The Potential Engine/Chapter 1: Chapter 1:
20px

Tiềm năng là thứ sức mạnh đang ngủ yên bên trong mỗi con người — một hạt giống bé nhỏ nhưng chứa khả năng làm rung chuyển cả thế giới, chỉ chờ đúng khoảnh khắc để bừng tỉnh. Tuy nhiên, để có thể khai thác hết tiềm năng của một người hay thậm chí sử dụng được nó thì gần như là điều không thể.

Thế nhưng cái suy nghĩ đó đã nhanh chóng bị dập tan vào ngày mà các nhà khai thác đã tìm ra được một loại hợp chất đặc biệt, nó có khả năng kích thích được tiềm năng của con người. Qua nhiều năm phát triển và nghiên cứu thì cuối cùng họ cũng đã tích hợp được loại hợp chất này vào trong một loại thẻ.

Chính phủ gọi nó là thẻ “khởi tinh”, nó có nghĩa là sự khởi đầu của quá trình kết tinh sức mạnh bên trong một cá thể – khi năng lượng nguyên thủy bắt đầu tụ lại thành hình, tạo nên nền móng cho sức mạnh lớn hơn về sau.

Thẻ khởi tinh cũng được chia ra thành 5 loại, từ loại thẻ bình thường cho đến loại giàu hợp chất.

Với loại thẻ rẻ nhất thì nó cũng chỉ như một loại thực phẩm chức năng giúp cho con người khỏe mạnh hơn, nhưng để sở hữu được nó thì bạn sẽ phải bỏ ra 50 triệu đồng và nó không phải vĩnh viễn mà bạn phải duy trì mỗi 3 tháng.

Còn đối với loại đắt nhất là thẻ “thăng hoa”, với điều kiện là sử dụng nó trong vòng 1 năm liên tục thì bạn sẽ kích hoạt ít nhất là 30% tiềm năng của mình. Sau đó với sự rèn luyện cũng như ăn uống các loại thức ăn giàu dưỡng chất thì tỉ lệ sẽ tự động tăng.

Được biết cho đến nay người sở hữu tỉ lệ tiềm năng cao nhất là vị tướng mang trong mình sứ mệnh của cả một đất nước, Nelson Hines, gia tộc Hines là một gia tộc lâu đời, họ sống bằng chiến tranh, câu chuyện thường ngày của họ cũng là về chiến tranh. Ngài Nelson sở hữu khả năng tâm linh rất mạnh, nghe nói tiềm năng của ngài đã đạt tới 48%. Đây là tỉ lệ được ghi nhận là cao nhất trong lịch sử loài người.

Để thấy được sự khác biệt, thì người bình thường chỉ khai thác được 1-2% tiềm năng của mình, còn đối với những người làm trong các lĩnh vực cao hơn như kinh doanh, phát minh thì tiềm năng cao nhất của họ là 5-6%.

Giờ thì hãy nhìn nhận đúng bản chất của cái thứ gọi là tiềm năng này, nó không dành cho chúng tôi, những người bình thường, những con người vất vả hàng ngày chỉ để kiếm tiền. Nhưng thế là vẫn chưa đủ, khoảng cách giàu nghèo ngày càng giãn cách, nhất là với những người thuộc tầng lớp thấp như tôi.

Tôi hiện đang làm việc trong nhà máy lọc hợp chất, cái thứ hóa chất mà tôi đã nhắc bên trên, nguyên bản của nó là một loại hợp chất nặng mùi và có màu sắc không mấy đẹp đẽ. Ngày đầu tiên nhận việc, tôi đã nghĩ nó phải sở hữu một màu vàng bóng bảy, toát lên mùi hương hấp dẫn nhưng giờ thứ mà tôi đang nhìn thấy bây giờ là một màu đen. Không có gì khác ngoài một màu đen.

Hợp chất đang được xử lý qua rất nhiều giai đoạn, kể từ khi nó được vận chuyển đến nhà máy. Và để ra thành phẩm cuối cùng thì chúng tôi sẽ lại vận chuyện chúng đến trung tâm nghiên cứu của chính phủ. Vậy nên, đống chất lỏng dày đặc mà tôi đang thấy ở đây hoàn toàn vô giá trị. Họ thậm chí còn không bảo vệ đống này, mặc kệ ai đi ra đi vào nơi này.

Bởi vì họ cũng biết những người như chúng tôi không thể làm gì cả, trước đây đã có người từng sử dụng trực tiếp loại nguyên bản này, anh ta đã chết sau 5 phút. Khi thấy cái xác thì mọi người đều suýt vãi ra quần, vì chúng tôi đều đã muốn uống thử nó. Chỉ cần vài phần trăm được khai phá thì cuộc đời chúng tôi sẽ đổi sang một trang mới. Ít nhất đó là điều mọi người nghĩ.

“Này, nếu muốn uống cái thứ đó, thì tôi nghĩ cậu sẽ cần rất nhiều rượu đấy, vì không đời nào cái thứ đó có vị ngon được.” Một người đàn ông với mái tóc quiff nâu tiến tới.

“Tất nhiên là không rồi, tôi không có ý định chết ở nơi nào đây. Với lại không đời nào tôi sẽ chạm vào cái thứ đó. Tôi vẫn còn nhiều thứ mà tôi muốn làm.”

“Issac, tôi biết cậu không phải dạng người sẽ chịu đày ở nơi này mãi mãi” Anh tựa vào thành lan can rồi ngước nhìn xung quanh nhà máy “Nơi này sẽ giết chết chúng ta, sớm hay muộn thôi.”

Những nhà máy của chính phủ là nơi duy nhất mà chúng tôi có thể vào làm, nơi đây không khác gì một lò khí độc, nơi đây cũng chính là nấm mồ của chúng tôi nếu chúng tôi làm ở đây cho tới 35 tuổi. Tôi cũng không dám chắc liệu mình có sống tới lúc đó không.

“Gill, cậu còn nhớ lúc đầu chúng ta đặt chân vào đây không?”

“Có chứ, vì đó là thứ kỉ niệm đẹp duy nhất mà tôi cảm nhận được từ nơi này.”

Khi hai bọn tôi vào làm, thì lúc ấy cả hai đều đang 16 tuổi, gia đình đều không có điều kiện cho chúng tôi đi học tiếp nên bố tôi đã giới thiệu cả hai đứa vào đây. Giờ đã được 6 năm rồi, chúng tôi không biết làm gì khác ngoài việc lọc hợp chất.

Nhìn vào khuôn mặt lấm lem của Gill, mái tóc bết đầy bụi của cậu, tôi cũng nhận ra đây không phải nơi chúng tôi thuộc về. Gill cũng nhìn tôi mỉm cười, đây là người bạn thân của tôi, người luôn hỗ trợ tôi trong mọi tình huống, người luôn tin tưởng vào giấc mơ của tôi.

“Trông dạo này cậu có vẻ hơi hốc hác đấy, cậu ổn chứ Gill?”

“Tất nhiên rồi, nên nhớ là tôi to lớn hơn cậu đấy.” Dứt lời thì Gill bắt đầu khoe khoang về chiều cao và cơ bắp của cậu ta.

“Tôi chỉ muốn cậu giữ gìn sức khỏe thôi, cũng bởi cậu đang làm ở vị trí phân hủy tạp chất.”

“Xời, việc đó quá dễ với tôi, tốt nhất là cậu nên lo cho bản thân mình trước đi. Đừng có để cái tên quản lí ấy phát điên nữa. Mỗi lần như thế, hắn sẽ lại trút cơn tức đó lên các bộ phận khác.”

Công việc của Gill thì sẽ khác của tôi, việc của tôi là lọc hợp chất, tức là loại bỏ các tạp chất không cần thiết. Còn việc của Gill là tiêu hủy các tạp chất ấy, nhà máy có một lò đốt khổng lồ nằm bên dưới hầm. Nơi mà khói đen là thứ bạn thấy thay cho ánh sáng mặt trời, khí tiêu hủy là thứ bạn hít thay cho không khí, nơi mà tiếng lò nung át đi âm thanh của con người. Đó là những điều tôi nghĩ về nó.

Bản thân tôi thì ốm yếu hơn Gill nên tôi đã không được phân vào trong đó làm, cũng có thể coi là một sự may mắn cho tôi, nhưng về phần anh bạn này thì khá đáng lo ngại.

“Thôi nhé, giờ nghỉ sắp kết thúc rồi. Tôi phải nhanh chóng quay lại hầm đây.” Gill giơ tay ra và tỏ ý muốn cụng tay.

Tôi cũng mỉm cười và cụng tay với anh “Đừng làm việc quá sức, hãy nghỉ ngơi nếu cậu thấy cần.”

“Chắc chắn rồi.” nói xong Gill rời đi.

“Hey Gill.” Tôi gọi to” Đừng chết trước tôi đấy nhé, chúng ta còn một giấc mơ phải thực hiện đấy.”

Gill đáp lại tôi bằng một nụ cười và dần biến mất vào đường hầm tối đen.

Ngày 31/12/2347.” Tôi vẫn duy trì một thói quen từ trước đến nay là viết nhật ký. Tôi sẽ ghi lại toàn bộ sự việc xảy ra hàng ngày, bắt đầu thì chỉ là một vài hoạt động thể dục tôi thường hay làm sau khi thức dậy. Tiếp đó là các công việc tôi đã làm trong ngày, có một điều thu hút sự chú ý của tôi là căn phòng của gã quản lý, nó đang được tu sửa lại. Tôi đoán là hắn đã nhận được một khoản tiền khá lớn từ chính phủ để sửa chữa cũng như bảo trì lại toàn bộ cơ sở vật chất bên trong nhà máy. Có khả năng sắp tới chúng tôi sẽ có một môi trường làm việc an toàn hơn.

Ngày 05/ 0 4/2348.” Lại thêm một ngày nữa, quyển nhật ký của tôi đã chi chít chữ rồi nhưng để bỏ tiền ra mua thêm một quyển nữa thì sẽ khá tốn kém, nhưng đây là việc tôi đã làm nhiều năm rồi nên tôi vẫn quyết định sẽ mua thêm một quyển nữa. Ngoại trừ việc Gill không gặp tôi hôm nay thì cũng chẳng có việc gì khác, xem ra bộ phận của cậu ta đang khá bận rộn. Tháng này số lượng hợp chất đổ về thật kinh khủng, hàng nghìn chiếc xe bồn vẫn đang xếp hàng bên ngoài kia.

Ngày 06/07/2348.” Nghi ngờ của tôi đã được giải đáp, đất nước của chúng tôi đang phát động chiến tranh với một đất nước gần kề, mục đích là chiếm được mỏ hợp chất Z09, nơi được cho là mỏ lớn thứ 3 thế giới. Công việc của chúng tôi ngày một nhiều thêm, quãng thời gian nghỉ cũng bị bớt đi rất nhiều.

Ngày 10/07/2348.

Nhằm đẩy mạnh sản xuất cho nên nhà máy đã đưa ra một phần thưởng khá hấp dẫn, nếu bạn là công nhân chăm chỉ và tạo ra được nhiều lợi ích nhất cho công ty thì bạn sẽ được nhận một thẻ khởi tinh, tất nhiên là loại rẻ tiền nhất nhưng nó cũng là kho báu đối với chúng tôi rồi.

Ngày 22/09/23….”  Tôi đang tranh thủ viết luôn nhật ký vì hôm nay và ngày mai tôi sẽ phải đảm nhiệm khá nhiều việc, nên tôi sợ sẽ không có thời gian để viết. Tôi vẫn đang ngồi nghỉ ngơi ở chỗ như mọi khi, tôi cũng đang chờ đợi người bạn đó đến. Đã 3-4 tháng kể từ lúc tôi gặp Gill lần cuối, cậu ta trông hốc hác hơn bình thường, hôm đấy cậu ta vẫn nói về giấc mơ của tôi và cái cách cậu ta tin tưởng nó ra sao.

Ngày 26/09/2348, Lúc 9h40. Tiếng chuông báo động vang lên, cả nhà máy rung chuyển đến đáng sợ. Tôi cũng trấn an bản thân mình rằng nhà máy đã được sửa chữa lại nên sẽ không có chuyện gì xảy đâu, đúng không?

Ngày 26/09/2348, lúc 9h48 sáng. Phần phía đông của nhà máy đã sụp đổ, đó là bộ phận vận chuyển hàng hóa, tôi có thể nghe được tiếng kêu thảm thiết của những người đang mắc kẹt trong đó.

“Cái quái gì vậy? Mọi thứ đang sụp đổ.” Sự sụp đổ đầu tiên đang kéo theo hàng loạt phần khác của nhà máy. Cả khu nhà máy này chỉ có đúng hai lối ra, một cái nằm ở hướng đông, nơi đã bị chặn kín hoàn toàn. Cái còn lại là ở hướng bắc, nơi mà hàng trăm người đang xô đẩy nhau, cố gắng chạy thoát khỏi nơi này.

“Issac, mày đang làm cái gì thế? Chúng ta cần phải di chuyển ra khỏi đây ngay lâp tức!”

Tiếng hét lên từ đội trưởng của tôi, tôi vội vã chạy theo anh nhưng trong đầu tôi chợp nhớ đến người bạn Gill của tôi. Chắc anh đã thoát ra ngoài rồi, dù gì đường hầm thường là nơi sẽ được báo hiệu và ưu tiên di chuyển đầu tiên. Nhưng cho đến khi tôi nhìn xuống miệng hầm, không có một ai bước từ đấy ra, không có một âm thanh gì.

“Issac!” Đội trưởng bước tới với ánh mắt giận dữ, anh nắm chặt cổ áo của tôi và lôi tôi đi.

“Đội trưởng, mau dừng lại.”

“Mày điên à? Tao mà dừng lại thì mày sẽ bị cả cái nhà máy này nghiền nát!”

“Dừng lại!”

Đội trưởng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. “Đèn báo động của đội hầm không hề kêu.”

“Mày nói cái gì thế? Nó phải kêu đầu tiên mới đúng.”

“Nếu vậy sao không có ai ở hầm.”

Đội trưởng ngó xuống miệng hầm thì không thấy ai thật “Nếu họ đã rời đi trước chúng ta rồi thì sao?”

“Chuyện đó là không thể, nếu báo hiệu thì phải có đèn và kể cả họ có rời đi thì cũng không thể nhanh thế được.”

“Ý mày đang nói là….”

“Đúng vậy, họ vẫn đang làm việc dưới đó mà không biết chuyện gì đang xảy ra trên này.”

Điều tôi cần làm bây giờ là liên lạc với đội dưới hầm, để làm được điều đó thì tôi phải đến được phòng của tên quản lý, ở đó sẽ có thiết bị liên lạc với tất cả các bộ phận.

Ngày 26/09/2348, lúc 9h36. Đội hầm mỏ hôm nay sẽ có một nhiệm vụ cực vất vả, khối lượng chất thải mà chúng tôi cần xử lý ngày càng nhiều. Hàng chục người vẫn đang miệt mài loại bỏ chất thải trong đường hầm tối đen. Những chiếc quạt gió vẫn không ngừng hút các loại khí đen ngòm tỏa ra từ lò xử lý.

Bỗng tôi có cảm nhận được sự rung động nhỏ từ mặt đất, tuy hơi lo lắng nhưng tôi nghĩ là sẽ không có vấn đề gì cả. Vì vấn đề này tôi đã gặp hàng nghìn lần rồi, thi thoảng mặt đất rung chuyển và nó dừng lại, chúng tôi đều cho rằng đó là nhà máy đang hoạt động hết công suất.

Ngày 26/09/2348, lúc 9h35.

“Báo cáo ngài, tên lửa do nước đối địch đã va chạm với khu đất gần nhà máy hợp chất, nó đã tạo ra một sự rung động khá lớn, tuy nhiên chúng đã bắn trượt mục tiêu.”

“Không, loại vũ khí chúng vừa sử dụng có một tác dụng khác hoàn toàn. Nó là một thiết bị công nghệ đang liên tục tạo ra các làn sóng.”

“Những làn sóng?”

“Đúng vậy, chúng sẽ di chuyển liên tục xuyên qua mặt đất và sẽ gây tác động mạnh lên các cấu trúc xung quanh phạm vi.” Vị tướng thở dài một cái “ mục đích của chúng đã thành công rồi.”

“Nói vậy tức là chúng ta đã phòng thủ thất bại sao?”

Ngày 26/09/2348, lúc 9h57. Tôi đang có mặt ở phòng quản lý, người đã biến mất từ bao giờ, hắn để lại một đống giấy tờ lộn xộn, có vẻ như hắn đã cố tìm thứ gì đó nhưng đó không phải việc quan trọng nhất của tôi hiện tại.

Tôi vội chạy đến bộ kiểm soát, ở đây tôi có thể nhìn thấy hết các bộ phận cũng như liên lạc với họ, và đúng như tôi đoán.

“Alo! Alo! Bộ phận loại bỏ chất thải hãy nhanh chóng rời khỏi hầm. Tôi đề nghị hãy ngay lập tức rời khỏi hầm. Nhà máy đang sụp đổ.”

Ngay sau khi nhận thông báo thì rất nhiều người bắt đầu bỏ chạy, tuy nhiên lối lên đường hầm khá hẹp và mỗi lượt lên chỉ có một số lượng người nhất định là sẽ lên còn lại thì sẽ phải chờ.

Tiếng rơi rụng của những thanh sắt vang lên khắp nơi, và một thanh khổng lồ phá nát trần nhà. Nó đâm thẳng vào bộ điều khiển làm tôi mất kiểm soát tình hình toàn bộ nhà máy. Nhận thấy thời gian không còn nhiều nên tôi đành chọn cách tin tưởng và rời khỏi phòng.

Hàng nghìn người đang tập trung ở một quãng xa, bên ngoài nhìn vào thì tôi có thể thấy cả một cấu trúc khổng lồ đang dần biến mất. Trong lòng tôi vẫn không ngừng run lên, tôi để ý thật kỹ bất kỳ ai đang thoát ra ngoài. Tôi có thể thấy đội loại bỏ đang chạy ra ngoài rồi, giờ chỉ cần người đó ra ngoài an toàn là được.

Ánh mắt của tôi đảo qua đảo lại liên tục, tôi hầu như không bỏ sót một ai. Đúng như tôi mong đợi, Gill đã thoát được ra ngoài rồi, tôi vui mừng nhảy cẫng lên rồi gào lên “Gill! Tôi ở đây!” Cậu ta cũng cảm nhận được và đánh mắt về phía tôi rồi mỉm cười rực rỡ.

Ngày 26/09/2348, lúc 10h09. Máy bay không người lái đang bay vòng quanh nhà máy để quan sát tình hình. Dựa trên hình ảnh thu được, hơn một nửa nhà máy đã sụp đổ. Công nhân vẫn đang lũ lượt thoát ra khỏi nhà máy.

“Lexi, dựa trên bản phác thảo của nhà máy thì phần lọc hợp chất nằm ở giữa nhà máy đúng không?”

“Đúng vậy thưa sếp, nếu đúng như bản phác thảo này chỉ ra thì khu lọc dầu đã bị nhấn chìm rồi.”

“Vậy có điều gì mà chúng ta nên lo lắng ở đây không?”

Lexi đưa ra một bản phác thảo khác.

“Cái này là?”

Bản phác thảo này chỉ vẽ duy nhất, một miệng lò loại bỏ chất thải, lò đốt này nuốt trọn gần như bản phác thảo. Vị tướng cau mày khi thấy kích cỡ khổng lồ này.

“Thưa ngài, nếu như phần sàn sụp đổ thì toàn bộ hợp chất này sẽ đổ thẳng xuống lò đốt. Điều đó sẽ tạo ra hàng loạt phản ứng dây chuyền.”

“Điều đó có nghĩa là?”

“Nó sẽ tạo thành một vụ nổ, thưa ngài.”

“Thế tên khốn ngu ngốc nào lại xây một cái lò đốt khổng lồ và ngay bên trên nó là một trong những loại hợp chất nguy hiểm nhất?”

“Thưa ngài, theo như tính toán của các kỹ sư thì nếu ta vô tình đổ khoảng 100 tấn hợp chất vào lò đốt thì nó vẫn có thể chịu được, nếu có thì cũng chỉ là những vụ nổ phản ứng nhỏ, nó sẽ không gây quá nhiều ảnh hưởng.”

“Thế theo như cô nói, thì nhà máy đó đang chứa bao nhiêu tấn?”

“Dạ..... như ngài cũng biết thì chúng ta đang trong giai đoạn chiến tranh.....cho nên chúng ta đã đẩy tiến độ sản xuất lên rất cao.”

“Lexi, đừng nói cho ta những điều mà ta không cần nghe.”

“Dạ vâng, hiện nhà máy đang chứa tầm 900 tấn hợp chất nguyên bản.”

Ngày 26/09/2348, lúc 10h10. Gill đang chạy về phía tôi, trông có vẻ như cậu ta vẫn bình yên vô sự. Tôi cũng trút bỏ được nỗi lo trong lòng rồi.

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển một cách dữ dội, nó khiến tất cả đều ngã xuống. Tôi có thể cảm nhận được sức nóng đến từ mặt đất, đây là một hiện tượng thật lạ lùng, phải chăng là do nó sao? Tôi ngước lên thấy Gill và nhiều người khác đều đang cố đứng dậy.

“Phản ứng d....”

Ngày 26/09/2348. Lúc 10h11.

“Xin kính chào quý vị, đây là bản tin nóng của thành phố Narid. Sau đây chúng tôi xin được thông báo một tin tức chấn động. Một vụ nổ khủng khiếp đã xảy ra tại nhà máy chính phủ, dựa theo thông tin của phóng viên thì vụ nổ này đã quét sạch mọi thứ trong bán kính 5 km.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...