The horror story of Yotsuba/Chapter 25: Chapter 25:
20px

Trong một căn phòng có một người đang yên lặng ngồi trước một tờ giấy, tay người ấy đang giữ một đồng xu . Người đó bắt đầu cất tiếng nói....

....  " Kokkuri – San " " Kokkuri – San " ....

Hôm nay mình sẽ làm tốt chứ ?

Trang phục của mình....

.... Tóc, giọng nói....

.... Hôm này mình vẫn được yêu thích chứ ?

Đồng xu đang chạy trên tờ giấy, nó đang dần dần.... Từ từ tiến lại chữ  '' Có ''  .

Ngày hôm sau tin Yukarin bị tai nạn được Haru thông báo với lớp tôi . Theo lớp trưởng thì Yukarin cứ nói là  " Kokkuri – San "  đã khiến bạn ấy gặp tai nạn . Thế nên trong trường hiện giờ không còn ai dám chơi trò  " Kokkuri – San "  nữa . Còn tôi và cô bạn đã lỡ bỏ qua quy tắc của trò chơi thì đang lo lắng . Đến giờ nghỉ trưa tôi liền phóng đến chỗ Yotsuba để hỏi anh ta cách cứu vớt chuyện này .

_ Em phải làm sao đây anh Yotsuba.... Trò  " Kokkuri – San "  bọn em vẫn chưa hoàn thành nó .

_ Chính vì thế.... Anh đã bảo là.... Không được chơi trò đấy .

Yotsuba vừa nói vừa lấy cuốn sách gõ lên đầu tôi .

_ Em xin lỗi.... Cô bạn chơi chung trò  " Kokkuri – San "   với em vừa bị tai nạn, tình trạng cô ấy khá tệ . Cô ấy còn nói là do  " Kokkuri – San "  đã gây ra .

_ Vậy các học sinh khác có sợ hãi không ?

_ Có ạ....

_ Tốt ! Ít ra thì hầu hết học sinh sẽ không chơi nữa.... Nhưng rắc rối bây giờ mới bắt đầu, từ bây giờ em phải tìm cho được một  " Tín đồ "  của trò chơi này .

_ Sao em phải tìm....

_ Những ai phạm luật của  " Kokkuri – San "  sẽ ra sao nhỉ ?

_ Úi....

Buổi chiều, tôi vừa sinh hoạt câu lạc bộ về và đang chuẩn bị đi tới dãy nhà cũ gặp Kurumi thì Shiroki Hana bất thình lình xuất hiện giữa hành lang, cậu ấy giơ đồng xu lên và cất tiếng .

_ Makoto ơi ! Cậu có muốn chơi  " Kokkuri – San "  với tớ không ? Theo tớ nào .

_ Hana à.... Cậu đang làm gì thế ? Cậu nên dừng việc này lại ngay, trò  " Kokkuri – San "  quá nguy hiểm .

_ Nguy hiểm á ? Như thế nào chứ ? Nó chỉ đến khi cậu yêu cầu, nó đi khi cậu ra lệnh . Không có gì đáng tin hơn  " Kokkuri – San "  .

_ Nhưng.... Bọn mình cần ít nhất bốn người....

_ Tớ toàn làm một mình những vẫn  " Trò chuyện "  được với nó mà chẳng có vấn đề gì . Mọi chuyện sẽ ổn thôi Makoto à .

Chúng tôi bước vào nhà kho ở tầng bốn của trường, Hana nắm tay tôi dẫn tới trước một cái bàn đã bày sẵn trò  " Kokkuri – San "  đã được cậu ấy chuẩn bị sẵn . Hai đứa ngồi xuống và bắt đầu đọc, Hana một tay để lên đồng xu, tay kia nắm chặt tay tôi để lên đồng xu .

" Kokkuri – San " " Kokkuri – San " ....

.... Nếu mi ở đây....

.... Hãy đến với chúng tôi từ Torii....

.... Nếu mi hiện ra xin hãy đi vào cổng có .

" Kokkuri – San " , " Kokkuri – San " ....   Những kẻ không tin vào mi, ta có thể giúp mi trừng phạt chúng không ?  A xem kìa.... Nó đi vào cổng  " Có "  rồi nè .

" Hana, cô ấy.... Chắc chắn là một  " Tín đồ "  của  " Kokkuri – San "   " .

_ Ngoài ra, cô gái đã bỏ dở nghi thức giữa chừng.... Makoto, mi cũng phải bị trừng phạt .

_ Cậu đang.... Nói cái gì vậy....

" Kokkuri – San "   đã làm ta thay đổi, nó khiến ta tự tin hơn nhưng bọn mi.... Đã không tuân theo quy tắc vì thế.... Mi sẽ là kẻ tiếp theo bị trừng phạt Makoto....

_ Kẻ tiếp theo ? Vậy chính cậu đã khiến Yukarin bị thương sao ?

_ Ta đã thay mặt  " Kokkuri – San "  trừng trị nó.... Còn mi, Makoto ! Mi đã làm ô nhục nó, mi đã phát tán câu truyện rùng rợn quái đản về một loại  " Kokkuri – San "  khác .

_ Ơ này.... Cậu làm gì thế.... Đau, đau đấy .

" Kokkuri – San " ....

Tiếng nói vang lên từ một cửa kho . Anh Yotsuba từ từ bước vào và đứng ngay tại bàn giữa bọn tôi, lưng tựa vào một cái kệ và đứng trước một cái cửa sổ . Bây giờ là hoàng hôn, những tia sáng vàng cam nhợt nhạt chiếu vào nhà kho soi rọi vào Yotsuba hắt cái bóng của anh ta giữa cái bàn . Ánh sáng kỳ lạ ấy khiến nhà kho như chìm vào trong một câu truyện xưa cũ, như một khung cảnh khiến cho ta có cảm giác ngờ ngợ cứ nghĩ là đã thấy từ lâu rồi .

_ .... Sao cô lại dám gọi  " Kokkuri – San "   là một câu truyện rùng rợn quái đản hả ? Dù sao thì cô không nên căm ghét Nakashima vì chuyện đó . Tôi mới là người khởi xướng câu truyện đó .

_ Mi là ai ?

_ Tôi là ai không quan trọng.... Shiroki Hana hãy nghe rõ nhé, đây là một câu truyện rùng rợn dành riêng cho cô .

_ Câu truyện dành riêng cho ta ? Mi đang muốn nói cái gì chứ ?

_ Shiroki Hana cô đã làm chuyện này.... Cô đã để  " Kokkuri – San "   quyết định mọi hành động của mình và nhờ đó tự tin hơn . Nếu  " Kokkuri – San "   phủ định thứ gì thì cô củng phủ nhận thứ đó .

_ Đương nhiên ,  " Kokkuri – San "   có thật . Chính nó đã dẫn lối cho ta .

" Kokkuri – San "   đã dẫn lối cho cô ? Đúng là  " Kokkuri – San "  có tồn tại thật nhưng....  Nó không giống như những gì cô nghĩ, không hề .

Nó Đang Tìm Kiếm Thêm Bạn Bè....

.... Nó Đến Từ Hư Không .

_ Hahaha ! Ta đã không triệu hồi  " Kokkuri – San "  giả  trong câu truyện của mi, mi hoàn toàn sai rồi .

  " Kokkuri – San "  mà ta triệu hồi là thật và những kẻ không tuân theo quy tắc sẽ phải bị trừng phạt .

_ Trừng phạt ? Không, không cần bất cứ sự trừng phạt nào cả, bởi vì ngay từ đầu....

.... " Kokkuri – San "  Thật Chưa Bao Giờ Xuất Hiện ....

_ .... Cô muốn có câu trả lời và rồi cô đã tự mình trả lời các câu hỏi phải không ?

_ Không phải, đó là  " Kokkuri – San " .... " Kokkuri – San "  đã....

" Kokkuri – San "  mà cô triệu hồi chỉ là ảo giác nhưng.... Quả thật cô đã gọi ra một  " Kokkuri – San "   khác , một  " Kokkuri – San "  được tạo nên từ....  Cơ thể của những đứa trẻ  . Đó là do cô đã ngồi gần cửa trước, lối ra vào nơi mà  " Kokkuri – San "  ở . Sau đó cô đã đọc lên câu thần chú triệu hồi .

_ Lối ra vào ? Lối ra vào phải là Torii chứ ?

_ Nghe rõ đây, nơi mà cô thực hiện nghi thức là trường học chứ không phải Torii . Trường học chính là lối ra vào cho  " Kokkuri – San "  bởi vì....  Nó có rất nhiều cửa  .

_ Không thể nào.... Sao lại thế được ? Tôi đã tự tay vẽ Torii rồi mà ?

Cô có chắc đó thật là Torii không ?  Chính vì ở quá gần mà cô đã không nhận ra nó....

Yotsuba đóng cửa sổ lại và kéo một cái bàn gần đó ra góc cửa .

_ ....  Nhìn xem có phải cái bàn học này rất giống một cái cổng đền không ?  Cô đã ở một mình tự thực hiện nghi thức .

_ Thì sao.... Cần gì nhiều người chứ ? Chỉ cần làm theo đúng thủ tục là được rồi .

_ Cô có biết tại sao phải cần ít nhất bốn người không ? Đó là vì.... Bốn người sẽ trấn giữ được bốn cánh cổng và ngăn được  " Kokkuri – San "  . Tuy nhiên.... Shiroki Hana, cô chỉ có một mình.... Một mình trước lối ra vào và tự mình triệu hồi ngoài ra.... Còn một sai lầm khác nữa....  Một sai lầm chết người  . Kể cả khi cô đã làm đúng những quy tắc thì .... Cũng chỉ có " Kokkuri – San " thật là trở về ....

...." Kokkuri – San " Kia Sẽ Không Quay Về Cho Tới Khi....

.... Nó Mang Người Triệu Hồi Đi .

Nó Luôn Luôn.... Luôn Luôn....

.... Đến Từ Hư Không .

Shiroki Hana ngồi im lặng, cô ấy đang muốn.... Rất muốn nhìn xuống phía dưới .

Cô đang sợ hãi điểm mù của mình đúng không ? Đúng vậy đấy.... Cô không nên nhìn vào nó.... Đừng có nhìn vào nó . Có phải là cô bắt đầu nghĩ là.... Chẳng có gì ở đây cả..... Chẳng có gì ở đây cả..... Chẳng có gì ở đây cả.....

....Chẳng Có Gì Ở Đây Cả .....

_ .... Thật không may.... Tâm trí cô lại đang nghĩ ngược lại.... Và sau đó những lời nói cứ lặp lại liên tục trong suy nghĩ của cô....

.... Chẳng có gì ở đây cả .

Cô không thể nhìn vào nó .

Đúng thế, cô không nên nhìn vào đó .

Chẳng có gì ở đây cả .

Shiroki Hana cuối cùng cũng nhìn xuống dưới bàn và những gì cô thấy lại hết sức khủng khiếp . Những cái tay, cái đầu và những đôi mắt khủng khiếp đang nhìn ngược vào cô . Chúng đang bám tay vào chân cô, những thứ đó đáng ra .... Không nên tồn tại  . Trong khoảng khắc cô đã thật sự sợ hãi.... Sợ hãi đến cực độ, cô đẩy cái bàn ra và té xuống đất . Có vẻ khá đau nhưng hiện tại cô không quan tâm, sự kinh hoàng mang một cảm giác lạnh lẽo đã áp chế cơn đau cháy bỏng của vết thương .

_ Hana.... Bạn có sao không ?

_ Đó là một dạng tự thôi miên . Cô muốn được người khác quyết định và dẫn lối hộ, cô cảm thấy hạnh phúc nếu có người chỉ lối cho mình . Tuy nhiên.... Không ai cho cô câu trả lời mà cô cần . Những gì cô làm, những gì cô nghĩ đều do chính bản thân quyết định . Tóm lại, cô muốn trở thành hình mẫu lý tưởng mà cô luôn mong ước . Cô bắt đầu tin vào nó và tự mình hành động . Điều này chẳng cần đến  " Kokkuri – San "  chỉ dẫn .

_ Này, cậu đi đâu vậy Hana ?

_ Bệnh viện....

Shiroki Hana chạy vọt đi không để ý đến vết thương ở chân đang chảy máu . Chúng tôi đứng nhìn cậu ấy chạy đi xa dần .

_ Hana hầu như không được chú ý hồi trước . Gần đây cô ấy trở nên hoạt bát và là trung tâm chú ý của mọi người.... Cô ấy đã tự mình làm tất cả . Có lẽ tự thôi miên cũng không hẳn là tệ lắm .

_ Nhưng kết quả là cô ta không thể làm gì nếu không có sự chỉ dẫn của  " Kokkuri – San "  . Mặc khác với sự cho phép của  " Kokkuri – San "  cô ta thậm chí không ngần ngại tấn công bạn bè của mình .

_ Điều này quả thật rất tệ....

_ Trong thời gian  " Kokkuri – San "  đột nhiên trở nên phổ biến gần đây những học sinh bị nó " Mang đi " đã rơi vào tình trạng tự thôi miên trầm trọng . Mỗi khi họ nhận được lời chỉ dẫn sẽ có chuyện gì đó xảy ra, nó có thể sẽ xuất hiện .

_ Cái gì xuất hiện cơ ?

" Kokkuri – San " Thật....  Câu truyện này chưa phải là đáng sợ nhất . Anh có thể thấy được sẽ có vụ gì đó liên quan đến nó....

_ Hử...? Á quên, trễ giờ gặp Kurumi qua rồi . Xin lỗi em phải đi đây, chào anh nhé !

Trong lúc đang đi về phòng của hội nghiên cứu những hiện tượng siêu nhiên để lấy đồ, bỗng có một người đi ở phía trước, kẻ ấy chầm chậm lướt qua người Yotsuba . Anh cảm nhận được một điều gì đó trong hắn ta, anh đứng yên tại chỗ và nói .

_ Này.... Xin cho tôi hỏi một câu được không ?

Người đàn ông đó cũng đứng yên tại chỗ, lưng hai người quay vào nhau .

_ Cậu muốn hỏi gì nào ?

_ Ngài tên là gì ?

_ À tôi tên là Taranobi Kudou tư vấn viên của trường Hishinaraka, còn cậu là ai nhỉ ?

_ Thất lễ rồi, tôi là Yamamoto Yotsuba một học sinh bình thường thôi .

_ Thế à ? Yamamoto cái họ này....

_ Sao thế ? Có chuyện gì sao ?

_ Không, không chẳng có chuyện gì đâu . Mà hình như tôi nghe tên cậu ở đâu rồi thì phải .

_ Có lẽ thế.... Nhưng thôi chào thầy nhé tôi còn có việc bận .

_ Chào cậu, hẹn bữa khác gặp lại nhé....

_ Vâng, hẹn bữa khác....

Cả hai người tiếp tục di chuyển trong hành lang, đi được một đoạn ngắn cả hai người đồng thanh nói .

.... Có Lẽ Sẽ Sớm Thôi.... Rất Sớm....

Hôm đó, tôi nhận ra một điều bất thường ở Yotsuba . Dù câu truyện đã được sáng tỏ nhưng anh ấy chưa hề nói nó đã kết thúc .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...