The Library/Chapter 4: F. K.Chapter 4: F. K.
20px

Dưới không khí ảm đạm, mà ngục Trial mang lại. Tôi đang dần cảm thấy muốn nằm ở đây ngủ một lúc , cho đến khi Brer nghe thấy tiếng mở cổng. Nó rất to, Raskolnikov vội vàng đi ra ngoài xem ra sao.

“Anh cứ đi đi, tôi sẽ đợi anh quay lại. Dù sao thì, ở đây lâu quá chắc sẽ ảnh hưởng, đến tâm lý một trong ba người các anh. Hy vọng là tôi sẽ có được tự do”

Joseph từ tốn, nói với tôi. Nghĩ kỹ thì nó cũng đúng phần nào, này Brer đi ra ngoài tìm quan tổng thôi, tôi quay sang bảo Brer. Cậu ta gật đầu, đứng dậy bước ra khỏi ngục.

Bên ngoài, Raskolnikov đang cố tìm quan tổng, nhưng lại chẳng có chút manh mối nào. Brer khi ấy vừa đi ra ngoài, cậu ta thì muốn xem thử người vừa tiến vào Lâu Đài là ai. Tôi cũng đã đến, Raskolnikov cùng Brer lại đi đến cửa vào.

Một người đàn ông, anh ta trông khá trẻ. Với mái tóc màu đen tầm thường, nhưng tay đang xách một cái vali nâu, trông rõ đặc biệt. Tôi thật chán chường, liền tiến đến xem xét tên này, ánh mắt tên này quá bất thường cảm giác như bị một viên cảnh sát, có hai mươi năm kinh nghiệm dò xét vậy.

“Chào…anh tôi mới đến Lâu Đài này, anh chắc là người ở đây lâu rồi phải không?”

Anh ta hỏi tôi, lắc cái đầu của mình tôi im lặng nhìn lại anh ta. Cả Brer và Raskolnikov ở sau, đang bắt đầu cảm thấy việc để đi ngoại giao như này. Là một quyết định sai lầm, rất sai lầm.

“Tôi đang cần tìm người được gọi là quan tổng ấy, anh biết hắn ta là ai không?”

Tên lạ mặt cười nhẹ, anh lấy tay mình lau đi đôi chút mồ hôi trên trán, nhìn vào tôi. Hắn ta bắt đầu đặt vali xuống, mở nó ra bên trong đó, có nhiều giấy tờ lẫn nhiều bức thư được sắp xếp rất ngăn nắp. Cậu bạn mặc vest nâu lấy ra một bức thư, bên trong là một tờ giấy trắng.

“Đừng mở vội, anh cứ đợi một lúc rồi mở ra đi. Tôi hứa là sẽ có cái hay cho anh đấy”

Nói xong, tên lạ mặt bỏ đi. Còn Raskolnikov tiến đến, cậu ta nhìn vào lá thư trên tay tôi, Brer vẫn chưa làm gì quá nhiều. Cậu vẫn chỉ nhìn hình bóng tên mặc vest, đang lẫn vào trong dòng người.

“Nhìn lá thư này, tôi thấy nó chắc của ai đó chứ. Có khi là của con gái anh không chừng”

Nga ngố phát biểu, tôi cũng nghĩ tương đối giống vậy, khi nhìn lại Brer. Cậu ta đang làm gì đó, vẫn là điệu bộ ngắm bắn ấy, nhưng lần này Brer nổ súng. Một viên đạn có tím với xanh lao nhanh vào tường, là khi chạm vào phần kim loại. Viên đạn bay xuyên qua ngay lập tức, ngay sau đó là thanh âm của ai đó trúng đạn.

“Cậu làm gì đó?!”

Raskolnikov hỏi, trong khi Brer lại cố lơ đi. Rồi đeo lại súng, với chỉnh luôn phần áo choàng, song cậu ta nhìn vào tôi và Nga ngố, cười mỉm nói.

“Lên tầng bảy đi, tôi có linh cảm rằng chúng ta sẽ tìm được thứ gì đó”

Có vẻ như, lại có chuyện gì đó sắp sảy ra, nên tôi lên tầng bảy trước. Vừa lên tầng bảy, là một mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mủi thôi, có vẻ đây là một chợ bán cá. Bởi gần tầng này có một cái biển rộng bao la, người dân quanh đây đa số, toàn tập trung vào việc kiếm tiền.

Lấy cái ghế gấp ra, tôi ngồi lên đó một cách thư giản. Chắc tôi sẽ ngủ một chút, nếu không thì tôi sớm muộn gì cũng sẽ ngủ gục. Cảm giác ngủ yên này đáng quý làm sao, bởi trước khi thành linh hồn, tôi chẳng có giấc ngủ nào ra hồn. Toàn phải làm việc vào ban đêm, trong giấc mơ tôi thấy mình đang ngồi trong phòng khách nhà.

Nơi mà vợ tôi đang chơi đùa với Eun Hee, thật là một khoảng khắc ấm lòng. Tôi chỉ muốn chạm vào họ, nhưng ai muốn một tên sát nhân hàng loạt chạm vào mình chứ. Các suy nghĩ vu vơ, cũng là phần đã dẫn tôi đến con đường viết lách.

Vì khi viết, tôi cảm giác như mình có thể nhại lại một vụ xác hại do bản thân làm ra, mà chẳng ai biết. Đã từng thôi, như bao người khác, dù bạn giàu hay nghèo thì cũng sẽ chết mà thôi. Bởi vậy khi nghe các ước mơ, của lũ trẻ tại các trường tiểu học lại làm tôi thấy thật ngây thơ.

Nào là muốn bất tử, hay làm phi hành gia. Rồi đến cuối cùng có lẽ lũ trẻ sẽ nhận ra thôi. Đó là một câu hỏi khó, có lẻ là tôi đã hơi khắc khe với các câu như thế của bọn nhóc, thật là đáng thất vọng với bản thân vì tôi ngày xưa cũng chỉ muốn làm nông dân. Ngày qua ngày sống cùng vợ con trên một mảnh đất rộng, sáng cuốc đất tối xem phim cùng cả nhà.

Thật là một giấc mơ đẹp, tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ vừa rồi. Cơn nhức đầu dần đang phát tán, nhưng cũng vơi đi mấy hồi. Tôi ôm đầu nhìn xung quanh, cảm giác như bản thân không thể di chuyển được, đó là tình trạng hiện tại của tôi.

Nhìn quanh thì Brer và Raskolnikov cũng đã lên tới, tôi đứng dậy đi về phía họ, nhưng hình như đã có một cuộc xô xát bởi, tôi có thể thấy được máu dính lên áo của Brer, còn Raskolnikov thì dễ hơn bởi cậu ta mặc áo trắng.

“Thứ lỗi cho bọn tôi, tại khi nãy. Chúng tôi bắt gặp một tay nuôi thú, chưa kịp làm gì hắn đòi tiền. Rồi tự hiểu ha”

Brer giải thích, nghe có vẻ hợp lý. Raskolnikov bỗng va phải một con cá to lớn, trong tích tắc đồng tử của tên Nga ngố co lại. Rồi liền lấy súng ra đập liên tục vào con cá vô tội, người bán cá gần đó khó chịu, nên đuổi chúng tôi lên tầng tám.

Ở đây có ít người, đa số đều nhìn giống dân văn phòng, không gian xung quanh lại như hàng trăm phòng trọ nối với nhau. Nhưng tôi muốn quay lại tầng một hơn, tại tôi tin rằng quan tổng mới đến thường sẽ tập trung vào các tầng đầu. Brer đồng ý với quyết định của tôi, trong khi Raskolnikov cũng không biết làm gì, nên phải đi theo.

Quay lại tầng một, vừa xuống tôi đã bắt gặp một đám người bu quanh một thanh niên. Anh ta nhìn khá trẻ, ăn mặt rất chỉnh tề từ bộ vest nâu, tôi nhớ mang máng là đã gặp tên này trước đây rồi, hình như đã đưa cho tôi lát thư thì phải.

Brer liền đi đến giơ súng ra, đe dọa hết đám người đang bu quanh tên mặc vest. Trong khi Raskolnikov lại giơ súng về phía hắn ta, trong khi tay ăn diện chỉnh tề kia vẫn rất bình tỉnh. Mặt hắn nhìn như chẳng biết sợ là gì, tay tên này nắm chặt một cái vali nâu.

“Anh là quan tổng phải không?”

Brer cũng bắt đầu, giơ thẳng súng vào tên này. Hắn vẫn giữ nụ cười trên môi, gật gù đầu đặt vali xuống rồi ngồi lên đó. Hắn tự giới thiệu bản thân có tên là K. Hoặc Kierkegaardian là một quan tổng, hỗ trợ cho F. K. Quản lý Lâu Đài , công việc duy nhất của cậu này chỉ có thế.

“Để tôi tặng cho ba người một câu hỏi, nếu như các anh bị đặt vào một cái hộp sắt, rộng vỏn vẹn bốn mét vuông, không đồ ăn, không thức uống, không loại hình giải trí, chỉ trống rỗng mà thòi. Thì các anh sẽ làm gì, nằm yên cho đến chết à? Hay sẽ cố đập phá cái hộp sắt đó, dù câu trả lời có gì đi nữa. Trong trường hợp đó, cuộc đời của ba người sẽ trở nên vô nghĩa ,vì khi đó ta chẳng sẽ làm gì thêm. Cho đến khi chết, điều duy nhất anh làm được là thở”

Nói dứt câu, Kierk bỏ đi trong im lặng tuyệt đối. Raskolnikov hạ súng xuống, cậu ta bỗng thấy một đống bậc thang dẫn đến một nơi nào đó. Tiến đến từng bước, tên Nga ngố đặt chân lên bậc thang, ngay lập tức nó liền biến mất. Khiến cho Raskolnikov té xuống, căm phẫn cậu ta quay qua tôi và Brer.

“Đi lên tầng cuối với tôi!”

Vừa nói, Raskolnikov vừa nắm chặt lòng bàn tay. Tôi và Brer còn chưa kịp trả lời, cậu ta đã tức tối chạy nhanh lên tầng cuối, thấy thế Brer giật giật mắt nhìn vào cầu thang bộ. Nó gần như kéo chúng ta, lên thiên đàng luôn ấy chứ, tôi nói lên với Brer bên cạnh.

“Thôi…đi”

Nói xong Brer cũng bắt đầu đi lên, tôi cũng theo sau.

Cứ từng bước chân, cái âm thanh mà lặp đi lặp lại, chắc sẽ khiến tôi điên đầu sớm thôi. Tầng mười, năm mươi, chân tôi đã thấy tê rồi, hiện giờ tôi cùng Brer vẫn đang cố lê, từng bước lên tầng cao hơn.

Đi thêm vài phút, hai đứa tôi cũng đã thấy được Raskolnikov. Cậu Nga ngố đang ngồi nghỉ mệt, tôi chìa tay về phía cậu ta kéo lên để đi tiếp. Lại thêm một quãng thời gian rất dài, cuối cùng bọn tôi cũng đã lên tầng cuối cùng của Lâu Đài, là tầng hai nghìn bảy trăm năm mươi ba.

Đó là lần đi bộ mệt nhất đời tôi thề đấy, từ tầng một đến tầng sáu đơn giản là một nơi tối tăm. Tầng bảy là chợ cá, tầng tám lại là một khu trọ khổng lồ. Tầng chính đến mười ba lại là một cánh đồng xanh tươi, tầng mười bốn là một nông trại gia cầm. Tầng mười lăm là một rạp chiếu phim rộng lớn, tầng mười sáu đến hai mươi là một thủy cung khổng lồ.

Tầng hai mươi mốt lại là một khu phố thập niên chín mươi, tầng hai mươi hai là một nơi để được dựng nên từ các bàn gỗ, tầng hai mươi ba đến tầng hai mươi bảy, là một nhà kính bao bọc mọi nơi. Nói chung là như vậy, mọi thứ đều phi lí hệt như việc tôi cùng hai người khác, đi lên tầng cuối cùng.

Chào đón tôi cùng hai người kia, là một sân thượng khổng lồ. Với một kẻ mặc vest đen, hắn ta có đôi mắt như thể sẽ nhìn sâu vào cuộc đời của bạn vậy, khi thấy chúng tôi. Hắn ta cười mỉm, chỉnh lại cà vạt của mình, trong khi mặt tôi đang chảy đầy mồ hôi, và Raskolnikov cũng vậy.

“Các cậu đến vì Joseph K. Phải không?”

Brer gật đầu, người trước mặt chúng tôi có vẻ là K. F. Cũng không bất ngờ lắm, nhưng K. F. Trông lại trẻ hơn tôi nghĩ nhiều, anh ta thở dài giơ tay ra thẳng mặt Brer. Như đang khiêu khích tay xạ thủ của The Library , xem ra Brer cũng chẳng sợ mấy.

”Tôi đoán các người thắc mắc, tại sao Joseph lại bị bắt vô lí phải không? Đúng đấy, cậu ta bị bắt vì đã tồn tại. Tồn tại một cách có nhận thức, để cho các người hiểu về công lý của tôi. Trên đời này chỉ tồn tại hai loại công lý, một là công lý cảm xúc hai là công lý cực đoan. Cảm xúc là thứ mà ta được quyền, cho bản thân dùng đến nhân tính khi phán xét, nhưng công lý sẽ bị xem thường, còn cực đoan là thú duy nhất nó bảo vệ, là công lý và các người bền trên đổi lại nó khiến tôi đã thành công…trong việc tẩy não”

Brer câm lặng nhìn F. K. Cậu hít một hơi sâu, rồi ngay lập tức rút súng ra. Raskolnikov thấy thế, cũng hớn hở lấy khẩu súng lục của mình ra, tôi cũng phải lấy ra cây rìu của mình. Cả ba bọn tôi nhìn vào F. K. Sẵn sàng cho mọi thứ, trong F. K. Ôm đầu mình cậu ta đang làm gì thế?

“Được rồi…kết thúc lịch sử, dài một trăm lẻ một năm của Lâu Đài này đi, nó đã là một cơn ác mộng kéo dài hơn một thế kỷ rồi”

Nói xong, F. K. Biến thành một sinh vật kỳ lạ, bao quanh là hàng trăm các chữ ký với mực đen. Chỉ le lói bên hai tia sáng, hệt như mắt tay cầm lấy một cây giáo hình đầu bút mực cổ, trên cái cà vạt đen ghi hai chữ “ Franz Kafka ” màu trắng.

Tuyệt nhiên F. K. Vẫn mặc vest đen chỉnh tề, sau lưng Kafka là nhiều mảnh kính, trong đó có hình một phiên toà, một con côn trùng nằm trong phòng, và một lâu đài khổng lồ. Cùng với đó, Kafka cũng có thêm một cái áo choàng đen tuyền.

Nuckelavee !!”

Brer nói to, bỗng xuất hiện một làn sương mù mịt. Hình bóng một con ngựa dần hiện tra, nó đã đứng trước mặt tôi. Con ngựa từ từ đi ra khỏi làn sương, cơ thể nó không có da chỉ toàn thịt, cơ và xương. Nó có hai đầu, và mắt không có ở chỗ bình thường, nó có mắt trên đầu.

Mỗi con mắt nhìn như lửa địa ngục, con ngựa tiến đến chỗ Brer. Cậu ta xoa xoa đấu nó, rồi nhảy phóc lên quay sang nhìn vào Kafka. Không nói gì nhiều, Brer lao thẳng đến chỗ hắn ta vừa phi ngựa tay, cậu cũng lấy khẩu súng hỏa mai của mình.

“Không phải tự nhiên, mà tôi từng được gọi là ‘ hiệp sĩ từ Norimfall ’ nó không phải biệt danh, nó là danh dự”

Nói dứt câu, Brer bắn một viên đạn vào vai Kafka. Hắn ta nắm chặt giáo, chọc vô người con ngựa khiến nó té ra đất. Làm cho Brer té ngựa, cậu đứng dậy trước mặt là Kafka. Nhưng vẫn từ chối việc nhờ tôi hay Raskolnikov, Franz xoay liên tục ngọn giáo rồi đâm vô bụng Brer.

Brer lùi ra sau, kéo ngựa dậy nhưng Kafka lại lao đến đạp cậu nằm xuống đất. Đâm liên tục ngọn giáo, Brer nằm bịch xuống đất cậu đập mặt thẳng vào sàn đá. Kafka quay sang bọn tôi, nhưng con ngựa của Brer cũng đã đương đứng dậy, không có lí do này để giải thích tại sao Brer vẫn có thể đứng dậy.

Brer lại ngồi lên ngựa, tôi cảm giác như cậu ta đang dần điên lên. Con ngựa của Brer đập đuôi vào Kafka, ngay sau đó nó lao lên cắn vào người hắn ném lên trời cao. Brer chỉ còn một việc là giơ súng lên trời bóp cò. 

Viên đạn găm vào người Kafka, bầu trời từ xế chiều chuyển thành một màng đêm đầy sao, cùng một mặt trăng tròn đang hướng vào Brer. Về phần cậu ta ngay sau khi bóp cò, sự phản lại mạnh đến nỗi Brer bị đập mạnh xuống sàn, ngay sau đó Brer đứng dậy phủi đồ và cúi chào tôi cùng Raskolnikov, như một nghệ sĩ Opera khi Franz rơi bịch xuống đất Raskolnikov đi đến xem cơ thể của Kafka. Người hắn chuyển hóa từ bình thường, trở thành một bộ xương trong giây lát.

“Quay lại chỗ Joseph nhỉ?”

Brer lên tiếng, khiến cho Raskolnikov giật mình. Cậu quay sang chỗ tay xạ thủ, lẫn tiến đến chỗ Brer luôn. Đặt tay lên vai cậu ta, Raskolnikov có lẻ thầm công nhận Brer có tác dụng rồi. Giờ lại phải đi xuống lại nữa, thật là một cuộc tra tấn. Đi đến khi rụng chân thì thôi, ba người một ngựa sải từng bước xuống tầng một.

“Tôi không nghĩ, cậu sẽ sống đấy. Tưởng Brer đây sẽ mất vài mạng chứ, cho dù là có The Library hồi sinh”

Raskolnikov trên đường đi nói với Brer, trong khi cậu ta đã ngủ gục trên con ngựa rồi. Trong khi tên Nga ngố đang dẫn ngựa, tôi nhìn vào lá thư trên tay mình, thử mở nó ra. Bên trong là một lá thư viết tay, của một cô gái tên Kim Eun Hee.

“Thư gửi bố, hôm nay mẹ và con đã ăn sinh nhật của bố. Con xin lỗi vì đã không thể điện cho bố, bởi con cũng không biết số máy hiện tại của bố là gì nữa. Nhưng nếu bố đọc được bức thư này, thì con chúc mừng sinh nhật bố”

Raskolnikov ngó sang chỗ tôi, cậu ta đọc từng dòng từng chữ. Song Raskolnikov thở một hơi dài, trông cậu có vẻ buồn đi đôi chút. Nhất là về ánh mắt, Nga ngố gãi gãi đầu nhìn vào một cặp gia đình gần đây.

“Tôi thấy hơn mệt rồi, chắc sau này phải quay về xem lại gia đình mình. Mà thư này của con gái anh thật à, Kim?”

Tôi gật đầu, dù bản thân không hiểu lí do tại sao, mà con bé có thể gửi thư tới tận đây được nữa. Thêm vài canh giờ tan biến Brer đã dậy, ba bọn tôi quay lại ngục Trial. Bước đến buồng giam của Joseph Kafkaesque, Raskolnikov chỉ làm một việc. Là lấy súng ra, bóp cò và.

“Bùm!! Cậu được tự do rồi, đi theo chúng tôi đi, Kafkaesque”

Joseph thắc mắc tại sao, từ ba người đi lên đi xuống. Rồi giờ mọc đâu ra thêm con ngựa kì lạ kia, nên nói thẳng vào mặt Brer.

“Con ngựa này đâu ra vậy?”

Brer giật giật môi, cười trừ nhìn đi chỗ khác. Trong khi con ngựa của cậu vẫn rất thân thiện, nó cũng không làm gì Joseph, ngoài ngoại hình dọa người của nó.

“Cậu biết đấy, nó là con ngựa của tôi mà…giờ thì nó sẽ theo tôi mãi mãi vầy rồi, nên mọi người cứ gọi nó là Nucke là được rồi”

Brer giải thích, song bốn người cùng một con ngựa đi ra khỏi Lâu Đài.  Khi ra ngoài thay vì toàn tuyết trắng, nơi này lại là một khu rừng im lặng, cảm giác như có thể nghe tiếng gió luồn qua cách cành cây khô vậy, ở đây chẳng có gì ngoài một dinh thự khổng lồ tên Thornfield Hall .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...