Đã ba ngày kể từ sau vụ nổ chấn động, toàn bộ hợp chất đang dần thâm nhập sâu vào trong lòng đất, nó phá hủy hoàn toàn kết cấu của mặt đất xung quanh. Nó dần dần hình thành một hố sâu chứa đầy hợp chất đã bị biến chất, mọi vật liệu tiếp xúc với thứ này đều sẽ bị tan chảy cho nên việc di dời thứ này đi hiện tại đang là việc hoàn toàn bất khả thi.
“Theo báo cáo của các chuyên gia, thì chỉ trong vòng một tuần nữa hố sâu này sẽ mở rộng ra thêm và nó sẽ tiến sâu vào trong trung tâm thành phố. Nó sẽ liên tục phân tách các chất có chứa trong đất nhằm tạo ra các cá thể khác.”
“Ý cô là nó đang lây lan rộng ra như một dạng virus sao?”
“Có thể nói là như thế, thưa ngài. Chúng ta đã thử hết tất cả các cách nhằm di chuyển nó ra khu đặc biệt để xử lý, tuy nhiên hoàn toàn không có kết quả.”
“Thế còn những nhân công ở đấy, có tìm được manh mối gì không? Báo chí đang làm ầm lên về việc này.”
“Thưa ngài, mọi thứ trong vòng bán kính 5 km đều biến mất như chưa hề tồn tại. Tất cả những thứ mà chúng tôi tìm được hiện tại là đất và bụi.”
Hiện chính phủ đang cố gắng xử lý vấn đề truyền thông nhưng sự biến mất đột ngột của số lượng người lớn như vậy thì chắc chắn không thể nào khỏa lấp được. Người thân, gia đình của họ đang biểu tình ở trước cửa các văn phòng lớn của chính phủ, họ đang gây lên một sức ép không hề nhỏ.
Tại hiện trường vụ nổ, hàng loạt rào chắn đã được dựng lên nhằm ngăn cấm những người bình thường tiếp cận hay thậm chí là nhìn vào bên trong. Mọi cổng ra đều được canh gác hàng ngày hàng đêm, mỗi người đi ra đi vào thì sẽ phải xuất trình giấy tờ hợp lệ.
Bên trong các căn buồng kín được dựng lên là hàng loạt các nhà nghiên cứu đang bận rộn suy nghĩ, có người thì nghiên cứu phần đất mình vừa lấy được. Có những người còn đang cãi nhau do bất đồng quan điểm, chỉ có một người duy nhất ngồi trầm ngâm suy nghĩ.
“Ngài Alaizer, chúng ta đã thử hết mọi cách rồi nhưng chúng ta không thể dừng sự lây lan của nó lại.”
“Đúng vậy. kể cả cách ly khu đất này đi thì nó vẫn sẽ ăn mòn xuyên mọi loại vật liệu trên thế giới này.”
“Thế thì chúng ta phải chứa nó ở đâu chứ?”
Alaizer lắc đầu khi nghi sự nghi vấn liên tục từ các đồng nghiệp của mình, ông liền đánh mắt ra hiệu cho tất cả im lặng. Ánh mặt sắc lẹm của ông khiến tất cả các nhà khoa học ở đấy đều cứng miệng.
Alaizer là nhà khoa học lỗi lạc nhất thời điểm bây giờ, sinh ra tại một gia đình có truyền thông nghiên cứu vạn vật từ lâu đời. Cũng là người duy nhất sở hữu 12 phần trăm tiềm năng trong gia tộc kể từ lúc ông tròn 18 tuổi. Nghe nói, lúc ấy ông đã ghi nhớ hết được tất cả các bộ sách có trong thư viện hoàng gia, học hết tất cả các môn học ở các trường đại học khác nhau. Ông đã được trao chức danh là nhà khoa học vĩ đại nhất vào năm ông 24 tuổi.
Ngay khi vụ nổ xảy ra thì ông đã cảm thấy được điều khác thường tại trung tâm của vụ nổ, mọi thứ trước mắt ông đều hiện lên như một dãy số, các dãy số đó đang biến đổi liên tục. Dãy số của loại hợp chất đang không ngừng biến đổi và trở lên mạnh mẽ hơn. Nó xóa đi các con số của đất và thay thế nó bằng chính các con số của nó. Mọi thứ tiếp xúc với nó đều nhanh chóng bị nó biến thành một phần của nó.
Cho nên ngay từ đầu ông biết nó không phá hủy gì cả mà chỉ đơn giản thay đổi tính chất của vật đó thành cùng một loại với hợp chất. Sở dĩ có điều này cũng là do tính chất của hợp chất, chúng có khả năng thích ứng được với cơ thể của con người. Từ ngày xưa, khi mà họ phát hiện ra điều này, nhưng không ai nghĩ là tự bản thân nó có thể tiến hóa đến vậy.
Tất nhiên không phải là chưa từng có trường hợp hợp chất phản tác dụng, tình trạng nghiện tiềm năng là một tình trạng dễ thấy ở những người lạm dụng quá nhiều. Nó thay đổi các tế bào thần kinh và khiến người bệnh thèm khát sử dụng thẻ một cách điên cuồng.
Alaizer hiện giờ chưa có phương án nào để ngừng sự lây lan của hợp chất, không chỉ vật liệu mà cả những chất hóa học khác cũng đều không có phản ứng gì với nó. Một thứ mà cả khoa học cũng không có khả năng tiếp cận được, không thể bị đốt cháy, không thể bị đông cứng và liên tục lan truyền đi khắp nơi trong lòng đất.
Tuy nhiên, Alaizer khác với những người bình thường, ông có thể nhìn thấy sự khác thường của hố hợp chất này. Ngoại trừ các dòng số đang liên tục lây lan ra, ông đã thấy những dòng số khác. Chúng hoàn toàn hòa hợp với dòng số của hợp chất, không hề bị biến đổi, như thể chúng là một vậy.
Tuy nhiên ông không tài nào lấy được phần đó để nghiên cứu, nhưng ông biết chắc rằng nó chính là chìa khóa quan trọng để giải mã được câu đố khó nhằn này.
Ca làm tối thứ năm đã kết thúc, mọi người đang lũ lượt ra về chỉ còn Alaizer ngồi lại một mình trong phòng nghiên cứu. Ông vẫn nhìn chăm chăm vào cái hố đen đục ngòm kia, thi thoảng nó lại nổi lên một chút bọt khí, trông như dung nham nhưng màu đen vậy.
Alaizer sau một hồi suy nghĩ thì ông cũng quyết định ra về, hiện giờ ông đang làm việc xa gia đình. Nên khi tan làm thì nơi ông ghé qua đầu tiên là một quán rượu, mặc dù là một người nổi tiếng thông minh đến thế nhưng ông lại nghiện rượu. Một ngày ông phải uống hết 1 đến 2 chai, nhiều người cho rằng chính rượu sẽ giết chết các tế bào thần kinh của ông và sớm hay muộn thì ông cũng sẽ trở thành một kẻ nát rượu.
Tất nhiên, điều đó sẽ không bao giờ xảy ra vì tế bào thần kinh của ông liên tục sinh sản với một tần suất lớn và nó không hề chậm lại kể cả khi ông đã có tuổi rồi.
Bước chân vào quán rượu tại góc phố, không khí nhộn nhịp ấm áp ở đây có chút khiến ông cảm thấy thoải mái hơn. Ông ngồi xuống quầy rồi đặt chiếc cặp của mình sang bên cạnh, người pha chế thấy thế thì liền mỉm cười rồi tới chỗ ông.
“Xin chào ngài Alaizer, đây đã là lần thứ 5 ngài đến đây trong ngày hôm nay rồi. Tôi nghĩ lần này ngài nên uống một thứ gì đó nhẹ nhàng hơn, một thứ không có cồn chẳng hạn.”
“Tôi e rằng là không được rồi, nhưng cảm ơn lòng tốt của anh, anh James. Tôi sẽ uống như mọi khi.”
James thấy thế thì cũng nhanh chóng chuẩn bị đồ uống cho Alaizer. Đã ba ngày kể từ khi ông đến đây, quán rượu này nơi ông ghé qua còn nhiều hơn khách sạn mà ông đang thuê.
Người phục vụ đã sớm quen mặt ông và kể từ khi biết ông là Alaizer thì anh ta thay đổi hẳn.
“Ngài biết không? Kể từ lần đầu gặp ngài cho đến khi biết tên ngài thì tôi vẫn không thể hiểu được sao ngài có thể trẻ đến thế, thậm chí là trẻ hơn tôi mặc dù ngài hơn tuổi tôi.”
“Arh, anh sẽ không muốn biết đâu.”
“Thôi mà ngài Alaizer, tôi luôn muốn học hỏi từ ai đó, đặc biệt là những người giỏi nhất.”
Sở dĩ Alaizer trông trẻ như vậy là ông biết được các dòng số thức ăn phù hợp với cơ thể mình, sẽ có tác dụng tối ưu nhất. Nhiều người đã bỏ hàng tỷ ra chỉ để mua được công thức từ ông, tuy nhiên đối với ông tiền cũng chỉ là một dãy số cố định và ông không hề hứng thú với nó.
“Tôi tin là anh không cần phải trẻ như tôi để thành công đâu, anh James.”
“Ý ngài là sao?”
“Nhìn xung quanh đi, nơi này chật kín người ra vào và anh chính là ông chủ của quán.”
“Haha, ngài quá khen rồi nhưng danh tiếng của nó là đến từ người bố quá cố của tôi. Từ ngày ông mất thứ duy nhất tôi cố gắng làm là duy trì nó thôi.”
“Này, cậu không duy trì nó mà cậu đang gây dựng nó trở thành một thứ gì đó lớn hơn. Ý tôi là nhìn ly rượu này đi, nó được tạo từ chính cậu.”
Lời khen của Alaizer không phải là khen cho có, mọi thứ mà James trộn lẫn với nhau trong ly rượu là một sự hòa hợp hoàn hảo, hương vị chính của rượu vẫn được giữ nguyên nhưng hậu vị của nó thì tạo thành một cảm giác khó tả. Chính tay nghề của James đã cuốn hút ông ngày từ đầu.
Alaizer liếc nhìn ly của mình, các dòng số hiện lên và nó vẫn hòa hợp với nhau như cách mà nó phải làm. Những nguyên liệu mà James sử dụng đều ở một mức độ hoàn hảo, nó hầu như không có sai số, nó với ly rượu nguyên chất tạo thành một tổ hợp, một khối hợp nhất. Nó duy trì lẫn nhau chứ không hề bị hòa tan, các dòng số sẽ có nhiệm vụ riêng nhưng đều có chung một mục đích là kích thích đến vị giác của người dùng.
Nghĩ đến đây, Alaizer bỗng đơ ra một lúc, ông đã nghĩ ra được một thứ gì đó. Ông vội vàng đứng dậy và bỏ dở ly rượu của mình. Ông lao nhanh về phía phòng nghiên cứu.
Trong phòng nghiên cứu, có một người đang hì hục tính toán đủ các loại công thức, cậu thanh niên tóc vàng ngắm nghía các con số mình vừa tính ra rồi bực tức xóa chúng đi. Nó tốn của cậu gần hai tiếng để làm ra một phép tính vô nghĩa.
Alex, thực tập sinh của đại học khoa học và công nghệ, cậu là một trong số ít người may mắn được chọn đi đến nơi này. Một phần cũng do sự tiến cử của tiến sĩ Alaizer nữa, cậu luôn là người ở lại cuối cùng để nghiên cứu. Các phép tính mà cậu đã tính ra có thể vẽ đầy lên một tòa nhà, nhưng chúng luôn bị xóa đi vì cậu thấy rằng chúng hoàn toàn vô dụng.
Alex nằm oài ra đất rồi thở dài một hơi, một người như ngài Alaizer còn đang đau đầu thì một thực tập sinh như mình thì có tác dụng quái gì chứ?
Bỗng tiếng chân chạy vang lên bên ngoài hàng lang, sợ bị phát hiện nên Alex phải tìm cách trốn khỏi nơi này, không phải cậu sợ bị bảo vệ bắt mà sợ bị những gã nghiên cứu khác phát hiện. Những nhà khoa học luôn là những gã cao ngạo, bọn họ luôn tin vào phán đoán của mình cho đến khi họ sai thì họ chỉ bực tức quay đi chứ chẳng thèm xin lỗi.
Nếu họ biết cậu ở nơi này, tính toán đủ thứ, thì e rằng ngày mai cậu sẽ trở thành chủ đề bàn tán mất. Nhưng xung quanh nơi này thì trốn ở đâu bây giờ, tiếng chân ngày càng gần hơn khiến cho cậu run lên không ngừng.
“Alex? Em đang làm cái gì ở đây vậy? Và cả những phép tính đó nữa.”
“Em xin lỗi thầy, em sẽ xóa chúng ngay.”
“Em đang tính gì vậy?” Alaizer tò mò nhìn lên những phép tình còn sót lại của Alex.
“Không có gì đáng chú ý đâu thầy, chỉ là một số thứ mà em tò mò thôi.” Alex vẫn vội vã xóa đi những phép tính còn lại, nhưng Alaizer đã ngăn cậu lại.
“Em nhìn được những dòng số sao?”
“Dòng số?”
“Đúng vậy, nếu không thấy được những dòng số thì em sẽ không thể nào viết ra được những phép tính như này được. Em đang tính toán sự hòa hợp của các chất bên trong hợp chất, em nhìn nhận ra được có các thành phần khác được trộn lẫn trong nó”
Alex liền lắc đầu và phủ định “Em không thể nhìn thấy được các dòng số như thầy được, thứ duy nhất mà em thấy là màu sắc thôi.”
“Màu ư? Ý em là sao? Em đã thấy gì?”
Alex ngay từ khi nhìn thấy hố hợp chất, cậu đã nhìn thấy hai loại màu. Màu thứ nhất là màu vàng óng ả, đại diện cho các loại chất giàu năng lượng. Loại màu thứ hai là màu trắng, loại màu này thông thường sẽ đại diện cho các sinh vật sống. Tất nhiên cái khả năng này của cậu đến giờ vẫn không ai biết.
“Trắng là màu của sinh vật sống ư? Không thể nào, không có một thứ gì có thể tồn tại trong cái hố đấy cả, chúng ta đã thử nghiệm rất nhiều thứ rồi.”
Alaizer ngay lập tức nghĩ đến ý tưởng của mình, nếu thế các dòng số đặc biệt đang chạy lẫn trong hợp chất chính là vật sống, nó cũng có thể chính là con người. Ông liền lấy bút ra và bắt đầu tính toán, Alex thấy thế cũng vội lùi lại để tránh tạo sự vướng víu cho ông.
“Chính là nó, đây chính là chìa khóa cho mọi việc.” Ông không ngừng lẩm bẩm, các bức tường dần dần bị phủ kín bởi các loại công thức và dòng số.
Sáng ngày thứ sáu, khi mà mọi người bắt đầu đi làm. Họ sẽ xếp hàng ngay ngắn rồi lần lượt xuất trình các giấy tờ cần thiết để tiến vào khu nghiên cứu. Họ vừa đi vừa nói chuyện rôm rả về chuyện bóng tối qua, có kẻ thì sáng ra đã hậm hực vì người vợ ồn ào hôm qua của mình. Cho đến khi bước vào phòng thì họ đều sững sờ trước cảnh tượng trước mặt.
Mọi thứ trong căn phòng đều bị viết lên, căn phòng trắng tinh giờ gần như bị nhuộm đen bởi màu mực.
“Là ai đã làm chuyện này!”
“Này im đi! Ngài ấy đang làm việc.”
“Ai cơ? Ngài Alaizer á?”
Mọi người tò mò kéo đến vị trí còn trống duy nhất của căn phòng, chỗ để rác, Alaizer vẫn đang cặm cụi tính toán, đến cái thùng rác ông cũng ghi mọi thứ lên nó.
“Ngài Alaizer, ngài ổn chứ?”
“Sắp rồi ….. sắp rồi…”
“Ngài……”
Alaizer đứng phắt dậy, dọa mọi người xung quanh một phen hú vía. Ông quay lại nhìn những gương mặt thẫn thờ xung quanh rồi nở một nụ cười tự tin.
Chaporia
Bình Luận (0)