The destiny lead to the end/Chapter 12: Đề nghị của nhị công chúa.Chapter 12: Đề nghị của nhị công chúa.
20px

Hiện tại, chúng tôi đứng trong một con ngõ hẹp, kẹt giữa hai dãy nhà cũ kỹ với những bức tường loang lổ, bong tróc từng mảng. Nơi này tách biệt hoàn toàn khỏi không khí lễ hội sôi động, ẩn sau những tòa nhà cổ kính bề thế, nơi ánh sáng dường như chẳng buồn ghé qua.

Không khí ở đây bí bách, nặng nề, phảng phất mùi ẩm mốc của đá cũ. Nhưng đừng hiểu lầm, an ninh nơi này vẫn ổn, chỉ là khu dân nhập cư cũ, tồi tàn và tĩnh lặng.

Trước mặt chúng tôi là bóng người áo đen hồi nãy. Giờ cô ấy đã tháo mũ choàng, để lộ mái tóc vàng óng ánh chảy dài như lụa và đôi mắt xanh biếc sắc sảo. Nhưng điều khiến tôi chú ý không phải vẻ đẹp ấy - mà là đôi tay lành lặn, không chút dấu vết của thương tật.

Lúc đầu tôi không nhận ra được đây là ai. Nhưng, “Có khả năng chi trả phép hồi phục cấp cao nhất, đã vậy còn chỉ trong một ngày, thì chỉ có một khả năng thôi.” Tôi nâng cao cảnh giác của mình, một tay đặt trong túi áo, sẵn sàng lôi dao ra nếu cần thiết.

“Công chúa Laura Von Enderwise, cô muốn tìm tôi làm gì.” 

Laura mở mắt to ra khi thấy tôi nhận ra danh tính của mình, bước lùi một bước, nhưng cái vẻ bất ngờ ấy không kéo dài lâu. Cô ấy chỉ gật đầu, rồi nhìn thẳng vào tôi, tay đặt lên ngực.

“Trước tiên thì… cảm ơn anh vì đã cứu tôi.” Giọng của cô ấy nhỏ, nghe cũng chân thành. “Thực sự, nếu không có anh thì tôi có lẽ đã bỏ mạng ở đấy rồi.”

Những lời này… có lẽ đều xuất phát từ chính lòng biết ơn, chắc vậy, đoán thế. Nhưng, tôi biết, gọi ra như này, không phải chỉ vì chuyện này.

“Thôi đi, Laura. Bỏ cái mặt nạ thảo mai đó và vào thẳng vấn đề ngay.” Alicia đột ngột lên tiếng trước khi tôi kịp mở miệng.

Nó cũng giống tôi, mắt nhìn thẳng, tay khoanh lại, mặt cực kỳ nghiêm túc, khác hẳn vẻ tinh nghịch, trẻ con hồi nãy.

Hai người này… chắc hẳn có chuyện xưa với nhau. Có lẽ trong những năm đi xa thì có nhiều chuyện xảy ra thật.

Laura thượt dài, mắt cô ấy cố tránh né cả tôi lẫn con em cùng cha khác mẹ, nhìn xuống mặt nền đá bẩn thỉu. “Cô nghĩ tôi là loại người nào vậy?” Cô gái tóc vàng ấy lẩm bẩm, giọng chỉ cho mình nghe thấy.

“Chuyến mạo hiểm vào hầm ngục đó là một thất bại. Yan chết rồi, tôi cũng bị mắng một trận vì liều lĩnh. Giờ thì chẳng còn gì cả.” Cô ấy nắm chặt tay lại, môi mím, răng nghiến ken két, khoé mắt đỏ hoe.

Tôi có thể cảm nhận được luồng ma lực của Laura đang dâng lên, như thể cô chẳng thể kiểm soát được tâm trí của mình.

“Thế nên là… tôi có chuyện cần anh, Leonore. Không, phải là Leonore Keys Vermilion.” Nhưng cô ấy vẫn siết chặt tay lại, cố kìm nén cảm xúc.

“…” Tôi lặng người, khó xử.

Laura biết danh tính của tôi rồi? Nhanh thật. Nhưng nghĩ lại, tôi cũng chẳng cố giấu giếm. Việc cô ấy đoán ra cũng chẳng có gì lạ.

Chỉ là Leonore - gã mạo hiểm giả và Leonore Vermilion sống hai cuộc đời quá khác nhau, tôi cũng chẳng nói quá khứ của mình ra, nên chẳng ai nhận ra sự thật.

Nhìn cô ấy như này… tim tôi thắt lại, một cảm giác ngứa ngáy cứ lan hết người. Nó như thể có một vết ngứa, nhưng không gãi được. Một ngọn gai đâm vào tay, nhưng không rút ra nổi. 

Toàn bộ mọi chuyện, chẳng phải là lỗi của tôi, biết chứ. Tôi chẳng có nghĩa vụ phải đồng ý giúp cô ấy. Đây một phần cũng là họ chọn, làm một việc đần độn, nhận lại phần thưởng cũng đần độn.

Đáng lẽ ngay từ đầu, họ đã phải biết nguy cơ, phải biết rằng: cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Tôi cũng đã nhắc rồi. Chuyện xảy ra cũng ngoài tính toán. Và đến cuối thì tôi cũng giúp hết mình.

Vậy nên… đáng lẽ… tôi không nên cảm thấy thế này.

“Thôi ngay!” Giọng Alicia cắt ngang, sắc bén như lưỡi dao. Đôi mắt xanh biếc của nó lóe lên tia giận dữ, toát ra một hào quang lạnh buốt. Chưa bao giờ tôi thấy Alicia tức giận đến vậy. “Ngươi biết Leonore dễ mềm lòng. Đừng giả bộ nạn nhân khi ta còn ở đây.”

Con nhóc khoanh tay, nhìn Laura chằm chằm. “Ta không cần biết hai người đã làm gì, nhưng nghe qua là biết lỗi của ngươi. Lèm bèm kể khổ à? Biến ngay.”

Alicia đang tức vì tôi? Hay vì ghét Laura? Có lẽ là cả hai. Hoặc chẳng vì lý do nào cả.

Dù là gì, tôi không định để nó nói thêm. “Alicia, cứ để cô ấy nói hết đã.” Tôi giang tay, ra hiệu ngăn lại, giọng trầm và kiên quyết.

Dù coi trọng sự quan tâm này, nhưng đây là việc của tôi, tôi chịu. “Nói đi, cô muốn tôi làm gì.” Mắt tôi nhắm thẳng, giọng dõng rạc. 

Laura hít một hơi thật sâu, như thể cả tương lai của cô ấy đang dồn vào khoảnh khắc này. Rồi cô ấy thả lỏng vai, ngẩng lên đối diện tôi, ánh mắt cương nghị.

Đến giờ tôi mới nhận ra mắt của Laura giống em gái mình đến như thế nào, nhất là khi hai người nghiêm túc.

“Tôi cần anh làm hôn phu của tôi.” 

“…”

Cái gì sai sai đúng không? Hay tai tôi có vấn đề?

“Hôn… phu?” Tôi lặp lại, giọng ngỡ ngàng. Cô ấy vừa nói gì cơ? 

“Hả!?” Nhưng chưa kịp nghe lời giải thích thì Alicia đã xung máu, không nói không rằng, nó đã tung ra một quả cầu huyết sắc, toan giết luôn Laura. May thay, cô ấy kịp giơ tay dựng một khiên ánh sáng lấp lánh, chặn đứng đòn tấn công. Nếu không, hôm nay chắc đã có án mạng, và bọn tôi có khi đang trên đường lên đoạn đầu đài.

“Con lăng loàn, mày vừa nói gì!?” Alicia gào lên, mắt long sòng sọc, tay giơ lên toan bắn thêm phát nữa. Nhưng tôi lao tới, khóa chặt tay con điên này trước khi mọi chuyện đi quá xa.

“Từ từ, bình tĩnh! Alicia, mày điên rồi à?” Tôi siết chặt, cố giữ nó lại. Alicia cố vùng vẫy, cơ mà đối mặt trước sức mạnh của tôi, nó chẳng làm được gì.

“Bỏ ta ra, Leonore! Cấm ngươi nghe thêm lời nào từ con ả đó! Ta làm thế này là vì ngươi đấy!” Alicia giãy giụa tiếp, giọng đầy phẫn nộ.

Tôi chỉ biết nhìn Laura, như thể cầu cứu.

Nói gì đi mà, Alicia trông có vẻ không an toàn đâu.

Tôi mong vậy, nhưng thứ phát ra từ miệng của Laura khiến tình hình còn trở nên tệ hơn. “… Không ngờ hai người có mối quan hệ như vậy đấy.”

“Này! Đừng có hiểu lầm.” Tôi hét lớn trong khi vẫn kẹp Alicia không để cho nó bùng nổ.

Cuối cùng thì cũng phải mất một lúc lâu để mọi thứ nguội lại. Nói là vậy, nhưng Alicia vẫn đang trông bực lắm. Tôi cá nếu bỏ mắt ra, dù chỉ một phút thôi, là nó định thổi bay Laura liền.

“Hôn phu, ý là đính hôn với tôi ấy hả, nói thật là tôi cũng không hiểu cô có ý định gì.” Tôi thở dài, một tay chống hông, tay còn lại chóng lên bức tường gạch cũ kỹ. Lũ con gái này, mệt thật.

Cô gái tóc vàng phiền phức ấy ho nhẹ, gật đầu xác nhận lời nói của mình, nói tiếp. “Đúng là như vậy, anh không nghe lầm đâu.

” Trong lời cô ta không có chút do dự hay dối trá nào.

Tam quan nó lệch luôn rồi. Tôi cũng chịu. Tình yêu đáng lẽ là thứ thiêng liêng, nhưng qua lăng kính não tàn của lũ quý tộc, thì chúng chỉ còn là công cụ. 

Hay đó là tôi sai, sai vì nghĩ rằng ta nên có quyền quyết định cuộc đời của mình?

“Giải thích thêm đi.” Tôi xoa thái dương mình, cố bình tĩnh trước lời nói đó mà không bỏ về luôn.

Laura đánh ánh mắt mình đến Alicia, rồi lại về tôi, thở dài. “Tôi muốn ngai vàng, đơn giản vậy thôi. Từ sau vụ hầm ngục thì phe hoàng tộc muốn tống tôi vào học viện, tôi cần một người mạnh mẽ như anh để bảo vệ.”

“Vả lại, những đối tượng từ các gia tộc khác không phù hợp, tôi cũng không muốn đối đầu với nhà Vermilion.”

“...” Tôi không biết phải phản ứng như nào trước lời đề nghị vô lý như thế này mà chỉ biết nhăn mặt.

Tức giận sao? Khó hiểu? Hay là có chút cảm thông. Thôi thì ít nhất cô ấy cũng nói thật ý định mà không giấu diếm. Cơ mà ngai vàng nó đáng giá đến vậy sao? Quyền lực thực sự tuyệt đến thế à? Tuyệt đến nỗi đủ để hy sinh tự do?

Cái này gọi là gì nhỉ? Chi phí chìm phải không? Laura đã chẳng còn gì nên mới tìm đến tôi.

“Nhưng tôi bị từ mặt rồi, chẳng có tác dụng đâu.” Tôi lắc đầu, cố lý lẽ cho cô ta hiểu.

Nhưng Laura không hiểu, hoặc có thể là từ chối hiểu. Cô ấy đứng thẳng, mái tóc vàng khẽ lay trong gió lạnh của con ngõ hẹp, giọng chắc nịch. “Chuyện đó không quan trọng. Anh là con cả, cơ hội lấy lại vị trí luôn ở đó.”

Cô ấy tiến lên một bước, đôi mắt xanh biếc ánh lên sự tự tin, gần như thách thức. “Vả lại… anh không muốn làm vua sao? Đứng trên vạn người, quyền lực trong tay - đó là giấc mơ của hầu hết mọi người. Vậy tại sao anh lại từ chối cơ hội ngàn năm có một này?”

Cô ta nói đúng, ít nhất là về phần ước mơ, về phần quyền lực. Nhưng cô ta quên không bỏ vào đó những bất lợi, những áp lực, những toan tính chính trị.

Và lý do quan trọng nhất để trả lời câu: “Vì sao không à?”

 “Vì hắn không muốn, thế thôi. Chẳng phải ai cũng thèm khát quyền lực như ngươi đâu, con điên.” Alicia chen vào, giọng sắc lẹm, như thể chỉ chờ cơ hội để nhảy vào cuộc.

Lời đáp của nó thẳng thừng, gần như nói hộ đúng những gì tôi nghĩ, nhưng thô bạo và bộc trực hơn nhiều. Hoặc có thể vậy cũng chính là suy nghĩ riêng của Alicia khi từ chối Athur.

Laura nghiến răng, đôi mắt xanh lườm Alicia không ngừng . “Alicia, cô thật sự không biết vị trí của mình ở đâu, đúng không?” Giọng cô ấy trầm xuống, pha lẫn bực bội, nhưng cố để đè nén cơn giận. “Cô nghĩ chỉ cần bỏ trốn là gia tộc và phe hoàng huynh sẽ để yên cho cô sao?”

“Mong muốn cá nhân chẳng có giá trị gì trong bàn cờ chính trị đâu!” Laura bùng nổ, giọng vỡ ra, vứt bỏ lớp mặt nạ lịch sự ban đầu. “Sớm muộn gì cô cũng sẽ bị lôi về, trở thành công cụ sinh đẻ cho gia tộc thôi!” 

Đôi mắt của Laura bừng sáng, mạch ma thuật như chẳng thể kiểm soát được nữa.

“Ngươi thì khác gì?” Tất nhiên, Alicia phản pháo, giọng điệu đầy sắc bén, đầy mỉa mai. “Tự bán rẻ bản thân, giờ còn tính lợi dụng ta để ép Leonore làm theo ý ngươi? Còn lâu nhé! Cùng lắm thì ta sẽ thổi bay bất cứ kẻ nào dám cản đường!” Cô nàng siết chặt nắm tay, ánh mắt rực lên như ngọn lửa không gì dập tắt.

Nếu đơn giản được vậy… thì tốt biết mấy.

Tôi biết, nghe nó rất tàn nhẫn. Nhưng thực ra… tôi phần nào đồng tình với Laura.

Khác với tôi, Alicia chỉ đơn thuần bỏ trốn. Cô nàng bảo rằng đã bị gia tộc “từ mặt”, nhưng sự thật chắc khác xa. Có khi, họ chỉ tạm thời cho nó chút tự do, chờ xem cuộc sống khắc khổ có khiến con bé đổi ý hay không.

Nhưng kết cục, có lẽ chỉ có một.

“Có thật sự làm được không?” Laura hỏi, đôi tay vẫn siết chặt, nhưng giọng đã run run. “Các người nghĩ một tương lai thế nào đang chờ, nếu cứ đi tiếp con đường này?”

Đôi mắt cô ấy sụp xuống, ánh sáng trong đó dần mờ đi. Cơ thể khẽ run, bàn tay buông lỏng, như thể sức lực đã cạn. Có lẽ lời công kích của Alicia có hiệu quả hơn tôi nghĩ.

Tương lai nào sao?

Hừm…  Khả năng cao, với sự thay đổi của hầm ngục và con quái vật bất tử đó, một ngày nào đó không xa tôi sẽ chết.

Giống hệt như bao mạo hiểm giả khác. Cái nghề này, chỉ có hai đích đến. Một là chết, hai là nghỉ hưu. Tỷ lệ sống sót đến tuổi ba mươi là ít, chưa kể đến bốn mươi khi sức lực đã cạn.

“...” Tôi ním bặt. Alicia nhìn tôi, cũng chẳng nói gì, ánh mắt cô nàng thoáng nét u ám.

Alicia yêu tôi… không rõ là theo hướng nào. Nhưng chắc chắn khi tôi chết, con bé sẽ ôm cái xác vô hồn ấy mà khóc, vừa khóc vừa kêu “Anh hai ngốc… sao lại tìm đến chỗ chết vậy chứ?”

Dù tôi có ít bạn… nhưng có lẽ vẫn sẽ có người thấy thương tiếc cho tôi. Cả Mary nữa, chắc hẳn em sẽ đau buồn.

“Hầy…” Tôi thở dài, gãi đầu mệt mỏi.

Tôi đang đứng giữa những ngã rẽ, mỗi cái sẽ dẫn tôi đến những nơi khác nhau.

Một là quay trở lại căn dinh thự ấy, đối mặt với tất cả mọi thứ đã, và sẽ diễn ra. Trở thành một tên khốn, chà đạp lên mạng sống của người khác vì mục đích cá nhân.

Hai là tiếp tục con đường huỷ diệt này, có thể chết, có thể nghỉ hưu với cơ thể tàn tạ như vô số mạo hiểm giả khác. Rồi tôi sẽ chết, rồi bị quên, như thể chưa từng tồn tại.

Ba là kiếm một công việc nào khác để làm, khởi động lại mọi thứ từ đầu. Có lẽ sẽ thành công, hoặc là không. Nhưng như thế cũng như bây giờ, chỉ là trì hoãn kết cục.

Với hai lựa chọn cuối cùng, Alicia sẽ bị ép buộc gả cho Athur, còn Laura, có lẽ sẽ giống như mẹ của Alicia, nhưng tệ hơn nhiều.

“Leonore, ngươi không cần nghe lời cô ta đâu.” Alicia nắm chặt tay tôi, ngón tay siết mạnh như muốn kéo tôi khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn. Đôi mắt cô nàng long lanh, ánh lên sự khẩn thiết, như thể đang nói: “Hãy mặc kệ tất cả đi.”

Nhưng mà… tôi không thể mặc kệ được, trễ rồi. Và đó toàn bộ đều là lỗi của tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, suy nghĩ cẩn thận, rồi bước tới gần Laura, tay nhẹ đặt lên vai cô ấy. Câu nói này sẽ thay đổi cả cuộc đời tôi, hoặc có lẽ là vô số người khác.

Nhưng tôi quyết định rồi.

“Tôi-”

Sầm! Một chấn động khủng khiếp chợt vang lên, như tiếng sấm rền giữa trời quang, khiến tim tôi giật thót. Mây đen bất chợt kéo đến, che kín bầu trời, nhuộm con ngõ trong bóng tối nặng nề. Tôi quay phắt lại, mắt hướng về phía âm thanh phát ra.

“Đồng hồ Thiên thực… vừa mới quay?” Ở đó, tôi thấy toà tháp đen ấy sáng lên, mặt đồng hồ bất động hằng ngày nay đã sáng đỏ, chiếu vào ô một giờ sáng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...