát hiện từ mặt đất.
Anh ổn định vị trí, lấy ra một ít lương khô và nước uống. Đây sẽ là nơi anh chờ đợi.
Màn đêm buông xuống Rừng Cấm. Tiếng thác nước chảy ào ào là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Ji-sung ngồi trong hốc đá, bất động như một bức tượng. Tay anh đặt trên chuôi dao găm, mắt không rời khỏi bãi đất trống được chiếu sáng bởi ánh trăng và những bông Hoa Âm Vang.
Anh đã làm tất cả những gì có thể. Anh đã luyện tập, đã chuẩn bị, đã lên kế hoạch, đã giăng bẫy. Mọi mảnh ghép đã được đặt vào đúng vị trí.
Giờ đây, anh không còn là một game tester đang chơi game nữa. Anh là một diễn viên phụ, một bóng ma, đang chờ đợi để phá hỏng màn kịch chính.
Ngày mai, ngày thứ bảy, bức màn sẽ được kéo lên.
Và anh đã sẵn sàng.
Chaporia
Bình Luận (0)