Buổi sáng bầu trời trong xanh không gợn một đám mây, một ngày mới tươi đẹp lại bắt đầu . Trường trung học Hishinaraka nằm trên một ngọn đồi nhỏ, hơi xa khu dân cư một tí nhưng bù lại khung cảnh thật sự tuyệt vời . Còn điều gì đáng giá hơn khi được đi học ở một nơi thanh bình và tuyệt đẹp thế này chứ ? Mỗi buổi sáng đến trường với tôi đều là một ngày tuyệt vời .
_ Chào buổi sáng mọi người !
_ Chào cậu .
_ Chào buổi sáng !
Vẫn là những câu chào xã giao bình thường với đám bạn của mình . Những ngày mà thời tiết đẹp trời như thế này luôn được tôi yêu mến bởi thông thường sẽ vẫn là các buổi học bình thường xen lẫn niềm vui nho nhỏ với bè bạn .
_ Này Makoto, nghe đâu bà mới đang ký vào một hội mới vừa thành lập phải không ?
_ À, chờ tí để mình cất giày đã .
Tuy nhiên những giờ phút thanh thản đáng nhớ ấy có lẽ vừa bị cắt ngang một cách không thương tiếc .
_ Ahhhhhhh ! Má ơi !
_ Gì thế, có vụ gì vậy ?
Nguyên nhân của sự náo loạn này xuất phát từ ngay trong tủ giày của tôi . Cái đầu của con ma búp bê dạo bữa đang nằm ở đó giương con mắt còn lành lặn chào tôi . Trên khuôn mặt kinh dị của nó có ghi mấy dòng chữ bằng bút lông dầu : " Đưa những câu chuyện cho ta " .
" Ông thần Yotsuba đáng ghét . Buổi sáng tươi đẹp của mình thế là tiêu rồi . Grừ ! " .
Tôi ôm cái đầu búp bê và một bụng căm hờn lập tức đi kiếm lão ta . Vừa vào trong phòng tôi đã thấy lão đang lăn lê trên bàn, dường như lão luôn luôn có mặt ở đây thì phải .
_ Yotsubaaa ! Anh làm em đau tim quá đó, mới sáng sớm đã hù người ta . Với lại chẳng có câu truyện đáng sợ nào để tìm hiểu đâu .
_ Oáp ! Thế cơ à, tiếc nhỉ ? Anh tưởng em có thể làm tốt hơn cơ chứ . Được rồi, anh nghĩ ra rồi . Anh sẽ đi nhờ người khác vậy .
_ Hả ! Anh mà cũng biết người nào khác cơ à ?
_ Hừ ! Em nghĩ anh là ai ?
" Một tên biến thái lười nhác có sở thích kỳ hoặc.... "
Trong khi tôi đang gườm gườm thì anh ta vẫn thản nhiên như không . Yotsuba lười nhác vực người dậy rồi gục đầu xuống thở một hơi thật dài, khi ngước lên anh ta đã trong trang thái sẵn sàng dọa dẫm người khác .
_ Đây là câu truyện về một nữ sinh đã từng tồn tại trong ngôi trường này....
Tomashima Kanako .
Vẫn với chất giọng đầy ma mị ấy, dường như mỗi khi bắt đầu kể một câu truyện thì Yotsuba lại biến thành một người khác . Như thể chính tại những lúc như thế con người thực sự của anh ta mới thật sự được bộc lộ hoàn toàn . Cái tên Yotsuba vừa nói dù chưa bao giờ tôi nghe nói đến nhưng lạ thay trong tôi lại có cảm giác gì đó khá quen thuộc, tôi ngập ngừng hỏi lại .
_ Tomashima Kanako ?
_ Em biết đấy, lời đồn về Yotsuba rất nổi tiếng ở trường này . Hồi trước, có một học sinh tin vào tin đồn đó và cô ta sưu tầm tất cả những " Câu chuyện lễ vật " với lòng quyết tâm mạnh mẽ và khác thường . Đó chính là Tomashima Kanako . Cô ta sưu tầm những lời đồn bí ẩn trong trường và những nơi cô ta đến . Không chỉ vậy, càng ngày việc sưu tầm những lời đồn trở thành mục đích sống của cô ta, nó ám ảnh cô ta . Cô ta muốn tìm kiếm nhiều hơn nhưng lại chỉ có một cơ thể để làm chuyện này....
Như Thế Không Đủ .
_ .... Tuy vậy, cô ta đã có một ý tưởng lạ lùng . Nếu một mình không đủ thì.... " Mình chỉ cần tự chia ra " và ngay sau đó cô ta cầm một cái cưa rồi....
.... Tự Cưa Mình Ra Từng Khúc....
..... Chân.... Tay..... Đầu.... Và Những Bộ Phận Khác .
Thứ Duy Nhất Sót Lại Là Phần Cơ Thể Của Cô Ta .
_ Mãi đến tận bây giờ cô ta vẫn đang tìm kiếm những lời đồn bí ẩn và trốn trong lớp 11A .
_ Sao ? Cô ta.... Ở trong lớp em ư ?
_ Nếu em tìm thấy cô ta, anh sẽ lấy được những câu chuyện . Nhưng cẩn thận nhé ! Tomashima Kanako vẫn dùng những phần cơ thể đã tách rời của mình để tìm kiếm những câu truyện, những lời đồn bất thường . Nhưng những gì mà các phần cơ thể của cô ta tìm được rất ích . Cuối cùng, cô ta bắt đầu tự biến mình thành truyền thuyết.... Cô ta không tìm nữa mà khiến nó xảy ra . Nếu em gặp cô ta và không có thứ gì để đưa thì.... Em sẽ bị giết như một câu chuyện bí ẩn .
_ Nhưng... Không có ai như thế trong lớp đâu . Mọi người đều bình thường mà .
_ Chỉ là em không để ý thôi, cô ta thực sự tồn tại . Đừng làm việc này một mình, hãy nhờ ai đó thông minh hơn em ấy .
_ Vâng ! Em hiểu rồi .
_ .... Em nên tức giận về việc này mới phải .
_ Hở ?
_ Oày, tóm lại nếu tìm được Tomashima Kanako, em sẽ không cần tìm kiếm những câu truyện ma nữa .
_ Thật sao ? Anh nhớ đấy nhá .
Tiết đầu buổi sáng tại lớp 11A, tôi đem câu truyện này kể cho Kurumi nghe và hi vọng sẽ tìm được thông tin gì đó . Sư mong đợi của tôi mau chóng bị dập tắt, cô bạn cứ lúc lắc cái đầu qua lại mà đầu hàng .
_ Tomashima.... Kanako ? Hmm, không có ai như thế trong trường này đâu chứ đừng nói đến lớp mình . Tớ biết có vài người tên Kanako đấy nhưng không ai có họ Tomashima nào cả .
_ Aaaa ! Kurumi còn không biết thì sao mình biết được đây ?
_ Bà bỏ cuộc quá sớm khi cần dùng đến đầu óc đấy . Sao không hỏi mọi người xem ?
_ Được rồi ! Lớp trưởng, Sakurano Haru chính là cậu !
Đang bí đường thì tôi chợt nhớ về người có thể giúp mình giải đáp thắc mắc về nhân vật bí ẩn kia . Anh chàng bốn mắt đang nằm gục đầu trên bàn kia biết tên mọi học sinh trong trường dù có thể chưa bao giờ gặp mặt . Cái chức hội trưởng hội học sinh có ích như vậy đấy, tôi bước tới gần và lay người cậu ta .
_ Zzz.... Hơ ! Chuyện gì vậy ?
_ Xin lỗi đã đánh thức cậu nhé, có chút chuyện mà tớ muốn nhờ cậu đấy mà .
_ Ồ không sao đâu ! Cảm ơn cậu đã kêu tớ dậy trước khi thầy tới . Thế cậu muốn hỏi gì ?
_ Cậu có biết điều gì về Tomashima Kanako không ?
Sau khi kể câu truyện kinh dị kia cho Haru, tôi bắt đầu hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ cuốn từ điển sống kia . Haru nhăn trán suy nghĩ có vẻ dữ dội, chốc lát sau, cậu ngẩng mặt lên hỏi tôi .
_ Cô ta có những bộ phận tách rời sao ? Có thật là có người như thế không ? Với lại tớ tưởng cậu không thích những câu truyện kinh dị cơ .
_ Ờ... Thì đúng là vậy.... Chỉ là tớ có việc cần thôi .
_ À, thầy vào rồi !
Đã gần có đáp án rồi thế mà bỗng dưng bị cắt ngang như thế khiến tôi thấy khá nản . Thầy chủ nhiệm bước vào, theo sau là một học sinh mới . Trông cậu ta có vẻ khá điển trai, mỗi tội nhìn có vẻ u buồn làm sao ấy, đôi mắt thì lờ đờ và nhìn như mắt mèo .
_ Xin lỗi các em, thầy đang có một cuộc họp quan trọng nên lớp ta hôm nay tự ôn tập nhé . À, giới thiệu với mọi người luôn, đây là học sinh mới của lớp ta, bạn Nishigami Hibashi . Do một vài nguyên nhân nên em ấy nhập học hơi muộn . Mà thôi, em tự giới thiệu nhé thầy phải đi họp đây .
_ Xin chào mọi người, tôi tên là Nishigami Hibashi, tôi mới chuyển tới đây xin mọi người giúp đỡ .
Sau khi giới thiệu bản thân, cậu ta tiến xuống cuối lớp và ngồi vào bàn của Yotsuba . Nhiều ánh mắt lo sợ hiện lên khi Hibashi rồi vào chỗ trống ấy .
_ Này cậu không nên ngồi đó đâu .
_ Phải đấy ! Đó là chỗ của Yotsuba.....
_ Cậu nên ngồi chỗ khác nếu không sẽ bị Yotsuba nguyền rủa đấy .
Mặc kệ lời khuyên của mọi người, Hibashi phì cười mà bảo .
_ Nguyền rủa ? Thật nhảm nhí, tôi chẳng tin vào ma quỷ . Mà Yotsuba là kẻ nào chứ ? Kệ xác hắn chả liên quan đến tôi .
_ Cậu chưa nghe câu truyện về Yotsuba rồi, nghe này....
Sau khi nghe xong truyền thuyết về Yotsuba, Hibashi thờ ơ trả lời .
_ Hắn chỉ là một tin đồn thất thiệt thôi, có khi chẳng có kẻ nào như thế trên đời nữa là . Nếu có thật chắc chỉ là một kẻ biến thái thích mấy câu truyện rùng rợn thôi, mấy cậu đừng tin những lời đồn như thế nữa .
Giờ nghỉ trưa, tôi cùng Kurumi đến chỗ anh Yotsuba và kể lại chuyện này cho anh ta . Đương nhiên ngoài chuyện thêm thắt chút đỉnh thì câu nói cuối của Hibashi được tôi mạnh mẽ nhấn mạnh khi truyền đạt lại cho Yotsuba .
_ Em nói cái gì ?
_ Có sao đâu nhỉ anh cũng có bao giờ đến lớp đâu ?
_ Đó không phải là vấn đề . Cái bàn đó là để tạo không khí " Ngột ngạt và rùng rợn " . Tên khốn ấy là ai chứ ? Sao hắn dám ngồi vào bàn mình chứ hả ?
_ Dẹp chuyện chỗ ngồi của anh đi, làm sao em tìm được Tomashima Kanako đây ?
_ Em có chú ý lời anh dặn không đấy ? Có rất nhiều người ở đây hẳn sẽ có ai đó biết về cô ta . Nếu em không thể động não được thì hãy động chân đi . Còn nữa.... Anh không thích tên học sinh mới giúp anh tìm điểm yếu của hắn ta . FuFuFu !
_ Cái gì ? Sao em làm sao được chứ ? Bộ anh cay cú vì hắn gọi anh là kẻ biến thái hay không tin câu truyện của anh à ?
Yotsuba im lặng rồi tiến tới gần và đặt tay lên vai tôi . Với đôi mắt rưng rưng đầy giả tạo kết hợp với giọng nói ngọt lịm đến chết người lão chuyển đề tài .
_ Đừng bỏ cuộc trước khi làm thử . Em có thể làm được, cố lên ! Chỉ có em mới có thể làm được chuyện này .
_ Em.... Em sẽ cố hết sức
Thế đấy, dù đã biết trò lừa đấy nhưng tôi chẳng thể nào thoát khỏi nó được . Giờ nghỉ gần kết thúc, khi tôi và Kurumi chuẩn bị rời khỏi phòng thì Yotsuba gọi với lại đằng sau lưng .
_ À, đừng quên tìm Tomashima Kanako nhé . Nếu em tìm thấy cô ta....
_ Em sẽ không cần phải tìm thêm câu truyện nào nữa !
_ Rồi đi đi . FuFuFu !
Trên đường về lớp tôi nhận thấy câu truyện về Tomashima Kanako đang lan rộng khắp trường . Giờ ngẫm lại thì tôi tự hỏi có khi nào mình lại vô tình làm " Vi khuẩn sợ hãi " cho anh ta chăng ?
_ Tomashima thì chẳng có ai còn Kanako thì một đống . Tui vẫn chưa có tí manh mối nào cả chán thật .
_ Thực sự thì có lẽ ông Yotsuba bịa ra thôi .
_ Này Nakashima, hình như tớ phát hiện ra rồi .
_ Sao ? Cậu phát hiện ra gì thế Haru ?
Đang thừ người ra chán chường thì bỗng đâu lời giải tự dưng rớt xuống . Tôi bật thẳng người dậy mà háo hức chờ xem đáp án . Haru chuyền tờ giấy nháp xuống chỗ Kurumi rồi thì thầm nói .
_ Đơn giản lắm, đầu tiên ta phải viết tên cô ta lên giấy . Câu truyện kể lại rằng bàn tay, bàn chân, đầu và các chi đã bị loại bỏ . Thứ sót lại chính là thân người cô ta .
_ Chờ chút đây là.... Hô hô, ra là thế sao . Kiểu gì bà cũng chẳng thoát được kiếp nạn này đâu Makoto à .
_ Gì vậy ? Cho tớ xem với .
Cái điệu cười của Kurumi khiến tôi bỗng thấy bất an . Tiếc thay, tờ giấy vừa mới được đưa xuống chỗ tôi thì giáo viên đã để ý đến cái đám ồn ào này và bước xuống .
_ Ế khoan, thầy xuống kìa phi tang mau Makoto .
Giật mình tôi ném đại tờ giấy đó bay vèo một cái và trưng khuôn mặt cực kỳ ngây thơ với thầy giáo .
_ Các em đang làm gì đó ?
_ Có gì đâu thầy ơi chúng em đang thảo luận câu hỏi thôi mà .
_ Phải đấy . Hihi !
_ Thế các em đang thảo luận câu hỏi gì ?
_ Ặc.... Thì là....
Trong lúc đang đối phó với thầy giáo tôi không để ý tờ giấy hồi nãy đã đáp trúng đầu Hibashi . Cậu ta nhìn sơ qua một cái rồi chẳng quan tâm đến .
_ Cái gì đây ? Tomashima Kanako ? Lại một câu truyện nhảm nhí nữa chăng . Hầy, không quan tâm .
Hibashi cất tờ giấy vào túi và tiếp tục ghi bài không quan tâm đến cái góc ồn ào chỗ tôi . Tiết tiếp theo là môn thể dục, cả lớp tiến đến phòng thay đồ để chuẩn bị tập thể dục . Tôi quên khuấy đi cái cơ hội tìm ra Tomashima Kanako mà mãi chơi bóng chuyền với các bạn nữ . Đột nhiên từ bên sân đá banh của tụi con trai một quả bóng bay vèo sượt qua người tôi .
_ Á ! Trái banh ở đâu ra thế hết cả hồn .
_ Hình như tại tên học sinh mới, hắn chạy qua lượm kìa .
Quả thật là lỗi của tên học sinh mới đó . Hibashi chẳng thèm xin lỗi gì cả, cậu ta chạy tới rồi trưng một bộ mặt trơ lỳ chẳng có tý thành ý nào xin lại trái bóng .
_ À ờ, mọi người thấy trái banh ở đâu không ?
_ Grừ ! Nó xẹt trúng tôi nè ông còn qua đây hỏi nữa à ?
_ Hờ chưa trúng hả tiếc ghê đó .
_ Ông.....
_ Gì chớ, bà còn đứng đó mà đã chết đâu mà om sòm . Thôi tôi đi đây, tạm biệt !
_ Tên khốn này....
Cục tức nghẹn trong cổ họng mà chẳng làm gì được khiến tôi cảm thấy khá khó chịu . Hibashi sau khi giựt lại trái bóng đã vọt đi mất bỏ lại tôi với nỗi căm hờn trong bụng . Đang đứng đó mà ức chế, cô bạn thân bỗng khều vai tôi .
_ Nè Makoto ! Cổ bà chảy máu kìa có sao không ?
_ Ơ ? Tớ ổn mà không sao đâu vết thương có xíu hà .
_ Cái tên ma mới đáng ghét thật đấy . Chúng ta phải báo thù mới được .
_ À, tớ có ý này nè .
Sau khi thực hiện công cuộc báo oán xong cả hai đứa mò tới chỗ Yotsuba, giờ thì nó đã là thói quen của chúng tôi . Do quên bẵng cái tờ giấy của Haru nên tôi lại tiếp tục năng nỉ Yotsuba tiết lộ thêm vài manh mối .
_ Em có làm mà... Thực sự đã cố hết sức mà Kurumi nhỉ ?
_ Ừ, ừ !
_ Thật à ? Anh biết em là một cô bé ngoan mà cổ em bị sao vậy ?
_ Đây á ? chỉ là vết xước thôi mà, không sao đâu .
Hình như có tia sáng nào đó mới vừa lóe lên trong mắt Yotsuba . Anh ta lôi ngay ra một cái hộp cứu thương rồi lấy ra một cuộn băng y tế .
_ Không được . Dùng cuộn băng này đi, nếu vết thương nhiễm trùng sẽ rắc rối đấy .
_ Hơ... Cảm ơn anh nhiều .
_ Nhớ quấn.... Cẩn thận.... Được chứ ?
_ Dạ....
Nói không chưa đủ, lão ta còn chạy lại siết chặt cái cuộn băng đó như muốn chặn hết không khí trong họng tôi vậy . Sao khi đẩy cái lão ôn thần đó qua một bên, tôi lại nghĩ về vụ trái bóng hồi nãy .
_ Tên học sinh mới ấy đáng ghét thật, em chưa gặp ai như hắn cả .
_ Đúng vậy, đã làm người khác bị thương còn không xin lỗi nữa .
_ Vậy thì, chỉ cần nói thẳng với hắn thôi . Mà dẹp chuyện đó sang một bên đã, bàn anh vẫn bị chiếm à ?
_ Dĩ nhiên, làm sao bọn em có thể bưng hắn ra chỗ khác được .
_ Sao hắn dám chiếm bàn mình chứ . Một kẻ quái đản như thế, hừ....
_ Này anh đang lẩm bẩm gì vậy ? Đừng đưa bộ mặt kinh dị ấy ra chứ . Anh làm em sợ đấy....
_ Mà này, tụi em đã dấu đồ hắn phải không ?
_ Sao anh lại biết ?
_ Em quá dễ đoán mà . Được rồi, cũng tới lúc dạy cho tên kiêu căng ấy một bài học .
_ Anh định kể chuyện nữa à ?
_ Đúng vậy, anh sẽ bảo vệ chỗ ngồi của mình và em sẽ không phải đi tìm truyện nữa .
_ Nhưng em chưa có manh mối nào về Tomashima Kanako cả .
_ FuFuFu ! Tin đồn sẽ tự lan truyền . Nó sẽ liên quan ở những nơi em không ngờ tới . Mokoto lần này em sẽ là " Vai diễn " chính !
_ Tại sao ? Em không muốn....
_ Mọi việc đã sắp xếp xong . Cầm lấy cuốn sổ và cây bút này nè .
_ Sao anh sắp xếp tất cả được ?
_ Đi thôi ! Anh sẽ huấn luyện đặc biệt cho em .
_ Hả ? Không không !
_ Kurumi kéo Makoto theo nào .
_ Á ! Không chơi xấu quá .
_ Hi hi ! Đi thôi nào Makoto .
Chaporia
Bình Luận (0)