THE EXTY ZERO ZERO/Chapter 1: Chapter 1:
20px

TẬP 01 

CHƯƠNG 1 : CÔ LẬP & CHIẾN ĐẤU. 

Ngoại ô thành phố Prista dường như đã bị cô lập hoàn toàn với phần còn lại của nó. Nơi đây mang vẻ hoang tàn, rệu rã, nhưng vẫn cố vươn mình bám víu chút sự sống mong manh còn sót lại. 

Những con người sống ở vùng rìa ấy — họ tự do hơn so với những kẻ trong lòng thành phố hiện đại, nơi mọi thứ bị bóp nghẹt dưới luật lệ cực đoan của Chính phủ lâm thời Volgrad. Họ – những công dân “được bảo vệ” – giống như những con chim bị nhốt trong chiếc lồng mạ vàng: an toàn nhưng không có tự do. Còn ở nơi này, Prista ngoại ô, không có pháp luật, không có chính quyền, không có ranh giới nào bảo vệ "hoàn toàn". Một vùng đất tự do… và cũng là vùng đất của tử thần. 

Bỗng chốc, giữa màn đêm đặc quánh, “BÙMM...” — một tiếng nổ xé toang không gian. Rồi tiếng thứ hai, thứ ba... vang lên liên hồi, dội qua từng dãy nhà đổ nát như tiếng trống chiến tranh. 

“Cảnh báo... khu vực số 8 đang có sự đột nhập... Xin toàn bộ người dân sơ tán khỏi khu vực nguy hiể—” 

Giọng phát thanh rè rè rồi tắt ngấm, để lại trong không trung âm thanh cháy xém của điện và gió. 

Khung cảnh trở nên hỗn loạn. Dòng người hoảng loạn xô đẩy nhau giữa những con đường đầy khói lửa, chen lấn, giẫm đạp, hét gào trong tuyệt vọng.  

“Tránh ra! Chạy mau! Chúng đang đến! Lũ quái vật—!” “Ai đó… ai đó hãy cứu chúng tôi!” 

Tiếng thét, tiếng chân, tiếng sụp đổ hòa làm một. Một cô bé nhỏ bị đẩy ngã giữa dòng người, đôi mắt hoảng loạn tìm kiếm xung quanh. Đám đông ùa tới làm cho hai người như lạc mất nhau tay hai mẹ con đó bị tách ra giữ sự hỗn loạn đó người phụ nữ gào khóc, chen lấn cố lội ngược hướng dòng người đang chạy. rồi chẳng còn ai ngăn cản họ , hai đôi tay đã nắm chặt lấy nhau. 

“Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi!” “Nắm chặt tay mẹ đi con!” 

“ RROOOOOAAAAAARRRRR!!! ” 

Từ trong làn khói bụi và ánh lửa, sinh vật ấy hiện ra — to lớn chẳng khác nào một chiếc xe buýt bị biến dạng. Hình dáng thấp đậm như một con sư tử khổng lồ, nhưng khắp lưng và thân lại mọc những dải súc tu quẫy nhẹ, lấp loáng màu xanh lam như thứ gì đó không thuộc về thế giới này. Từng đường gân phập phồng bên dưới lớp da thô ráp, tỏa ánh sáng xanh lạnh, lập lòe như đang lưu chuyển một thứ chất lỏng ghê rợn. 

Đôi mắt nó đỏ quạch, hõm sâu, trần trụi như của một con thú bị bỏ đói… quá lâu. 

Nó cúi thấp đầu, hàm răng dị dạng mở rộng, những chiếc răng dài ngoặc như mảnh thủy tinh gãy phản chiếu ánh sáng. Một luồng hơi nóng phả ra, tanh nồng như mùi thịt đã phân hủy. 

Rồi nó lao tới. 

Trước mặt con quái vật là hai mẹ con — nhỏ bé đến mức như chỉ cần một bàn chân của nó cũng đủ nghiền nát. Người mẹ kéo đứa bé vào lòng, bàn tay run lên nhưng vẫn cố che chắn, cố giữ lấy hơi ấm và sự sống duy nhất mà cô có thể bảo vệ. Đứa trẻ nép sau lưng mẹ, đôi mắt ngấn nước mở to nhìn sinh vật khổng lồ đang xé gió lao đến, ngơ ngác giữa nỗi sợ mà em chưa từng biết tên. 

Và trong giây chốc: 

“FZZZHHHHHH–BOOM!!” 

Thứ gì vậy, Một tiếng gào méo mó, như xuyên qua lớp tần số . Âm thanh đó không phải của sinh vật... mà là tiếng thép rên rỉ, hòa cùng nhịp tim nhân tạo đang vỡ vụn. một cổ máy ánh lên từng vết rỉ sét lâu ngày và chắp vá nhiều mảnh kim loại một cách tạm bợ hình người cao khoảng 60-70m. 

“ Crimson Kov báo cáo mục tiêu đã bị tiêu diệt”. bên trong khoan máy vang liên hồi tiếng đàm thoại. 

“ hãy dắt con bé chạy nhanh ra khỏi đây, tôi sẽ cầm chân chúng”.  

“ cảm ơn...... cậu rất nhiều”. Người phụ nữ cầm lấy tay đứa bé chạy thật nhanh về phía màn đêm. 

Tiếng gầm như xé toang không gian, hòa lẫn tiếng kim loại rền rĩ khi những móng vuốt khổng lồ cào phập vào giáp thép. Con quái vật – một khối cơ bắp và sợi gân sinh học quấn lấy kim loại rỉ sét – lao lên từ lòng đất, tấn công thẳng vào sườn trái. 

“KRAAASHHH!!” — Cú va chạm khiến toàn bộ thân máy nghiêng hẳn, hàng trăm tấn thép rít lên như sấm. Cảnh báo đỏ nhấp nháy khắp buồng điều khiển, âm thanh hệ thống vang lên lạnh lùng giữa cơn hỗn loạn: 

“Warning. Left armor integrity: 64%.” 

Phi công siết chặt cần điều khiển. Họng pháo plasma trên vai bật sáng, năng lượng tích tụ tạo nên một tiếng “VZHHHHHHMMM!” trước khi luồng sáng xanh lam phóng ra, xé rách bóng tối. 

Trong khoảnh khắc, lũ bụi tro và khói bốc cuộn lên như bão. Con quái vật gầm rú lần nữa — “RRAAAHHH—” — rồi bị nuốt chửng trong ánh chớp chói lòa. 

“ cậu ổn chứ Reiji” tiếng đàm thoại vang lên trong buồng lái. 

“ báo cáo, tôi.... vẫn ổn và mục tiêu bị tiêu diệt”.  

Cỗ máy khổng lồ đứng giữa biển khói đang dần tan. Phần giáp trái của Crimson Kov vẫn còn bốc cháy âm ỉ, nhưng quái vật trước mặt đã bị nghiền nát thành tro cùng lớp đất cháy xém. 

Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi— Rồi mặt đất lại rung chuyển. 

Từ những khe nứt đen ngòm quanh khu vực, tiếng gào thét vang lên, như cả địa ngục cùng lúc mở miệng: “GRAAAARRHHH!!!” “SKRRREEEHHHH!!!” Âm thanh dội vào thân thép, rền như sấm. Mười... không, phải đến cả chục con, đang trườn ra từ bóng tối, ánh mắt chúng đỏ rực như hỏa ngục sống. 

Trong buồng lái, ánh đèn cảnh báo nhấp nháy không ngừng. Phi công ngẩng lên, mồ hôi trượt qua má, giọng khàn khàn bật qua radio: 

“Nữa à... Tốt thôi. Tới đây—tao sẽ xử gọn chúng mày một lúc.” 

Hai động cơ phản lực trên lưng bật sáng. Kim loại rít lên, sàn đất nứt vỡ dưới sức nén. Crimson Kov siết chặt nắm đấm, lao thẳng vào đàn quái vật đang gầm thét. 

“THUUMMM!!!” — cú đấm đầu tiên giáng xuống, nghiền nát đầu một con. “KRAAAANGG!” — lưỡi cưa cơ khí đã han rỉ chém ngang, tia lửa bắn tung như pháo hoa. “BOOOOMM!” — đạn năng lượng khai hỏa, nổ tung giữa đám đông, xé chúng thành từng mảnh cháy đen. 

Như một con quái vật khát máu hơn chính những thứ kinh tởm đó, từng cú đấm từng vét chém la liệt của một kẻ điên khao khát chiến đấu, dần dần từng con nằm xuống dường như biết thứ trước mặt chúng không hề tầm thường bắt đầu từng coi quay đầu bỏ chạy.  

Khói, tiếng gầm và ánh chớp hòa vào nhau thành một bản nhạc của chiến tranh. Giữa cơn hỗn loạn ấy, Crimson Kov vẫn đứng vững. 

Khói xám phủ kín cả chiến trường. Tro bụi vẫn chưa kịp rơi hết khi tiếng gió rít qua chiến trường tan hoang. Những mảnh giáp cháy xém và tàn dư sinh học nằm ngổn ngang trên lớp đất nứt vỡ. Khói đen cuộn lên từng đợt, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ sậm. 

Trong không trung, các tần số liên lạc bắt đầu bật sáng liên tiếp: 

[Đơn vị Kov-02]: “Khu vực phía bắc an toàn. Không còn tín hiệu sinh học khả nghi.” [Kov-03]: “Phía tây đã được quét sạch. Tất cả mục tiêu bị triệt tiêu hoàn toàn.” [Kov-05]: “Miền nam ổn định. Không phát hiện rung chấn dưới lòng đất. Xin xác nhận tình hình trung tâm.” 

Một vài giây nhiễu sóng, rồi giọng khàn của phi công Crimson Kov vang lên, xen lẫn tiếng hệ thống thở đều: 

“Trung tâm… đã dọn sạch. Toàn bộ mục tiêu bị tiêu diệt. Khu vực im tiếng.” 

Âm thanh trong radio tĩnh lại, chỉ còn những tiếng thở nhẹ của các phi công khác. Không ai nói gì thêm — cuộc chiến kéo dài suốt năm tiếng cùng cũng kết thúc. 

Trên màn hình hiển thị, báo cáo tổn thất hiện lên chớp đỏ. Cỗ máy khổng lồ nặng nề quỳ xuống, động cơ rít một hơi dài. Phi công ngửa đầu, nhìn ra ngoài lớp kính nứt. Tro bụi đang rơi như mưa. 

“Đơn vị Kov-01, xác nhận toàn vùng đã an toàn.” — giọng chỉ huy vang lên, đều và lạnh. “Tất cả đội hình — rút quân . Chúng ta không biết thứ gì còn dưới đó.” 

“Rõ.” 

Động cơ phản lực bật sáng. Cả đội hình cổ máy khổng lồ bắt đầu quay đầu, từng bước nặng nề rời khỏi vùng đất cháy sạm. 

Trong buồng lái, phi công lặng lẽ nhìn xuống. Dưới làn khói mờ, những xác quái vật khổng lồ đang dần… chuyển động nhẹ, như thể có thứ gì đó đang kéo chúng trở lại lòng đất. 

Anh siết chặt tay cầm, khẽ lẩm bẩm qua kênh riêng: 

“Không, chúng chưa chết đâu... Chúng chỉ đang chờ.”  

Động cơ khởi động lại, những tia lửa xanh lam bật lên phía sau lưng cỗ máy. Crimson Kov quay người, từng bước nặng nề dẫm lên mặt đất cháy sạm, bỏ lại phía sau chiến trường nhuộm đỏ ánh hoàng hôn. 

Trong khoảnh khắc ấy, qua lớp kính mờ khói, phi công nhìn xuống — những cái xác khổng lồ đang từ từ chìm xuống lòng đất, như thể thứ gì đó bên dưới vẫn chưa thực sự chết. 

“ chúng sẽ quay lại” “Điều đó là tất nhiên thôi. Tần suất xuất hiện của chúng ngày càng nhiều.” — giọng nữ đồng đội vang lên trong radio, pha chút mệt mỏi. 

“Nếu chúng quay lại...” — Reiji khẽ cười, giọng trầm nặng — “...thì chúng ta sẽ nghiền nát chúng một lần nữa.” 

“Hôm nay mọi người đã làm tốt rồi. Giờ... nghỉ đi.” 

Tiếng radio tắt dần. Bầu trời lại chìm trong tĩnh lặng — thứ tĩnh lặng đầy đe dọa trước cơn bão tiếp theo. cô lập, thoát li và chiến đấu đó chính là những thứ đổi lấy tự do mà chúng tôi phải làm. một sự đánh đổi........dường như là không công bằng đúng không? 

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ánh sáng ban mai nhảy qua lớp khói còn sót lại, rọi lên chiến trường tan hoang. Tro bụi vẫn lơ lửng trong không khí, và mùi kim loại cháy, mùi đất ẩm trộn lẫn mùi khói khiến không gian đặc quánh, nặng nề. 

Trên màn hình hiển thị một màu đỏ mà có lẽ không ai muốn nhìn thấy,đó chính là số liệu thiệt hại: 

“Tổng thiệt hại nhân sự: 6 người bị thương, 5 người mất khả năng chiến đấu tạm thời. Không có thương vong tử vong trong số phi công.” 

“ Tông thiệt hại về người và Khu vực: 40 người chết, khu vực số 8 thiệt hại nặng nề 30 căn nhà bị phá hủy, khu vực phía nam, phía bắt và phía tây hàng rào từ tính bị phá hủy nhưng vẫn có khả năng khôi phục..........ít nhất mất một tuần”. 

 “Thiệt hại vật chất: 3 cỗ máy hư hỏng phần giáp nặng, đơn vị cần bảo trì toàn bộ, 4 bộ phận động cơ và hệ thống thủy lực bị ảnh hưởng. Cơ sở vật chất xung quanh bị phá hủy khoảng 20 %, nhiều khu vực dân cư đã được sơ tán.” 

Reiji bước đến bên Crimson Kov, bàn tay chạm lên lớp giáp còn ấm. Anh quan sát các vết rách, vết cháy, và các module hệ thống bị lỗi. Ánh nắng sáng mai phản chiếu lên những vết thép biến dạng, khiến mọi thứ trông vừa lạnh lùng vừa nguy hiểm. 

“Hệ thống điều khiển ổn định, nhưng phản lực còn yếu. Cần kiểm tra lại module năng lượng phụ.” ken lên tiếng đó chính là một kĩ sư, đồng thời là đồng đội của Rei. 

Bên cạnh, một nhóm kỹ sư đang ghi chú trên bảng tổng hợp: 

“Chúng ta gặp khó khăn với những module cơ học bị cháy nặng. Nếu không thay thế kịp, khả năng hoạt động tối ưu sẽ giảm khoảng 40 %.” “Và với tần suất xuất hiện quái vật tăng như những này qua, chúng ta không có nhiều thời gian để sửa chữa hoàn thiện.” 

Ken nhìn lên, giọng thở dài: 

“Đội hình hiện tại đủ mạnh để chống lại đợt xâm nhập tiếp theo, nhưng nếu chúng tấn công đồng loạt… chúng ta sẽ phải chịu áp lực rất lớn.” 

Reiji gật đầu, ánh mắt chăm chú quan sát các cỗ máy. Anh biết rằng chiến thắng hôm qua chỉ là tạm thời, và bất kỳ sơ suất nào cũng có thể trả giá bằng sinh mạng. 

“Chúng ta cần kiểm tra lại tất cả cổ máy. Đặc biệt là Crimson Kov, Iron Varkov và Silver Fang.” 

“ xin nhờ vào các cậu”.  

Các phi công khác lặng lẽ bước tới, ghi chú và trao đổi nhanh. 

“không kịp rồi… Tình này, lũ DANPOSROUTER, Silver Fang của tớ hư hại nặng quá. ” 

“Hehe, không sao đâu… còn Warden Helix của tớ vẫn ổn mà. Tớ sẽ gánh phần cậu nhá, Hina.” 

Giọng của Hina mệt mỏi, pha chút giễu cợt: 

“Shouta, cái đồ ngốc này! Nếu hôm qua Silver Fang không đỡ giúp cậu pha, thì đâu đến nỗi này đâu.” 

Shouta bực bội, cố phản bác:  

“Thì tớ đã nói rồi! Tớ sẽ gánh nốt phần còn lại của cậu, vậy được chưa… cái đồ khó ưa!” 

Sau lưng tiếng nói như muốn hoà giải tình hình đang căng thẳng này 

“Thôi nào, đằng nào cũng vậy rồi, hai cậu có thể bớt tranh cãi được không?” 

“Mọi việc sẽ đâu vào đó, vì đã có Ken mà! Tớ nói đúng không?” 

Khuôn mặt Ken đỏ ửng , ngại ngùng trước lời nói tin tưởng tuyệt đối đó. 

“Ừm… đúng vậy, Vika. Tớ sẽ cố gắng.”  

“Ừm! Vậy mới đúng là người bảo hộ của chúng ta chứ.” Vika mỉm cười, động viên tinh thần Ken giữa những áp lực hiện tại. 

“Hôm nay, chúng ta sẽ khắc phục những lỗi còn lại. Ai xong trước sẽ báo cáo ngay. Thời gian không chờ chúng ta đâu.” Giọng chỉ huy vang lên qua radio, đều đều nhưng đầy quyền lực. 

Đáp lại đấy là tiếng đồng thanh của hơn một tiểu đội vang trong xưởng cơ khí: 

“ Báo cáo, đã rõ” 

Vika quay sang, nhẹ nhàng phá không khí căng thẳng: 

“Vậy đoán xem hôm nay chúng ta ăn gì nào?” 

Shouta và Hina đồng thanh: 

“Ramen!” — “Cà ri!” 

Giọng Hina giễu cợt, bụng phát ra tiếng kêu đói: 

“Ê… tớ không muốn ăn cà ri nữa đâu. Ngán lắm rồi, chúng ta ăn nó cả tuần rồi đó!” 

Vika giật đầu, nhẹ nhàng: 

“Sai hết rồi. Hôm nay chúng ta sẽ ăn lẩu.” 

“Lẩu!” — Hina và Shouta đồng thanh, hào hứng. 

“Không sai! Hôm nay, để ăn mừng chiến thắng, tớ sẽ nấu lẩu.” 

Khuôn mặt Hina lộ vẻ thoáng buồn khi Shouta thì háo hức. 

“Không sao, nếu cậu mong chờ, tớ sẽ chuẩn bị một phần ramen cho cậu nhé, Hina-chan.” Vika nháy mắt và vỗ vai hina. 

Đôi mắt Hina sáng lên: 

“Ui… tớ sẽ yêu cậu mất đó, Vika! Cảm ơn cậu rất nhiều… ramen… ramen!” 

Ở một góc tối, Reiji đứng một mình, buồn bã nhìn “chiến hữu” của mình — Crimson Kov. Cỗ máy khổng lồ dường như đang mục rữa theo thời gian. Những vết han rỉ, những vết cào chắp vá cùng mảnh vụn thép như che đi vết thương và tổn thất mà nó phải chịu. 

“Cố lên… đến hơi thở cuối cùng… và cả… lời hứa lúc đó.” 

Vika bước tới, lặng lẽ đứng bên cạnh, ánh mắt dõi theo Reiji một lúc lâu. 

“Cậu có yêu cầu gì không, Rei?” 

“Có thể cho tớ một cốc cà phê được không?” — Reiji trả lời nhẹ nhàng, mệt mỏi. 

“Tất nhiên rồi. Còn về món ăn thì sao?” 

“Không cần gì cả. Món nào cậu nấu, tớ cũng ăn được hết.” Một câu trả lời vừa bình thường vừa kín đáo giấu đi những nỗi lòng của một cậu thanh niên 16 tuổi mang gánh nặng lớn. 

Vika mỉm cười, giọng dịu dàng, che chở: 

“Cậu biết không, Rei? Nếu đồ ăn có thể khiến cậu thoải mái, tớ sẽ hết lòng vì cậu.” 

Vika mỉm cười: 

“Đừng cố gắng quá đấy nhé… đội trưởng.”  

Rei trả lời một quãng mệt mỏi “Ừm… tớ hiểu rồi.” 

Trong khoang căn cứ, những tiếng máy móc ken két, tiếng kim loại va chạm và tiếng thở dồn dập tạo thành một bản nhạc hậu chiến. Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn hôm qua vẫn còn vương lại trên chiến trường cháy xém, cho thấy lại một đêm mệt mỏi nữa đã trôi qua để đón một ngày mới. 

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thành phố hoang tàn vốn luôn lạnh lẽo, nhưng hôm nay lại lạ thường yên ả sau những cuộc truy quyét tối qua . Rei và Vika bước qua những con đường vắng, trên tay là vài túi thực phẩm hiếm hoi vừa tìm được từ khu chợ tạm của khu dân cư . Ánh nắng cuối ngày rọi qua lớp bụi trong không khí, tạo thành những dải sáng mờ khiến mọi thứ trông như chậm lại. 

“Anh nghĩ từng này đủ cho bữa tối chứ?” — Vika nghiêng đầu hỏi, giọng nhỏ nhưng vui vì hiếm khi mua được nhiều thứ như vậy. 

Rei cười nhẹ, kéo lại chiếc áo khoác dài của mình: “Đủ rồi. Ít nhất hôm nay chúng ta không phải ăn khẩu phần khô.” 

Họ vừa đi, vừa trò chuyện bình thường như những người sống trong thời bình… cho đến khi phía trước vang lên tiếng trẻ con khẽ reo.

 

Vika khựng lại. Một gia đình nhỏ đang đứng trước căn trạm trú, nơi ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra từ bên trong. Đứa bé gái — mái tóc rối nhẹ, đôi mắt đen đầy sự sống — là người nhận ra họ trước. 

“Chị Vika…!” 

Cô bé chạy đến, đôi chân nhỏ bé đạp lên nền xi-măng bong tróc, rồi ôm chầm lấy chân Vika như thể sợ cô biến mất lần nữa. 

Vika sững người một thuở khắc, rồi mỉm cười dịu dàng, cúi xuống ôm lại. “Em… vẫn khỏe chứ?” 

Cha mẹ cô bé bước đến — người mẹ hơi gầy nhưng ánh mắt đã không còn hoảng loạn như ngày được cứu; người cha thì đứng thẳng hơn, như đã lấy lại phần nào sức sống mà họ từng mất đi. 

Người mẹ xúc động đến mức giọng run nhẹ: “Tôi…cảm ơn cậu rất nhiều.” 

Rei ngơ ngác trong đôi chốc, vika liền nói nhỏ bên tai cậu: 

“đó là cặp mẹ con tối qua cậu đã cứu khu vực số 8” 

Rei chợt nhận ra đó là đôi mẹ con tối qua, chỉ khẽ gật đầu, tránh ánh mắt cảm kích quá mức. “Không cần cảm ơn. đó là việc chúng tôi nên làm.” 

Cô bé vẫn ôm lấy Vika không rời, như thể sợ chỉ một cơn gió cũng có thể mang chị đi mất. Vika vuốt nhẹ mái tóc bé, ánh mắt ấm và yên bình đến lạ — thứ mà Rei hiếm khi thấy ở cô. 

Dù cuộc hội ngộ khiến ai cũng nhẹ lòng, nhưng khi gia đình nhỏ ấy mời hai người vào trong trạm trú, Rei và Vika lập tức nhìn thấy rõ thực tế khắc nghiệt mà họ đang phải sống. 

Bên trong chỉ là một căn phòng chật hẹp được ghép lại từ nhiều tấm thép phế liệu. Trên trần có những vết nứt nhỏ, gió rít qua khe hở tạo nên âm thanh lạnh lẽo. Một chiếc bếp tạm bợ dựng bằng những mảnh kim loại cong méo; lò sưởi chỉ còn lại vài thanh củi lửa tàn. 

Quanh họ, những gia đình khác cũng sống chen chúc: người băng bó từ đầu đến tay, người gầy đến mức thấy cả xương, nhiều đứa trẻ mặt mũi lem nhem nhưng cố gắng không khóc. một khung cảnh thật tồi tệ. Mùi thuốc sát trùng và mùi ẩm mốc trộn vào nhau — một mùi mà cả Rei và Vika đã quen đến mức không cần phải nhăn mặt nữa. 

“Lẽ ra mình phải đến sớm hơn…” Rei khẽ nói, nhưng giọng anh đủ để Vika nghe thấy. Anh không nhìn cô, chỉ nhìn xuống đôi tay của chính mình—đôi tay từng dùng để bảo vệ người khác, nhưng hôm đó lại không kịp. Anh thấy gương mặt của vài người mình đã gặp, những người mà lẽ ra anh có thể đưa họ tới nơi an toàn. “Nếu nhanh hơn một chút… nếu quyết định khác đi…” 

Vika đặt tay lên vai anh. “Rei. Không ai có thể cứu tất cả. Nhưng anh đã cứu được rất nhiều rồi.” Rei im lặng. Anh biết cô nói đúng, nhưng cảm giác tội lỗi ấy vẫn bám chặt như cái bóng. 

Thế nhưng… trong ánh mắt mọi người, vẫn có thứ gì đó không bị dập tắt. 

Khi họ bước qua, vài người khẽ gật đầu chào — không phải vì biết họ là chiến binh hay người từng cứu ai đó, mà vì họ vẫn tin vào con người. Tin rằng chỉ cần còn ai đứng lên chiến đấu, họ vẫn có cơ hội được tự do. 

Một người đàn ông cụt một cánh tay, nhưng đang cõng đứa con nhỏ trên vai. Anh ta cười với họ, nụ cười mệt mỏi nhưng chân thật: “Chúng tôi vẫn chịu được. Người lớn còn sức thì còn gánh được phần cho bọn trẻ.” 

Một cụ bà ngồi đan lại những mảnh vải vụn, dù đôi tay run run: “Chỉ cần còn một mái che, còn ít lương thực, là còn hi vọng… Không phải vì dễ dàng, mà vì chúng tôi không muốn bỏ cuộc.” 

Rei đứng im một lúc, nhìn quanh căn trạm trú nghèo nàn mà ấm theo cách kỳ lạ. Những con người từng hoảng loạn, từng sợ hãi đến phát điên… giờ đã biết đứng thẳng, biết tìm lý do để tiếp tục. 

Vika nhẹ nhàng mỉm cười khi cô bé kia vẫn nắm tay mình chặt không rời. “Dù có khó khăn đến đâu… ánh mắt họ vẫn nói lên rằng họ muốn sống. Và thế là đủ,” cô khẽ nói, giọng như gió thoảng. 

Rei đáp lại bằng một câu rất nhỏ như nhận ra một điều gì đó, nhưng kiên định: “Đó là lý do chúng ta không được phép gục ngã.” 

Khung cảnh nhỏ bé ấy — hơi ấm của một gia đình đoàn tụ, những người dân cùng với ánh mắt kiên định đó và gió chiều nhẹ thổi qua — khiến Rei thoáng dừng lại. Trong khoảnh khắc, anh nhận ra: Dù thế giới này đầy nguy hiểm, những kết nối nhỏ như thế vẫn đủ khiến người ta muốn sống tiếp. 

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trở về căn cứ, ánh sáng ấm áp trong căn cứ làm dịu bớt cảm giác cháy xém bên ngoài chiến trường. Mùi lẩu bốc lên khắp phòng ăn, các phi công tụ tập quanh bàn, vừa ăn vừa trao đổi. 

Vika phát phần lẩu cho Hina và Shouta, không khí tạm thời nhẹ nhàng sau những căng thẳng ngày qua. Mọi người ai cũng im lặng ai nấy cũng đều giặm nhấm sự mệt mỏi và đầy u sầu với khoảng thời gian tồi tệ vừa qua. 

Trong không gian tĩnh mịt, im lặng như tờ. 

Một vài khuôn mặt suy kiệt lên tiếng, giọng mệt mỏi và bất lực: 

“Ngày hôm qua… chúng ta đã chiến đấu suốt đêm. Lũ DANPOSROUTER vẫn chưa biến mất hoàn toàn.” 

“Chúng sẽ quay lại. Và chúng ta… vẫn phải chiến đấu. Không ai khác ngoài chúng ta.” — một chàng trai trẻ với cánh tay bó bột, một bên mắt quấn băng nói. 

Không khí trầm hẳn xuống. Ai nấy ủ dột, im lặng nhìn nhau. Rồi một lời bất mãn bùng lên, từ Tarou — phi công đã mất đồng đội trong một cuộc truy quét của lũ quái vật: 

“Chúng ta sẽ mãi như vậy sao? Mãi chiến đấu vô nghĩa và cô độc như thế này sao? Tại sao chứ? Tôi đã mất đi quá nhiều… và tôi không muốn tiếp tục như vậy!” 

Những giọt nước mắt trượt dài trên khuôn mặt cậu, chứa đầy bất mãn và đau thương. Các phi công khác cũng cố kìm nén, nhưng dường như ai nấy đều đã chạm đến giới hạn. 

Hina và Shouta, ngay cả khi cầm bát lẩu nóng hổi, cũng không thể cười nổi. Vị ngon của thức ăn trở nên nhạt nhòa giữa mất mát và nỗi nhớ đồng đội. 

Im lặng kéo dài một lúc, rồi Tarou lên tiếng lần nữa, giọng tràn hy vọng nhưng cũng đầy thôi thúc: 

“Chúng ta có thể quay lại được không? Nơi đó… dù không phải là nơi chúng ta muốn đến, nhưng chính phủ sẽ bảo vệ chúng ta. Chúng ta sẽ không phải chết… và không phải mãi chịu cảnh như thế này nữa!”. 

Cậu dừng lại, nhìn mọi người như muốn thấy sự ngập ngừng trước những lời thuyết phục tội nghiệp đó. 

“Đã có một dự án mới. Chúng ta sẽ không phải chiến đấu nữa. Mọi người sẽ được sống bình yên, như cuộc sống mà chúng ta hằng mong muốn.” 

“ Cứ cố chấp cầm cự, rồi chết ở nơi này dù là biết không thể bảo vệ lâu dài là một điều vô nghĩa, sao chúng ta không chấp nhận điều đó chứ” 

Một vài người bắt đầu lung lay, ánh mắt chần chừ. Lời nói trong lòng họ như muốn bật ra: 

“Có lẽ chúng ta phải chấp nhận sự thật và———” 

Reiji cắt ngang, giọng mạnh mẽ, cương quyết: 

“Và gì nữa? Tự do… chính là thứ mà chúng ta đã giành được! Việc chiến đấu và cầm cự của chúng ta… không hề vô nghĩa.” 

Cậu hít một hơi dài, giọng như trào ra từ tận trái tim: 

“Cậu biết không? Sáng nay tôi cứu được một cô bé. Nó đã gặp lại gia đình và mỉm cười với tôi và cả nhưng con người đó trong ánh mắt họ như nói “ chúng tôi muốn sống” đó là sự phó thác, đó chính là lý do chúng ta tồn tại… và chiến đấu, ở nơi khốn nạn này!” 

“Dù hoàn cảnh có khó khăn, dù mọi thứ tồi tệ đến đâu, bản thân chúng ta và những người dân nơi đây vẫn cố gắng sống. Và chính chúng ta, những chiến binh tự vệ, có nghĩa vụ bảo vệ nơi này.” 

Tarou lặng người, ánh mắt Reiji như xuyên thấu lời nói của cậu: 

“Nếu ai muốn đi… cứ đi. Đánh đổi tự do để lấy sự an toàn, phản bội chính lương tâm mình… thì cứ việc đi.” 

Giọng Reiji mang vẻ mỉa mai, trách móc, khiến nhiều người phải ngừng lại, suy nghĩ. 

“Phản bội… chính các cậu tự biết và chấp nhận khi làm điều đó. Hãy cân nhắc thật kỹ.” 

Im lặng. Không gian như nặng thêm. Rồi Tarou, hơi run run, thốt ra một câu nhỏ, vừa lo lắng vừa muốn thuyết phục: 

“Nhưng… dự án EXTY… họ nói rằng, đã có thể dùng chính những DANPOSROUTER đã được họ kiểm soát, chống lại chính chúng… để bảo vệ thành phố. chúng ta không cần phải chiến đấu nữa, chỉ cần chúng ta quay lại.” 

Mọi ánh mắt hướng về Reiji. Cậu nhíu mày, giọng nghiêm nghị, khẽ bật ra: 

“Đó là điều điên rồ. Giao sinh mạng con người cho thứ mà chúng ta chưa kiểm soát… để chống lại chính sinh vật đó… tôi không thể chấp nhận.” 

Reiji nghiến chặt nắm tay, giọng cương quyết: 

“Không. Chúng ta đã chiến đấu bằng chính sức mình, bằng các cổ máy mà chúng ta điều khiển. Không ai có quyền đem mạng sống của chúng ta ra làm trò thí nghiệm.” 

“ phó thác trách nghiệm cho chính thứ tạo nên nỗi đau để đánh bại nỗi đau là một thứ vớ vẩn”  

Vika nghiêng đầu, nhẹ nhàng: 

“Tớ hiểu… cậu lo lắng. Nhưng nếu thành phố tin rằng đây là cách duy nhất để bảo vệ họ…” 

“Không! Tôi không thể đồng ý. Chúng ta đã chiến đấu bằng chính sức mạnh của mình, bằng các cổ máy mà chúng ta kiểm soát. Giao sinh mạng cho những thứ quái vật… tớ không thể.” — Reiji cắt ngang, giọng trầm và kiên quyết. 

Hina và Shouta nhìn nhau, hiểu sự nghiêm trọng trong lời nói của Reiji, nhưng vẫn im lặng. 

“Dù sao… chúng ta vẫn phải cố gắng. Mỗi lần chiến đấu, mỗi lần bảo vệ nhau… chúng ta sẽ không bỏ cuộc.” câu nói của một đồng đội bị thương vẫn bật ra từ thân thể yếu ớt . 

Những lời nói như một luồng sức mạnh thổi vào trái tim mọi người, làm tinh thần từng người như được tiếp thêm lửa. 

Một loạt gật đầu, lời thề thầm thì vang lên từ những đồng đội còn lại: 

“Tôi cũng vậy… tôi cũng thế… Tôi sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!” 

Tarou gục xuống trên bàn, đôi tay run run che mặt. Những giọt nước mắt tuôn ra không thể kìm nén, rơi xuống bát lẩu còn nóng hổi, bắn tung những tia hơi nhỏ. Tiếng nức nở của cậu vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, khiến không khí vốn đã căng thẳng càng trở nên nặng nề. 

“Tôi… tôi đã mất quá nhiều… quá nhiều rồi…” — giọng cậu nghẹn ngào, từng tiếng như vỡ ra trong lòng. 

Cậu gục đầu, nhưng không rút tay ra, vẫn ôm chặt chiếc áo đồng đội như muốn níu giữ chút gì còn lại của những người đã khuất. Những đồng đội xung quanh nhìn nhau, vừa xót xa, vừa cảm nhận sức nặng của nỗi mất mát mà Tarou phải gánh. 

Sau một lúc, cậu hít sâu, lau nước mắt, giọng run run nhưng dần kiên định hơn: 

“Nhưng… dù thế nào… tôi… tôi vẫn phải sống. Tôi… phải chiến đấu. Chúng ta… không thể bỏ cuộc. Không thể để tất cả những gì đã hy sinh trở nên vô nghĩa…” 

Những lời nói của Tarou, dù yếu ớt, nhưng chứa đầy quyết tâm, như một lời thề gửi đến cả đồng đội đã khuất và những người còn sống. 

Vika đặt tay lên vai cậu, nhẹ nhàng: 

“Tớ biết… nó đau lắm. Nhưng chúng ta vẫn còn nhau, và chúng ta vẫn có thể làm được.” 

Shouta cúi đầu, nắm chặt tay Tarou, ánh mắt đầy sẻ chia: 

“Cậu không đơn độc đâu, Tarou. Chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp.” 

Tarou nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố chấp nhận hiện thực tàn khốc xung quanh: 

“…Được rồi. Tôi hiểu rồi… Tôi sẽ tiếp tục. Chúng ta… sẽ tiếp tục chiến đấu, cùng nhau.” 

Căn phòng dường như nhẹ đi một chút. Mọi người im lặng, cảm nhận quyết tâm của Tarou, và tự nhắc nhở bản thân rằng, bất chấp nỗi đau, bất chấp mất mát… họ vẫn còn nhau, vẫn còn lý do để đứng lên và tiếp tục chiến đấu. 

Không khí trong phòng dường như nhẹ đi một chút. Người chỉ huy Nikolaev  cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nghiêm nghị nhưng không quá căng thẳng: 

“Hôm nay, chúng ta ăn mừng chiến thắng… nhưng đừng quên, chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm.” 

Không gian như được giãn ra một khoản, tinh thần tất cả đều hồi phục. 

“ Báo cáo, đã rõ”. Tiếng đồng thanh của những chiến hữu người đồng đội vang lên đầy mạnh mẽ và kiên định đã xoa dịu toàn bộ trái tim của mọi người. 

Mọi ánh mắt quay về phía chỉ huy, căng thẳng lắng xuống nhường chỗ cho sự tập trung và tin tưởng. 

“Việc nào ra việc nấy. Hãy dành thời gian nghỉ ngơi, hồi phục sức lực. Nhưng đồng thời, hãy chuẩn bị tinh thần cho những chiến dịch tiếp theo. Chúng ta… vẫn còn trách nhiệm bảo vệ nơi này, và bảo vệ nhau.” 

Một loạt gật đầu đồng ý vang lên từ các phi công. Hina mỉm cười nhẹ, Shouta siết chặt vai Tarou, còn Vika nhìn từng đồng đội, ánh mắt vừa dịu dàng vừa quyết tâm. 

“Dù còn khó khăn, dù còn thử thách, chúng ta sẽ tiếp tục. Chúng ta là một đội… và chúng ta sẽ không bỏ cuộc.” 

Mọi người cùng hít sâu, cảm nhận nhịp thở đồng đều và sự đoàn kết. Trong khoảnh khắc ấy, bữa ăn không chỉ là để no bụng mà còn là liều thuốc tiếp thêm sức mạnh tinh thần, nối kết từng chiến binh lại thành một khối vững chắc trước những thử thách phía trước.  

Các phi công quay lại món ăn, nhai và uống, nhưng trong lòng, tất cả đều hiểu rằng bình yên hôm nay chỉ là tạm thời, và những quyết định nguy hiểm phía thành phố vẫn còn đó, đe dọa đến tương lai. 

“Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ rơi nhau. Dù cô lập, dù khó khăn… chúng ta sẽ mãi là một đội.” — giọng chỉ huy Nikolaev nhấn mạnh. 

Trong căn phòng ấm áp, mỗi người đều nhấp một ngụm lẩu nóng, để hơi ấm lan ra khắp cơ thể, nhưng trong lòng, tất cả vẫn còn vương những dư âm của trận chiến vừa qua. Mùi khói, bụi đất và kim loại cháy rền vẫn còn ám quanh căn cứ, nhắc nhở họ về những mất mát, những đồng đội không còn. 

Reiji đặt đôi đũa xuống, ánh mắt nhìn qua cửa sổ vẩn khói, suy tư: 

“Chiến đấu… hy sinh vì tự do… không phải là vô nghĩa. Nhưng nếu phản bội chính những gì mình gìn giữ, thì tất cả sẽ trở nên trống rỗng. Dù yếu đuối, dù ích kỉ, tôi vẫn sẽ kiên cường… ngay cả khi chỉ còn là một thân xác không hồn.” 

Cậu không nói ra thành lời với ai khác, mà chính là tự nhủ, tự cảm nhận nỗi nặng nề trong trái tim. Và cậu biết, có lẽ, mọi người xung quanh cũng đang suy nghĩ y như vậy, trong im lặng, trong những giọt mồ hôi còn sót lại trên khuôn mặt mệt mỏi. 

Tarou, vẫn ngồi cúi đầu, đôi tay run run nắm chặt bát lẩu, thở dài. Nước mắt lăn dài, nhưng cậu khẽ mỉm cười với chính bản thân: 

“Chúng ta đã mất quá nhiều… nhưng không thể bỏ cuộc. Mỗi người, chắc chắn ai cũng cảm nhận được điều này. Ai cũng phải tự suy nghĩ về những gì mình đã trải qua, những gì mình sẽ làm tiếp theo…” 

Hina nhìn xuống bát lẩu, nhấp một muỗng, rồi khẽ thở dài. Cô nhắm mắt, tự nhủ: 

“Mỗi lần cứu ai đó, mỗi lần bảo vệ nhau… dù chỉ là một khoảnh khắc, cũng đủ để thấy mọi thứ không vô nghĩa. Và mình phải tiếp tục, dù khó khăn đến đâu.” 

Shouta nhìn xung quanh, ánh mắt dừng trên từng đồng đội, những người bạn vừa trải qua mưa lửa. Cậu mỉm cười, nắm tay Tarou, Vika: 

“Ai cũng sẽ suy nghĩ giống nhau thôi… và chắc chắn, ai cũng sẽ chọn đứng lên, chọn tiếp tục chiến đấu. Mỗi người đều có lý do riêng, nhưng tất cả đều cùng một hướng… vì tự do, vì nhau.” 

Vika khẽ đặt tay lên vai Reiji, nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng: 

“Chúng ta đều tự suy nghĩ, tự chịu trách nhiệm… và chúng ta cùng nhau, dù nỗi đau có lớn đến đâu, sẽ không bỏ cuộc.” 

Căn phòng trở nên yên tĩnh nhưng không phải là im lặng trống rỗng. Nó là sự thấu hiểu lẫn nhau, là nhịp thở chung của những người chiến binh, vừa mệt mỏi vừa kiên cường. Mọi người đều tự nhủ, tự cảm nhận, rằng những mất mát, những khó khăn, và cả sự cô độc… đều không thể phá vỡ tinh thần họ. 

Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực vẫn nhuộm lên bầu trời tro bụi. Những tàn dư của trận chiến vẫn nằm rải rác, nhưng dưới ánh sáng yếu ớt ấy, từng chi tiết, từng vết sẹo trên giáp, từng vết thương trên cơ thể họ… đều kể một câu chuyện về niềm tin, sự kiên cường, và ý nghĩa của chiến đấu. 

Trong khoảnh khắc dài ấy, không ai cần nói thêm, vì tất cả đều tự suy ngẫm. Mỗi người đều cảm nhận được: dù thử thách có kéo dài, dù nỗi đau có chất chồng, họ vẫn còn nhau… và vẫn còn lý do để tiếp tục chiến đấu. 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...