Julian từ từ mở đôi mắt mình lên. Cơn đau nhói vẫn còn đó nhưng cơ thể cậu có cảm giác ấm áp đôi chút.
“Chà, cậu ấy dậy rồi kìa.”
“Vậy tôi đi chuẩn bị đồ ăn, cậu lo liệu ở đây nhé.”
Ý thức của Julian vẫn tương đối mơ hồ, nhưng cậu có thể nghe giọng nói ấy một cách rõ ràng.
Mình vẫn còn sống à? Julian không tin nổi, nhưng đâu đó trong cậu cảm thấy vui mừng.
Một lúc sau, Julian mới có thể mở to đôi mắt của mình. Trước mắt cậu là một nền đá, cậu nhận ra mình đang nằm trên thứ gì đó êm ái và ấm áp.
Julian cố gắng gượng dậy, nhưng được một chút thì lại ngã xuống.
“Này, đừng có ráng.”
Giọng nói ngọt ngào vang lên, Julian nhìn sang nơi phát ra giọng nói ấy thì bắt gặp một cô gái đang ngồi cạnh mình. Mái tóc nâu dài khẽ lay nhẹ, đôi mắt mang màu đại dương xanh thẳm. Tên cô ấy là Amelia Mornveil.
Cô đang khoác trên mình chiếc váy đã sờn cũ trái ngược với làn da trắng trẻo và hồng hào. Nhìn chung, cô vẫn toát lên vẻ tao nhã và tươi tắn.
“Đây là đâu?” Julian yếu ớt hỏi.
“Một cái hang. À không, gọi là căn cứ bí mật thì sẽ ngầu hơn nhỉ.” Amelia vui vẻ trả lời.
“Chị giúp tôi ngồi dậy được không?”
Không đợi Amelia trả lời, Julian gượng dậy thêm lần nữa.
“Thật là-” Cô nàng nhanh chóng bước đến đỡ cậu ngồi dậy.
Julian đã ngồi thẳng dậy được nhưng lưng cậu vẫn phải dựa vào tường.
“Cảm ơn.”
“Cậu cố quá đấy.” Amelia trách móc.
“Tại sao tôi lại ở đây?” Julian tiếp tục hỏi.
Cô nàng đứng thẳng dậy, vén mái tóc của mình qua tai rồi nở nụ cười hiền hậu.
“Cậu may mắn lắm đó. Tôi cũng không rõ mọi chuyện nhưng Lioren đã thấy cậu đang bất tỉnh ở một hồ nước với tình trạng nguy kịch rồi đem cậu về đây. Đúng là ngàn cân treo sợi tóc nhỉ?”
Giọng Amelia mang theo chút nhẹ nhõm. Ánh mắt cô tràn đầy sự ấm áp khi nhìn vào Julian, cô ấy mừng vì cậu còn sống. Mừng vì một sinh mạng nữa đã được cứu.
“Mà này, cậu tên là gì thế? Tôi là Amelia Mornveil, 22 tuổi. Rất vui được gặp cậu.”
“À ừm, tôi là Julian Viremont, 18 tuổi. Rất vui được gặp chị.” Julian ngượng ngùng đáp. Cậu ít khi được bắt chuyện như thế.
“Hehe không cần lo lắng vậy đâu, cứ tự nhiên đi. Mà Julian 18 tuổi thì vẫn còn trẻ quá, bị ném xuống đây thì thật tội nghiệp.”
Nghe Amelia nói, Julian nhớ ra điều mình cần hỏi. Đúng lúc ấy, Lioren bước vào với đĩa thức ăn và cốc nước đều được làm từ gỗ.
Lioren đang khoác trên mình một tấm áo choàng mỏng, đi cùng với nó là chiếc áo sơ mi xanh dài tay và chiếc quần dài. Anh chàng mang vẻ đàng hoàng và trưởng thành.
“Cậu ngồi dậy được rồi à? Sức chịu đựng thật khủng khiếp làm sao. Tôi nể cậu rồi đấy.”
Vừa nói, Lioren vừa đặt đồ xuống bàn. Trên đĩa là một thứ có hình thù kì quái, nhầy nhụa và có màu đỏ rực. Julian nhăn mặt khi nhìn thấy thứ ấy ngoe nguẩy trên đĩa.
Lioren phì cười, anh trấn an Julian.
“Nhìn nó hơi ghê chút nhưng hiệu quả chữa lành tốt lắm đấy. Tôi cũng đã chế biến cho vừa ăn rồi, khi nào cậu sẵn sàng thì có thể ăn.”
“...Cảm ơn…”
“Ừm.”
Lioren gật đầu một cái, rồi sắc mặt anh nghiêm trở lại.
“Tôi là Lioren Hale, còn cậu?”
“Cậu ấy tên Julian, Julian Viremont” Amelia nhanh nhảu trả lời thay.
“Julian à.” Lioren gật gù, anh nhìn vào mắt Julian rồi tiếp tục nói.
“Cậu Julian, tôi biết giờ cậu có nhiều thắc mắc. Nhưng thời gian là có hạn, chúng tôi không thể ở đây quá lâu được nên tạm thời tôi sẽ giải thích về tình hình trước.”
Julian gật đầu. Thấy vậy, Lioren hít một hơi, bình tĩnh nói tiếp.
“Tôi không rõ chuyện này đã bắt đầu từ bao giờ, nhưng cứ mỗi đợt nhập học, những người không may nhận lá bài màu đen sẽ bị đẩy vào khu rừng chết này. Nói theo cách của bọn chúng thì, chúng ta là những kẻ bị ruồng bỏ, chẳng khác nào loại sâu bọ phải bị diệt trừ.”
“Tại sa-” Julian tính trả lời nhưng Lioren đã đoán trước được câu hỏi đó.
“Những tấm thẻ ấy là vật phẩm cấm, được điều chế từ linh hồn của con người. Nó đã bị pháp luật cấm từ rất lâu rồi. Thế nhưng, bọn họ lại sử dụng nó trong bí mật. Việc đẩy ta vào đây cũng giống như việc giết người diệt khẩu vậy.”
“Sao anh biết điều đó?” Julian hỏi.
“Cha tôi làm việc cho pháp luật, tôi đã nghe ông nói về nó một lần. Nó lần đầu được tìm thấy trong một thí nghiệm phi nhân tính của nhà khoa học điên nào đấy.”
“Vậy à?”
Julian chợt nhớ lại hình ảnh của tên Darius, kẻ đã đá cậu xuống đây. Giọng nói của hắn lúc ấy mang đậm sự khinh bỉ và ghê tởm. Khuôn mặt hắn hiện lên trong tâm trí Julian khiến cậu tức tối.
“Đúng là lũ súc sinh.”
Julian nghiến răng, cậu căm thù học viện và cả lũ người đó.
“Nào bĩnh tĩnh đi.” Lioren nói.
Julian hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Tâm trí cậu giờ đây tràn đầy sự phẫn nộ và căm phẫn.
Lioren tiến lại gần, đặt tay lên vai Julian.
“Bỏ chuyện đó sang một bên đi, ưu tiên hiện giờ của chúng ta là thoát khỏi đây.”
Lời Lioren nói hoàn toàn đúng. Julian gật đầu đồng tình.
“Nhưng làm sao để chúng ta thoát ra được đây? Chẳng phải xung quanh đầy rẫy quái vật hay sao?”
Lioren phì cười, anh ta búng tay rồi chỉ vào mặt Julian.
“Đúng là sẽ rất khó khăn, nhưng không phải là không có cách. Mà để giải thích chi tiết thì dài lắm.”
Lioren đứng dậy, quay người về phía cửa phòng.
“Sau khi cậu nghỉ ngơi xong, hãy rời khỏi phòng rồi quẹo phải. Ở cuối hành lang sẽ là một căn phòng, cậu sẽ gặp Noah. Anh ta sẽ trả lời hết mấy thắc mắc của cậu. Mà không cần vội vàng đâu, anh ta chẳng bao giờ rời phòng đâu đừng lo.”
Nói xong Lioren bước ra khỏi cửa rồi quẹo trái.
“Đi nào Amelia, chúng ta có nhiều việc để làm lắm đấy.”
“Nữa à?” Amelia thở dài.
“Đừng có lười biếng.”
“Rồi rồi.”
Amelia tiếp tục thở dài nhưng vẫn đi theo Lioren. Trước khi đi, cô đứng lại trước cửa, quay lại nhìn Julian.
“Nhớ ăn cái cục kia nhé, mùi nó như sâu bọ ấy. Ehehehe.”
Cô nàng cười tinh nghịch, vẫy tay với Julian rồi mới rời đi.
“Cậu lại cố tình chọc thằng bé à?”
“Cũng vui mà có gì đâu.”
Lioren lắc đầu ngán ngẩm.
Julian ở lại căn phòng một mình. Cậu nhìn thứ đồ ăn nhầy nhụa trên đĩa, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Julian cầm nó lên tay, do vai bị trật nên việc cầm nắm hơi khó khăn. Nhưng điều đó vẫn chưa đáng sợ bằng việc thứ trên tay cậu bắt đầu nhấp nhô và động đậy.
Họ đã cứu Julian, có nghĩa là họ không có lí do để đầu độc cậu. Julian biết điều đó, nhưng cậu không thể không đề phòng trước cái thứ quái gở này được. Nó chảy dịch nhầy trên tay Julian, cậu nuốt nước bọt, nhắm mắt lại và cho tất cả vào mồm.
Khi cậu cắn, thứ đó bắt đầu tan chảy trong miệng cậu. Vị tanh của máu cuống lấy đầu lưỡi Julian, tiếp sau đó là vị đắng không thể tả nỗi. Julian nuốt trọng hết phần còn lại, nếu nhai thêm nữa cậu sẽ ói ra mất.
Julian cầm cốc nước lên nốc hết. Nước mắt của cậu chảy dài xuống, mặt thì nhăn nhó, đây là cảm giác tồi tệ nhất cậu từng trải qua.
Sau khi giải quyết xong hết, Julian nằm xuống tấm nệm trắng êm ái ở phía dưới. Vừa nằm, cậu vừa nghĩ về tương lai của mình.
Liệu cậu có thể xem bọn họ là đồng minh hay không? Dẫu còn chút nghi ngờ, Julian vẫn mong là có. Nếu có ai đó để dựa dẫm và hỗ trợ, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Tuy còn nhiều khó khăn trước mắt, ít ra con đường phía trước của cậu không còn tối tăm như lúc đầu nữa.
“Emily, chờ anh nhé.” Julian nắm chặt tay lại, ngọn lửa trong tim cậu được thắp lên một lần nữa.
Cơn rung lắc dữ dội chợt kéo tới. Julian cảm thấy bản thân đang được nâng lên trên cao.
“Cái quái gì thế này.”
Tấm nệm trắng bắt đầu lắc lư, hất văng Julian xuống đất.
“MEOWW”
Julian choáng váng, cậu mở mắt ra, hoảng hốt khi nhìn thấy sinh vật trước mặt mình. Đó là một loài mèo khổng lồ nhưng bộ lông giống cừu hơn, chân nó có tới hẳn 6 cái với kích thước và chiều dài của từng cái khác nhau khiến nó đứng khập khiễng.
Cùng lúc đó, Lioren và Amelia cùng bước đi trên hành lang dài, ngọn đuốc được treo dọc theo các bờ tường đá thắp sáng không gian tối tăm.
“Ấy chết.” Amelia che miệng.
“Có chuyện gì à?” Lioren hỏi.
“Tôi quên bảo cậu ấy bình tĩnh nếu Snowy tỉnh dậy rồi. Mong cậu ấy sẽ ổn.” Amelia hốt hoảng nói.
“Chà sai lầm chết người nhỉ. Mà chắc không sao đâ-”
AAAAAAHH!!!
Tiếng thét thất thanh vang lên từ phía sau lưng cả hai người họ.
“Có vẻ như cậu ấy sẽ ổn thôi.” Lioren mỉm cười.
“Mong là vậy.” Amelia gãi đầu.
Cả hai cùng bước tiếp mà không ngoái lại.
***
Amelia nhận nhiệm vụ chăm sóc Julian. Cô đem đồ ăn và thức uống đến cho cậu mỗi ngày, đôi khi cũng tâm sự đôi điều với Julian.
Sau khoảng 5 ngày nghỉ ngơi, cơn đau của Julian bắt đầu thuyên giảm.
Cậu bất ngờ vì tốc độ hồi phục nhanh đến như vậy, bình thường gãy chân thường mất đến mấy tháng mới lành lặn. Vậy mà giờ đây cậu đã có thể đi lại được, dù còn hơi khó khăn, cơn đau cũng làm cậu nhức nhối một chút nhưng nhìn chung thì vẫn ổn.
“Cái thứ đó thật sự có hiệu quả.” Julian nhớ lại thứ đồ ăn kinh tởm mà Amelia đem tới cho cậu mỗi ngày, thán phục trước sự thần kì của nó.
Julian đứng dậy chậm rãi, vuốt ve bộ lông của chú mèo to xác kia. Theo Amelia nói, Snowy là một sinh vật ở nơi đây, họ đã nuôi nó từ khi còn nhỏ và coi nó như thành viên ở nơi này.
Snowy hiền lành và dễ thuần hóa. Nó lười biếng nằm dài cả ngày, chẳng quan tâm việc có ai đụng vào nó. Vì thế nên Julian được nghỉ ngơi khá thoải mái, dù đôi lúc chú mèo này sẽ ngồi dậy khiến cậu ngã nhào xuống đất.
Vuốt ve một hồi, Julian tạm biệt nó rồi rời khỏi phòng.
Cậu quẹo phải theo lời Lioren, phía trước là một hành lang dài và u tối. Ánh sáng từ ngọn đuốc nhấp nhô khiến không gian càng trở nên mờ ảo. Julian chầm chậm bước đi.
Theo lời Amelia nói, ở nơi đây có tất cả 9 người tính cả Julian. Cậu đang đi gặp thêm một người nữa, tức là còn 5 người chưa lộ diện. Cô ấy còn nói thêm cả 5 bọn họ đều đang đi điều tra nên sẽ không về trong vài ngày tới.
Ngoài việc đó ra, Amelia chẳng nói thêm thông tin gì quan trọng cả. Julian lục lọi lại kí ức của mình.
“Nhà chị có hai con chó và ba con mèo.
“Mẹ chị lúc nào cũng mua mấy thứ linh tinh ở ngoài chợ dù nó đắt tiền cực kì.
”
“Hồi mới vào đây Lioren đã khóc sướt mướt khi trốn mấy con quái vật.”
“...” Amelia toàn kể những chuyện không đâu vào đâu.
Nếu có cuộc thi tám nhảm thì chắc hẳn Amelia là vô đối. Julian thầm cười. Dù Amelia có hơi phiền phức nhưng luôn tạo cảm giác ấm áp và an toàn khi ở cạnh bên.
Julian đi đến cuối hành lang lúc nào không hay. Đúng như những lời Lioren nói, ở đây có một cánh cửa gỗ màu đen. Julian có chút lo lắng, cậu đưa tay lên gõ cửa.
“Vào đi.”
Giọng nói phát ra từ bên trong phòng, Julian đẩy cửa bước vào. Trước mắt cậu là một chàng thanh niên đang ngồi quay lưng lại, cặm cụi làm việc gì đó. Theo cậu được biết, anh ta tên là Noah.
Julian khẽ tiếng lại gần, cậu có thể thấy những thứ quái dị đang để đầy trên bàn. Một cánh tay với hàng chục cánh tay nhỏ khác mọc ra trên nó, một hàm răng đầy sắc nhọn, cả cái đống chất nhầy đang vươn vãi trên mặt đất.
Julian không dám tiến gần hơn, cậu chỉ đứng đó chờ đợi. Không bao lâu sau, Noah mới bắt đầu thay đổi tư thế của mình.
“Được rồi.” Noah vui sướng kêu lên.
Anh ta nâng niu phát minh mới của mình lên, từ từ bước đến chỗ Julian.
“Nhìn đi, thấy nó đang cử động không? Đây đúng là một tuyệt tác, phải cho Anna biết mới được.”
Noah sáng mắt khi nhìn vào nó, miệng không ngừng mỉm cười. Về phần Julian, cậu chỉ thấy một thứ sinh vật tí hon có hình dáng gần giống nhện nhưng nhiều chân hơn. Nó không có mắt, chỉ có hàm răng ở trên lưng cùng với mấy cái chân ngoe nguẩy trên tay Noah.
“Thứ này là gì?” Julian hỏi.
“Một khi nó đủ lớn, nó có thể trở thành một cái thùng rác di động.”
“...”
Có chắc là anh ta đáng tin cậy không thế? Julian cạn lời. Ban đầu qua lời Lioren, cậu đã nghĩ rằng anh chàng Noah này là nhân vật ghê gớm. Nhưng cậu liền thay đổi suy nghĩ chỉ với vài dòng hội thoại ngắn ngủi.
Noah đặt sinh vật đó lên bàn, nó nhanh chóng dùng những cái chân nhỏ bé kia để bò ra chỗ khác. Julian nhìn theo, không rõ liệu thả nó ra có ổn không, nhưng cậu cũng chẳng dám động vào sinh vật ấy.
Noah quay về ghế ngồi của mình.
“Cậu Julian nhỉ? Tôi có nghe Amelia nói rồi. Tôi luôn rảnh rỗi nên cậu có thể từ từ thôi cũng được. Nhưng hỏi cho đàng hoàng nhé? Tôi sẽ ném cậu ra khỏi đây nếu hỏi gì đó vớ vẩn.” Noah vừa nói vừa cười, nhưng trông anh ta không có vẻ gì là đùa giỡn cả.
“Tôi hiểu rồi.” Julian điềm tĩnh trả lời.
“Hỏi đi.”
Julian im lặng trong giây lát để suy nghĩ, xong cậu nhìn về phía Noah.
“Vậy tôi sẽ vào thẳng vấn đề chính. Làm sao để thoát khỏi khu rừng này?”
Noah gãi đầu khi nghe câu hỏi của Julian.
“Nói sao nhỉ…” Noah khựng lại đôi chút rồi nói tiếp. “Khu rừng này không có lối thoát.”
“...”
Julian đã ngờ ngợ đoán ra điều này, bởi vì việc cậu bị đưa xuống đây là giết người diệt khẩu. Không khó để hiểu tại sao họ lại chuẩn bị kỹ lưỡng để không cho chúng ta ra ngoài.
“Sao anh biết điều đó?”
“Chà cậu hỏi kĩ quá nhỉ. Đương nhiên lời tôi nói phải được kiểm chứng, nếu cậu đi ra ngoài sẽ thấy những thân cây được đánh số thứ tự. Nếu đi đủ xa, cậu sẽ quay về điểm đã từng đi, cứ như nơi này là một mê cung không lối thoát cả.”
Noah hắng giọng.
“Thế nhưng…không phải là không có cách thoát khỏi khu rừng này.”
Julian bất ngờ trước lời nói của Noah, nhưng nhanh chóng thay đổi sắc mặt.
“Nó là gì?”
“Từ cái hang này, đi về phía bắc ta sẽ thấy một tòa tháp lớn, nhưng càng đến gần tòa tháp thì quái vật càng lúc càng nhiều. Bọn tôi vẫn chưa thể điều tra thêm về tòa tháp này.”
“Nhưng như vậy thì liên quan gì?” Julian thắc mắc.
“Theo suy đoán của tôi thôi, chỉ là suy đoán thôi, nhưng khu rừng này vốn không tồn tại.”
Julian tờ mờ hiểu được ý của Noah.
“Phải nhỉ, một khu rừng lớn với nhiều quái vật nguy hiểm thế này thường phải được khám phá và ghi chép từ rất lâu rồi. Vậy mà không có chút thông tin nào về nó cả.” Julian nói.
“Chà, cậu cũng có chút hiểu biết nhỉ?” Noah nói với giọng điệu châm chọc.
“Quay lại chủ đề, nếu như nó được tạo ra bởi một loại nghi lễ hay sức mạnh đặc biệt nào đó. Chắc chắn phải có cách phá giải được nó. Bên trong tòa tháp kia rất có thể chứa đựng bí mật nào đó, hay thậm chí là lối ra. Mà đó là giả thuyết của tôi thôi.”
Julian đưa tay lên cằm, bắt đầu suy nghĩ.
Lời của Noah nói hoàn toàn có cơ sở, việc quái vật xuất hiện nhiều ở gần đó càng làm tăng khả năng chính xác của giả thuyết. Nhưng xử lý đám quái vật đó kiểu gì đây? Chỉ một con thôi đã khiến Julian chạy tắt thở rồi, cậu rùng mình khi nhớ lại con quái vật ấy.
“Nói chung, ta cần một kế hoạch tác chiến hợp lý, trước đó phải điều tra thêm tình hình nữa.” Noah nói.
“Khoan đã.” Julian chợt thốt lên.
“Tác chiến, rồi còn điều tra nữa. Làm sao có thể làm những việc đó khi quái vật thì vẫn ở ngoài kia cơ chứ?”
Noah nhìn Julian với ánh mắt khó hiểu, anh ta nghiêng đầu hỏi.
“Lioren chưa nói gì với cậu à?”
“Nói gì cơ?”
“Về sức mạnh của bọn tôi. Sức mạnh giúp chúng ta có thể chiến đấu với những sinh vật này.”
Nhắc đến sức mạnh, điều duy nhất Julian nghĩ ra chỉ có Thánh Ấn. Nhưng những con người bị ruồng bỏ dưới này thì chẳng thể nào kích hoạt được nó cả.
“Có một loại sức mạnh khác ngoài Thánh Ấn sao?”
Noah bật cười.
“Thánh Ấn à? Thứ đó đã lỗi thời rồi. Bọn tôi có thứ mạnh hơn cái sức mạnh rác rưởi đấy nhiều. Cái gì mà tập luyện cao độ rồi thần linh ban tặng. Đùa tôi chắc? Nghe là thấy chỉ toàn phế phẩm rồi.”
“Vậy là có sao?” Julian bất ngờ.
“Đương nhiên. Nhắc đến ấn thì tôi cũng có này.”
Noah vạch áo lên, ở ngay eo cậu xuất hiện một con mắt quái dị, nó nhìn chằm chằm vào Julian.
Julian sợ hãi lùi lại.
“Nào, đừng có sợ chứ. Chỉ là tác dụng phụ khi xài sức mạnh này thôi.”
Noah thả áo xuống che đi con mắt ngay eo nhưng Julian vẫn có cảm giác như thứ đó đang nhìn mình. Julian nuốt nước bọt, gặng hỏi.
“Rốt cuộc…nó là gì vậy?”
“Một loại sức mạnh hấp thụ từ quái vật. Mà nói đúng hơn là biến con quái vật trở thành một phần trong cơ thể cậu, bắt nó nghe lời cậu để sử dụng sức mạnh.”
Noah bước tới nhặt sinh vật nhỏ bé lúc nãy lên khi nó đang bất động, vuốt ve rồi cho nó vào túi.
“Nhưng sức mạnh của quái vật thì vốn dĩ dành cho quái vật. Cấu trúc cơ thể, hình dáng, kích thước, tất cả đều hoàn hảo để phát huy sức mạnh của nó. Vì vậy, khi con người như chúng ta cố gắng sử dụng, sẽ có hai bất lợi chính, cậu biết nó là gì đúng chứ?”
“Không thể phát huy tối đa sức mạnh và chịu tổn thương khi sử dụng nó.” Julian nhanh trí trả lời.
“Chính xác. Chưa kể nếu lạm dụng quá nhiều, tác dụng phụ càng lớn. Có thể cậu sẽ mất kiểm soát và trở thành quái vật.” Noah mỉm cười, xong anh tiếp tục nói.
“Bọn tôi không ép cậu nhưng cậu nên sớm sẵn sàng để nhận lấy sức mạnh này. Đợi một khi mọi người trở về, chúng ta sẽ tính toán đến đường đi tiếp theo.”
Julian gật đầu, cậu hỏi câu khác để đổi chủ đề.
“Căn cứ trong cái hang này là ai xây nên vậy?”
“Điều này tôi cũng chả rõ nữa. Có lẽ là những học viên đời đầu. Mà họ cũng là người đã tìm ra sức mạnh này rồi truyền cho bọn tôi mà.” Noah gãi má trả lời.
Julian sắp xếp lại những thông tin mình nhận được, suy nghĩ thêm nhưng chẳng còn gì để hỏi nữa. Cậu quyết định sẽ tạm biệt Noah rồi về phòng.
“Cảm ơn đã trả lời những câu hỏi cho tôi.”
Julian cúi người xuống bày tỏ lòng cảm kích rồi quay người về phía cửa ra vào.
“Ờ. Cậu đi bây giờ à?”
“Vâng.”
Julian cẩn thận mở cửa.
“Này, nếu cậu thấy một cô gái tóc đen lúc nào cũng càu nhàu thì nhớ gọi tôi nhé.”
“Được.” Julian rời khỏi phòng rồi đóng cửa lại.
Hẳn đó là cô nàng mà Noah cảm nắng, anh chàng này cũng thật thú vị. Julian thầm nghĩ, miệng cậu khẽ mỉm cười.
Julian về phòng, Snowy vẫn còn đang say giấc. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của Snowy, sau đó ngã lưng xuống. Julian nhìn lên trần đá, căn phòng này hơi tối, không khí cũng ẩm ướt và lạnh lẽo, cảm giác như nguy hiểm có thể ập đến bất cứ khi nào.
“Sức mạnh của quái vật à?” Julian thì thầm.
Julian ngẫm nghĩ. Nếu không có sức mạnh, cậu chắc chắn sẽ không thể sống sót qua nỗi khu rừng này. Nhưng để có sức mạnh ấy thì phải đánh đổi cái giá không hề nhỏ. Julian muốn có sức mạnh để thoát khỏi khu rừng, để quay trở về với gia đình cậu. Nhưng cậu cũng không muốn nhận rủi ro lớn đến như thế.
Đứng trước một quyết định quá khó khăn, cậu chẳng biết phải giải quyết thế nào.
“Mình phải suy nghĩ thêm mà thôi.”
Julian chán nản buông tiếng thở dài.
***
“Này, này, dậy đi Julian, dậy đi.”
Julian giật mình tỉnh dậy. Cậu không ngờ rằng bản thân đã ngủ quên khi đang suy nghĩ.
Trước mắt cậu lúc này là Amelia, cô đang lay nhẹ vai Julian khi cố gắng đánh thức cậu. Nhận thấy Julian đã tỉnh, Amelia bắt đầu trách móc.
“Ngủ nhiều quá là không tốt đâu đấy. Đừng có lười biếng như thế.”
“Xin lỗi.”
Amelia cười. Nụ cười của cô tươi sáng và rạng ngời tựa ánh dương.
“Chói quá.” Julian nói đùa.
“Hả?”
“Không có gì đâu.” Cậu khẽ mỉm cười.
“Nào, cùng chị ra phòng bàn chiến lược nào.” Amelia nói, cô tiến đến vuốt ve Snowy.
“Phòng bàn chiến lược?”
“Đúng rồi.”
“Tức là mọi người đã về rồi?”
“Sao Julian biết?”
“Noah bảo khi tất cả mọi người về sẽ cùng nhau bàn chiến lược.”
“Vậy à. Nếu biết rồi thì đi thôi.”
Amelia rời khỏi phòng, Julian cũng lủi thủi đi theo.
Sau một hồi, Amelia dừng lại trước một cánh cửa khá lớn.
“Tới rồi nè.” Amelia vui vẻ nói.
Cô nàng lúc nào cũng vui tươi và hồn nhiên, dẫu cho nơi cô đang ở không có thứ gì tốt lành cả. Julian cảm thấy vô cùng khâm phục.
Cậu cũng thắc mắc về sức mạnh của Amelia, Noah hay Lioren, hơn thế nữa là sức mạnh của tất cả mọi người ở đây. Tuy đã nghe qua sức mạnh ấy, nhưng cậu vẫn chưa chứng kiến được nó tận mắt. Cậu vẫn chưa hề biết được uy lực của nó ra sao.
“Ta vào thôi.”
Amelia cắt ngang suy nghĩ của Julian. Julian chỉ biết gật đầu nghe theo.
“Bọn tôi tới rồi đây.” Amelia vừa nói vừa đẩy cửa bước vào.
Chaporia
Bình Luận (0)