Đúng bảy giờ tối chúng tôi xuất hiện tại hiện trường vụ án đầu tiên, người bị hại là một phụ nữ trẻ, nạn nhân bị tấn công khi đang đi về nhà trên một con đường vắng vẻ . Khu phố này đầy những dải băng đánh dấu của cảnh sát và những vết máu . Bác thanh tra dẫn bọn tôi đi vào và kể lại sự việc .
_ Khởi đầu của vụ án là ở đây, nạn nhân trước khi chết đã gọi cảnh sát báo rằng đang bị ai đó theo dõi . Khi những cảnh sát tuần tra gần đó tới nơi thì nạn nhân đã nằm lại dưới gốc cột điện đằng kia . Vụ đầu tiên chỉ có bấy nhiêu thông tin thôi .
_ Vậy điểm chính mà chúng ta cần biết là ở đâu .
_ Tinh ý đấy nhóc . Trên con đường này còn một vụ nữa đã xảy ra, nạn nhân đã may mắn thoát khỏi tử thần . Để ta dẫn mọi người tới gặp cô ấy và lúc ấy câu chuyện sẽ rõ ràng hơn . Mà Yotsuba này, nhóc đừng có làm quá nhé, nạn nhân đã chịu đủ sự kinh hoàng rồi .
_ Để khai thác thông tin cũng đành phải thế thôi . Tuy nhiên, tôi hứa sẽ cố gắng ôn hòa hết mức có thể .
_ Cũng được nhưng đừng làm cô ấy kinh sợ quá nhé .
Lần đầu tiên thấy hiện trường một vụ án mạng, bụng tôi cứ thấy nao nao, may mà có Kurumi tán chuyện bên cạnh không chắc tôi khó mà tỉnh táo nổi . Tôi để ý rằng trừ Kurumi còn hơi run run thì tên Hibashi dường như đã từng thấy những việc như thế này nên trông hắn khá bình thường, lão Yotsuba thì không bàn đến làm gì . Bác Sakaki dẫn mọi người đến một ngôi nhà và bấm chuông cửa .
_ A ! Chào ngài thanh tra, bữa nay ngài đã có thông tin gì về vụ án rồi sao ? Thủ phạm bị bắt rồi chứ ?
Cánh cửa bật mở chỉ sau vài giây, một người phụ nữ cỡ bốn mươi vừa mở cửa ra đã lập tức hỏi bác Sakaki về vụ án, hình như bác ấy đã đến đây nhiều lần .
_ Xin lỗi chị Miko, lần này tôi lại đến để gặp cháu Michiko, cháu ấy có nhà không chị ? Tôi muốn hỏi một vài điều quan trọng về vụ án .
_ Ngài cứ tự nhiên đi ạ . Nhờ ngài mà tinh thần bé nhà tôi đã khá hơn nhiều rồi đấy, ngài cứ ngồi ở phòng khách chờ tí, tôi đi gọi con bé xuống ngay đây .
Ngồi nhấp được vài ngụm trà thì Michiko đã xuống, trông bạn ấy chẳng có nét sợ hãi gì trên mặt cả . Dù cả hai tay và chân phải lẫn trán cô ấy quấn những dải băng y tế dày cộm trông có vẻ nghiêm trọng nhưng có vẻ Michiko đã vượt qua nỗi kinh hoàng mà " Kuchisake – Onna " gây ra, cô ấy khá vui vẻ mà chào bác thanh tra .
_ Chào bác Sakaki ! Hôm nay bác lại đến chơi ạ .
_ Chào cháu Michiko ! Xin lỗi nhưng hôm nay bác lại đến để hỏi cháu về chuyện tối hôm ấy .
_ Bác đừng khách sáo vậy . Tối hôm đó nếu không gặp được bác cháu đã tiêu đời rồi đó chứ .
_ Vậy phiền cháu hãy kể lại đầy đủ chi tiết của câu chuyện một lần nữa cho mấy người này nghe nhé .
_ Bọn họ là ai vậy bác ? Họ giúp được gì cho vụ án này ạ ?
Hướng cái nhìn tò mò vào chúng tôi, Michiko nghiên đầu hỏi . Bác thanh tra chộp vai Yotsuba mà vui vẻ nói .
_ Họ học cùng trường với cháu đấy . Có lẽ cháu đã nghe lời đồn về Yotsuba đúng không ? Người ngồi kế bên bác chính là anh ta đây .
_ Yotsuba ? Anh là Yotsuba huyền thoại đó sao ? Em cứ tưởng anh chỉ là một truyền thuyết kinh dị của trường thôi chứ . Có anh giúp sức chắc vụ án sẽ sớm chấm dứt ngay thôi nhỉ ?
Michiko háo hức nhìn Yotsuba như thể nhìn một sinh vật trong tưởng tượng . Bạn ấy hào hứng đến mức hai mắt sáng rực lên trông có vẻ chỉ muốn nhào tới cấu véo xem Yotsuba có hiện hữu thật không . Câu trả lời của anh ta nghe thật đe dọa có lẽ đã tăng thêm một mức nữa cho sự hào hứng của Michiko .
_ Vụ án thì có thể kết thúc được nhưng câu truyện này không thể chấm dứt được, nó phải tồn tại mãi mãi .
_ Tại sao vậy ?
_ Một câu truyện rùng rợn mà chấm dứt thì quá nhàm chán, nhạt nhẽo . Câu truyện về " Kuchisake – Onna " sẽ không bao giờ kết thúc .
_ Nghe có vẻ tuyệt thật đấy .
Câu chuyện dường như đang rẽ sang một hướng khác hẳn với mục đích của cả nhóm . Anh Kiyoshi tằng hắng nhẹ một cái để bẻ hướng lại nội dung câu chuyện trước khi Yotsuba có thể dụ dỗ thêm một người hầu làm việc không công nữa .
_ Hãy quay lại chủ để chính nào . Hôm nay bọn anh đến đây là để nghe lại sự việc đã xảy ra tối đó, em có thể kể lại giúp anh được không ?
_ Vâng ạ .
Michiko im lặng một lúc để ký ức ùa về trong đầu mình . Khi bắt đầu cất lời, khuôn mặt bạn ấy đã thay đổi hẳn, trên đấy chỉ độc một nỗi khiếp sợ về sự việc đã xảy ra . Câu chuyện bắt đầu được kể lại trên đôi môi run rẩy ấy .
_ Tối hôm đó, em cùng vài người bạn đã đi chơi rất nhiều đến mức quên cả thời gian . Hậu quả là khi cả nhóm chia tay thì trời đã khá khuya rồi, có lẽ lúc ấy là cỡ mười một giờ đêm thì phải . Sau khi tạm biệt nhau, em bước về nhà một mình trên con đường quen thuộc . Những ngôi sao lúc ấy rất sáng khiến cho em cứ ngước lên bầu trời mà ngắm mãi, đó là lúc em chẳng hề đề phòng kẻ đang theo dõi mình . Tới lúc hướng ánh nhìn xuống thì em mới trông thấy có người ở sau lưng mình . Ban đầu, em cứ tưởng chỉ là tình cờ khi cả hai đi chung một con đường thôi bởi người đó cầm một bịch giấy đựng thực phẩm mà chậm chạp bước đi . Mọi chuyện bắt đầu trở nên đáng sợ đi rất nhiều sau đó, dù đã cố tình rẽ vào nhiều con hẻm nhưng người đó cứ tiếp tục đi theo thật gần . Khi đi lạc đến gần một khu chung cư bỏ hoang thì bỗng dưng người đó biến mất, em liền thở phào nhẹ nhỏm và nghĩ mình đã quá tưởng tượng rồi .
_ Người đó biến mất ngay khi em đến gần nơi đó sao ?
_ Phải em không biết tại sao . Lúc ấy so với khu chung cư ma ấy thì kẻ đi theo em còn đáng sợ hơn rất nhiều . Những tưởng câu chuyện kinh dị của mình đã kết thúc tại đấy, khi trở ngược lại đường đã đi và bắt đầu trở về nhà thì bỗng dưng em gặp lại người đó . Kẻ đó đứng ngay giữa đường trong bộ áo khoác màu nâu cũ kỹ, mái tóc xõa che gần hết khuôn mặt cùng cái khẩu trang y tế kia khiến em chợt nhớ ra một câu chuyện kinh dị thành thị được đồn thổi rất phổ biến .
Những cơn ớn lạnh trong sống lưng bắt đầu dâng cao hơn, cả người em run rẩy khi bước ngang qua người đó . Bất thình lình một giọng nói rợn người vang lên như chặn đường đi của em lại, cả cơ thể đã quá sợ hãi để có thể cất bước tiếp . Người đó hỏi em rằng
" Trông tôi có đẹp không ? "
.
Thật kinh khủng, dù chưa thấy rõ mặt nhưng nội dung của câu chuyện rùng rợn đã quá nổi tiếng nên em đành nhắm mắt khen " Đẹp, đẹp lắm " rồi cố sức đi qua thật nhanh . Hình như đó là một phụ nữ thì phải, lúc đó em nghĩ như thế bởi mái tóc dài của người đó . Chưa bước qua khỏi thì bà ta đã giơ một tay lên chặng đường, cánh tay còn lại từ từ di chuyển lên và kéo chiếc khẩu trang kia xuống . Dù không có vết cắt đáng sợ như trong lời đồn nhưng thay vào đó là một vết phỏng khủng khiếp ghê gợn không kém . Bà ta tiếp tục câu hỏi như trong câu chuyện kia " Thậm chí như thế này sao.... ? " . Em đã hét lên và cắm đầu lao đi nhưng bà ta đã đuổi theo thật mau chóng . Trong cái bịch giấy kia, bà ta lôi ra một con dao nhìn rất bén . Cuộc rượt đuổi chấm dứt rất nhanh sau đó . Người đàn bà đó dễ dàng tóm lấy em và thì thào như thể chẳng có chút hơi thở nào trong người " Trông ta giống Kuchisake – Onna lắm phải không ? Khốn khiếp... Ta căm thù những kẻ như mi... Dùng gương mặt của mình để quyến rũ đàn ông... Mi.... Đi chết đi... " . Bà ta vung dao chém loan xạ vào người em, em chỉ có thể lấy cặp đỡ những nhát dao đó .
Thật sự rất đau đớn và đáng sợ.... Lúc đó em nghĩ là mình chết chắc rồi nhưng vẫn tìm cách đánh lạc hướng mụ điên đó . Em hét lên với bà ta rằng " Bà nghĩ sao về gương mặt của tôi ? " . Quả nhiên bà ta đã ngừng dao lại mà bắt đầu chửi rủa, chỉ chờ có thế em đạp mạnh vào người bà điên đó rồi cắm sức chạy . Bà ta lên cơn điên vừa gào thét vừa đuổi theo sát nút, chỉ cần chậm trễ một vài giây nữa em sẽ chẳng thể thoát khỏi cơn ác mộng này . Thật may mắn làm sao, có một nhóm cảnh sát đang đứng ở góc đường . Em liền chạy đến đó cầu cứu, người đầu tiên lao ra chặn những lưỡi dao đó là anh kiyoshi đây . Khi những người khác lao đến bà ta quay lại và bỏ chạy thật nhân . Giờ nhớ lại em mới chợt nhận ra mình đã đến gần với cái chết đến mức nào .
Giọng kể càng lúc càng hoảng loạn, đến gần cuối thì bạn ấy bật khóc thành tiếng . Tôi cùng Kurumi đã phải đến an ủi thật lâu mới ngưng được cơn run rẩy của cô bạn ấy . Hibashi chợt lên tiếng nói với anh Kiyoshi .
_ Vậy lúc ấy anh không bắt được bà ta sao ?
_ Đúng vậy, dù đã tước được con dao nhưng trong cái bịch giấy kia còn có một đống dao khác nữa . Lúc đó bọn anh chẳng hề mang theo thứ gì tiện lợi cả . Người đàn bà kinh khủng ấy sau khi phóng liên tiếp vào cả nhóm đã bỏ chạy rất nhanh và biến mất như một bóng ma vậy . Cứ như thể có ai đó đã giúp cho " Kuchisake – Onna " trốn thoát vậy .
_ Thế con dao đó anh đã kiểm tra chưa, Có sót lại tí dấu vết nào về người phụ nữ ấy không ?
_ Đương nhiên phải kiểm tra rồi, phòng pháp y đã lấy được dấu vân tay trên đó, nó thuộc về một người tên là Takano Mai . Đáng ra vụ án dễ dàng kết thúc rồi thế nhưng năm năm trước người đàn bà này đã chết trong một vụ hỏa hoạn rồi .
_ Cái gì ? Sao lại thế được vậy vụ án này là do hồn ma của Takano Mai à ?
_ Khoan, Kiyoshi ! Cậu hãy kể hết những chuyện về cái chết của bà ta đi .
Anh Yotsuba lên tiếng .
_ Được thôi ! Takako Mai sinh năm 1975, cưới vào năm 1993 . Gia đình hạnh phúc được mười sáu năm tới khi người chồng ngoại tình . Takako đã nổi cơn ghen và giết người tình của chồng cô, chỉ vài giờ sau đó bà ta đã thuốc người chồng ngủ mê man, Takako đã giết ông ta bằng cách tưới xăng tự thiêu . Vì người chồng là nha sỹ nên trong nhà có giữ vài bình khí gây cười ( Nitrous Oxide N2O ), bà ta đã để những bình khí đó quanh nhà để tạo ra những vụ nổ nhỏ, khiến lính cứu hỏa không thể liều mạng mà lao vào bên trong được . Khi ngọn lửa đã tàn phía cảnh sát chỉ tìm được xương đầu của người chồng và xương cánh tay trái cùng với vài mảnh xương khác của bà ta .
_ Chỉ vài mảnh xương đó là cậu cho rằng Takano chết hử ? Tôi dám khẳng định rằng người đàn bà này chính là hung thủ của vụ án này đấy .
_ Khỏi chọc quê tôi, anh bạn ạ . Chúng ta biết nhau quá rồi và cậu nghĩ tôi tin điều nay sao ? Tôi đã đến tận nơi ở trước kia của cô ta để điều tra và biết cậu gì không . Tôi phát hiện rằng đã có người đưa cô ta đến... bệnh viện Fujikyu để chữa trị .
_ Cái gì cậu đùa á ? Bà ta ở nơi nào mà lại được đưa đến đó ? Kỳ lạ, hết sức kỳ lạ .
_ Có thể sẽ có thông tin nào đó khi chúng ta tóm được bà ta . Dù sao chuyện này cũng dính dáng đến khu vực " Tam giác ma " của thành phố này mà .
_ Được rồi ta sẽ hành động ngay bây giờ, Michiko phiền em kể loại đoạn đường bữa đó em đã đi đến khi gặp bà ta . Chúng ta sẽ chia làm 3 nhóm, bác Sakaki sẽ trực ở đồn cảnh sát sẵn sàng điều người khi cần, Kiyoshi và anh sẽ cùng một nhóm còn ba đứa thì một tổ sẽ đi quanh con đường mà Michiko đã đi .
_ Anh đùa á ? Để ba học sinh đối phó với " Kuchisake – Onna " , bọn em làm sao nổi ?
_ Kệ mấy đứa chứ . Việc của anh chỉ đến sau khi " Kuchisake – Onna " xuất hiện thôi .
_ Đừng đùa vậy chứ .
_ Em đừng lo lắng gì cả . Phía bọn anh sẽ quan sát bọn em và sẵn sàng viện trợ ngay tức khắc . Chẳng có nguy hiểm nào cả đâu, nghiệp vụ của cảnh sát đâu có tệ đến mức để cho mồi nhử của mình bị chộp lấy dễ vậy .
_ Mồi nhử là sao chứ ? Rốt cuộc anh cũng y chang lão Yotsuba á ? Này, nhìn em này....
Chaporia
Bình Luận (0)