Cô giáo chủ nhiệm chẳng buồn quan tâm đến những mối quan hệ phức tạp này, chỉ nghiêm túc nhìn bà:
"Bà thật đáng thương, không tin con gái ruột của mình, lại đi tin người ngoài."
"Tôi làm chủ nhiệm của Tần Chi ba năm rồi, con bé chưa bao giờ chủ động bắt nạt ai. Trái lại, cô Hạ Vân, cái người mà bà tưởng là cô con gái ngoan ngoãn kia kìa!"
Ánh mắt sắc như dao của cô giáo quét thẳng về phía Hạ Vân:
“Ngay khi nhập học đã vu khống Tần Chi gian lận trong kỳ thi, sau đó còn cấu kết với cả lớp bịa đặt, cô lập con bé. Giờ thì lại tung tin đồn thất thiệt trong nhóm tân sinh viên, đến mức cảnh sát đã can thiệp mà vẫn chưa làm rõ được.”
"Từng chuyện từng chuyện một, tôi tận mắt chứng kiến con bé đã đi từng bước như thế nào! Tôi thực sự xót xa cho con bé."
“Bảo con bé bắt nạt Hạ Vân? Đúng là chuyện nực cười!”
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào.
Khi bưng đĩa ở nhà hàng, bị khách hàng chịu hất thẳng đĩa thức ăn lên người, tôi không khóc.
Khi phát tờ rơi, suýt bị ông già bảy mươi tuổi kéo vào nhà vệ sinh nam sàm sỡ, tôi vẫn không khóc.
Bị Hạ Vân tung tin đồn, bị cả trường tấn công mạng tôi không khóc.
Cha không thương, mẹ không yêu, bị chính anh trai ruột cầm đầu đánh đập, tôi vẫn không rơi một giọt nước mắt.
Tôi cứ tưởng mình đã đủ mạnh mẽ.
Nhưng tại sao khi có người đứng ra bảo vệ mình, nước mắt lại chẳng chịu nghe lời?
Ôn Ngôn lặng người, cố gắng tiêu hóa những lời hoàn toàn trái ngược với những gì Hạ Vân từng kể.
Dù vậy, bà vẫn cố chấp, nói như bào chữa:
"Thế còn hôm nay thì sao, Vân Vân chỉ mời mấy người bạn đến mừng sinh nhật, đừng tưởng tao không biết, mày không những đánh Vân Vân, mà ngay cả bạn của nó cũng bị mày đánh cho thảm hại!”
Tôi cười khổ, nhẹ nhàng gỡ tay cô giáo đang siết chặt tay tôi ra.
Dưới ánh mắt lo lắng của cô, tôi bước đến trước cửa phòng mình.
Mở cửa phòng.
Một khung cảnh tan hoang bày ra trước mắt.
Không cần tôi mở lời, Ôn Ngôn tự mình đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi nói:
"Thấy chưa, cô con gái cưng của bà, dẫn cả hội đến phá nát phòng tôi, còn làm hỏng số quần áo trị giá gần một triệu tệ.
"
Sự thật đến đây thì không còn cách nào chối cãi nữa.
Sắc mặt bà trắng bệch, hoảng loạn đưa tay định nắm lấy tôi.
Nhưng đã quá muộn.
Tôi đã cùng cô giáo rời khỏi cái nơi rắc rối này.
Đến cổng biệt thự, tôi vẫn có thể nghe thấy giọng Ôn Ngôn đang gào khóc trong tuyệt vọng:
"Hạ Vân, dẫn lũ bạn kia cút cho khuất mắt tao!! Tao xem mày như con ruột! Vậy mà mày lại dám đối xử với con gái tao như thế à!”
Hạ Vân bị đuổi ra khỏi nhà họ Kiều.
Hơn nữa còn bị ép viết thư xin lỗi.
Cô ta tính giở trò, dùng tài khoản phụ đăng bài xin lỗi ở một góc khuất không ai để ý.
Với ý định không làm lớn chuyện.
Tập đoàn nhà họ Kiều đã sớm thông báo trước với các blogger lớn, chỉ trong tích tắc, bài xin lỗi bị chia sẻ chóng mặt khắp mạng xã hội.
Nhiều cư dân mạng từng mắng chửi tôi, nay quay sang tấn công cô ta.
Và khi phát hiện cô ta dùng tài khoản phụ, họ càng mắng thậm tệ hơn:
"Má ơi, vậy mà dám bịa chuyện hãm hại bạn cùng phòng à?"
"Căm ghét kiểu người này thật! Mặt dày!"
"Chưa từng chửi Tần Chi, chứ đập chết 99% dân mạng là có!"
"Còn dùng tài khoản phụ, định ép nhẹm chuyện à?"
"Cô ta không phải biết lỗi rồi, mà là biết sợ rồi!"
Không còn sự che chở của tập đoàn Kiều thị, cảnh sát nhanh chóng vào cuộc.
Hạ Vân bị tạm giam mười ngày.
Tôi không muốn quay về nhà họ Kiều, nên khoảng thời gian này tôi vẫn luôn ở ký túc xá.
Ôn Ngôn rất muốn gặp tôi, nhưng tôi kiên quyết từ chối.
Bà không còn cách nào khác, đành phải túc trực dưới ký túc xá.
Bà cứ thế ngồi chờ gần nửa tháng.
Đến cả Hạ Vân bị giam mười ngày đã được thả ra, mà bà vẫn chưa chịu rời đi.
Tôi không thể cứ mãi giằng co với bà, tôi còn phải đi học.
Vì vậy khi tôi bước xuống lầu, vừa đúng lúc chạm mặt những người nhà họ Kiều ở đó.
Vừa nhìn thấy tôi, Ôn Ngôn liền chạy vội tới.
Kiều Kiến Nghiệp và Kiều Châu cũng lên tiếng khuyên nhủ tôi:
"Chi Chi, ba đã biết mọi chuyện rồi, tất cả là do Hạ Vân không tốt!"
"Tha thứ cho mẹ đi con, mẹ cũng không cố ý đâu."
Chaporia
Bình Luận (0)