Mồ hồi Rin chảy ròng ròng xuống như thác nước mặc dù chưa phải mùa đông, cậu nổi da gà khắp người, mắt nhắm chặt lại không dám mở ra. Toà nhà cao tầng, thứ duy nhất còn che chắn cho cậu trong thoáng chốc đã bị thổi bay đi, Rin cảm thấy có một sinh vật gì đó đang nhìn chằm chằm mình.
Rin từ từ mở mắt ra trong sợ hãi, cậu không tin vào mắt mình nữa. Khác với tưởng tượng của cậu, nó không phải một sinh vật khổng lồ. Trước mặt cậu là một sinh vật đang bay lơ lửng trên không trung, sinh vật chỉ có một con mắt to, thân hình gầy gò màu đen xen kẽ với màu xanh lá cây. Đó là một Alien cấp cao, những Alien có nhận thức và trí thông minh, nó nhìn chằm chằm vào cậu bé đang run sợ dưới mặt đất.
''Thì ra đây là ngươi, Rin Natsukawa, kẻ xuất hiện trong lời tiên tri của Alien King.'' Tên Alien cất lên giọng nói, giọng của hắn ta như âm thanh gợn sóng bị méo mó nhưng Rin vẫn có thể nghe được hắn nói cái gì.
Hắn ta có nói rằng cậu là kẻ xuất hiện trong lời tiên tri của Alien King? Alien King là vua của bọn Alien này ư? Sao hắn ta lại biết cậu? Tâm trí của Rin tràn ngập những câu hỏi không có lời giải đáp xen lẫn cả sự sợ hãi và bất lực. Dù có câu trả lời cho những câu hỏi kia thì cũng không thể cứu cậu khỏi tình thế hiện tại. Hi vọng về một tương lai tốt đẹp đang chờ cậu đã bị vụt tắt, cuộc đời của cậu tới đây là hết rồi.
Tên Alien giơ ngón tay phải lên, vài viên gạch đổ nát ở dưới đất bỗng nhiên động đậy và bay lên, đây là năng lực điều khiển đồ vật. Rin nhắm mắt lại chờ đợi những viên gạch lao vào khiến cho cậu bị tan xương nát thịt.
''Chết đi!'' Tên Alien cất lên giọng nói cũng là lúc những viên gạch lao vào Rin.
Nước mắt Rin chảy ra khi nghĩ tới những mục tiêu trong tương lai mà cậu đặt ra giờ đây không còn có thể thực hiện được. Sau khi chết thì cậu sẽ đi tới nơi đâu? Đi gặp bố mẹ? Đi tới một nơi mà không tồn tại bất cứ thứ gì? Đột nhiên cậu không hề cảm thấy chút đau đớn nào, rõ ràng là những viên gạch đã được điều khiển là lao vào cậu mà sao cậu lại không cảm thấy đau?
Rin từ từ mở mắt ra, trước mặt cậu là một anh chàng có mái tóc trắng, làn da nhợt nhạt thiếu sức sống, tay phải cầm thanh kiếm đang dính một chút những mảnh vỡ vụn. Rin mở to mắt ngạc nhiên, không cần nhìn gương mặt của chàng thì cậu cũng biết đó chính là Zero, anh chàng đã cứu cậu hồi chiều giờ đã tiếp tục cứu cậu một lần nữa. Chàng quay mặt lại về phía cậu nhóc đang nằm bất lực sợ hãi trên mặt đất, ánh mắt chàng vô cảm.
''Đúng là tình cờ thật, không ngờ rằng lại gặp nhóc ở đây. Thôi thì để tao cứu nhóc thêm lần này.'' Giọng nói của chàng đều đều nhưng Rin cảm nhận được có vẻ như anh chàng đang lo lắng cho cậu chăng?
''Mày là cái kẻ gần đây đã giết rất nhiều Alien, Zero phải không?'' Giọng của tên Alien cất lên mang theo sự méo mó bệnh hoạn như một hiệu ứng lọc âm không chuẩn xác.
Zero không trả lời mà lập tức lao tới tên Alien đang bay lơ lửng với tốc độ nhanh hơn người bình thường, đột nhiên cả thân trên của chàng lìa ra khỏi cơ thể và bay đi xa, máu bắn ra tung toé, Zero chỉ còn lại đôi chân đứng bất động trên mặt đất. Rin sững người vì cảnh tượng đó, anh chàng đã cứu cậu, Zero đã bị tên Alien giết chỉ với một đòn. Đây là sức mạnh mang đẳng cấp của Alien cấp cao sao?
''Đừng có mà lo lắng hay hoảng sợ rằng mình sẽ chết, Rin, tao đã nói là tao sẽ cứu nhóc mà.'' Giọng nói của Zero vang lên ở đâu đó, Rin nghe thấy từng lời. Giọng nói vẫn mang vẻ đều đều nhưng lại đáng tin tới lạ kỳ.
Rin nhìn về phía đôi chân còn sót lại của cơ thể Zero, từ không khí dần dần phần thân trên đã tan nát của chàng được tái tạo lại, Zero đã trở lại như thể chưa có gì vừa xảy ra. Đây là năng lực của chàng sao?
''Tiếc thật đó tên Alien bại não, Bất Tử, Chúa đã ban cho tao năng lực này. Mày không thể giết được tao đâu bởi vì tao không thể chết nổi.''
Ánh mắt của Rin tràn đầy hi vọng một lần nữa khi nghe anh chàng nói vật, Zero là Dị Nhân Bất Tử, chàng hoàn toàn có thể chiến thắng một Alien cấp cao.
''Nực cười! Mày tưởng đó là mạnh à? Mày sẽ chỉ là bao cát cho tao vận dụng sức mạnh mà thôi. Những kẻ vay mượn năng lực từ Chúa như bọn Dị Nhân chúng mày thì sao có thể chống lại Alien bọn tao, những kẻ có sức mạnh thật sự.'' Tên Alien nói mang theo sự kiêu ngạo.
Zero lao tới tung cú đấm vào tên Alien, hắn ta né sang một bên rồi điều khiển những viên gạch nát vụn xung quanh lao thẳng vào người của Zero khiến cho cơ thể chàng nát như một đống thịt băm. Đó không chỉ còn là những viên gạch tầm thường, khi được Alien điều khiển chúng được gia tăng sức mạnh tới mức có thể huỷ diệt cả những thứ cứng cáp nhất.
Tên Alien định tấn công tiếp thì đột nhiên có một thanh kiếm lao tới đâm xuyên qua cơ thể của hắn ta từ đằng sau, đó là thanh kiếm của Zero. Tên Alien nhăn mặt vì đau đớn, máu chảy ra từ vết thương của hắn, máu của hắn có màu xanh lá cây.
Hắn là một Alien cấp cao, từ rất nhiều thiên niên kỷ về trước hắn đã đi theo và phục vụ Alien King, một kẻ rất mạnh và có quyền lực tối cao. Hắn khâm phục sự quyết đoán, sức mạnh của Alien King. Hắn luôn coi những sinh vật khác chỉ là rác rưởi và hạ đẳng, kể cả là những Alien khác, hắn chỉ tôn trọng duy nhất một mình Alien King. Vậy mà giờ đây hắn lại bị thương bởi một tên con người, sinh vật mà hắn gần như khinh thường nhất.
Từng phần cơ thể của Zero chầm chậm tái tạo lại như ban đầu, thanh kiếm vừa đâm tên Alien tự động bay về lòng bàn tay của Zero. Tên Alien giờ đã hiểu ra, ban đầu khi hắn ta khiến cho cả phần thân trên của Zero tan nát, chàng đã kịp ném thanh kiếm đi chỗ khác. Khi Zero tái tạo lại cơ thể, hắn ta chìm trong sự ngạc nhiên vì khả năng bất tử nên đã không để ý rằng tay của Zero đã không còn cầm thanh kiếm nữa. Zero lao tới tấn công chỉ là để cho hắn mất tập trung rồi chàng chỉ cần thu hồi lại thanh kiếm về phía bản thân nên thanh kiếm đã xuyên qua người của hắn.
Rin cũng đã hiểu ra chiến thuật của Zero, chàng không phụ thuộc vào sự bất tử mà lợi dụng nó để thực hiện chiến thuật của mình. Zero sẽ chiến thắng trận đấu này, Rin tin chắc là vậy, ánh mắt của cậu tràn đầy sự hi vọng hướng về phía Zero.
Zero tiến thẳng tới chỗ tên Alien tung một đường chém dọc, Alien né sang một bên, hắn ta đã thận trọng hơn trước. Con mắt duy nhất của hắn đảo qua đảo lại xem có gì bất thường hay không, thanh kiếm vẫn ở trong tay Zero, không có gì không bình thường cả.
''Kết thúc tại đây thôi, tên con người thấp kém.''
Những ngôi nhà cao tầng đột nhiên bay lên lơ lửng trên không trung, chúng đồng loạt lao tới Zero khiến cho anh chẳng kịp né, cơ thể anh gần như chẳng còn gì dưới đống đổ nát, thanh kiếm thì vẫn còn nguyên vẹn, có lẽ nó không thể bị phá huỷ.
Đột nhiên có một cái gì đó rất nhanh bay tới húc vào giữa bụng của tên Alien, đó là cái đầu của Zero. Tên Alien bị húc bay ra xa vào đống đổ nát, ở dưới cái đầu của Zero dần dần mọc ra cả cơ thể của chàng, thanh kiếm bay tới nằm gọn trong lòng bàn tay của Zero.
Tên Alien nghiến răng vì tức giận, khi cơ thể của Zero nát bét, anh đã tái tạo lại cái đầu của mình đầu tiên rồi lợi dụng máu đang bắn ra mà lao thẳng tới húc hắn ta như một cái máy bay phản lực. Đây là lần đầu tiên hắn ta phải khó khăn đến thế khi chiến đấu với một con người.
Zero phi thanh kiếm của mình bay tới chỗ tên Alien, hắn ta sử dụng sức mạnh điều khiển thanh kiếm bay đi chỗ khác. Hắn ta đứng dậy, ánh mắt tràn đầy sự tức giận, chưa bao giờ hắn ta nhục nhã tới thế. Đột nhiên Rin cảm nhận được mặt đất đang rung lắc rất mạnh, một toà nhà cao tầng lao tới chỗ Rin đang đứng với tốc độ cực cao, Rin chưa kịp phản ứng thì Zero đã lao tới và ôm chặt lấy cơ thể cậu bay ra chỗ khác để né toà nhà đó.
Rin giờ đây đang ở trong vòng tay của Zero, chàng nhanh chóng đặt Rin ra sau lưng mình.
''Tên đó nổi giận thật rồi. Nhóc hãy cứ bám chặt vào lưng tao, tao sẽ giết hắn và cứu nhóc.'' Giọng của Zero đáng tin cậy, xen lẫn một chút lo lắng mặc dù vẫn đều đều như mọi khi.
Mặt đất rung lắc dữ dội, những viên gạch đổi nát bắt đầu tan vỡ, những toà nhà cao tầng sụp đổ. Tên Alien bay lên trên cao, ngước mắt nhìn xuống Zero và Rin như thể nhìn những con kiến. Hắn đã bị thương và phải dùng toàn bộ sức mạnh khi chiến đấu với một con người, đây là điều cực kỳ nhục nhã đối với hắn, sau trận chiến này hắn dự định sẽ trở về và nhận hình phạt từ Alien King.
''Tên con người rác rưởi, mày sẽ chôn chân tại đây, cả thằng nhóc kia nữa.'' Giọng nói hắn cất lên mang theo sự méo mó và tức giận.
Hắn ta giơ hai tay lên cao, mặt đất dần dần biến dạng và vỡ tan, Rin có thể nhìn thấy từ trên lưng của Zero, họ đang rơi tự do xuống lõi Trái Đất, một phần của thành phố đã bị phá huỷ hoàn toàn. Nếu rơi thẳng xuống lõi Trái Đất thì Rin biết cậu sẽ chết chắc, còn Zero thì có lẽ không nhưng anh sẽ khó mà thoát ra được. Rin cảm thấy có sự thay đổi, từng giây trôi qua cậu cảm thấy nhiệt độ xung quanh đang nóng lên một chút. Sẽ mất một chút thời gian để có thể rơi xuống lõi Trái Đất nhưng cứ thế này cậu sẽ chết trước khi rơi được xuống đó, một cái chết từ từ và đau đớn tột cùng. Zero cắm thanh kiếm vào một mảng đất để ngăn cả hai rơi tiếp. Chàng cõng theo Rin đứng lên thanh kiếm.
''Bám chắc vào nếu không muốn bị rơi xuống.'' Giọng nói của Zero mang theo sự lo lắng để đảm bảo an toàn cho Rin.
Rin bám chặt hết mức vào người Zero, anh chàng hít một hơi thật sâu rồi bật thật cao lên không trung lên tới chỗ mà tên Alien đang bay lơ lửng. Hắn ta mở to mắt vì ngạc nhiên, chưa kịp phản ứng thì Zero tung một cú đá rất mạnh khiến cho hắn ta bay thẳng xuống bên dưới.
''Mau cúi đầu xuống đi, Rin.'' Zero nói, giọng nói của anh mang chút cấp bách, Rin làm theo, cậu liền cúi đầu xuống, gục mặt vào lưng của Zero.
Zero và Rin cũng đang từ từ rơi xuống thì thanh kiếm của Zero lao tới đâm thẳng vào đầu anh, Zero đã điều khiển thanh kiếm đâm thẳng vào đầu mình vì theo lực mà thanh kiếm bay, cả cơ thể Zero cõng theo Rin bay tới chỗ đứng mà thành phố vẫn chưa bị phá huỷ. Thanh kiếm rút ra khỏi đầu Zero, nó nằm gọn trong lòng bàn tay của Zero. Dù phương thức hơi kinh dị nhưng Rin và Zero đã an toàn.
Tên Alien bay lên cao sau khi bị Zero tung cước thẳng mặt. Khuôn mặt của hắn ta trông tức giận hơn cả lúc nãy, hắn ta giơ cả hai tay lên cao như lúc nãy. Không để cho hắn kịp điều kiển bất cứ thứ gì, thanh kiếm của Zero lao tới cánh tay của hắn, Alien phải hạ tay xuống để né. Đột nhiên có những thứ gì đó bắn liên tiếp vào người của hắn ta. Đó chính là những chiếc móng chân của Zero bay tới như những viên đạn bắn vào hắn ta.
Thanh kiếm chỉ là mồi nhử, mục đính của Zero là khiến cho hắn ta mất tập trung rồi lợi dụng cơ thể bất tử mà bắn ra những chiếc móng chân tấn công hắn ta. Chưa kịp để tên Alien hoàn hồn, thanh kiếm của Zero đã đâm thẳng vào đầu của hắn ta, đâm xuyên qua cả con mắt.
Thanh kiếm bay trở lại nằm gọn trong lòng bàn tay của Zero, tên Alien rơi thẳng xuống lõi Trái Đất, hắn ta đã chết rồi. Zero đặt Rin ngồi xuống đất, chàng cũng ngồi xuống cạnh cậu bé.
Rin đột nhiên ôm chầm lấy Zero, dụi mặt vào ngực anh chàng rồi ngước lên nhìn Zero với ánh mắt tràn đầy niềm vui và sự biết ơn sâu sắc, cậu nở nụ cười rạng rỡ.
''Cảm ơn anh đã cứu em lần nữa! Cảm ơn anh nhiều lắm luôn!''
Đột nhiên phần mặt đất đã bị vỡ tan do tên Alien làm được tái tạo lại trong chớp mắt như thể chưa từng có trận chiến nào xảy ra.
''Tại sao mặt đất lành lại rồi?'' Rin hỏi với sự ngạc nhiên ngơ ngác. Zero ngước xuống nhìn Rin.
''Đó là do Chúa đã làm đấy.''
Zero trả lời với tông giọng đều đều như mọi khi.
Chaporia
Bình Luận (0)