Tiếng lật giấy sột soạt.
Tiếng bút lông khẽ cào trên giấy da.
Tiếng ho khan của một thủ thư già ở phía xa.
Đó là bản giao hưởng của sự yên bình. Và Park Ji-sung đang đắm mình trong đó, để từng nốt nhạc của sự tĩnh lặng gột rửa đi những căng thẳng còn sót lại từ những ngày chiến đấu trong rừng sâu.
Một tuần đã trôi qua kể từ khi bài kiểm tra sinh tồn địa ngục kết thúc. Học viện Astria đã trở lại với nhịp điệu quen thuộc, một sự bình thường có phần giả tạo. Những hành lang lại vang vọng tiếng cười nói, sân tập lại rộn rã tiếng hô vang và âm thanh của ma pháp va chạm.
Mọi thứ dường như đã trở lại bình thường, như thể bảy ngày đẫm máu trong Rừng Cấm chỉ là một giấc mơ tồi tệ mà mọi người đều đồng lòng muốn quên đi.
Nhưng đó chỉ là bề ngoài. Ji-sung, một chuyên gia phân tích các hệ thống, có thể cảm nhận rõ những gợn sóng ngầm bên dưới sự yên ả đó.
Câu chuyện về "Nữ anh hùng thường dân" Lee Yeon-woo đã trở thành chủ đề bàn tán trong mọi góc khuất của học viện. Một mình đánh bại ba sinh viên. Một màn lội ngược dòng ngoạn mục. Một tài năng tiềm ẩn vừa được khai phá.
Có người ngưỡng mộ. Có kẻ ghen tị. Có những ánh mắt đầy nghi ngờ.
Lee Yeon-woo, từ một thường dân gần như vô hình, bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý. Nhưng sự nổi tiếng bất đắc dĩ này dường như chỉ là một gánh nặng, một chiếc lồng đèn quá sáng thu hút những con thiêu thân nguy hiểm.
Và Park Ji-sung? Cậu đã thành công quay trở lại với vai trò yêu thích của mình: một bóng ma.
Thứ hạng 157. Một con số hoàn hảo trong sự tầm thường. Không ai để ý. Không ai quan tâm. Cậu lại đến lớp đúng giờ, ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Lại ăn trưa một mình ở góc sân sau ít người qua lại. Lại dành phần lớn thời gian rảnh ở thư viện, chìm nghỉm giữa hàng triệu cuốn sách.
Kế hoạch "Sống ẩn dật" của cậu đã quay trở lại đúng quỹ đạo. Hoàn hảo.
Chiều hôm đó, như mọi ngày, Ji-sung đang ngồi ở một chiếc bàn khuất sâu trong dãy kệ sách về Lịch sử Ma pháp cổ đại. Không khí ở đây đặc quánh mùi giấy cũ và bụi bặm, một mùi hương mà cậu thấy an toàn. Cậu không đọc sách. Cậu chỉ ngồi đó, mắt nhắm hờ, để cho tâm trí và cơ thể được thả lỏng hoàn toàn sau bảy ngày căng như dây đàn.
Soạt.
Một tiếng động nhẹ. Chiếc ghế đối diện cậu được kéo ra một cách từ tốn. Một bóng người ngồi xuống.
Ji-sung mở mắt. Cậu không hề giật mình. Cậu đã cảm nhận được sự hiện diện của cô từ lúc cô bước vào dãy kệ sách này. Từng bước chân nhẹ nhàng, có chút do dự, nhưng đầy quyết tâm. Cậu đã biết cuộc gặp gỡ này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.
Lee Yeon-woo ngồi đối diện cậu, hai tay đặt ngay ngắn trên mặt bàn gỗ sồi.
Sự im lặng kéo dài. Không phải sự im lặng ngượng ngùng của những người xa lạ, mà là sự im lặng nặng trĩu của hai người cùng chia sẻ một bí mật quá lớn. Cuối cùng, cô là người phá vỡ nó, giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng và ổn định hơn rất nhiều so với trong Rừng Cấm.
"Tôi đã tìm cậu."
"Suốt một tuần qua."
"Nhưng cậu... cứ như thể bốc hơi khỏi học viện vậy."
Ji-sung đáp lại, giọng điệu bình thản như mặt hồ không gợn sóng, ánh mắt không biểu lộ chút cảm xúc nào.
"Tôi vẫn luôn ở đây."
"Chỉ là không ai để ý đến một hạt bụi thôi."
"Và đó chính xác là điều tôi muốn."
Lee Yeon-woo khẽ gật đầu, một sự thấu hiểu hiện lên trong đôi mắt cô. Cô nhìn quanh khu vực vắng vẻ, rồi lại nhìn cậu.
"Câu chuyện mà cậu dựng lên... nó đã có hiệu quả."
"Mọi người đều tin."
"Ngay cả các giáo sư cũng vậy."
Ji-sung nhún vai một cách thờ ơ, như thể đang bình phẩm một tác phẩm của người khác chứ không phải là kế hoạch sinh tử của chính mình.
"Đó là một câu chuyện hay."
"Một cô gái thường dân kiên cường, tiềm năng ẩn giấu được bộc phát trong tình thế hiểm nghèo."
"Học viện và giới quý tộc rất thích những câu chuyện truyền cảm hứng như vậy. Nó làm cho hệ thống trông có vẻ công bằng hơn."
Sự im lặng lại bao trùm lấy chiếc bàn nhỏ. Yeon-woo nhìn xuống đôi bàn tay đang đan vào nhau của mình. Ji-sung có thể thấy chúng đang siết chặt. Rồi, như thể đã lấy đủ can đảm, cô ngẩng lên. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào cậu, không còn vẻ sợ hãi hay bối rối, thay vào đó là một sự nghiêm túc và quyết tâm mà cậu chưa từng thấy ở cô trước đây.
"Tôi đến đây không phải để nói về chuyện đó."
"Tôi đến đây để nói rằng, tôi nợ cậu."
"Không chỉ một lời cảm ơn. Mà là một mạng sống."
Ji-sung ngắt lời ngay lập tức, giọng điệu vẫn đều đều, lạnh lùng, cố gắng dựng lên một bức tường giữa họ.
"Cô không nợ tôi bất cứ thứ gì."
"Coi như đó là một sự trùng hợp may mắn."
"Một học sinh nhát gan nào đó tình cờ đi ngang qua, hoảng sợ ném vài hòn đá, tạo ra một chút hỗn loạn. Thế thôi. Chuyện đã kết thúc rồi."
Cậu đang cố gắng cắt đứt nó. Sợi dây liên kết mong manh nhưng nguy hiểm giữa họ. Cậu cần phải đẩy cô ra xa. Nhưng cậu đã đánh giá thấp sự kiên định của nữ chính nguyên tác.
Lee Yeon-woo lắc đầu, một cái lắc đầu dứt khoát.
"Không. Đó không phải là sự trùng hợp. Cậu biết không?"
"Đêm đó, sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Về mọi chi tiết."
Cô hơi nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng như thể sợ những kệ sách cũng có tai, ánh mắt sắc bén đến lạ thường.
"Vị trí của những tảng đá rơi xuống. Chúng không rơi một cách ngẫu nhiên, chúng rơi xuống để chia cắt bọn họ."
"Con dao găm đó... nó được ném ra không phải để giết người,."
"Và cú chạm cuối cùng đó..."
"Mọi thứ đều được tính toán. Chính xác đến từng giây. Cậu đã lên kế hoạch tất cả, phải không?"
Ánh mắt cô xoáy sâu vào cậu, như thể muốn nhìn thấu tâm can cậu. Cô đã ghép các mảnh ghép lại với nhau một cách đáng kinh ngạc.
"Cậu đã biết trước. Cậu biết bọn họ sẽ tấn công tôi ở đó."
Ji-sung im lặng. Cậu không gật đầu, cũng không lắc đầu. Cậu chỉ ngồi đó, khuôn mặt vô cảm như một bức tượng đá. Nhưng sự im lặng của cậu, trong tình huống này, chính là một lời thừa nhận hùng hồn nhất.
Lee Yeon-woo hít một hơi thật sâu, có vẻ như việc nói ra những suy đoán đó cũng khiến cô căng thẳng.
"Tôi sẽ không hỏi cậu là ai, hay tại sao cậu lại làm vậy."
"Tôi có thể thấy rằng cậu không muốn bị chú ý. Tôi hiểu cậu có lý do của riêng mình."
"Nhưng món nợ này, tôi phải trả. Hãy cho tôi biết tôi có thể làm gì cho cậu. Bất cứ điều gì."
Ji-sung nhìn cô, cân nhắc một lúc lâu. Cậu thấy được sự chân thành trong mắt cô. Cậu biết cô sẽ không từ bỏ. Cuối cùng, cậu quyết định biến món nợ này thành một thứ có lợi cho kế hoạch của mình.
"Nếu cô thực sự muốn trả ơn... thì hãy hứa với tôi một điều."
Lee Yeon-woo hỏi ngay lập tức, đôi mắt sáng lên một tia hy vọng.
"Điều gì?"
Ánh mắt Ji-sung lần đầu tiên trở nên nghiêm túc, giọng nói mang theo một sự cảnh báo chân thành.
"Hãy trở nên mạnh mẽ hơn."
"Mạnh hơn nữa. Mạnh đến mức không ai có thể tùy tiện động đến cô."
"Những kẻ tấn công cô lần này chỉ là những con tốt thí. Sẽ có những kẻ khác, mạnh hơn, xảo quyệt hơn, và chúng sẽ không phạm sai lầm như lần trước."
Cậu ngừng lại, để cho lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí cô, để cô hiểu được sự nguy hiểm thực sự mà cô đang đối mặt.
"Cô không thể lúc nào cũng trông chờ vào 'sự may mắn' được."
"Lần sau, có thể tôi sẽ không ở đó."
Lời nói của cậu như một gáo nước lạnh. Lee Yeon-woo khẽ rùng mình. Nhưng trái với dự đoán của cậu, cô không hề nao núng. Cô siết chặt tay lại, ánh mắt rực lên một ngọn lửa quyết tâm.
"Tôi sẽ."
"Tôi hứa."
Ji-sung gật đầu, có chút hài lòng. Cậu nghĩ rằng cuộc trò chuyện sẽ kết thúc ở đó. Cậu chuẩn bị đứng dậy và biến mất.
"Tốt. Vậy thì món nợ đã được trả."
Nhưng Lee Yeon-woo không hề có ý định để cậu đi. Cô vẫn ngồi yên, nhìn cậu chằm chằm. Một biểu cảm kỳ lạ hiện lên trên khuôn mặt cô, một sự pha trộn giữa do dự, bướng bỉnh và một chút gì đó... gần như là hờn dỗi.
"Đợi đã."
Ji-sung, người vừa mới nhổm người dậy, khựng lại. Cậu nhướng mày, một sự khó hiểu hiện rõ trên khuôn mặt.
"Còn gì nữa?"
Lee Yeon-woo hít một hơi thật sâu, hai má hơi ửng hồng nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào cậu.
"Món nợ có thể đã được trả."
"Nhưng... chúng ta vẫn chưa giải quyết xong chuyện giữa chúng ta."
Ji-sung hoàn toàn bối rối. Bộ não của cậu, thứ đã phân tích hàng ngàn route và kịch bản game phức tạp, lần đầu tiên phải đối mặt với một biến số mà nó không thể nào xử lý được.
"Chuyện giữa chúng ta?"
Cô gật đầu một cách dứt khoát, giọng nói mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển.
"Đúng vậy. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều."
"Cậu cứu tôi. Cậu chia sẻ với tôi một bí mật động trời."
"Cậu... cậu là người đầu tiên trong học viện này... không nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại của một thường dân hay sự ngưỡng mộ của một nữ anh hùng. Cậu chỉ nhìn tôi... như một người bình thường."
Cô dừng lại một chút, rồi nói ra một câu khiến toàn bộ hệ thống logic của Ji-sung bị treo, một câu tuyên bố đơn phương và đầy bất ngờ.
"Vì vậy, tôi quyết định rồi."
"Từ hôm nay, chúng ta là bạn bè."
Ting.
Một âm thanh báo lỗi vang lên trong đầu Ji-sung. Cậu chết lặng. Cậu nhìn cô chằm chằm, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của một trò đùa. Nhưng không. Cô hoàn toàn nghiêm túc.
Bạn bè? Từ đó quá xa lạ. Quá nguy hiểm. Cậu phản bác ngay lập tức, giọng điệu lạnh lùng và dứt khoát hơn cả ý muốn.
"Không."
"Tôi không có bạn bè. Và tôi cũng không cần."
Lời từ chối phũ phàng của cậu dường như là một đòn giáng mạnh vào cô. Cậu thấy đôi vai cô khẽ chùng xuống, ánh sáng trong mắt cô vụt tắt. Cô cúi đầu. Ji-sung cảm thấy một chút... tội lỗi. Nhưng cậu nhanh chóng gạt nó đi. Đây là điều cần thiết.
Nhưng chỉ một giây sau, cô lại ngẩng đầu lên. Sự tổn thương đã biến mất, thay vào đó là một sự bướng bỉnh mà cậu không ngờ tới.
"Tôi không hỏi ý kiến của cậu."
"Đây không phải là một lời đề nghị. Đây là một lời tuyên bố."
Ji-sung há hốc miệng. Cái quái gì đang diễn ra vậy? Cô gái này đang uy hiếp cậu bằng một lời đề nghị làm bạn sao?
"Cậu có thể từ chối món nợ, nhưng cậu không thể từ chối tình bạn của tôi."
"Nếu không... nếu không tôi sẽ đến văn phòng hiệu trưởng và nói rằng, sự thật là có một người thứ năm vào đêm đó. Một người đã giúp tôi. Tôi sẽ mô tả lại chính xác những gì đã xảy ra!"
Ji-sung cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ. Cậu đã tính toán mọi đường đi nước bước của Hiệp hội Thuần Huyết, nhưng lại hoàn toàn bất lực trước logic của một cô gái. Cậu thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi của một kẻ đã chiến đấu quá nhiều trận chiến vô hình.
"Cô không hiểu đâu, Lee Yeon-woo."
"Làm bạn với tôi sẽ chỉ mang lại rắc rối cho cô thôi."
"Tôi là một bóng ma. Tôi cần phải là một bóng ma để tồn tại. Bất kỳ ai đến gần tôi cũng sẽ bị kéo vào bóng tối đó."
Cô nhìn thẳng vào mắt cậu, không hề nao núng trước lời cảnh báo của cậu.
"Vậy thì sao?"
"Tôi đã đối mặt với cái chết trong bóng tối rồi. Một chút nữa thì có là gì?"
"Hơn nữa, cậu nói đúng. Tôi cần phải mạnh mẽ hơn. Và bạn bè thì nên giúp đỡ lẫn nhau để cùng mạnh mẽ hơn, phải không?"
Cô ấy đã bẻ gãy lập luận của cậu bằng chính lời nói của cậu. Ji-sung nhìn cô. Cậu thấy sự quyết tâm không thể lay chuyển trong mắt cô. Cậu biết mình không thể lay chuyển được cô. Cuối cùng, cậu đành phải thỏa hiệp, giọng nói mang theo sự đầu hàng rõ rệt.
"Được rồi. Cô thắng."
Một nụ cười rạng rỡ ngay lập tức nở trên môi cô, như thể mặt trời vừa ló rạng sau cơn mưa. Cậu vội giơ một ngón tay lên, đặt ra những điều kiện cuối cùng để vớt vát lại kế hoạch của mình.
"Nhưng. Với một điều kiện."
Cô hỏi ngay, vẻ háo hức không hề che giấu.
"Điều kiện gì?"
Ji-sung nói, nhấn mạnh từng chữ, cố gắng tạo ra một hiệp ước nghiêm ngặt nhất có thể.
"Bạn bè trong bóng tối."
"Chúng ta không nói chuyện ở nơi công cộng. Chúng ta không tỏ ra quen biết nhau trước mặt bất kỳ ai."
"Ở bên ngoài, tôi vẫn là Park Ji-sung, một học sinh vô danh. Và cô là Lee Yeon-woo, nữ anh hùng đang lên. Mối quan hệ của chúng ta chỉ tồn tại ở những nơi như thế này. Trong bóng tối. Trong im lặng. Cô làm được không?"
Cậu nghĩ rằng những điều kiện khắc nghiệt này sẽ khiến cô nản lòng. Nhưng ngược lại, mắt cô lại sáng lên một cách kỳ lạ.
"Một tình bạn bí mật à?"
"Nghe... có vẻ thú vị đấy."
"Được thôi. Tôi đồng ý. Giao kèo nhé!"
Ji-sung chỉ biết lắc đầu chịu thua. Cậu đã cố gắng tạo ra một bức tường, nhưng cô gái này lại biến nó thành một khu vườn bí mật. Cậu đã tạo ra một đồng minh mà cậu không hề mong muốn, và cũng tự rước vào mình một rắc rối khó lường nhất.
Lee Yeon-woo đứng dậy, nụ cười chiến thắng vẫn nở trên môi.
"Vậy nhé, người bạn bí mật của tôi."
"Hẹn gặp lại... trong bóng tối."
Cô nói rồi quay người, nhẹ nhàng rời khỏi dãy kệ sách, bước chân cô dường như có chút vui vẻ hơn. Cô để lại Ji-sung một mình với những cảm xúc hỗn độn và một cơn đau đầu vẫn chưa dứt. Món nợ đã biến thành một giao kèo, một giao kèo lại được ràng buộc bởi một tình bạn bí mật. Nó phức tạp, nguy hiểm và hoàn toàn đi chệch khỏi kế hoạch "Sống ẩn dật" ban đầu của cậu.
Nhưng khi nhìn theo bóng lưng của cô gái đang bước đi, người duy nhất trên thế giới này biết được bí mật của cậu, Ji-sung không thể không thừa nhận một điều.
Có lẽ... có một người bạn trong bóng tối, cũng không phải là một ý tồi.
Ít nhất thì, nó đỡ cô đơn hơn một chút.
Chaporia
Bình Luận (0)