Thập Niên 80: Trọng Sinh Phấn Đấu Làm Giàu/Chương 11: Đêm trước khi vào cung(51)C. 11: Đêm trước khi vào cung(51)
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

— Chàng đã từng gặp Hoàng thượng chưa ?

Đêm ấy , vừa chui vào chăn, La Phù đã tựa sát vào lòng Tiêu Vũ mà hỏi dồn. Từ sáng biết đêm giao thừa mình cũng được theo gia đình vào cung dự yến, niềm hưng phấn trong nàng cứ trào lên, muốn nén cũng không nén nổi.

Tiêu Vũ vòng tay trái ôm thê t.ử. Chỉ cần hơi cúi đầu đã chạm phải đôi mắt long lanh sáng rỡ đang nhìn mình . So với mấy ngày tân hôn hồi tháng Mười, ánh mắt ấy hôm nay táo bạo hơn vài phần, cũng linh động, sinh khí hơn nhiều.

Lần chung chăn gần nhất là ngày hai mươi tháng Chạp. Khi ấy , trong mắt nàng chỉ có vẻ e thẹn trước sự thân mật sắp diễn ra . Rõ ràng tối nay, thứ khiến nàng rạo rực lại là chuyện vào cung.

— Có gặp. Bảy tuổi ta lần đầu theo phụ thân mẫu thân vào cung dự tiệc, đứng cùng đám con cháu công hầu ở xa xa bái kiến. Không có cơ hội nghe thánh huấn. Những năm sau , vào đêm giao thừa cũng vậy . Đến năm mười hai tuổi, Hoàng thượng đi Tây Uyển tránh nóng, truyền lệnh cho con cháu công thần theo hầu. Ta vì từ chối tham gia thi b.ắ.n cung săn b.ắ.n mà được Người gọi hỏi một lần .

Vĩnh Thành Đế là Hoàng đế khai quốc. Đám công hầu ở kinh thành này phần lớn đều xuất thân võ tướng lập công mà được phong tước, con cháu đa phần theo võ. Tiêu Vũ vì thế trở thành kẻ khác biệt.

La Phù ngạc nhiên:

— Chàng đã học võ, sao lại không tham gia?

— Ta lấy việc đọc sách làm chính, võ nghệ không tinh. Đã không giỏi thì hà tất đứng vào cho đủ số , tự chuốc nhục.

— Nhưng đó là ý của Hoàng thượng, sao có thể từ chối? Người có giận không ?

— Lúc ấy là chuyến đi tránh nóng vui chơi, Hoàng thượng sao lại so đo chuyện nhỏ. Biết ta theo văn, Người liền cho phép ta không phải dự thi võ.

La Phù nghe vậy , khẽ nói :

— Nghe chàng kể, Hoàng thượng có vẻ hiền hòa.

Nàng nghĩ, nếu là mình , dẫu không biết võ cũng phải cố gắng làm ra vẻ vài phần, chứ nào dám từ chối thẳng thừng.

Tiêu Vũ không đáp rõ. Mười năm trước , trong mắt quần thần, Vĩnh Thành Đế quả thật là minh quân không chê vào đâu được .

— Từ mười hai đến mười chín tuổi, mỗi năm ta đều được diện thánh một hai lần . Có khi chỉ là hành lễ, có khi Người hỏi qua việc học. Hai mươi tuổi ta thi hỏng, sau đó vào Tung Sơn Thư viện cầu học, hơn hai năm không về kinh, nên cũng không còn cơ hội gặp nữa.

La Phù thắc mắc:

— Tung Sơn cách kinh thành đâu xa, sao chàng không về ăn Tết?

Tiêu Vũ thản nhiên:

— Phụ thân không hài lòng vì ta thi hỏng. Thay vì đi lại tốn thời gian, ta ở lại chuyên tâm đọc sách.

La Phù nghe mà thương, đưa tay xoa nhẹ trước n.g.ự.c hắn . Đọc sách quan trọng thật, nhưng đến Tết cũng không về thì… khắc nghiệt quá.

Tiêu Vũ vừa nắm lấy tay nàng định kết thúc câu chuyện, nàng lại hỏi tiếp:

— Hoàng thượng trông thế nào? Có phải rất uy nghiêm không ?

Hắn trầm ngâm một lát:

— Lần cuối ta diện thánh, Người đã sáu mươi hai tuổi, tóc đã điểm bạc. Nay chắc bạc nhiều hơn. Trán và đuôi mắt có nếp nhăn, gương mặt gầy nhưng thân hình cao lớn. Quả thật uy nghiêm, khí độ hiên ngang.

La Phù thầm tính. Năm nay Hoàng thượng sáu mươi lăm, qua giao thừa lại thêm một tuổi. Dẫu uy nghi đến đâu cũng là bậc lão long rồi .

— Hoàng hậu thì sao ? Chàng có gặp không ?

— Có, nhưng chỉ vài lần thoáng qua, hầu như chưa từng nói chuyện.

Vĩnh Thành Đế rất coi trọng con cháu công thần, cách hai năm lại xem xét cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Hoàng hậu ở sâu trong hậu cung, thi thoảng mở tiệc cũng chỉ mời nữ quyến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cuoi-nham-ngu-su-tieu-giai-nhan-phan-2-stt9/chuong-11-dem-truoc-khi-vao-cung51.html.]

— Trong cung còn nhiều phi tần không ? Hoàng thượng có mấy vị hoàng t.ử, công chúa?

Tiểu Yêu

— Hoàng thượng và Hoàng hậu phu thê tình thâm. Tuy có vài vị phi tần, nhưng nghe nói đều không được sủng ái. Thái t.ử, Tề vương, Thuận vương, Phúc vương cùng Khang Bình công chúa đều do Hoàng hậu sinh.

La Phù nghĩ thầm, xem ra Hoàng hậu sống trong cung cũng yên ổn . Một vị Hoàng hậu sống yên ổn ắt dễ gần hơn những người ngày ngày tranh sủng.

— Ta từng nhìn thấy mấy vị hoàng t.ử công chúa từ xa, nhưng ít khi nói chuyện, nên cũng không rõ dung mạo, tính tình.

Tiêu Vũ kết lại ngắn gọn. Thật sự không rõ, chứ không phải qua loa với nàng.

La Phù không nghi ngờ. Người trong hoàng thất, ngay cả công tước cũng chưa chắc dễ tiếp cận.

Biết được chừng ấy đã đủ khiến nàng mãn nguyện. Nàng nằm lại trên gối mình , định yên lặng suy ngẫm. Không ngờ người bên cạnh lại áp sát.

Gương mặt tuấn nhã như quân t.ử ấy , dù ánh mắt không giấu được vẻ ôn tồn nồng nhiệt, cũng không khiến người ta thấy phóng túng. Ngược lại , càng nghiêm chỉnh bao nhiêu, nàng càng thấy tim mình rối loạn bấy nhiêu — như thể chuyện ấy giữa phu thê vốn là lẽ tự nhiên, chỉ có nàng đỏ mặt né tránh mới là điều bất thường.

— Khoan đã … chàng đi tắt đèn đi .

— Để đó. Ta muốn nhìn nàng.

Sau bốn ngày liền theo đại tẩu Dương Diên Trinh học quy củ vào cung, đêm giao thừa năm thứ ba mươi mốt niên hiệu Vĩnh Thành, trước lúc hoàng hôn, La Phù đi bên cạnh nhị tẩu Lý Hoài Vân, theo phía trước là Đặng phu nhân và đại tẩu, rồi đến hàng dài nữ quyến công hầu khác, chậm rãi, cung kính bước qua cánh cổng cung sơn son đỏ thẫm.

Con đường cung đạo cao sâu, hai bên tường đỏ kéo dài tưởng như không dứt. Mỗi bước chân nàng đều dè dặt.

Vào đến chính điện Trung cung, La Phù gần như không dám ngẩng đầu. Nữ quan bảo quỳ, nàng liền quy củ quỳ xuống. Hoàng hậu bảo miễn lễ, nàng mới đoan trang đứng lên, tuyệt không dám chống tay xuống đất hay vén váy chỉnh sửa — những động tác nhỏ ấy đều bị dặn là cấm kỵ.

Hoàng hậu ban ghế.

Phu nhân Định Quốc công Liêu thị, phu nhân Tả tướng Từ thị cùng Đặng thị — những chủ mẫu đương gia — ngồi ở hàng trước , nơi Hoàng hậu chỉ cần liếc mắt là thấy.

La Phù và các nàng dâu, cháu dâu thì ngồi ở hàng sau lưng trưởng bối.

Đợi tất cả đã yên vị, thân người thấp xuống vừa phải , La Phù mới dám giữ dáng ngồi ngay ngắn, đồng thời lén lút quan sát dung mạo các vị quý nhân trong lúc lắng nghe Hoàng hậu trò chuyện cùng Thái t.ử phi và các Vương phi.

Trước hết, nàng nhìn thấy Hoàng hậu.

Tuy đã ngoài sáu mươi, tóc vấn gọn, trang sức không rực rỡ, nhưng thần thái ung dung, ánh mắt sáng mà không sắc, môi mỉm cười cũng đủ khiến cả điện như ấm lên. Không phải vẻ đẹp rực rỡ của thiếu nữ, mà là khí độ của người từng trải qua sóng gió.

La Phù khẽ hít sâu một hơi .

Nàng thật sự… đang ở trong cung.

Giữa điện vàng son, dưới ánh đèn lấp lánh, trong lòng nàng dâng lên cảm giác vừa nhỏ bé vừa vinh hạnh.

Con đường từ Dương Châu đến kinh thành, từ cô gái nhà nông đến Tam phu nhân phủ Trung Nghị Hầu, rồi hôm nay bước vào hoàng cung — mọi thứ như một giấc mộng.

Chỉ mong đêm nay trôi qua bình an, để nàng có thể mang theo câu chuyện này , kể lại cho tỷ tỷ nghe suốt mấy năm sau .

 

 

 

-------------------------------------------------------

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...