---
Chương Đặc Biệt I: Luật của Hồn Ma – Ràng Buộc và Giải Thoát
(Góc nhìn: Kishibe Moeko)
Đêm yên ắng đến lạ.
Thằng nhóc đó—Aira—cuộn mình trong chăn, thở đều đặn như con mèo con vừa trải qua ngày dài chạy nhảy. Mái tóc cậu ta hơi rối, ánh đèn bàn yếu ớt phản chiếu một góc mặt nghiêng phẳng lặng. Có lẽ đây là lúc duy nhất con người trông thật bình yên.
Tôi ngồi trên kệ sách, đôi chân đung đưa trong không khí. Bàn tay đặt nhẹ lên chiếc vòng cổ bạc vẫn còn vương hơi ấm từ cơ thể cậu ta. Lúc còn sống, tôi chưa từng nghĩ một món đồ nhỏ như vậy có thể giữ được linh hồn.
Mà giờ, chính nó đã giữ tôi lại – giữa cái thế giới hiện đại đầy rối ren này.
---
I. Sợi dây buộc giữa ta và thân xác cậu ấy.
Không phải bất kỳ ai cũng có thể bị một hồn ma như tôi nhập vào. Chúng tôi cần một "liên kết" – thứ gì đó mạnh mẽ, thường là một vật dẫn mang chấp niệm. Chiếc vòng cổ mà Aira đeo chính là vật dẫn ấy.
Nó từng là của tôi. Và giờ, nó neo linh hồn tôi lại đây – một hồn ma lang thang, không siêu thoát được, không rời đi được, bị trói buộc vào cậu ta như xiềng xích vô hình.
---
II. Tác động – Không cảm nhận.
Tôi có thể chạm vào mọi thứ. Nâng một chiếc bát, mở một cánh cửa, hay... đấm thằng nhóc đó mỗi sáng. Nhưng có một sự thật cay đắng:
Tôi không cảm nhận được gì. Không vị giác. Không xúc giác. Không mùi hương.
Tôi có thể ăn cả đống mochi mà không biết nó ngọt hay nhạt. Có thể đứng giữa cơn gió thu mà chẳng thấy lạnh. Tôi đã thử – ăn, uống, ngửi, thậm chí nhảy vào bồn tắm cùng Aira (đừng hỏi tại sao) – nhưng đều là vô nghĩa. Cảm giác như diễn một vở kịch mà chính mình không còn đóng vai.
Vì thế, tôi luôn đợi cậu ta tỉnh. Cùng ăn mochi. Cùng cảm nhận – dù chỉ là qua ánh mắt cậu ta, tôi mới biết mình vẫn còn "sống" ở đây.
---
III. Luật cấm giữa hồn ma và con người.
Có những điều không được phép.
Không được cố ý sát hại người sống.
Không được chiếm đoạt thể xác quá lâu – nếu không, linh hồn của người đó sẽ yếu đi, đôi khi là vĩnh viễn biến mất.
Và quan trọng nhất: không được ràng buộc quá sâu với cảm xúc người sống.
Vì sao à?
Bởi càng ràng buộc, càng dễ quên mình là một hồn ma. Càng dễ nghĩ rằng bản thân còn sống. Và rồi, hồn ma ấy sẽ tự tan rã – biến mất mà không ai biết.
Có lẽ... tôi đã đến gần giới hạn đó nhiều hơn tôi tưởng.
---
IV. Bên trong linh hồn của cậu ta.
Tôi từng “đi lạc” trong cơn mơ của Aira. Nơi đó là một căn phòng lạnh ngắt – không đèn, không cửa sổ. Một cái bàn cũ, một khung ảnh úp mặt xuống.
Và ở góc phòng ấy… là một bóng đen không rõ hình dạng, cứ đứng đó, dõi theo tôi.
Tôi không tiến lại gần. Không dám. Có thứ gì đó—thứ gì mà tôi nghĩ còn “chết” hơn cả tôi—đang cư ngụ trong ký ức của cậu ta.
---
V. Linh hồn khác, luật lệ khác.
Tôi không phải hồn ma duy nhất.
Khi tôi còn sống, từng nghe kể về những linh hồn bị gọi là “Nhân Ảnh” – những kẻ đã đánh đổi toàn bộ nhân tính để tồn tại trong bóng người khác. Họ không cần vật dẫn. Họ không cần chấp niệm. Họ chỉ cần... một kẻ yếu đuối để bám vào.
Tôi nghi ngờ… một ngày nào đó, ta sẽ chạm trán họ.
Và khi đó, liệu một hồn ma như tôi – chưa từng thực sự cảm nhận cuộc sống – có đủ sức bảo vệ Aira?
---
Gió đêm lùa qua khe cửa sổ. Tôi ngẩng đầu, thấy bóng mình in mờ trên tường, không rõ ràng như người sống, cũng chẳng nhòe đi như sương khói.
Tôi là Kishibe Moeko. Từng là một kiếm sĩ máu lạnh. Giờ là một linh hồn bị ràng buộc. Và nếu có thể chọn lại…
…tôi muốn ít nhất một lần, được cảm nhận mùi vị của mochi khi còn nóng.
---
Bạn có muốn mình tiếp tục viết thêm phần sau? Ví dụ như một cảnh nhỏ khi Kishibe vô thức vươn tay chạm vào Aira trong lúc ngủ – chỉ để xem cậu ta còn "sống" thật không?
Chaporia
Bình Luận (0)