The Tyralis/Chapter 3: - Bức tường thành tự nhiênChapter 3: - Bức tường thành tự nhiên
20px

Bốn bóng người, bốn vó ngựa, lầm lũi tiến về phía mặt trời mọc. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng mênh mông là tiếng vó ngựa lóc cóc đều đặn trên con đường mòn và tiếng gió vi vu qua những biển cỏ trải dài đến vô tận. Đã hai ngày kể từ khi họ rời khỏi Faewen. Hai ngày chìm trong sự im lặng nặng trĩu của một thế giới hoàn toàn xa lạ. Irune ban đầu còn cảm thấy phấn khích, nhưng sự đơn điệu của việc di chuyển sớm làm cậu thấy bồn chồn. Con đường mòn chỉ là một sợi chỉ xám xịt vắt qua tấm thảm xanh khổng lồ, một thế giới phẳng lì và trống trải đến ngột ngạt. Đối với ba chàng trai lớn lên giữa những tán cây đại thụ và thung lũng kín đáo, không gian rộng mở này vừa hùng vĩ lại vừa đáng sợ. Nó khiến họ cảm thấy nhỏ bé và trơ trọi.

Vào cuối ngày thứ hai, từ phía chân trời, một hình ảnh bắt đầu hiện ra, ban đầu chỉ mờ ảo, nhưng càng đến gần càng trở nên rõ nét và đồ sộ. Một bức tường thành của thiên nhiên. Dãy núi đá tuyết. Những đỉnh nhọn hoắt, trắng xóa đâm thẳng lên nền trời xanh biếc, trông như những chiếc răng nanh của một con quái vật khổng lồ đang say ngủ. Ánh nắng chiều tà chiếu vào lớp băng tuyết vĩnh cửu.

Gallas ghìm cương ngựa, để con vật đi chậm lại ngang hàng với ba chàng trai. Ông đưa cây trượng gỗ chỉ về phía dãy núi.

"Kia chính là cửa ngõ dẫn đến Morrin," giọng ông trầm và rõ, át đi tiếng gió. "Chỉ cần băng qua được nó, chúng ta sẽ tới nơi. Địa hình hiểm trở này vừa là lời nguyền, vừa là phước lành của họ. Chính vì nó mà các vương quốc khác, kể cả Mondor, cũng ngán ngại việc chinh phạt. Morrin nằm gọn trong một thung lũng, được bao bọc hoàn toàn bởi những ngọn núi này."

"Trông nó cao quá," Adan lẩm bẩm, nuốt nước bọt. "Ngựa của chúng ta có leo lên được không ạ?"

"Được." Gallas đáp. "Nhưng sẽ không dễ dàng. Tốt nhất ta sẽ để ngựa lại ở dưới chân núi có cỏ. Thường thì người ta sẽ dùng lừa hay dê, vì nó bám đá tốt hơn.”

Tiếng vó ngựa lại tiếp tục vang lên đều đặn. Những cơn gió giờ đây mang theo hơi thở băng giá từ đỉnh núi xa xôi, sắc lạnh như dao cứa vào da thịt. Jame, người luôn im lặng quan sát, là người đầu tiên lên tiếng, giọng cậu khẽ khàng: "Thưa ông, tại sao chúng ta lại đến Morrin đầu tiên?"

Gallas quay sang nhìn cậu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng trước câu hỏi. "Bởi vì Morrin và Faewen từng là đồng minh," Ông bắt đầu kể, giọng nói mang theo âm hưởng của lịch sử. "Một mối liên kết được dệt nên từ ngàn năm trước, họ đã cùng nhau chiến đấu, cùng nhau đổ máu."

Ông dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm. "Nhưng rồi hòa bình lập lại. Thời gian là một dòng chảy tàn nhẫn, nó bào mòn cả đá núi và tình bạn. Cuộc sống ổn định khiến mối ân huệ đó dần bị lãng quên, trở thành một câu chuyện cổ tích bị cát bụi thời gian che mờ. Giờ đây, ta tin rằng chỉ những kẻ ham tìm hiểu lịch sử, hoặc chính các vị vua, mới còn biết đến nó.”

“Nhưng bây giờ thì vương quốc Morrin ngày càng suy tàn, thuế má nặng nề, chỉ thị của quốc vương chậm chạp, mâu thuẫn với nhau, kinh tế lẫn xã hội ngày càng hỗn loạn.”

Irune cau mày, "Nhưng ông cũng nói là vương quốc đó đang suy tàn. Một đồng minh như vậy thì có ích gì chứ?"

"Con nhìn nhận vấn đề quá bề nổi, Irune à," Gallas ôn tồn. "Chính vì họ đang suy yếu và bị dồn vào chân tường, họ mới là những người cần một liên minh hơn ai hết. Một vương quốc hùng mạnh sẽ chỉ muốn thâu tóm chúng ta. Nhưng một vương quốc đang gặp khó khăn sẽ nhìn thấy ở chúng ta một cơ hội để cùng tồn tại. Và hơn nữa," ông nói thêm, "ta nghe nói nhà vua hiện tại, Vua Alaric, là một người có đọc sách. Có lẽ ông ta vẫn chưa quên những trang sử cũ."

Bóng tối sập xuống rất nhanh. Khi họ tới được chân núi, màn đêm đã đặc quánh, nuốt chửng mọi vật. Họ tìm thấy một hang đá nhỏ, đủ để chắn gió.

"Chúng ta sẽ nghỉ ở đây," Gallas quyết định. "Lên núi vào ban đêm là tự sát.”

Trong khi Irune và Adan tháo yên ngựa và cho chúng ăn, Jame đã nhanh nhẹn đi nhặt một đống củi khô. Gallas chỉ cần một cái chạm nhẹ của cây trượng phép, một vũ điệu hoang dại của những lưỡi lửa màu cam lập tức bùng lên, đẩy lùi bóng tối và cái lạnh lẽo xung quanh. Ánh lửa nhảy múa, hắt bóng của họ lên vách đá thành những hình thù kỳ dị, khổng lồ.

Bữa tối là lương khô, cứng và nhạt thếch. Adan nhai một cách khó nhọc, khuôn mặt nhăn lại. "Cháu thà ăn vỏ cây ở Faewen còn hơn," cậu lầm bầm.

Irune cười khẩy. "Đây mới là cuộc sống của một nhà thám hiểm đấy, bạn tôi ạ. Anh hùng không ăn cao lương mỹ vị mỗi ngày đâu."

Giữa lúc đó, Gallas lấy ra từ trong túi hành lý một cái bọc vải được gói ghém vô cùng kỹ lưỡng. Ông đặt nó xuống đất một cách cẩn trọng và trang nghiêm, giữa vòng tròn ánh sáng của ngọn lửa.

"Đó... Đó có phải là Tyralis không ạ?" Adan thì thầm, giọng đầy kinh ngạc và sợ hãi. Cậu bất giác lùi lại một chút.

"Phải," Gallas đáp gọn, mắt không rời khỏi viên đá. "Là nó. Một trong Tứ Đại Tyralis. Karah đã đưa nó cho ta. Thứ mà Vua Mondor sẵn sàng gây chiến tranh để chiếm đoạt. Và cũng là gánh nặng của chúng ta."

Irune thì ngược lại, cậu nhích người tới gần hơn, đôi mắt sáng rực lên vì tò mò. "Nó... có sức mạnh gì ạ?"

"Ta không thể biết" Gallas nói, "Nhưng theo lời kể của Karah, Nó khuếch đại tham vọng của người sở hữu, biến khao khát thành nỗi ám ảnh, biến dũng khí thành sự tàn bạo.

Nó là một lời nguyền ngọt ngào. Đừng bao giờ nghĩ đến việc sử dụng nó. Các con thấy rồi đây, những vương quốc đã nắm giữ nó đã trỗi dẫy hùng mạnh, nhưng lại phản bội nhau.”

Sự im lặng bao trùm. Quyền năng kinh thiên động địa có thể khiến cả thế giới chao đảo, giờ đây lại nằm yên bình trong chiếc túi da cũ kỹ của vị pháp sư già. Bầu không khí trở nên căng thẳng.

Để phá vỡ nó, Irune lục lọi trong cặp và lôi ra bốn quả ổi Elf căng mọng, đưa cho hai người bạn và chìa một quả về phía Gallas. "Ông ăn đi cho lại sức ạ."

Vị pháp sư già khựng lại. Ông nhìn quả ổi một lúc lâu, rồi nhận lấy nó, lòng bàn tay khẽ lướt trên lớp vỏ căng bóng. "Ta đã đi khắp thế gian, nếm đủ loại quả ngon vật lạ," ông trầm ngâm nói, "nhưng chưa có thứ gì sánh được với sản vật của đất mẹ Faewen. Quả nhiên là tinh túy của đất trời. Năng lượng tự nhiên trong nó thuần khiết hơn bất cứ thứ gì ở ngoại giới."

Ông đưa lên miệng và cắn một miếng giòn tan. Vị ngọt thanh lập tức lan tỏa. Gallas nhắm mắt lại, khẽ gật đầu. Một khoảnh khắc tĩnh lặng để thưởng thức một thứ hoàn hảo. Đêm đó, sau khi chui vào những chiếc túi ngủ ấm áp, cả nhóm nhanh chóng chìm vào giấc ngủ bên đống lửa tàn, trong đầu mỗi người lại theo đuổi những suy nghĩ riêng.

Hành trình leo núi còn khắc nghiệt hơn cả những gì Gallas đã cảnh báo. Con đường mòn chỉ rộng hơn vai người một chút, cheo leo bám vào sườn núi dựng đứng. Một bên là vách đá sừng sững, một bên là vực thẳm hun hút được mây mù che phủ. Không khí loãng dần, khiến mỗi bước đi đều trở nên nặng nhọc. Gallas đã phát cho mỗi người một chiếc áo choàng dày chống lạnh, nhưng cái lạnh vẫn len lỏi qua từng lớp áo, tê cóng đến tận xương tủy.

Sau vài giờ leo dốc, họ đến một đoạn đường đặc biệt nguy hiểm. Con đường mòn gần như biến mất, chỉ còn lại một gờ đá trơn tuột vì băng tuyết bám vào. Irune, với tính cách liều lĩnh, đi đầu. Cậu cẩn thận đặt từng bước chân, nhưng một cơn gió giật mạnh bất ngờ ập đến. Cậu loạng choạng, một chân trượt ra khỏi gờ đá.

"A!"

Cả người cậu lơ lửng trên miệng vực. Chỉ trong tích tắc, Jame, người đi ngay sau cậu, đã vươn tay ra và nắm chặt lấy cổ tay áo choàng của Irune. Cùng lúc đó, Gallas dùng cây trượng của mình ghim mạnh xuống khe đá, tạo thành một điểm tựa.

"Kéo!" Gallas hét lên. Adan vội vàng chạy tới, cùng Jame dùng hết sức bình sinh kéo Irune trở lại gờ đá an toàn.

Irune ngã phịch xuống, thở hổn hển, mặt trắng bệch. Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được cái chết ở gần đến thế. Sự tự tin và vẻ anh hùng thường ngày của cậu tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

"Đừng bao giờ đánh giá thấp ngọn núi," Gallas nghiêm trọng "Nó không có lòng vị tha đâu."

Họ tiếp tục đi, cẩn trọng hơn gấp bội. Khi cơn bão tuyết bắt đầu ập đến, tầm nhìn giảm xuống chỉ còn vài bước chân. Những bông tuyết sắc như kim đâm vào mặt. Irune cảm thấy má và tai mình như sắp đóng băng và rụng ra.

"Ông... ông Gallas..." Jame run rẩy gọi, răng va vào nhau cầm cập. "Chúng cháu... không đi nổi nữa..."

Gallas nhìn ba đứa trẻ, thấy đôi môi chúng đã tím tái. Ông gật đầu. Ông giơ cây trượng lên, lẩm nhẩm một câu thần chú cổ. Lập tức, một màng chắn vô hình, lấp lánh như không khí bị nung nóng, bao bọc lấy cả bốn người và bốn con ngựa. Cái lạnh buốt giá và cơn bão tuyết gào thét bên ngoài lập tức bị chặn đứng. Bên trong quả cầu, một luồng hơi ấm dễ chịu lan tỏa.

"Ta chỉ có thể duy trì nó trong khoảng mười phút," Gallas nói, trán ông đã lấm tấm mồ hôi, giọng nói có phần mệt mỏi. "Phép thuật này tiêu tốn rất nhiều ma lực. Hãy tranh thủ đi nhanh hết mức có thể."

Nhờ những khoảng nghỉ ấm áp ngắn ngủi đó, họ cuối cùng cũng lên được đến gần đỉnh núi. Ngay khi họ vượt qua một mỏm đá lớn, cơn bão tuyết dữ dội bỗng nhiên tan ra nhanh như lúc nó đến. Bầu trời quang đãng trở lại, và một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt.

"Nó kia rồi." Gallas chỉ xuống dưới.

Mây mù tan ra, để lộ một vương quốc nằm gọn trong lòng một thung lũng khổng lồ. Những ngọn núi sừng sững ôm trọn lấy nó như vòng tay của một người khổng lồ. Từ trên cao nhìn xuống, những ngôi nhà nhỏ với mái ngói nâu đỏ nằm rải rác trên những sườn đồi thoai thoải, xen lẫn với những thửa ruộng bậc thang xanh mướt. Một dòng sông uốn lượn như dải lụa bạc, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Ở chính giữa thung lũng là một tòa lâu đài bằng đá trắng, với những ngọn tháp kiên cố, không nguy nga tráng lệ như những gì người ta đồn đại về Mondor hay Romaie, cũng phải, đây là Morrin. Khói lam chiều lững lờ bay lên từ hàng trăm ống khói, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ.

Cả ba chàng trai nín thở. Sau bao ngày băng rừng vượt núi, sau khi đối mặt với cái chết trong gang tấc, cuối cùng họ cũng đã đến nơi. 

Giữa tiếng chân dồn dập, Gallas bỗng hét lớn, giọng ông đanh lại, vang vọng giữa không gian bao la của núi rừng:

"Hãy nhớ! Kể từ bây giờ, chúng ta là sứ giả hòa bình từ Faewen. Tuyệt đối không được nhắc bất cứ điều gì về Tyralis với bất kỳ ai!"

"Vâng ạ!" Cả ba đồng thanh đáp lại, giọng nói non nớt nhưng đầy quyết tâm, hòa vào tiếng gió khi họ tiến gần hơn đến cổng thành của vương quốc Morrin.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...