Faewen, một vùng đất như được dệt nên từ những giấc mơ cổ xưa nhất. Những thảm cỏ xanh biếc trải dài bất tận, mềm mại như nhung, ôm ấp lấy chân những ngọn đồi hùng vĩ. Từ trên đỉnh núi cao, nơi mây trắng vờn quanh, những dòng suối băng giá đổ xuống, gầm gào như mãnh thú rồi lại hiền hòa uốn lượn qua những khe đá, nước trong vắt đến độ có thể nhìn thấy từng viên sỏi ngũ sắc dưới đáy. Đây là một xứ sở xa lạ với mùi kim loại của đồng tiền, với cái bóng lạnh lẽo của quyền lực và những cơn sốt tham vọng thiêu đốt tâm can. Những ngôi làng nhỏ xinh, với những mái nhà lợp bằng lá cây xếp lớp, nằm rải rác trong các thung lũng. Khu chợ rộn rã tiếng cười nói, bày bán những trái cây căng mọng và những món đồ thủ công tinh xảo. Sự yên bình ở đây không phải là một trạng thái, mà là chính không khí mà người ta hít thở. Và có một điều kỳ lạ, nơi đây không có dấu chân của con người. Cư dân của xứ sở này là tộc Elf, với đôi tai nhọn kiêu hãnh và ánh mắt chứa đựng sự thông thái của ngàn năm.
Từ phía chân đồi, nơi vầng thái dương đang chậm rãi vén lên bức màn đêm, rắc những vệt nắng vàng óng đầu tiên lên sườn núi, một cỗ xe ngựa cũ kỹ đang tiến lại gần. Bụi đường tung lên thành một vệt mờ sau mỗi vòng bánh xe. Mọi hoạt động trong làng dường như ngưng lại. Những đôi mắt, cả già lẫn trẻ, đều đổ dồn về phía cỗ xe đang đến, và rồi, một nụ cười ấm áp lan tỏa trên từng khuôn mặt.
“Là chú Karah! Chú Karah về rồi!”
Những đứa trẻ Elf tai nhọn năm nào còn bám chân ông giờ đã lớn phổng phao, chúng reo hò, đôi mắt sáng rực lên niềm mong chờ. Khoảnh khắc huy hoàng mà chúng hằng ao ước cuối cùng cũng đã tới.
Cỗ xe ngựa bằng gỗ sồi dừng lại ngay cổng làng. Ngay lập tức, hàng chục Elf, từ những cụ già với mái tóc bạc như cước, những người trung niên vững chãi, cho đến đám trẻ con hiếu động, tất cả đều ùa ra vây quanh. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cánh cửa xe, nín thở chờ đợi một hình bóng quen thuộc bước ra.
“Ôi các vị thần… Ông ấy thực sự đã trở về!” - một người đàn ông trung niên thốt lên, giọng nói xen lẫn hoài nghi và vui sướng tột độ, miệng há hốc đến độ có thể nhét vừa một quả táo.
Cánh cửa xe kẽo kẹt mở ra. Một ông lão râu tóc bạc phơ, nhưng dáng người vẫn còn nhanh nhẹn, bước xuống. Ông mặc một chiếc áo choàng màu xanh ngọc bích đã sờn cũ, trên môi nở một nụ cười hiền hậu khi nhìn đám trẻ. Mọi người lập tức bu lại, những câu hỏi về cuộc hành trình vĩ đại vòng quanh lục địa của ông tuôn ra như thác đổ.
Ông lão giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, rồi hắng giọng, bắt đầu kể:
“Tôi đã đi từ Faewen thân yêu của chúng ta, băng qua những khu rừng già để đến Gander. Phải, những tháng ngày đó thật kinh khủng, phải trốn tránh, lén lút như một con chồn giữa cuộc chiến tranh tàn khốc. Rồi tôi tới Shateria, vùng đất của những vườn nho bạt ngàn và kẹo ngọt đủ màu, nhưng cả chuyến đi tôi chỉ được nếm đúng một viên kẹo nhặt được bên vệ đường. Tiếp đến là Romaie cổ kính. Và cuối cùng, tôi đã đặt chân đến vương quốc thịnh vượng và hùng mạnh nhất thế giới, Mondor. Và các bạn sẽ không thể tin được đâu, tôi đã đến đó đúng vào cái ngày định mệnh… ngày mà tên Chúa Tể Hắc Ám sụp đổ…”
Ký ức trong đôi mắt ông chợt trở nên xa xăm, sống động như chỉ mới hôm qua…
Chúa Tể Hắc Ám Draemorth, kẻ mà cái tên đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng lên khắp lục địa. Hắn không phải là một con người, cũng chẳng phải một thực thể thông thường. Hắn là hiện thân của quyền lực hắc ám, một bóng ma khoác lên mình bộ giáp gai nhọn đen tuyền, với đôi mắt rực lên ánh lửa địa ngục. Nhưng rồi, ngày tàn của hắn đã đến. Các quốc gia, vốn luôn nghi kỵ lẫn nhau, đã gạt bỏ mọi hiềm khích để tạo nên một liên minh chưa từng có. Những hiệp sĩ dũng mãnh của Mondor, các pháp sư quyền năng của Shateria, những chiến binh gan góc của Romaie… tất cả đã hợp lực trong một trận chiến kinh thiên động địa dưới chân pháo đài của Draemorth.
Karah khi đó chỉ là một lữ khách vô danh, đang tìm cách đi ngang qua vùng chiến sự. Ông đã chứng kiến bầu trời bị xé toạc bởi những luồng ma pháp đối chọi, mặt đất rung chuyển dưới vó ngựa của hàng vạn quân binh. Khi trận chiến kết thúc, khi bóng tối tan đi và hình hài khổng lồ của Draemorth ngã xuống, Karah đã len lỏi qua bãi chiến trường ngổn ngang xác người và vũ khí. Và rồi, giữa đống đổ nát, trên ngực của một vị tướng cấp cao của hắn đã ngã xuống, ông nhìn thấy nó. Một sợi dây chuyền với mặt đá đen tuyền, nhưng lại phát ra một thứ ánh sáng nội tại mờ ảo, quyến rũ một cách chết người.Một Tyralis. Trên thế giới này có bốn Tyralis, ba trên bốn được ba quốc gia hùng mạnh nắm giữa khi Draemorth tiêu tan, một cái còn lại, đang được chính Karah nắm giữ. Nhưng... Các chiến binh phe giải phóng đã nhìn thấy, ông vội vàng trốn vào một góc và đeo nó vào cổ.
Ngay khi nó chạm vào ngực, Karah cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn chảy vào cơ thể mình, một lời thì thầm về quyền năng vô hạn.
Nhưng ông, với sự thông thái của một Elf đã sống qua nhiều mùa lá rụng, nhận ra ngay đó là một cám dỗ độc hại. Ông tin rằng sức mạnh thực sự không đến từ một vật thể, mà đến từ trái tim và khối óc. Ông giấu kỹ chiếc vòng cổ vào trong áo, quyết định sẽ không bao giờ hé răng với bất kỳ ai về nó, ngoại trừ một người duy nhất: vị tộc trưởng của Faewen. Sau đó, ông quay lưng lại với thế giới hỗn loạn ngoài kia, bắt đầu cuộc hành trình trở về nhà.
Trong lúc cả làng đang xúm xít quanh ông lão Karah, trên một cành cây cổ thụ cao chót vót, ba chàng trai trẻ lại tỏ ra hoàn toàn dửng dưng. Irune, với mái tóc vàng óng như tơ nắng, đang cắn một miếng "ổi Elf" to sụ, vị ngọt thanh giòn tan trong miệng. Kế bên cậu là Adan, mái tóc đen nhánh và tính cách có phần trầm lặng hơn. Người còn lại là Jame, nổi bật với mái tóc trắng như tuyết, đang lơ đãng nhìn về phía chân trời.
"Lại mấy chuyện của người lớn," Irune nhai nhồm nhoàm, nói. "Kể đi kể lại cũng chỉ có mấy chuyện đó thôi."
Adan gật đầu đồng tình, còn Jame chỉ im lặng. Họ chẳng quan tâm đến những câu chuyện về chiến tranh hay quyền lực. Đối với họ, thế giới chỉ đơn giản là những quả ổi ngọt lịm và những cuộc phiêu lưu trong khu rừng quanh làng.
Khi đám đông dần giải tán, chỉ còn lại những lời chào và những cái vỗ vai, ba chàng trai thấy một điều lạ. Lão Karah không về nhà mình mà lại rẽ vào con đường dẫn đến cây đại thụ cổ xưa nhất, nơi ở của vị Tộc trưởng. Cánh cửa rêu phong khép lại sau lưng ông.
Sự tò mò trong mắt Irune bỗng lóe lên. "Này," cậu huých tay Adan, "Có chuyện gì đó mờ ám. Hay là..."
"Hay là thôi đi," Adan ngắt lời. "Đừng có kiếm chuyện nữa, Irune."
Nhưng Irune đã tuột xuống khỏi cành cây. "Cha tớ có để lại một thứ. Đi theo tớ!"
Cậu dẫn hai người bạn về nhà mình và lôi ra từ trong một chiếc rương cũ một tấm áo choàng. Nó mỏng nhẹ như sương, khi trải ra dưới ánh trăng, nó dường như tan biến vào không khí. Chiếc áo choàng tàng hình.
Cả ba lẻn đến gần nhà tộc trưởng, khoác tấm áo choàng lên người và nép mình dưới ô cửa sổ. Bên trong, tiếng nói trầm ấm của Tộc trưởng vang lên, hòa cùng giọng kể mệt mỏi của Karah.
"...Mondor sẽ không dừng lại đâu," giọng Tộc trưởng đầy ưu tư. "Cuộc chiến với Shateria chỉ là để chiếm lấy Tyralis thứ hai của họ. Tin tình báo cho biết, một khi có được nó, Vua Mondor sẽ càng thêm điên cuồng. Chắc chắn Romaie cũng sẽ không ngồi yên, họ sẽ nhân cơ hội này mà thâu tóm các tiểu quốc xung quanh để củng cố sức mạnh chống lại."
"Vậy còn chúng ta?" Karah hỏi.
"Mục tiêu tiếp theo của Mondor cũng sẽ là chúng ta, là xứ Faewen này," Tộc trưởng đáp, giọng ông trĩu nặng. "Lão vua đó sẽ muốn chiếm cả hai vùng đất cùng một lúc. Lão biết ông đang giữ thứ mà lão thèm khát, Karah à. Faewen đang bị bao bọc bởi những gã khổng lồ. Chúng ta không thể chạy trốn. Chúng ta cũng không thể tin vào những quốc gia đang nắm giữ Tyralis, thứ sức mạnh đó đã làm họ biến chất."
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
"Chúng ta sẽ cử sứ giả," Tộc trưởng quả quyết. "Một người sẽ mang theo chính chiếc vòng cổ đó, không phải để sử dụng, mà là để làm tin, để tìm kiếm một liên minh với những quốc gia nhỏ bé khác, những người cũng đang bị đe dọa. Chúng ta phải đoàn kết trước khi quá muộn. Nhưng ông biết rồi đấy, loài Elf vốn yêu chuộng hòa bình, xứ Faewen còn không có quân đội."
"Vậy là tôi sẽ lại lên đường sao?" Karah hỏi, có chút cam chịu trong giọng nói.
"Không, bạn già ạ," Tộc trưởng đặt tay lên vai ông. "Ông đã hoàn thành sứ mệnh của mình rồi. Ông đã mang về những thông tin và nguyên liệu vô giá. Hãy nghỉ ngơi đi. Ta... đã có người khác trong đầu."
Bất thình lình, Irune, do quá hồi hộp, đã giẫm phải một cành cây khô kêu "rắc" một tiếng.
Bên trong, giọng Tộc trưởng đanh lại.
"Ai đó?"
Giật mình, Irune lùi lại và làm tuột mất mép áo choàng. Tấm vải mỏng như sương trượt khỏi người họ, và dưới ánh trăng, ba thân hình nhỏ bé hiện ra rõ mồn một.
Cánh cửa bật mở. Tộc trưởng đứng đó, đôi mắt ông sâu thẳm và nghiêm nghị, nhìn thẳng vào Irune. Sự im lặng bao trùm, nặng nề đến đáng sợ.
Cuối cùng, Tộc trưởng lên tiếng, giọng không giận dữ, mà lại có một ý gì đó không thể đoán trước được. "Irune, Adan và James, con đã muốn nghe lén chuyện của người lớn. Con đã tò mò về những hiểm nguy ngoài kia."
Ông dừng lại một lúc, rồi ánh mắt ông lóe lên một quyết định.
"Tốt thôi. Hình phạt cho chúng con... chính là chúng con sẽ được toại nguyện. Con sẽ là sứ giả của Faewen, cùng đi với pháp sư Gallas, người giàu kinh nghiệm nhất của chúng ta. Hãy lập một lời thề với chúng ta.
Irune chết lặng, khuôn mặt từ trắng bệch chuyển sang không thể tin nổi. Cuộc phiêu lưu mà cậu hằng ao ước, giờ đây đã đến theo một cách không thể ngờ tới.
Chaporia
Bình Luận (0)